Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Ngỏ từ Những Người Mỹ gốc Việt đến Những Người Anh Em Mỹ Gốc Nhật của Chúng ta

19/02/201709:39:00(Xem: 6442)

Thư Ngỏ từ Những Người Mỹ gốc Việt đến Những Người Anh Em Mỹ Gốc Nhật của Chúng ta
 
Hôm nay, Ngày 19 tháng 2 là Ngày Tưởng Niệm của các bạn, một ngày đánh dấu sự bất công khi Sắc Lệnh Điều Hành 9066 đã tước mất nhà cửa và tài sản của 120,000 người Mỹ gốc Nhật, và họ đã phải sống trong những trại giam giữ giữa hàng rào kẽm gai.  Ngày này, mỗi năm, nhắc nhở chúng ta về những gì sẽ xảy ra khi chúng ta, với tư cách là một quốc gia, từ bỏ lương tâm của mình và hành động theo sự sợ hãi.
 

Đối với người Mỹ gốc Việt, chúng tôi cũng có ngày tưởng niệm của chúng tôi.  Ngày 30 Tháng 4 năm 1975 là ngày Sài Gòn sụp đổ và Chiến Tranh Việt Nam kết thúc.  Tương tự như của bạn, nó đánh dấu một thời điểm di tản ồ ạt của nhiều người khi chúng tôi bị buộc phải rời khỏi Việt Nam làm người tị nạn để cuối cùng định cư tại Hoa Kỳ và các nước khác.
 

Trong ký ức chung của chúng ta, các sự kiện đau đớn như vậy thường được kể lại thông qua những hình ảnh bi thảm và có tác động mạnh.  Đối với chúng tôi, đó là những hình ảnh của những người hoảng sợ leo tường trốn chạycuộc di cư ồ ạt bỏ lại đất nước.  Đối với các bạn, đó là những hình ảnh của những người bị chĩa súng, bắt tụ tập, và ép phải rời khỏi nhà cửa của mìnhcác trẻ em từ đằng sau cái hàng rào kẽm gai.  Để rồi nhiều thập kỷ sau đó, đối với một xã hội thường vô tư, những hình ảnh này, được chiếu lại mỗi năm một lần, may ra có thể gợi ra một cái lắc đầu xấu hổ, sự kinh ngạc, và một cảm nghĩ "làm sao mà chúng ta có thể để điều này xảy ra?"  Tuy nhiên, ngày hôm nay, khi chúng ta phải đối mặt với những mối nguy hiểm thời đại của chính sách này, nếu chỉ có phản ứng bằng những cảm nghĩ tưởng niệm tình cờ đơn giản thì không đủ.
 

Thay vào đó, chúng ta hãy trở nên những người Mỹ có ràng buộc với nhau không chỉ bởi lịch sử di tản của chúng ta, nhưng còn bởi nghĩa vụ đạo đức chung để lên tiếng khi đối mặt với sự bất công, ở bất cứ nơi nào—những sắc lệnh cấm đoán dựa trên tôn giáo, mối đe dọa đăng ký người Hồi giáo, và sự tham dự vào các cuộc chiến tranh không cần thiết trên thế giới.  Vì chiến tranh, như chúng tôi nhớ rõ, vừa tạo ra người tị nạn và vừa làm trầm trọng thêm những tình trạng của người tị nạn.  Chúng ta, cùng với những người đồng cảnh ngộ, sẽ không bao giờ quên những ngày tưởng niệm  như thế này, hãy trở thành tiếng nói của lương tâm.  Vì dù sau đi nữa, chính sự đồng cảm và lòng trắc ẫn thầm lặng của những người thời xưa đó đã dẫn đến những ngày tưởng niệm đau đớn của ngày hôm nay.  Chúng ta hãy cùng đoàn kết lên tiếng, để đừng có thêm một ngày tưởng niệm nào như những ngày tưởng niệm của chúng ta nữa.  Chúng ta đừng chỉ rơi nước mắt khi nhìn thấy những hình ảnh xác chết một em bé người Syria trôi dạt vào bờ biển.  Vì những hình ành này chỉ có tác động mạnh khi chúng có thể gợi ra những hành động chống cự lại kẻ gây ra thảm kịch.


 

Vào Ngày Tưởng Niệm của các bạn, chúng tôi cam kết sẽ đứng cùng các bạn để trở thành tiếng nói của lương tâm cho đất nước này, và để nhắc nhở tất cả mọi người về tình nhân loại chung của chúng ta.

PIVOT - Tổ chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến


.-.

An Open Letter from Vietnamese Americans to our Japanese American Brothers and Sisters
 

Today, February 19th is your Day of Remembrance, a day that marks the injustice authorized by Executive Order 9066 when 120,000 Japanese Americans were forced to forfeit their homes and belongings, and to live behind barbed wires in internment camps.  This day, each year, reminds us of what happens when we, as a nation, let go of our conscience and act out of fear.

For Vietnamese Americans, we have our remembrance day too. April 30, 1975 is the day when Saigon fell and the Viet Nam War ended. Similar to yours, it marks a moment of massive displacement for many of us who left Viet Nam as refugees to eventually resettle in the U.S. and other countries.

In our collective memory, such painful events have often been narrated through tragic and powerful images. For us, it is the images of frightened people climbing walls to escape and of mass exodus from the country. For you, it is the images of huddled masses forced at gunpoint to evacuate their homes  and children behind barbed wire. Decades later, to an often disconnected society, these images, shown once a year, may elicit a shameful shake of the head, disbelief, and a sentiment of “how could we have let this happen?” And yet, today, as we face dangerous times under this regime, these casual, commemorative sentiments are simply not enough.

Instead, let us be the kind of Americans who are bonded together not just by our history of displacement, but also, by our shared moral obligation to speak out in the face of injustice,  wherever it is found—bans based on religion, the threat of a Muslim registry, and unnecessary wars abroad. For war, as we remember well, both creates and exacerbates the conditions of being a refugee. Let us, together with others who will never forget days such as these, be the voice of conscience. After all, silent sympathy and compassion during those times have led to these painful days of remembrance. Let us stand in solidarity with one another, so that there will not be another day of remembrance like ours.  Let us not just shed tears when we see images of the Syrian child lying dead on the beach. For these images are only powerful when they can elicit acts of resistance against the perpetrators.

On your Day of Remembrance, we pledge to stand with you to be the voice of conscience for this nation, and to remind everyone of our shared humanity.


PIVOT – The Progressive Vietnamese American Organization



Ý kiến bạn đọc
21/02/201707:38:57
Khách
>>Hãy nói lời cảm ơn đến với vị Tổng thống đi nhé nếu bạn định cư ở Mỹ có hợp pháp !
<<
Thưa nên nhớ đây là phạm vi hiến pháp...not hành pháp....Mr. xì-trum vì hành bậy bạ nên bi tư pháp từ...xin đừng xúi dại cám ơn bừa bải..mất vệ sinh công cộng....như bác mao bác hồ bác cáo...
21/02/201704:39:31
Khách
Ý kiến của các bạn Do luumy, Nguyên văn Nguyên chính xác và tuyệt vời. Cám ơn các bạn đã diễn đạt và bộc lộ hết tâm tư và suy nghĩ của tôi. Tôi cảm thấy không cần phải viết thư ngõ đáp lại PIVOT , người Mỹ gốc Việt cấp tiến, vì sẽ không nói được điều gì hơn hai bạn.
21/02/201700:50:26
Khách
Tôi đồng ý... đừng để mất trâu mới làm chuồng.
21/02/201700:42:23
Khách
You're not the only Vietnamese American so don't act like you have monopoly and others cannot use "Vietnamese American" while you can.
20/02/201721:23:21
Khách
Cùng ý kiến với bạn Tâm Huỳnh.
Thật ra tôi và nhiều người Việt ở Mỹ khác đâu có cử Pivot làm đại diện. Đúng không?. Bạn nên ghi là "Thư của Pivot gởi ...."thì đúng hơn. Tôi tỵ nạn cộng sản khác bạn tỵ nạn chiến tranh bạn ạ.
20/02/201708:11:34
Khách
Đóng một hàng không mẫu hạm thì tốn rất nhiều tiền và sắt thép.Hệ thống lá chắn điện tử đạn đạo trên một hàng không mẫu hạm có thể khiến cho một " con ruồi " cũng không thể lọt vào. Thế nhưng trong kỷ nguyên này thì hàng không mẫu hạm chỉ có thể là một tàu tuần tra cho vui thôi vì khi lâm trận nó sẽ bị tiêu diệt trong.... 30 giây.
Ngày nay người ta làm đường cũng chẳng cần sắt thép mà độ bền và hiệu quả kinh tế lại là tính năng vượt trội.
Nhưng nhôm thì lại là một kim loại... khá quý.
20/02/201706:47:02
Khách
Tổ chức Người Mỹ gốc Việt Cấp Tiến thân mến ,
Sự kiện 11 tháng 9 năm 2001, thường được viết tắt 9/11 hoặc sự kiện 911 theo lối viết ngày tháng tại Mỹ, là một loạt tấn công khủng bố cảm tử có phối hợp, qui trách nhiệm cho tổ chức khủng bố al-Qaeda về vụ tấn công 11/9. Con số thương vong lên đến 2 975 người, trong đó có 19 không tặc, 246 người trên 4 chiếc máy bay (không ai sống sót), 2 603 người thiệt mạng trong Tòa Tháp Đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới tại Manhattan, Thành phố New York, và 125 người trong Lầu Năm Góc.Thêm vào danh sách nạn nhân là 24 người bị liệt kê mất tích. Ngoại trừ 55 người thuộc các lực lượng vũ trang, tất cả đều là dân thường. Tổ chức khủng bố al-Qaeda đã gây tổn thất ít nhất 10 tỷ USD giá trị nhà đất và cơ sở hạ tầng, và 3000 tỷ USD tổng thiệt hại.
Xả súng tại hộp đêm ở Orlando 2016 hay Vụ thảm sát hộp đêm Orlando, là vụ tấn công khủng bố nhắm vào người đồng tính ở hộp đêm đồng tính nam Pulse, nằm tại Orlando, Florida, Mỹ. Vụ tấn công diễn ra vào lúc 2 giờ sáng ngày 12 tháng 6 năm 2016 và kết thúc lúc 5 giờ sáng cùng ngày (giờ địa phương). 49 người thiệt mạng, 52 người bị thương, 30 còn tin được giải cứu, 1 cảnh sát SWAT bị thương, thủ phạm duy nhất bị cảnh sát SWAT tiêu diệt tại chỗ. Thủ phạm được xác định là Omar Mir Seddique Mateen, 29 tuổi, người Mỹ gốc Afghanistan.
Ngày 2 tháng 12 năm 2015, vợ chồng Syed Rizwan Farooq và Tashfeen Malik bắn chết 14 người và bắn bị thương 21 người khác tại khu vực Inland Regional Center San Bernardino, California, Hoa Kỳ.
Nếu bạn là người đến Mỹ trong diện hợp pháp hay diện nhân đạo và xem đất nước Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ là quê hương thứ hai mong muốn đến để lập nghiệp sinh sống, cùng với tấm lòng kính trọng và bảo vệ thì sớm muộn gì bạn cũng sẽ được hoan hỉ chào đoán, cho dù bạn có ở một trong bảy nước hồi giáo đã bị cấm đoán. Hiện nay bạn cùng gia đình bạn thật là may mắn đã và đang được bảo vệ tính mạng đang sống trên đất nước Hoa Kỳ bởi Tổng thống Donal Trump lãnh đạo . Hãy nói lời cảm ơn đến với vị Tổng thống đi nhé nếu bạn định cư ở Mỹ có hợp pháp !
20/02/201705:27:23
Khách
Phật dạy con người không có quyền giết con người mà chỉ
có quyền cô lập .
20/02/201705:23:41
Khách
Có một bộ phim khá buồn cười ...cốt truyện kể về cuộc chiến tranh giữa MỘT thằng lính Nhật và Mafia ...cả hai đều ngáp ....nhưng các Quân Đoàn xung quanh được trang bị tận răng vẫn nằm im phục kích không ai bước ra cả . Thằng lính Nhật nó mỉm cười lặng lẽ lết vô rừng .
20/02/201701:46:51
Khách
I agree Mr. Nguyen Opinion.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.