Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sử Thi Iliade (bài 11) Thi Ca Khúc X: Diomède, Ulysse Đột Kích Qu N Địch Bắt Dolon Và Giết Vua Rhésos

17/02/201714:08:00(Xem: 2134)
SỬ  THI  ILIADE (bài 11)
THI HÀO  HOMÈRE
THI CA KHÚC X :  DIOMÈDE, ULYSSE  ĐỘT  KÍCH QUÂN ĐỊCH

                BẮT DOLON VÀ GIẾT  VUA  RHÉSOS
 

NHẤT UYÊN PHẠM TRỌNG CHÁNH chuyển ngữ thơ lục bát
 

                Theo Eustathe, các nhà phê bình thành Alexandrie (Ai Cập) và Aristarque chương này gọi tên là Dolonie, do việc Diomède và Ulysse bắt kẻ do thám của Hector tên Dolon, là một thi ca khúc của Homère, được dân chúng thích thú thường mời các du tử ngâm hát với đàn lyre, nên nhiều người lầm tưởng là một ca khúc nằm riêng biệt được, Pisistrate đem vào Iliade vị trí chương 10. Néron thành Roma cai trị đế quốc La Mã, sinh thời rất thích chương này và  ông truyền đọc cho ông nghe trước khi chết.

                TÓM LƯỢC :  Agamemnon và Ménélas lo lắng tình hình, đánh thức các tướng lãnh, bàn việc do thám tình hình địch. Buổi họp Hội Đồng ở ngoài dinh trại giữa vùng chiến địa, (nhiều tác giả cổ đại đã bình luận về cuộc họp này). Diomède và Ulysse xung phong ra đi, Thrasymède trao Diomède kiếm hai lưỡi, khiên và mũ lông da mềm, Mérion trao Ulysse nõ tên, gươm sắc và mũ nanh heo rừng, hai chàng cầu nguyện  được Thần nữ Athéné hóa thân chim hạc chỉ đường. Vừa ra khỏi lũy hào đã bắt sống được Dolon, do Hector gửi đi do thám tình hình quân Achéens. Sau khi khai thác biết được viện binh vua Rhésos mới đến ban chiều, hai chàng giết Dolon và đột kích giết vua Rhésos cùng  12 sĩ quan  cận vệ, cướp bầy ngựa trắng đem về. Vua Agamemnon và mọi người mừng thưởng chiến công.

 

                Nằm kề dinh trại chiến thuyền,  5960

                Quân binh cẩn mật gát canh giấc nồng.

                Vua An Trích thức trở trăn,

                Nỗi lòng nặng trĩu, rối răm tâm hồn.

                Vài cơn chớp sáng đêm đen,

                Mưa rơi nặng hạt bên thềm biển lam.

                Rồi cơn giá lạnh đêm tàn,

                Tuyết rơi trắng xóa sa trường mênh mông.

                Nỗi niềm cay đắng trong lòng,

                Gieo bao lo sợ rẫy run sự tình.

                Nhìn xa xa tít chân thành,

                Trăm, ngàn lửa địch, bập bùng bóng đêm.            5970

                Tiếng kèn, tiếng sáo thê lương,

                Tiếng người thao thức vọng vang đêm trường.

                Nhìn qua dinh trại vọng canh,

                Bứt đầu, bứt tóc sự tình chẳng an.

                Thở than cùng với cao xanh,

                Cầu mong cứu vớt chiến trường nguy cơ.

                Phải tìm Vương lão Ninh Tô,

                Nghĩ rồi thức dậy, khoát vô áo choàng.

                Áo da sư tử lông vàng,

                Chân mang hài bóng, tay quàng ngọn lao.             5980

                Mai Ninh Lạc chẳng ngủ nào,

                Lo âu chiến cuộc thương đau tâm tình.

                Nhớ Hạ Lan, cuộc viễn chinh,

                Chiến tranh liều lĩnh vây thành bại vong.

                Khoát choàng da báo quanh mình,

                Mũ đồng đầu đội, tay cầm ngọn lao.

                Muốn đi đánh thức anh hào,

                Cùng anh bàn bạc, binh đao địch tình.

                Lời bàn muốn ngõ cùng anh,

                Gửi người dò thám phía thành Troa quân.            5990

                Ai người lãnh việc khó khăn,

                Can trường xông xáo, liều mình trong đêm.

                An Gia Vương đáp lời em :

                Lời em chí lý ta nên họp bàn,

                Vì Thần Vương đổi thay lòng,

                Đã thiên vị với cổ bàn Hải Tô.

                Ta chưa từng thấy bao giờ,

                Hắn gieo bao nỗi nguy cơ thảm sầu.

                Nên bàn kế hoạch đối đầu,

                Biết âm mưu hắn để hầu ra tay.                                6000

                Em gọi các tướng đến ngay,

                Đến gần gọi nhỏ khẽ lay giấc nồng.

                Chớ nên kinh động quân tình,

                Gọi tên húy tử *, thì thầm đủ nghe.

                Nói rồi thẳng hướng đi về,

                Ninh Tô Vương lão cận kề quân trung.

                Lão Vương đang ngủ chập chờn,

                Khiên, lao, mũ, giáp kề gần một bên,

                Sẵn sàng có biến khoát lên,

                Tuổi già kinh nghiệm nhanh chân chiến trường. 6010

                Thấy vua An Trích vén màn:

                Cớ chi vua lại thân hành trong đêm.

                An Gia Vương vội thì thầm:

                Ninh Tô Vương lão, tôi tìm đến đây.

                Thần Vương gieo mối hận này,

                Lòng tôi bối rối, chẳng say giấc nồng.

                Đi tìm ý kiến Lão Vương,

                Lòng tôi trăm mối, ngỗn ngang sự tình.

                Quân thù đã đánh lại gần,

                Chúng ta chẳng biết sự tình địch quân.                  6020

                Đêm nay e sợ bóng đêm,

                Địch quân do thám lũy đồn chúng ta.

                Ninh Tô nhanh bước chân ra,

                Đại Vương An Trích, chúng ta họp bàn.

                Ty Đê công tử anh hùng,

                An Bắc, Uy Lĩnh, lẫy lừng nghìn mưu.

                Ninh Tô Vương lão vội mau,

                Áo dài, choàng áo hồ cừu tím than.

                Chân mang hài bóng thêu vàng,

                Một tay cầm chiếc lao đồng nhanh chân.             6030

                Bước đi theo dọc bến thuyền,

                Đến trại Uy Lĩnh, thì thầm gọi tên.

                Uy Lĩnh choàng dậy ra liền:

                Cớ chi Vương lão trong đêm một mình..

                Việc cần khẩn cấp gì chăng ?

                Ninh Tô rằng : Việc quân trung cần bàn.

                Tình hình khẩn cấp nguy nan,

                Theo tôi, nhanh gọi Hội Đồng Tướng Quân..

                Uy Lĩnh vào lấy lao khiên,

                Và cùng Vương lão dọc thuyền theo chân.           6040

                Đến trại Đỗ Mạnh đóng quân.

                Quân hầu nằm ngủ gối trên khiên đồng.

                Lao dài tua tủa dựng bên,

                Anh hùng nằm ngủ ngon trên da mềm.

                Trên đầu tấm thảm len đan,

                Kề bên Vương lão, lay chân giấc nồng :

                Ty Đê công tử dậy nhanh,

                Lẽ nào ngũ mãi, đêm tàn ngáy vang.

                Địch quân đã đánh kề bên,

                Chỉ trong gang tấc đạn tên chiến trường.             6050

                Đỗ Mạnh thức giấc vội vàng :

                Lão vương kinh thật, chẳng yên được nào !

                Quân thị vệ, con cái đâu ?

                Cớ chi lao khổ đi vào đêm đen.

                Để đánh thức các tướng quân,

                Chẳng chi ngăn cản, sờn lòng Lão vương.!

                Ninh Tô cười trả lời rằng :

                Tướng quân nói đúng, tôi con trai tài,

                Quân hầu đông đúc khiến sai,

                Nửa đêm có thể đi mời các vua.                 6060

                Tình hình nguy, có cơ thua,

                Ngọn gươm sống chết chỉ vừa tầm tay.

                Hãy gọi An Bắc giùm ngay,

                Người còn trẻ, giúp việc này cho ta.

                Đỗ Mạnh nhanh bước chân ra,

                Áo choàng sư tử khoát qua thân mình.

                Cầm cây lao nhọn cán đồng,

                Nhanh chân đến các trại quân gọi mời.

                Các Vương tướng hẹn đến nơi,

                Quân canh gươm giáo chọc trời vây quanh.          6070

                Như bầy khuyển cạnh cừu canh,

                Mắt nhìn chọc thủng đêm thanh đề phòng.

                Chẳng còn giấc điệp chập chờn,

                Đêm dài cẩn mật, sống còn hiểm nguy.

                Quân Troa đột nhập bất kỳ,

                Lão Vương khích lệ duy trì quân canh :

                Luôn luôn phòng ngự các con,

                Chớ nên ngủ gục, địch quân vui mừng.

                Nói rồi băng khỏi hào tường,

                Theo sau Vương tướng, âm thầm trong đêm.     6080

                Cạnh nơi trận tuyến chiều hôm,

                Quân canh dọn dẹp, chẳng còn tử thi.

                Ninh Tô Vương lão thầm thì :

                Hỡi các chiến hữu, cực kỳ khó khăn,

                Muốn bàn hoạch định giao tranh,

                Quân ta cần biết ý tình quân Troa,

                Muốn đêm trời còn tối nhòa,

                Một viên dũng tướng xông pha kiên cường,

                Lẻn vào doanh trại địch quân,

                Thám thính trinh sát, tình hình ra sao ? 6090

                Lắng nghe bàn bạc thế nào,

                Bắt quân canh vọng tiền tiêu thăm dò,

                Khai thác tin tức ý đồ,

                Đem quân đóng tạm xa đô xa thành,

                Chúng dừng chân cuộc tiến công,

                Hay mưu đồ đánh lũy đồn chúng ta.

                Chỉ cần dũng tướng trở ra,

                Cho tin tức địch ấy là  chiến công.

                Hội đồng Tướng lãnh vinh danh,

                Tặng cừu đen, ghế tiệc trần đầu tiên.      6100

                Mọi người nghe nói lặng im,

                Giây lâu Đỗ Mạnh Kinh Thanh đáp lời :*

                Ninh Tô Vương lão, có tôi,

                Sẵn sàng đột nhập vào nơi hiểm nghèo.

                Nhưng xin một tướng đi theo,

                Hai người yểm trợ thế nào cũng hơn.

                Các tướng đều muốn theo chàng,

                Hai chàng An Bắc, sẵn sàng Mê Long.

                Mai Ninh Lạc hiệu Trường thương.

                Uy Lĩnh Bách Kế, chiến trường mưu mô.                6110

                An Gia Đại Vương thăm dò:

                Các tướng tài giỏi cơ hồ chọn ai ?

                Đỗ Tướng quân hãy chọn người,

                Hợp tình, hợp tánh đến nơi mới thành.

                Tướng Đỗ Mạnh trả lời nhanh :

                Tôi chọn Uy Lĩnh kinh hành đêm nay.

                Mưu cao cẩn mật dạn dày,

                Quán Trí Thần nữ giúp bày  trí mưu.

                Uy Lĩnh: Chẳng cần bàn nhiều,

                Việc cần khẩn cấp là điều đi ngay,            6120

                Đêm dài sắp hết rồi đây,

                Bình minh sắp hiện, non tây sao tàn.

                Thái Chí trao kiếm hai tầm*

                Khiên cho Đỗ Mạnh, mũ lông da mềm.

                Mê Long trao Uy Lĩnh mang,

                Nõ tên, gươm sắc, mũ nanh heo rừng.

                Hai người từ giả nhanh chân,

                Quán Trí Tuệ dẫn đường băng hạc ngàn,

                Mắt không nhìn suốt bóng đêm,

                Nhưng tai nghe cánh hạc vàng trong sương.        6130

                Uy Lĩnh cầu khấn Nữ thần :

                Lắng  nghe, Ái nữ Thần Vương Khiên Vàng,

                Dẫn đường phù hộ bước chân,

                Giúp tôi chiến thắng bao lần vinh quang,

                Giúp nay, nhiệm vụ vẻ vang,

                Hoàn thành sứ mệnh, khải hoàn chiến công.

                Đỗ Tướng quân cũng khấn thần :

                Lắng nghe, ái nữ Thần Vương chẳng nề,

                Đã từng giúp đỡ Ty Đê,

                Một mình sứ giả đi về vinh quang.           6140

                Một mình chiến thắng phục binh,

                Giờ đây tôi cũng khinh hành gian nan.

                Bao giờ sứ mệnh thành công,

                Sẽ xin cúng một bê non tuổi tròn.

                Chưa từng khiên ách trên lưng.

                Chạm vòng vàng đặt trên sừng tế sinh.

                Sau khi cầu khấn Nữ thần,

                Hai chàng nhanh gót băng mình trong đêm.

                Như hai sư tử đi săn,

                Giữa vùng tử khí sa trường âm u.              6150

                Máu đen, mặt đất mịt mù,

                Tử thi vương vãi, bạn thù đó đây.

 

                Tướng Troa cũng chẳng ngủ say,

                Hải Tô triệu tập quân giai họp bàn :

                Ai người sứ mệnh tiền phong,

                Thưởng phần xứng đáng, chiến công can trường.

                Thưởng hai xe ngựa thếp vàng,

                Nếu len lõi chốn chiến thuyền địch quân.

                Thăm dò xem xét tình hình,

                Quân An Kinh có họp bàn rút lui.              6160

                Sau khi thảm bại vừa rồi,

                Có canh cẩn mật các nơi lũy thành.

                Mọi người còn đứng lặng thinh.

                Đô Long Âu Mạch, cận thần giàu sang (Dolon con Eumèdes).

                Xấu trai nhưng chạy rất nhanh,

                Con trai duy nhất, năm nàng chị em.

                Can trường nói Hải Tô rằng :

                Tôi xin nhận lãnh điều danh dự này,

                Tiến gần thuyền địch đêm nay,

                Hãy nâng vương trượng hẹn ngày chiến công.   6170

                Thưởng tôi xe ngựa thếp vàng,

                Chiếc xe đồng chạm vua thành Phi Lô.*

                Tôi thề  sẽ lập công to.

                Sẽ len lõi tận dinh cơ quân thù.

                Dò xem hội hợp quân cơ,

                Phản công hay sẽ trốn mau xuống thuyền.

                Hải Tô đưa vương trượng lên:

                Chứng minh có Dớt và Thần Hạ Cơ,(Zeus, Héra)

                Chiến công bắt được chiến xa,

                Người được trọng thưởng ấy là Đô Long.              6180

                Chẳng ai nào khác vinh danh.

                Đô Long sung sướng băng mình chạy nhanh.

                Trên vai mang chiếc nỏ cung,

                Áo da sói trắng, mũ lông đuôi chồn.

                Tay cầm lao nhọn nhẹ nhàng,

                Hướng về phía biển, chiến thuyền An Kinh.

                Hắn nào biết cuộc liều thân,

                Hải Tô chẳng được tin trông trở về.

                Bỏ sau binh đội ngựa xe,

                Lòng đầy khí khái, vắng hoe lối mòn.       6190

                Mắt Uy Lĩnh sáng trong đêm,

                Kề bên Đỗ Mạnh thì thầm vào tai :

                Này Đỗ Quân có thấy người,

                Đi hướng ta mới vừa rời địch quân.

                Hắng đi do thám chiến thuyền ?

                Hay đi hôi của trên thân xác người ?

                Để hắn qua khỏi đồng rồi,

                Chúng ta núp bắt hắn thời phía sau.

                Để xem hắn chạy hướng nào ,

                Hướng thuyền hay sợ phóng mau về thành ?     6200

                Hai chàng ẩn tránh bên đường,

                Giữa vùng tử khí các thân xác nằm,

                Đợi Đô Long vượt qua tầm,

                Chạy theo cách khoảng bước chân luống cày,

                Hai chàng choàng dậy theo ngay,

                Đuổi theo bắt kịp chân bay lối mòn,

                Đô Long chạy chẳng đề phòng,

                Chợt nghe có bước thập thình phía sau,

                Ngỡ rằng đồng bọn rượt theo,

                Hải Tô ra lệnh phải mau quay về.               6210

                Hắn nằm xuống đất lắng nghe,

                Hai chàng phóng đến, gần kề tầm lao.

                Mới hay chẳng phải bạn nào,

                Cắm đầu tung chạy, đuổi theo hai chàng.

                Như hai chó luyện đi săn.

                Nhọn răng xông xáo bắt con thú rừng.

                Đuổi nai thỏ chẳng rời chân,

                Đô Long hoảng hốt thấy gần trạm canh.

                Kề bên cạnh bức hào tường,

                Đỗ Mạnh thét lớn: Hãy dừng chân ngay!              6220

                Không thì chết với lao này,

                Đường lao ta sẽ đưa mày Âm cung.

                Ngọn lao phóng lướt vai trên,

                Cắm ngay xuống đấy sức còn rung rinh.

                Đô Long dừng lại rẫy run,

                Răng đánh bồ cạp, tái xanh mặt mày.

                Hai chàng dừng lại trói tay,

                Hắn còn khóc ngất: Ơn này xin tha,

                Tôi xin chuộc mạng sống thừa,

                Vàng đồng, sắt luyện, báo cha chuộc mình.        6230

                Cha tôi giàu có vô cùng,

                Sẵn sàng hậu tạ chuộc thân vẹn toàn.

                Uy Lĩnh: Mi muốn sống còn,

                Hãy mau khai báo rõ ràng thực hư,

                Mi dời dinh trại đi đâu ?

                Trong đêm tăm tối, ngỏ hầu tìm chi ?

                Mi đi hôi của tử thi,

                Hay Hải Tô gửi mi đi thăm dò ?

                Chiến thuyền binh đóng quân cơ,

                Mi theo sứ mệnh hay do tự mình ?          6240

                Đô Long run rẫy lời rằng :

                Hải Tô hứa thưởng tặng công xe vàng.

                Xe ngựa Phi Lô nổi danh,

                Nên tôi lóe mắt điên cuồng ra đi.

                Hải Tô bảo tôi đêm nay,

                Dò xem nước bước đường đi quân thuyền,

                Rằng sau thảm bại lui quân.

                Quân binh còn có đề phòng gác canh.

                Uy Lĩnh nghe nói cười rằng :

                Thật là quý giá tặng phần cho mi.            4250

                Ngựa Âu  Xích quý báo thay !(Eacide)

                Người trần đoản mệnh khó tay luyện thuần.

                Chỉ An Sinh, mẹ là thần,

                Mới điều khiển được ngựa dòng như chơi.

                Này đây, mi hãy trả lời,

                Hãy cho ta biết các nơi quân tình,

                Ý đồ đóng trại xa thành,

                Hay toan lui bước rút quân ra về ?

                Đô Long: Tôi đã được nghe.

                Hội Đồng tướng lãnh họp kề mộ lăng.    6260

                Gác canh dàn trải khắp vùng,

                Đồng minh mới đến viện binh rất nhiều.

                Uy Lĩnh: Binh viện bao nhiêu ?

                Ngựa xe, binh ngũ, ai điều khiển binh ?

                Đô Long vột trả lời rằng :

                Dọc bờ biển, đội quân thuần nỏ cung,

                Ca Liên cùng với Bồ Niên, (Cariens, Péoniens)

                Lê Le, Phê Lạc, Cô Côn kéo về, (Lélèges, Pélasges, Caucônes)*

                Dọc bờ phụ lưu Thẩm Khuê,(Thymbré)*

                Ly Liên, Phi Chiến chuyên nghề mã binh. (Lyciens, Phrygiens)       6270

                Mê Niên binh đội nón đồng,(Méoniens)

                Các ông muốn hỏi quân tình làm chi ?

                Các ông muốn đánh đêm nay,

                Có quân Thạch Các phía tây đội hình. (Thraces)

                Hạ Quốc, Âu Nê quốc vương,(Rhésos con Eionée)

                Có bầy chiến mã tuyết sương đẹp thuần,

                Phi nhanh như gió hùng cường,

                Xe vàng chạm bạc, giáo gươm ánh vàng.

                Thật là quý báu vô cùng,

                Tưởng như bảo vật thiên đình giáng lâm.             6280

                Tôi đà kể hết sự tình,

                Hãy mang tôi đến gần bên chiến thuyền.

                Giam tôi buộc chặt xích đồng,

                Cho khi ông đoạt chiến công trở về,

                Tôi không nói dối, xin thề !

                Cúi nhìn Đỗ Mạnh chẳng hề xuyến xao :

                Đô Long mi chẳng thoát nào,

                Nếu ta tha chết, mi mau dẫn đường,

                Biết đường, biết lối chiến thuyền.

                Dẫn binh trở lại chiến trường xông pha.                6290

                Nay mi ở trong tay ta,

                Thì ta chẳng thể nào tha mi về,

                Để cho thảm họa đến kề.

                Đô Long nghe nói quỳ lê đập đầu.

                Đỗ tướng quân rút ngọn dao,

                Chiến đầu rơi rụng máu đào bắn tung.

                Uy Lĩnh đoạt mũ đuôi chồn,

                Nỏ cung và khấn nữ thần cầu xin:

                Quán Trí trước đã ban ơn

                Đến nơi Thạch Các trại quân trận tiền.    6300

                Dứt lời bóng hạc bay lên,

                Đậu cành me lại dẫn đường phi lao.

                Hai chàng vội bước chân mau,

                Xuyên vùng chiến địa, nơi vào bản doanh.

                Chiến binh Thạch Các ngũ ngon,

                Kề bên vũ khí, giáp gươm đội hình.

                Đường xa mệt mỏi bước chân,

                Mỗi hàng đôi ngựa trắng tinh một màu.

                Vua Hạ Quốc ngủ phía sau,

                Hai chàng nhanh chóng tiến vào trại dinh.             6310

                Đỗ Mạnh khẽ: Đúng sự tình,

                Đô Long khai báo rành rành chẳng sai.

                Uy Lĩnh : Anh hãy ra tay,

                Tô lo bầy ngựa cướp ngay mang về.

                Đỗ Mạnh vung ngọn lưỡi lê,

                Quân Thạch rên rĩ, trong mê xuất hồn,

                Mắt thần soi sáng dục lòng,

                Như sư tử bước vào trong dê cừu.

                Mỗi khi hạ một kẻ thù,

                Uy Lĩnh kéo cẳng lôi vào một bên.            6320

                Dọn đường cho ngựa nhanh chân,

                Chẳng còn sợ hãi dẫm thân xác người.

                Giết mười hai lính đến nơi,

                Vua Hạ Quốc ngủ hồn vời cõi xa.

                Lìa đời trong giấc mơ hoa,

                Còn mơ con trẻ bên nhà đùa vui.

                Uy Lĩnh buộc ngựa dây dài,

                Huýt sáo ra hiệu bạn thời đi ngay,

                Đỗ quân còn mãi mê say,

                Tiếc xe vàng tính cột dây ngựa cùng.       6330

                Quán Trí Tuệ đến gần bên,

                Dục chàng mau chóng nhanh chân trở về:

                Chớ mang xe ngựa bộn bề,

                Quân thù thức dậy đến kề khó khăn.

                Nghe lời Thần Nữ báo tin,

                Ty Đê công tử lên nhanh ngựa bầy,

                Uy Lĩnh đánh chiếc nỏ tay,

                Một đoàn ngựa chạy như bay về thuyền.

                Khi Quán Trí giúp An Kinh,

                An Long Cung Bạc giúp đoàn quân Troa. 6340

                Bay xuyên qua các dinh cơ,

                Dục người em họ nhà vua dậy liền.

                Quân sư Hĩ Bố đến nhanh,(Hippocoon)

                Than ôi trận địa đã thành tang thương,

                Ôm thây thương tiếc khóc than.

                Quân Troa náo động bàng hoàng bước chân.

                Đỗ quân xua ngựa về thuyền,

                Đến ngang thi thể Đô Long nằm dài,

                Trao thay Uy Lĩnh cầm tay,

                Xách đầu lên ngựa như bay về nhà.         6350

                Ninh Tô nghe tiếng vó khuya,

                Tươi cười tiên đoán việc đà thành công.

                Tiếng chân bầy ngựa đến gần,

                Hẵn là một trận chiến công hàng đầu.

                Ninh Tô vừa nói dứt câu,

                Một đoàn ngựa trắng như nhau lại gần.

                Mọi người nhảy múa nhanh chân,

                Reo hò tay bắt chào mừng chiến công.

                Ninh Tô Vương lão hỏi rằng :

                Kể đi Uy Lĩnh anh hùng An Kinh,                6360

                Làm  sao đoạt ngựa bạch tuyền ?

                Lẽn vào nơi chốn trại tiền làm sao ?

                Thần nào giúp chiến công nao ?

                Ta chưa thấy vó câu nào đẹp hơn !

                Thật là quà tặng thần tiên,

                Con yêu quý Đấng Hội Vân Khiên Vàng

                Quán Trí Mắt Cú Nữ thần.

                Soi đường dẫn lối chiến công lẫy lừng.

                Uy Lĩnh bước xuống cười rằng:

                Lão Vương tiên đoán sự tình chẳng sai ! 6370

                Ngựa này mới đến chiều nay,

                Chạy từ Thạch Các vượt bay dậm ngàn,

                Đỗ quân đã giết  Quân vương,

                Mười hai cận tướng áo quần sang thay !

                Một tên do thám gần đây,

                Hải Tô gửi đến, này thây hắn nào.

                Trao bầy ngựa trắng bên rào,

                Quân mang lúa mạch dẫn vào trại dinh.

                Uy Lĩnh mang đặt cạnh bàn,

                Thây Đô Long để tế thần hôm mai            ;               6380

                Chàng ra biển tẩy mồ hôi,

                Rồi vào bồn tắm hương lài thơm tho.

                Hai chàng nhập tiệc nê no,

                An Gia hậu đãi một vò rượu thơm.           6384.

Kỳ tới  Thi ca khúc XI : Chiến công vua Agamemnon (câu 6385 đến 7096)

Phạm Trọng Chánh (Nhất Uyên) chuyển ngữ thơ lục bát 2006-2011, nhuận sắc 2017        

               

                Chú thích:

6004: tên húy tử. Hy Lạp ngày xưa không có họ, nên thường gọi dong dài với tên cha, ví dụ “Ulysse con ông Laërte”. Tôi dùng công tử Laërte. Với các thần dùng thần tử và với phụ nữ dùng chữ nương tử cho đẹp câu thơ. Nhưng đối với Ulysse mà gọi là «  Ulysse cha Télémaque » là phỉ báng.

Diomède có tiếng hét kinh thiên động địa nên còn có tên là Kinh Thanh.

Ménélas nổi danh ngọn lao dài nên gọi là Trường Thương.

Thrasimède trao Diomède đoản kiếm hai lưỡi đều sắc bén.

6172. Xe vua Nestor thành Pylos. Vương lão Nestor còn có danh hiệu Chiến Xa Công, xe nổi tiếng đóng bền chắc và đẹp nhất đương thời.

6260 Lăng mộ Ilios nằm trên cánh đồng Scamandre.

6268, Lélèges vùng bờ biển phía nam xứ Troade.

6269. Thymbré phụ lưu sông Scamandre.

6274 Thraces vùng Albanie ngày nay

 

               

               

               

               

               

 

               

               

               

               

                

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
Nay chánh phủ các nước nạn nhơn dịch vũ hán như Huê kỳ, Úc, Gia-nã-đại, Cộng hòa Séc, Đan-mạch, Estonie, Do-thái, Nhật-bổn, Lettonie, Lithuanie, Na-Uy, Nam Hàn, Slovènie, và Anh Quốc đã cùng nhau bày tỏ mối quan tâm và nghi ngờ về kết quả nghiên cứu tìm nguồn gốc Covid-19 của Tổ chức Y tế Thế giới vừa qua tại Trung Quốc và kêu gọi nên có nhận xét độc lập và hoàn toàn khoa học
Những con người bằng xương bằng thịt đang nằm trong nhà giam là những Nhá báo tự do. Họ đòi Đảng và nhà nước tôn trọng quyền làm người và các quyền tự do căn bản của họ. Do đó, trong báo cáo phổ biến ngày 13/01/2021, ông John Sifton, giám đốc vận động châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã tố cáo: “Trong suốt năm 2020, ngoài một số nhà bất đồng chính kiến trực ngôn, công an cũng bắt giam nhiều người khác vì đã nói lên chính kiến của mình và thực hành các quyền tự do ngôn luận cơ bản.”
Về địa dư, Ngã ba Ông Tạ là ngã ba đường Phạm Hồng Thái, nối dài Lê Văn Duyệt (nay là Cách mạng Tháng 8) và đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai), với tiệm chụp ảnh Á Đông cao sừng sững, một thời là dấu mốc để nhận ra từ xa.
Tài sản của 26 người giàu nhất thế giới hiện ngang bằng 50% phần còn lại của nhân loại . Riêng ở Mỹ vào năm 2017 của cải của 3 nhà giàu nhất nước nhiều hơn 50% dân chúng còn lại . Những tỷ phú như Jeff Bezos hay Mark Zuckerberg quả tình mang đến tiện ích cho hàng tỷ con người qua các dịch vụ trên Amazon và Facebook, nhưng khó lòng giải thích tài sản hàng trăm tỷ của họ 100% là đến từ giá trị tiện ích mà không phải nhờ các công ty này bẻ cong luật pháp và bóp méo thị trường nhằm tránh thuế và giết chết cạnh tranh. Ở Mỹ hay nhiều nước khác ngày nay tuy không bóc lột lao động (mất việc hay không chịu đi làm thì lãnh trợ cấp nhà nước) nhưng vô cùng chênh lệch: nhiều gia đình làm việc quần quật nhưng vẫn sống chật vật với đồng lương thấp trong khi một số khác hưởng lợi to nhờ giá nhà và chứng khoán tăng vọt. Một khi quần chúng phẩn nộ cho là bất công thì mô hình kinh tế phải thay đổi, bởi vì mô hình kinh tế phải phục vụ con người chớ xã hội không thể bị bẻ cong vì lý thuyết kinh tế (tr
Từ trên không trung tiếng của Quỷ Vương Phiền Não cất lên: -Tôi vốn không có hình tướng, không hề hiện hữu trên thế gian này. Thế nhưng do chúng sinh tham-ái mê luyến vào cuộc sống này cho nên tôi mới có mặt. Tôi thống trị thế gian này từ khi có con người. Do đó muốn đoạn trừ phiền não thì phải hiểu tôi là ai.
Tuy nhiên đầu năm nay việc kiểm soát đại dịch tương đối có chiều hướng tốt, Vaccine đã được nhiều người dân ủng hộ, chính quyền địa phương các cấp đã ban hành lệnh cho phép tụ tập không quá đông người trở lại tùy theo mỗi hoàn cảnh. Do đó Ban Chấp Hành, với sự khuyến khích của ông Hội Trưởng Phan Ứng Thời, Hội AH CHS PCT ĐN đã tổ chức một buổi họp mặt nhỏ để tưởng nhớ về Chí Sĩ Phan Châu Trinh vào trưa ngày Thứ Bảy 27/3/2021 tại một nhà hàng ở vùng Little Saigon, Nam California.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.