Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Xuân Về Lại Nhớ Bạn Bè, Một Thời Trên Chiến Địa

11/01/201721:54:00(Xem: 4457)

Xuân về lại nhớ BẠN BÈ,

một thời trên chiến địa
 

MƯỜNG GIANG

 

“Phố xưa em buộc đôi hàng bím
nay tóc về đâu, hồn ở đâu“

          Thơ Du tử Lê làm cho người lính già, bất chột bâng khuâng  trong cõi đi về nơi xứ lạ. Ngày xưa trên quê hương yêu dấu, chúng ta cũng vẫn là những con chim hồng tung bay trăm nẻo, thì ngày nay trong cõi lưu đày lại càng mù mịt bước lang thang. Xa quá rồi phải không quê hương, bè bạn ? Vậy sao không ngồi xuống đây để cùng nhìn lại cuộc đời, rồi ôm nhau mà khóc cho thân phận nhược tiểu Việt Nam. Hai mươi năm chinh chiến đoạn trường, chúng ta những người lính, tính được bao nhiêu ngày vui khi đưọc sống bên mẹ già em dại và người tình yêu dấu ? hay đã tự dốc ngược đời mình trong lòng men đắng, trên giàn lửa thiêu, lang thang như mây chiều bên trời lẻ bóng.

 

" ..Từ khi bỏ học vào quân ngũ

hôm đó dường như một buổi chiều

nên lá vàng thu vèo khắp chốn

giữa sầu bảng lảng tóc em yêu

 

Ra đi không một lời chia biệt

mang nhớ hành trang trĩu nặng hồn

một chút tình hờ trăng lạnh lẽo

đời trôi theo gió hát cô đơn

 

Chiều chiều thôn bản quân dừng bước

nhìn cỏ trong sân chợt nhớ trường

tiếng guốc dẫn anh vào lớp học

đôi hàng ghế đá tưởng em thương

 

Đêm bên ga lạnh đèn soi bòng

chờ chuyến tàu qua tận cõi nào

khắc khoải bơ vơ đời tiển biệt

người về ta xót nổi chia đau

 

Phan Thiết trời ơi mồ kỷ niệm

cố xa chân lại bước thêm gần

như hình em núp trong trang sách

khiến kẻ hoài mơ khóc bâng khuâng

 

Thôi em đời có còn chi nữa

dâu bể giờ đây cũng lặng lờ

ta mất nửa hồn thơ tuổi ngọc

chỉ còn theo gió khóc trăng mơ

 

Hãy cứ tìm nhau theo bóng nhớ

đôi bờ đứng gọi cố nhân đâu ?

rượu nồng ta rót đầy ly cạn

mặc phiến lòng trơ khúc vọng sầu..:

(TỪ KHI BỎ HỌC - MG)

          Rồi những ngày dưỡng quân nơi phố thị, lạc lỏng giữa chốn sang nghèo, mới cảm nhận được cái chát chua tuổi trẻ, thương cho kiếp lính rẻ rúng phận bèo, đời thật là oan khiên định mệnh. Chịu đựng rồi gục ngã, câm nín tới hy sinh, những người lính cuối cùng may mắn còn sống sót lại phại đắng cay đối diện với kẻ thù.

         

          Đời ai mà không có bạn có bè nhưng đậm đà thắm thiết hơn vẫn là tình lính sống chết có nhau. Chính cái thâm giao huynh đệ chi binh đó, đã làm bén lửa những câu chuyện không bao giờ quên đưọc giữa " Nó Và Tôi ", một thời trên chiến địa,

 

 

"..Nó và tôi chung một ngày nhập ngủ

nhưng không quen vì khác đạo khác trường

chung đại đội mà chẳng chút thân thương

mặt đối mặt vẫn hồn ai nấy biết

 

Nó và tôi hai thằng cùng Phan Thiết

nhưng không cùng một gốc gác quê hương

nó Nghệ An, xa tít tận muôn phương

tôi Bình Thuận dấu yêu miền biển mặn

 

Nó tin Chúa quen an thân thầm lặng

tôi phong trần, đời như có như không

nên hai đứa vẫn cách một giòng sông

dù sáng tối ăn nằm chung số phận

 

Chín tháng dài mặc chung màu áo trận

có trăm lần đã lấm lét nhìn nhau

nhưng chẳng hề chào hỏi hay đổi trao

mày Phan Thiết hay mày từ đâu tới

 

Rồi định mệnh làm hai thằng chới với

ai phân ly, tôi nó vẫn chung đường

không thân thương chín tháng chốn quân trường

đời quân ngủ lại trở thành tri kỷ

 

Cũng từ đó khắp nẻo đường thiên lý

từ Di Linh xuôi bờ bến La Ngà

Lê Hồng Phong dẳm nát núi rừng xa

tôi với nó chia đau niềm tân khổ

 

Tết Củ Chi cụng ly quên nổi nhớ

Xuân Bầu Bàng bó gối ngóng chim bay

khóc mẹ già em dại đợi tháng ngày

mà con của me vẫn chưa trở lại

 

Rồi một sáng hè sang vàng tê tái

nó hiên ngang gục chết giữa sa trường

mùa bãi trường rộn rã khắp quê hương

hè tang tóc, nó hiền khô tử trận

(NÓ VÀ TÕI - Thơ MG)

 

          Thời gian trôi đi tưởng có thể làm vơi phần nào nổi đau của những người lính được sống sót sau chiến trận, đã gởi vào gió đất những tiếng thầm thì, để cố níu lại thời gian cho mình được sóng với đồng đội vừa gục ngã.

 

           Rồi hồi tưởng lại những đêm nào say cùng bạn bè trong ‘ Quám Lẽ bên đưòng ', bằng xị rượu nồng, miếng khô nai cứng ngắc, nhai trong miệng mà ta cứ tưởng như đang nhai cả cuộc đời lận đận đắng cay của kiếp lính, cho nên uống vào như ta uống cả niềm đau sầu cháy long đong. Buồn quá đổi lại càng buồn thêm khi chạnh nghĩ tới thằng bạn chung lớp vừa mới gặp lại trên đưòng dừng quân, thì sau đó không lâu đã đưọc tin nó chết khi đơn vị đụng trận

 

"..Những ngày chiến dịch về tăng phái

Phan Thiết mùa mưa cũng cóng xương

vào mật khu Lê rừng ngập cát

đó đây mộ chí lạnh ven đường

 

Qua khỏi Tà Dôn trời sắp sáng

dừng quân gặp lại bạn thời xưa

hởi ơi chỉ mới xa trường củ

chinh chiến, nhìn ai cũng chóng già

 

Ừ nhỉ mấy năm mình cách biệt

từ ngày bỏ học khoắc chinh y

tôi người lính bộ đi trăm nẻo

bạn Địa Phương Quân chẳng sướng gì

 

Sẳn có mang theo bình rượu đế

hai thằng mừng hội ngô chia nhau

sớm mai bụng dói nên say khướt

biết nói gì đây chỉ nghẹn ngào

 

có rượu bổng như quên chiến trận

miên man tâm sự thuở hoa niên

khiến sầu cô quạnh theo men đắng

làm nhớ mù tăm chuyện ước nguyền

 

Địch đã bắt dầu bằng pháo kích

hẹn nhau dưới phố lại vui vầy

nhưng đời lính trận làm sao biết

không gục bên hào cũng nát thây

 

Tin Địa Phương Quân bị đụng nặng

làm ta tan biến hết cơn say

muôn trùng biển sóng nghe lồng lồng

cuộc chiến nào không máu thịt bầy

 

Phan Thiết ngày đêm đời tấp nập

chỉ ta hiu hắt quán bên đường

nhìn chai rượu quý dành riêng bạn

nay đã về đâu thật thảm thương

 

Hơn bốn chục năm ngồi nhớ lại

mời nhau bửa rượu chốn quê xa

uống say ta lại ôm đàn hát

Cho bớt niềm đau nổi nhớ nhà

 

Hồn bổng đổ cơn mưa nước mắt

bạn về mai gặp nửa hay không ?

hay như lời hẹn thời chinh chiến

em cũng quên tôi đi lấy chồng."

(DỪNG QUÂN GẶP LẠI BẠN - MG)

 

         

          Tôi quen Trần Văn Thân trong dịp học lớp Hè luyện thi tại trường tư thục Bồ Đề Phan Thiết. Tuy thời gian gặp nhau ngắn ngũi nhưng tình bạn giữa " Nó và Tôi " đã manh nha từ đó và trở thành tri kỷ. Tháng 10/1962 Thân vào lính, còn tôi tới tháng 6'1963 mới nhập ngủ. Thân phục vụ trong binh chủng LLĐB còn tôi là lính bộ binh. Hai đứa xa nhau từ đó.

 

          Sau Tết Mậu Thân 1968, Trần Văn Thân là Trưởng toán Thám Sát thuộc Đoàn Công tác 75, có nhiệm vụ xâm nhập vào các vị trí đóng quân của Các Đại Đơn Vị Cộng Sản Bắc Việt, để thu nhặt cập nhật hóa tin tức tình báo chiến lược. Theo tin tức của những đồng đội hiện còn sống sót tại hải ngoại cho biết Thiếu Uý Trần Văn Thân, đã bị mất tích vào mùa hè 1974 vì bị giặc săn đuổi, Thân đã bơi qua một con sông nước chảy xiết nên chết mất xác. Những giây phút thảm tuyệt này, đã được một nhân viên mang máy may mắn được sống sót kể lại. Vậy mà từ ấy cho đến nay những người thân trong gia đình, thảm nhất là mẹ Thân là Bà Ngô Thị Dân ở Phan Thiết, cùng với người vợ trẻ tên Nguyễn Thị Liễu với ba con thơ dại tại Sài Gòn, lúc nào cũng ngong ngóng hy vọng là con và chồng-cha mình, vẫn còn sống trong các trại tù đâu đó, rồi cũng sẽ trở về như nhiều bạn bè của Thân cùng đơn vị và quê Phan Thiết. Cứ chờ đến nổi mẹ già khóc mù cả hai mắt rồi gục chết vào năm 2000, nhưng vẫn không ngớt gọi tên đứa con thân yêu của mình. Riêng người vợ trẻ thay chông nuôi con, ở vậy cho tới khi tất cả khôn lớn vào đời, còn mình thì cứ ôm ấp hình bóng của người chồng cũ, vẫn sống trong những di ảnh thân thương nguyên vẹn, mà chàng thì biền biệt tận phương nào ?

 

          Là bạn nối khố của Trần Văn Thân, từ những ngày còn vất vưỡng nơi chốn quê nghèo, cho tới khi hai đứa gặp lại ở Sài Gòn, Nha Trang .. một thời gian ngăn ngũi, rồi vĩnh viễn chia tay.. nên đã có những giòng thơ “ Khóc Bạn “ sau khi đọc được tin bạn mình đã vùi thây nơi muôn trùng gió cát, hơn mấy chục năm về trước . Thơ này cũng viết tặng những bạn bè đã khuất như Nguyễn Hữu Ngải, Nguyễn Văn Bảy và em tôi Dinh Hoàng Điểu.

 

‘ Cỏ đã úa trên nấm mồ nếu có

xác cũng tàn theo bụi cát mênh mông

vậy mà nay ai cũng vẫn đợi trông

người lính trận lần đi lần vĩnh biệt

 

đau đớn quá, ta quì đây rên xiết

tưởng hồn mày như lẩn quẩn đâu đây

chết oan khiên nên bạn hóa thành mây

cho ta ngóng thêm bàng hoàng não nuột

 

Nhớ buổi trước tụi mình cùng Phan Thiết

nghèo xác xơ nên kết bạn tri âm

ta ngông nghênh hứng chịu nổi thăng trầm

mày lập chí được tiếng đời rực rỡ

 

Ngày hai đứa rời trường yêu, sách vở

để vì đời làm lính giữ quê hương

đêm cuối cùng ngồi ngắm cảnh sông Mường

với hẹn hứa một ngày vui tao ngộ

 

mười mấy lần xuân, đến đi bỡ ngỡ

mà tao mày, mỗi lúc lại xa thêm

thương nhớ nhau, chỉ nhắc cho đở thèm

hay trao gửi những dòng thơ nhòa lệ

 

nước bỗng mất đời quanh co dâu bể

tao về quê thành một kẻ tôi nhân

nghe tin mày đã thoát khỏi nghiệp trần

thương cho bạn , xót cho đời tận tuyệt

 

chỉ mong được có ngày về Phan Thiết

đến bờ sông Mương hội ngô cùng mày

như lời hứa lúc hai đứa chia tay

dù mày đã thành hồn ma dũng liệt

(Khóc Bạn - MG)

 

 

          Có ai còn nhớ lối xưa để tìm về, mà có tim chăng nữa thì cũng chỉ thấy những thành mộ chí hoang vu, cỏ lau xưa hiu quạnh, khiến cho những người lính già cứ ngẩn ngơ hóa bướm dù bàn tay vẫn ấp trên những trang báo ngày nào. Ngoài đêm bây giờ hình như tiếng ngựa vẫn còn lao xao hí hoài những hồi thúc giục, đời vẫn mỡ ra trước mắt như đang gọi hồn người lính đi vào cõi mộng lung muôn trùng.

 

‘ mai về nẻo ấy chiều sương khói

ta biết tìm đâu bước bạn hiền

vượt thác Mé Kông qua cầu khỉ

Paské héo hắt bóng trăng đơn

 

mai về quê mẹ qua biên giới

thăm lại Trường Sơn thuở kiếm cung

rừng núi vẫn xanh màu khát vọng

chỉ ta hờn tủi kiếp tha hương

MG

 

 

Xóm Cồn Ha Uy Di

Tháng 1-2017

MƯỜNG GIANG



Ý kiến bạn đọc
13/01/201718:48:43
Khách
Bà Nhã Ca, tác gỉa cuốn "Giải Khăn Sô Cho Huế" đã có công ghi lại lịch sử tội ác của bọn ác quỷ CSVN mượn danh nghĩa "Giải Phóng Miền Nam" để giết hại quân, dân nước VNCH tại Huế trong ngày tết Mậu Thân.
Còn hành động nào dã man hơn dành cho các em thanh thiếu niên 14, 15, 16 tuổi đã bị bọn CSVN bắt phải đào hố chôn sống người thân và sau dó các em cũng bị chúng giết hết.
Đừng ai nghĩ có thể hòa hợp hòa giải được với ác quỷ, vì chủ trương của bọn CSVN là "giết lầm hơn bỏ sót"
12/01/201706:17:02
Khách
Xuân về, tưởng nhớ 6,000 đồng bào bị Cộng sản thảm sát ở Huế :

Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng, cựu Dân Biểu đại diện khu vực Thừa Thiên:
“Tại thành phố Huế và tỉnh Thừa Thiên, 22 địa điểm tìm được là các mồ chôn tập thể. Trong 22 địa điểm này, người ta đếm được 2,326 sọ người. Sau Tết, chúng tôi lập Hội Gia Đình Nạn Nhân Cộng Sản trong Tết Mậu Thân. Các gia đình kê khai có người chết, có người mất tích, lên đến 4,000 gia đình. Người ta ước tính vào khoảng 6,000 người. có nhà báo ước tính 5,000. Chúng tôi cho con số 5 đến 6 ngàn là không sai lệch lắm đâu.”

Nhã Ca- tác giả cuốn sách”Giải Khăn Sô Cho Huế” : Hàng ngàn người chết oan. Họ đã bị chôn sống tại Huế Tết Mậu Thân.
Họ bị chôn ra sao? chôn bằng cách nào? Chỉ riêng 4 khu tại Gia Hội cộng lại đã là 473 người. Chính con cháu những người bị chôn – gồm toàn các thiếu niên 14, 15, 16 tuổi, học trò trường Nguyễn Du – bị buộc phải đào hố. Những nạn nhân bị cột trói bằng dây điện dính nhau xếp hàng bên hố. Một vài người bị đập đầu. Cả dây người đang sống bị đạp xuống hố đè lên nhau. Cái đầu nào ngóc lên bị đập bằng cuốc. Rồi báng súng AK và lưỡi lê buộc các thiếu niên phải lấp đất chôn sống cha anh chúng. Mười mấy em trong toán thiếu niên sau đó bị giết hết, chỉ ba em chạy thoát.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Với bối cảnh này, Tổng thống Biden thừa nhận ông sẽ phải đối phó với một nước Mỹ phân hóa trầm trọng hơn bao giờ hết, cộng thêm với nạn dịch Thế kỷ và một nền Kinh tế suy thoái với 6.7% người Mỹ thất nghiệp. Con số này tương đương với khoảng 40 triệu người cần được trợ giúp khẩn cấp. Tổng thống Biden nói với nhân dân Mỹ rằng ông biết rất rõ phải làm gì trong cương vị Tổng thống để hàn gắn vết thương chia rẽ do các khuynh hướng bạo lực và cường quyền gây ra, nhanh chóng ngăn chặn dịch Covid 19 và phục hồi kinh tế.
Một nền dân chủ lâu đời, bén rễ hơn ba trăm năm qua của một cường quốc hàng đầu thế giới bỗng dưng trở thành nền “cộng hòa chuối” (banana republic)[1] qua cuộc bầu cử tổng thống 2020, với tố cáo gian lận, kiện tụng rồi trở thành bạo loạn sau đó, tưởng như chỉ có thể xảy ra ở một nước độc tài kém phát triển nào đó ở Nam Mỹ hay mãi tận châu Phi xa xôi. Tại sao lại có thể xảy ra những chuyện kỳ lạ như thế với một nền dân chủ được xem như mẫu mực để thế giới noi theo?
Khi Facebook và Twitter quyết định đóng cửa vĩnh viễn tài khoản của Tổng thống Trump, sau nhiều lần cảnh cáo, dư luận bùng lên tranh luận về quyền tự do phát biểu và Tu chính án Số 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Từ ngày lên làm lãnh đạo, ông Trump đã dùng tài khoản twitter để nói chuyện thẳng với những ai có kết nối với tài khoản của ông. Twitter của tổng thống có 80 triệu người theo dõi và ông đã dùng nó như là phương tiện phát ngôn chính, vào bất cứ khi nào ông thấy cần, kể cả lúc đêm khuya hay khi trời còn tờ mờ sáng. Ông viết vài hàng về những gì ông suy nghĩ mà chẳng cần tham khảo ý kiến với cố vấn hay những người làm chính sách trong nội các. Ông bốp chát, khinh miệt những người không đồng ý hay chê bai ông. Nhiều lần Twitter và Facebook đã dán lời cảnh báo trước những phát tán của ông, khi cho rằng tổng thống không nói đúng sự thật. Cho tới khi biến cố 6/1 xảy ra, là sự việc nhiều người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc Hội làm loạn,
Chiến tranh ở Việt Nam sôi động nhất là vào thập niên 70. Nam ký giả nhà binh thì nhiều, nhưng nữ ký giả chỉ có Phan Trần Mai, thuộc binh chủng Nhảy Dù, sau khi giải ngũ về làm cho nhật báo Trắng Đen. Chúng tôi gặp nhau vào mùa hè đỏ lửa, lúc ở địa đầu giới tuyến, tỉnh Quảng Trị.
Hôm nay công sở và trường học cùng một số hãng xưởng đã được nghỉ lễ ngày Martin Luther King Jr. Day để đón mừng sinh nhật và tưởng niệm ông. MLK sinh ngày 15 tháng Một năm 1929 nhưng ngày MLK Day được chọn là ngày thứ Hai thứ ba trong tháng Một hàng năm, tức hôm nay. Ngoại trừ sinh nhật tổng thống George Washington và Abraham Lincoln được kết hợp và đón chào như một ngày lễ liên bang qua Ngày Tổng Thống - President Day, ông là công dân Hoa Kỳ duy nhất có ngày sinh đã được Quốc Hội chuẩn thuận và tổng thống Ronald Reagan thông qua vào năm 1983, trở thành ngày lễ liên bang chính thức, nhằm tưởng niệm và vinh danh một nhân vật lịch sử vĩ đại của nước Mỹ. Người mà cái tên hầu như hiện diện khắp nước Mỹ qua những bảng tên đường, các trung tâm, tổ chức, phong trào xã hội dân sự.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù, mà còn chia chung rất nhiều … cố tật! Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
Đọc các bản tin về ngày lễ nhậm chức của Tổng Thống tân cử Joe Biden cùng Phó TT Kamala Harris với chủ đề Nước Mỹ Đoàn Kết (America United), bên cạnh những thông tin áp đảo về vấn đề an ninh, có thể nhiều người còn thấy con số 191,500 lá cờ đủ kích cỡ tượng trưng cho người dân không thể đến tham dự cùng 56 bệ đèn được cắm và dựng quanh khu vực tổ chức.
Kết quả bầu cử tại Georgia cho thấy quyền lực chính trị ở Mỹ thay đổi chỉ vỏn vẹn 10 ngàn lá phiếu nhất là đến từ dân thiểu số. Cho nên đảng Dân Chủ dưới thời Biden sẽ gấp rút đẩy mạnh các chính sách nhập cư và an sinh xã hội nhằm biến đỏ thành xanh ở các tiểu bang như Arizona, Georgia hay ngay cả Florida và Texas vốn là những thành trì của đảng Cộng Hòa cho đến nay.
Bao lâu nữa thì hệ thống môi sinh nơi quê hương tôi sẽ bị hủy hoại, đến độ không sinh vật nào có thể sống được ở nơi này? Khi cái vòng sống liên tục vô thủy vô chung đó có một mắt xích bị hỏng, khi môi trường sinh thái ở một nơi nào đó bị mất quân bằng, có bao nhiêu sinh vật sẽ bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng tận cùng rốt ráo ra sao?
Tôi đã phỏng vấn các nhà tư tưởng hàng đầu về 101 đề tài riêng biệt – từ tiền bạc tới nợ nần, các hệ thống cung cấp tới mậu dịch, việc làm tới máy robots, báo chí tới chính trị, nước tới thực phẩm, biến đổi khí hậu tới nhân quyền, thương mại điện tử tới an ninh mạng, tuyệt vọng tới tinh thần lành mạnh, giới tính tới kỳ thị chủng tộc, nghệ thuật tới văn học, và ngay cả hy vọng và hạnh phúc.Những người tôi phỏng vấn gồm chủ tịch của Viện Khoa Học Quốc Gia Hoa Kỳ, cựu giám đốc CIA, cựu tư lệnh đồng minh tối cao NATO, cựu thủ tướng Ý và nhà thiên văn học hoàng gia Anh. Tôi đã “Zoom” – chữ này đã trở nên một động từ chỉ sau một đêm – với Kishore Mahbubani tại Singapore, Yolanda Kakabadse tại Quito, Judith Butler tại Berkeley, California, Alice Ruhweza tại Nairobi và Jeremy Corbyn tại London. Đối với tập mới nhất của chúng tôi, cựu Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon từ Hán Thành. Đối với tôi, đó thật sự là lý do của điều tôi học được. Trong số những thứ khác, nó giúp tôi hiểu tại sao
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Một đám cháy đã bùng phát tại Viện Huyết thanh ở bang Maharashtra, Ấn Độ, nơi đang sản xuất hàng triệu liều vaccine Covid-19.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cố vấn y tế của Tổng thống Mỹ Joe Biden, đã lên tiếng cảm ơn WHO vì dẫn dắt nỗ lực ứng phó Covid-19, trái ngược với chỉ trích thời ông Trump.
Loạt sắc lệnh được ký nhanh chóng ngay trong ngày làm việc đầu tiên của tân Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Nhà Trắng nhằm thực hiện những lời hứa tranh cử của ông.
Ông Joe Biden chính thức trở thành tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ và cũng là tổng thống lớn tuổi nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Giá dầu thế giới tăng cùng với thị trường chứng khoán Mỹ trong phiên giao dịch hôm thứ Ba (19/01/2021), một ngày trước lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Joe Biden,