Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Mưa Nhớ Chuyện Năm Xưa...

07/01/201700:00:00(Xem: 2306)
Cả tuần nay mưa liên miên. Ông Trời thương cảnh hạn hán của vùng đất California nầy hay sao mà trút mưa xuống cả đêm, luôn mấy ngày. Mà ngộ, ban đêm mưa tầm tả, sáng ra, trời bớt âm u. Tạnh mưa, đất trời khô ráo, đủ cho dân tình đi làm việc làm ăn một cách thuận tiện.

Mùa lễ, tuy mưa gió lạnh lẽo nhưng đa số ra đường là bước vô xe hơi ấm áp nên thiên hạ vẫn nườm nượp đi mua sắm như thường lệ. Mưa suốt mấy ngày đầu năm nay làm chị Ngà nhớ chuyện năm xưa, lâu lắm rồi. Có năm ngay ngày mùng 1 Tết Hội Hoa Hồng rần rộ ở Pasadena gặp mưa, họ diễn hành trong cơn mưa. Nhìn con gái chị cùng các cô gái trong những ban nhạc của các trường, bận những bộ đồng phục hở tay, hở lung, đôi chân trần đưa ra, làn da tái mét ẩn hiện sau chiếc áo mưa trong suốt, gió phất mặt mày ướt nước mưa, vẫn đều tay đều chân trình diễn, rất đáng khâm phục.

Năm nay tiệm chị Ngà mở cửa suốt những ngày lễ. Nghề nầy mà, ngày thiên hạ nghỉ làm mới là những ngày tiệm kiếm được kha khá tiền.

Vừa mở cửa chưa khách hẹn nào tới, ngoài đường còn vắng, trên mấy cửa kiếng vẫn còn những hình ảnh vẽ bằng phấn màu chúc mừng Giáng Sinh và năm mới, mấy chị em vừa sắp soạn đồ nghề vừa nói chuyện.

Chị Ngà mở đầu:

- Bữa nay là sinh nhựt con gái tui. Nhớ năm đó, tui còn làm thợ may trong hãng, mang cái bầu gần ngày sanh. Mùng một Tết Tây, xong việc rồi cả gia đình đi nhà hàng ăn cơm đầu năm. Đang ngồi nhai ngon lành, tự dưng bụng đau nhói. Tui ôm bụng, thở gấp. Má tui có kinh nghiệm sanh một bầy con, nói liền - Rồi, đau bụng đẻ rồi.

Thế là chồng tui vội vàng đứng dậy, lính quính đỡ tui lên đưa ra xe.

Thời đó chưa có vụ siêu âm bào thai để biết giới tính trước, vợ chồng chị đã có con trai, đang mong con gái cho có đủ nếp tẻ. Ai nhìn cái bụng ì ạch của chị cũng đoán “bụng nhọn con trai bụng tròn con gái. Cái bụng tròn vo, thai xệ, con gái là chắc chắn rồi.

Chị đau quặn thắt từng hồi, đau hơn cả lần sanh con đầu long, cho tới gần sáng thì sinh ra một công chúa, nặng hơn sáu cân. Má chị nói - Tại đổi đầu con mới đau dữ thần!

Lúc trước, khi hai vợ chồng bàn chuyện đặt tên con, chồng chị giao quyền định đoạt cho chị. Thôi thì, bao nhiêu tên hoa bướm mỹ miều hiện ra trong đầu chị. Luôn tin lời ba chị thường nói khi ông còn sống, “Cái tên vận với cả đời, đặt tên phải vừa có ý nghĩa vừa đẹp. Tiếng Việt phong phú, đừng đặt tên con xấu quá, lớn lên đi học bị chọc ghẹo, tội nghiệp cho nó”.

Khi nhìn cái mặt nhỏ xíu, đỏ hỏn, nhúc nhít trong cái mền ấm áp, chị như sống lại trong cảm nghĩ của ba chị, như ông lúc nhìn thấy chị hồi mới sanh. Chắc ba chị cũng có cảm giác thương yêu quí báu như chị bây giờ. Chị lấy tên chị làm tên lót cho con, và lấy tên một nhân vật mà chị rất mến phục trong cuốn truyện “Cuốn Theo Chiều Gió” chị đã mê man đọc hồi còn con gái, tên Scarlett, đặt thành tên Mỹ Việt cho con hòa đồng với xã hội, người Mỹ gốc Việt nầy.


Nghe tiếng ai réo, chị bừng tỉnh giấc mơ ngày. Thu hỏi:

- Rồi sao nữa? Đang kể nửa chừng chị ngưng ngang, mơ màng gì đó?

Chị cười lỏn lẻn:

- Ợ ợ ợ... nhớ chiện xưa đó mà. Nhớ vụ đặt tên cho con đó mà.

Thanh xen vô liền:

- Vụ đặt tên con cái tui nhớ hồi đó gần nhà tui có hai anh em tên ngộ lắm.

Tuấn hỏi:

- Tên gì mà ngộ? Không biết người miền nam ra sao chứ ở quê miền Bắc chúng tôi, người ta lấy của quí đặt tên cho con là thường. Cu Đất Cu Lớn Cu Em Cu...

Thu nhảy vô vừa nói vừa cười:

- Trung Bình, ha ha ha...

Thanh háy Thu, mắng:

- Vừa nói vừa cười vô duyên. Tui tính nói là anh em nhà hàng xóm, thằng anh tên Bờ thằng em tên Đê.

Tuấn cười:

- Ha ha, thế còn tên cha là gì? Ruộng?

Thanh cũng cười:

- Đúng bon sao hay vậy? Đúng là tên Ruộng.

Chị Ngà nói:

- Tui có người bạn tên Tưng. Hai ông anh tên Tửng tên Từng, ổng tên Tưng. Ba ổng là nhạc sĩ. Ổng kể có quen hai chị em, người tên Rơi người tên Rụng kìa.

Sương nói:

- Thiệt hông đó? Có nghĩa là bà mẹ đẻ rớt? Còn tên Rụng?

Chị Ngà nói:

- Tui cũng có quen gia đình kia, mấy đứa đầu tui hổng nhớ vì lớn hơn tui nhiều, chỉ nhớ bắt đầu từ con Dư một tuổi với tui. Sau nó là tên Mót, Thôi, Ngưng, Dứt, Thêm. Sau đó đi vượt biên mất liên lạc, hổng biết bác gái có sinh thêm đứa nào hông. Nếu có, hổng biết còn đặt tên gì nữa.

Láng nói:

- Mấy cái tên nầy, giống như bác gái biểu bác trai - ngưng, xì tốp xì tốp...

Thu nói:

- Bả biểu stop nhưng ông không stop được vì còn đang dùng sức lao động làm việc một cách hăng say không ngừng được để có hiệu quả tốt đó mà ha ha ha...

Khải từ tốn, nói nhẹ nhàng:

- Thời ấy người ta chưa có thuốc ngừa thai, tội nghiệp cho phận đàn bà. Có người sinh năm một, cả bầy con nuôi mệt nghỉ.

Chị Ngà gật đầu, cặp mắt buồn buồn, xa vắng. Chị nhìn ra đường, nhìn lên bầu trời xanh xanh, có vài đám mây trắng trắng. Chị nhớ lại những ngày còn xuân, hạng phúc bên chồng con.

Chị thở hắt ra, trở về thực tại. Năm nay, con chị vừa tròn ba mươi. Ba mươi tuổi trong thời của chị, đã gọi là muộn màng, là gái ê sắt ế, còn thời bây giờ, con chị sống độc thân, vung văng đó đây, tự do thoải mái. Ờ ờ, vậy đi con, độc thân không vướng bận đi đâu được cứ đi...

Thế cũng không sao, sống đâu theo đó, giống như ý muốn của chị ngày sinh nó ra, hãy sống hòa nhập với xã hội nầy, đừng như chị, lệ thuộc vào thành kiến quá khắc khe, cổ hủ. Sau khi chồng chị bỏ đi, chị sống vì con, năm này qua năm khác, không ngờ tuổi thanh xuân vụt qua như bóng câu ngoài cửa sổ, buồn cô đơn cả đời.

Chị lại thở dài. Mà thôi. Chị nhìn mấy cô mấy cậu trong tiệm, như chị em con cháu trong nhà. Năm mới, lại một năm nữa trôi qua, hãy vui lên, như mỗi sáng thức dậy, chị lẩm nhẩm hai câu thơ nằm lòng, giúp chị có dũng khí ngồi dậy hăng hái cho một ngày nữa. “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.