Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Huỳnh Công Ánh Vượt Tù, Vượt Biển

22/09/201600:00:00(Xem: 10024)

blank
Các nhạc sĩ Hưng Ca 1985.

Ngày 28- 3-1985, trong kỳ Đại hội Ca nhạc Đấu tranh tại thủ đô Washington D.C nhằm yểm trợ công cuộc bài trừ hải tặc và bảo vệ thuyền nhân, có sự góp mặt của các nhạc sĩ Hà Thúc Sinh, Nguyệt Ánh, Việt Dzũng, Châu Đình An, Huỳnh Công Ánh và Phan Ni Tấn. Những người bạn này tôi đều quen biết, riêng Huỳnh Công Ánh lần đầu tiên tôi mới gặp mặt. Từ đó, Huỳnh Công Ánh và tôi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau, hát với nhau những ca khúc đấu tranh trên cùng một sân khấu.

Năm 1986, qua bài viết xuất sắc của nhà thơ Cao Đông Khánh về cuộc vượt ngục ly kỳ của nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh làm nhiều bạn tù xôn xao, riêng tôi càng cảm phục anh hơn.

Huỳnh Công Ánh là nhà thơ kiêm nhạc sĩ đấu tranh Thơ về tình yêu của Huỳnh Công Ánh khác biệt với ý thức đấu tranh trong âm nhạc của anh. Về nghệ thuật âm nhạc, chữ nghĩa của nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh khi hát lên người ta nghe như tiếng gọi bi tráng bắt đầu từ những ca khúc do anh sáng tác khởi đi từ trong tù.

Miền Nam Việt Nam sụp đổ vào cuối tháng Tư 1975. Hàng triệu người bỏ nước ra đi, trong khi các giới chức "ngụy quân, ngụy quyền" lại đi ngược vào trong các trại tù cải tạo. Trải qua nhiều năm tháng trong lao lung u uất, lúc nhận ra mình bị lừa thì đã quá muộn. Dù sao cũng có người may mắn được thả về, có người đi không bao giờ trở lại. Người về để lại dấu chân ươm vết máu, trong khi người ở lại không may trở thành phân bón cho giải đất hoang vu, còm cõi trên quê hương của mình. Nhạc Huỳnh Công Ánh xuất hiện trong bối cảnh đó. Những người bạn tù trong trại cải tạo đã được nghe những bài hát của anh như một lời tâm nguyện, một niềm cảm xúc can đảm trước bạo lực, một loại nghệ thuật của đam mê, một tâm thức sáng tạo bắt nguồn từ một trái tim bi thảm biết hát. Lời ca tiếng nhạc phơi trải tâm trạng tù binh miền Nam sau chiến tranh như một chứng từ nhằm tố cáo chế độ bạo quyền Cộng sản khát máu.

Ca khúc "Vì Đâu Anh Buông Súng", sáng tác đầu tiên trong tù của Huỳnh Công Ánh là một câu hỏi đầy bi phẫn:

Vì đâu anh buông súng? Chẳng phải vì anh là người chiến bại trước kẻ thù. Ngoài chiến trường xa đang còn say đánh giặc. Chợt lệnh buông hàng, lệnh tủi nhục ngàn thu. Vì đâu anh buông súng? Lúc mà lòng anh là viên đạn đã lên nòng. Họng súng tự do đang còn loang máu giặc...

Cứ thế, những bài ca tranh đấu trong tù lần lượt ra đời: "Khúc Quanh Lịch Sử, Vùng Lên, Khi Anh Về, Tiếng Mẹ Gọi...".

Huỳnh Công Ánh là một nghệ sĩ tài hoa, một ngưòi tù tiết tháo. Trong ca khúc "Người Tù Khổ Sai Không Bản Án" lời ca khắc họa một hình ảnh văn học thời hậu chiến, đẹp mà buồn:

Tôi là người tù khổ sai không bản án. Đã bao năm qua trong cay đắng nhọc nhằn. Đêm từng đêm trăm nghìn giọt ăn năn. Về đào xoáy từng vũng hồn chai đá...

Mỗi độ xuân về, giữa muôn hoa đua nở, chim xanh đua hót có tiếng người ca ngợi mùa xuân nơi địa đầu giới tuyến::

Nơi tuyến đầu ngăn giặc ngoại xâm. Anh đứng giữa rừng sâu mai vàng đua nở. Nỗi rung động khua đều trong nhịp thở. Em ơi, đất nước mình có phải đều là xuân...

Từ trong lao lý âm u, những bài ca quật khởi của Huỳnh Công Ánh gợi lên ý chí can trường nối kết những tấm lòng trong đêm tối đòi lại bình minh.

Nhạc Huỳnh Công Ánh, tự nó là một bản hợp xướng nặng về tình tự dân tộc. Đành rằng có những bài được diễn tả bằng những nét chấm phá nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng làm người nghe dao động, ray rứt vì lời ca rất sắc về ý thức chính trị. Nghe nhạc của Huỳnh Công Ánh do chính tác giả hát với cây đàn guitar giản dị, tôi nhận thấy sự hòa trộn giữa chiến tranh và ngục tù đã luồn vào trong máu anh lòng đam mê nhiệt tình trong âm nhạc. Vẫn một giọng ca trầm thống, một cốt cách, một phong thái, Huỳnh Công Anh coi âm nhạc như một người bạn cùng chí hướng đấu tranh cho tự do, dân chủ, hòa bình.

Đọc hồi ký Vượt Tù, Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh, tôi lại nhớ những năm tháng trong tù cải tạo của tôi trên núi rừng cao nguyên lạnh giá. Mặc dù chúng tôi, những người lính Việt Nam Cộng Hòa cùng đi tù Cộng sản, cùng vượt ngục, vượt biển, nhưng so với cuộc đời tù của Huỳnh Công Ánh thì tù binh như tôi còn may mắn hơn nhiều.

Tôi đi tù suốt hai năm chỉ quanh quẩn trong một trại tù nằm sâu trong một đồn điền cũ của người Pháp ở miệt Tây Bắc Trường Sơn, rồi vượt ngục, trong khi Huỳnh Công Ánh đì tù trải dài từ Nam ra Bắc suốt sáu năm mới vượt tù.

Đoạn viết về cuộc vượt ngục của Huỳnh Công Ánh trong tập hồi ký này, người đọc cảm thấy vừa thú vị vừa hồi hộp, lo âu cho cái kiểu trốn trại hoàn toàn không giống ai của anh. Sau ngày mất nước, Huỳnh Công Ánh ra trình diện học tập dưới hình thù của một cựu Đại úy Sư Đoàn 22 Bộ Binh, nhưng lúc trốn khỏi trại tù Tân Kỳ, Nghệ Tĩnh, thì Năm Nhớt (tên trong tù của Huynh Công Ánh) lại trá hình thành người lính bộ đội Bắc Việt trong bộ đồ xanh màu cứt ngựa, với nón cối, dép râu và đeo sắc- cốt (sacoche) kè kè bên hông.

Cộng sản thống trị đất nước bằng bạo lực vô thần. Sự dối trá đã trở thành nếp sống quá quen thuộc của cái gọi là xã hội chủ nghĩa, cho nên dưới chế độ sắt máu, từ quan quyền đến dân đen đều không tin nhau, luôn luôn cảnh giác, đề phòng, thủ thế trước đối phương. Vậy mà trong thời gian toan tính vượt tù đó, trong hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm đó, có hai nhân vật: Trần Thị Hoa, cô gái Hà Tĩnh đã hết lòng cung ứng tất cả những gì Huỳnh Công Ánh cần và Nguyễn Đình Chiến, người tù hình sự đã tận tình giúp đỡ Huỳnh Công Ánh trốn trại. Điều này nói lên tính nhân bản giữa người với người, không chỉ sống cho mình, mà con biết sống, biết giúp đỡ và hy sinh cho người khác.

Ở đoạn này, trang 137, Huỳnh Công Ánh viết rất hay, thật thấm thía vì nhân đạo:

"Tôi trân quý vô cùng sự hy sinh thầm lặng của cô Hoa. Tôi nghĩ bất cứ ai trong hoàn cảnh như tôi cũng không làm sao khỏi cảm động và thương cô. Chữ "thương" ở đây không nhất thiết là tình cảm trai gái, và dù có cũng không có gì là lạ, mà là thương cái tình con người, thương sự hy sinh mà không hề đòi hỏi gì khác. Tôi là một người tù đói khổ, tương lai chẳng biết ra sao. Thế mà cô chọn tôi, sẵn sàng chờ tới ngày tôi được thả. Nếu tôi không xúc động, tôi không phải là người bình thường.".

Trong cách hành văn giản dị của Huỳnh C ông Ánh, tình bạn trên đường chinh chiến, nhất là sau này trong các trại tù cải tạo, thật sự cần thiết. Họ là những mảnh vụn của cuộc đời gom lại để sinh tồn. Tôi nói sinh tồn chớ không phải sinh sát. Trong những ngày tháng lao động khổ sai, bệnh tật, đói khát triền miên trên rừng núi, tù cải tạo phải chịu nhiều thử thách qua nhiều năm, trong khi cán bộ quản chế nhà tù lại tàn bạo với kẻ thua trận. Cho nên không phải ai cũng biết gìn giữ nhân cách, sĩ khí như xưa. Để chứng tỏ mình lao động tốt, học tập tốt hầu sớm được thả về, nhiều khi họ đã dùng thủ đoạn, mánh khoé hiểm độc để hại nhau, như Trung tá Hiền là một điển hình trong trại tù cải tạo.. Vì vậy, sinh tồn từ trong xiềng xích, từ dưới gót của đôi dép râu, tự nhiên cái tình của bạn đồng tù nó nói lên cho cái gì có giá trị đẹp dẽ như sát cánh, nương tựa, che chở, giúp đỡ và bảo vệ cho nhau.

Mang một tựa đề tiêu biểu Vượt Tù, Vượt Biển, tập hồi ký của nhà văn Bình Định Huỳnh Công Ánh được hình thành bằng một bút pháp bình dị, khoáng đạt, hào sảng và bi tráng. Câu chuyện kể về cuộc đời thăng trầm của tác giả từ lúc đi tù Cộng sản, vượt tù, vượt biển ra tới hải ngoại là một chứng từ sống,, dĩ nhiên vì là một câu chuyện thực nên Huỳnh Công Ánh không thể hư cấu. Qua đó, tác giả với lập trường kiên định, vạch rõ quan điểm chính trị vững vàng, gợi lên lý tưởng hòa bình cao đẹp, biểu lộ lòng nhân ái sâu sắc, đồng thời không quên vạch trần tội ác của chế độ Cộng sản áp đặt trên số phận người dân miền Nam và tù binh Việt Nam Cộng Hòa sau ba mươi năm chiến tranh. Điều này cho ta thấy tập hồi ký có một giá trị của một trước tác nghệ thuật.

Huỳnh Công Ánh sinh năm 1946 tại làng Phú Kim, quận Phù Cát, tỉnh Bình Định.Theo học các trường La San Kim Phước - Kontum, La san Bá Ninh - Nha Trang, La san Hiền Vương - Sài Gòn và Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Năm 1968 nhập ngũ trường Bộ binh Sĩ quan Thủ Đức.khóa 3/68, ra trường phục vụ tại Sư đoàn 22 Bộ Binh, cấp bậc cuối cùng là Đại úy. Sau 1975 tù cải tạo từ Nam ra Bắc. Vượt ngục cuối năm 1980 rồi vượt biên. Định cư tại Hoa Kỳ 1981.

Năm 1985 Huỳnh Công Ánh sáng lập Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, Phong Trào Hưng Ca Việt Nam, Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Nam Tự Do. Năm 2012 sáng lập tổ chức Liên Kết Văn Nghệ Sĩ, Thanh Niên, Sinh Viên, Việt Nam Tự Do.

Huỳnh Công Ánh là tác giả của các băng nhạc Uất Hận Ca (1981), Tiếng Mẹ Gọi (1985), Lên Đường (với Phong Trào Hưng Ca Việt Nam 1988), Thắp Lửa Tự Do (với PTHCVN 1989), Hưng Ca Hành Khúc (với PTHCVN), Quê Hương và Tình Ca, Những Trái Tim Rực Lửa (tập nhạc 1987), Hạnh Ngộ Bên Trời (thơ 2005), Quẳng Gánh Lao Đao, Giữ Nụ Cười (thơ 2010), Ơn Nghĩa Trùng Trùng (thơ 2013), Cát Bụi Lăn Trầm (thơ 2016), Vượt Ngục, Vượt Biển (hồi ký 2016).

Ngoài hoạt động văn nghệ, Huỳnh Công Ánh còn thành công về kinh tế và xã hội, được tưởng thưởng nhiều huy chương của quốc hội Hoa Kỳ, Đại Học Harvard, đài CSB tại Hoa Kỳ.

Sau 41 năm mất nước, 6 năm đi tù rồi vươt. tù, vượt biển đến thế giới tự do, Hưỳnh Công Ánh đã có những đóng góp lớn lao vào nền nghệ thuật âm nhạc, vào đời sống kinh tế, xã hội và hoạt động chính trị. Sự nghiệp văn học của anh đã thành hình và thành công khởi đi từ trong lao tù Cộng sản ra tới hải ngoại, đã tạo nên tên tuổi mà mọi người đều biết: nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh.

Toronto, Canada

Tháng 9-2016

Ý kiến bạn đọc
24/09/201600:49:03
Khách
có lẽ Ánh là người duy nhất trốn khỏi lao tù của cs ở miền bắc. Vì cs kiểm soát rất chặc chẽ cho nên trước Anh và sau Ánh những người trốn trại dều bị bắt lại, bị giết, hoặc bị chết dọc đường. Cho nên ngày trong tù ( tôi cùng trại với Anh) nghe tin anh vượt thoát được chúng tôi rất mừng và khâm phục. Điều tôi cảm phục nhất là cô Hoa ( người yêu anh, chứ không phải là anh yêu) đã hy sinh tất cả kể cả mạng sống của minh để lo chu toàn cho anh..Anh Ánh có sáng tac ban nhạc: NGƯỜI EM NGHỆ TĨNH ca tụng người con gái nầy. Ai nghe cũng xúc động nhất là chị Khúc Minh Thư. Qua đây tôi yêu cầu anh Huỳnh Công Ánh phát hành bản nhạc tuyệt vời đó . Chuyện tình nầy tôi nghĩ cũng là một dấu son của người lính tù VNCH với cô gái miền bắc xhcn ở thời khó khăn và đầy kỳ thị đó
23/09/201621:31:01
Khách
Thưa ông Lai, xin ông liên lạc cho ông HCA ở địa chỉ email
anhchuynh@yahoo.com
23/09/201619:31:41
Khách
Thưa ông Lai,

Xin gửi ông địa chỉ email của ông HCA để tiên liên lạc.

anhchuynh@yahoo.com
23/09/201601:38:39
Khách
Tôi là Nguyễn Thái Lai xin thêm về văn Nghệ đấu tranh của Ông Huỳnh Công Ạnh KHi tôi tới MỸ tôi co' tới Houston làm ở tiệm ông Ạnh VÌ mới qua tiếng anh quá dợ Làm một thời gian ngắn tôi cho ông Ánh biết :tôi về CA học thêm anh vặn . Ông Ánh nói :anh ở lại coi tiệ m cho tôi đi hát 1 tháng kiếm tiền cứu Đồng bào vượt biện . Tôi đồng ý. Một tháng sau anh về cầm cái check 30,000 đô la cho tôi cọi .nhờ tôi đi gởi cho tổ chức hay tàu cứu người vượt biện Tôi mới qua Mỹ làm 3.5 đôla / 1 giờ`ma` cầm cái check quá lớn tôi sợ mất không có tiền thường nên không đi một mịnh .30 năm rồi . Ông Ánh còn nhớ khổng
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo các hãng thông tấn và truyền hình lớn của Hoa Kỳ, vào ngày 27/6/2020, Đảng Dân Chủ Quận Hạt Orange đã thông qua nghị quyết khẩn cấp yêu cầu Ban Giám Sát Quận Hạt đổi tên Phi Trường John Wayne (tài tử đóng phim cao-bồi Miền Tây) vì ông này theo chủ nghĩa Da Trắng Là Thượng Đẳng và những tuyên bố mù quáng (bigot). Sự kiện gây ngạc nhiên cho không ít người. Bởi vì đối với các kịch sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ, văn-thi-sĩ, họa sĩ, nhất là các tài tử điện ảnh…họ đều có cuộc sống cởi mở, đôi khi phóng túng, buông thả và ít liên hệ tới chính trị. Và nếu có bộc lộ khuynh hướng chính trị thì thường là cấp tiến (Liberal). Vậy tại sao John Wayne lại “dính” vào một vụ tai tiếng như thế này?
Hơn 10 năm trước, chính xác là vào hôm 28 tháng 6 năm 2009, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều có tâm sự (đôi điều) nghe hơi buồn bã: “Khi tiếp xúc với những người nông dân, tôi thường xuyên hỏi về tổng thu nhập mỗi tháng của một khẩu trong một gia đình họ là bao nhiêu. Dù rằng tôi biết họ đang sống một cuộc sống vô cùng vất vả nhưng tôi vẫn kinh ngạc khi nghe một con số cụ thể: ‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng.’ Bạn có choáng váng khi mỗi tháng, một người trong mỗi gia đình nông dân chỉ có 40.000 đồng để chi tiêu tất cả những gì họ cần không?
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hoả táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái.
Sau 95 năm gào cùng một giọng nền Báo chí gọi là “cách mạng” của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trơn tru uốn lưỡi phóng ra câu giả dối rằng:”Tự do ngôn luận, tự do báo chí là những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết thực hiện theo những nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền.” (báo Quân đội Nhân dân (QĐND), ngày 15/6/2020). Điều không thật này đã được Ban Tuyên giáo, tổ chức tuyên truyền và chỉ huy báo chí-truyền thông sử dụng từ lâu, nay được lập lại để kỷ niệm 95 năm ngày gọi là “Báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/1925-21/6/2020).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.
Hôm thứ Năm (02/07/2020), Venezuela đã rút lại quyết định trục xuất đại sứ EU, nhưng yêu cầu khối có hành động thể hiện quan điểm khách quan hơn với quốc gia Nam Mỹ.
Để giải quyết những thách thức an ninh đối với đất nước, chính phủ Úc sẽ chi 186 tỷ USD cho quân đội trong 10 năm tới và sẽ mua tên lửa tầm xa để tăng cường phòng thủ.
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.