Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Thời Sự Úc Châu: Khi Chính Phủ “ghiền” Bài Bạc!

18/04/200500:00:00(Xem: 4849)
Suốt tuần qua, nhật báo The Age làm một thiên phóng sự đặc biệt về những vấn nạn mà cờ bạc đã mang đến cho xã hội ở Victoria kể từ năm 1991 khi chính phủ tiểu bang đưa ra chính sách cho phép đặt máy đánh bạc (poker machine) tại các câu lạc bộ (club) và quán nhậu (hotel). Thiên phóng sự bao gồm một loạt bài báo từ những ký giả Kenneth Davidson, Richard Baker, Ewin Hannan lần lượt nêu lên quá trình và lý do mà các loại máy này được cho phép hoạt động ở Victoria cũng như những tệ nạn xã hội nảy sinh từ việc này.
Theo các ký giả này thì từ năm 1991, chính phủ Lao Động của bà Joan Kirner vì muốn tìm cách để giảm thiểu sự thâm thủng ngân sách của Victoria nên đã vạch đường cho kỹ nghệ bài bạc lấn chân vào tiểu bang, để sau đó, chính phủ Tự Do của ông Jeff Kennett mở rộng cửa hơn nữa cho kỹ nghệ này có cơ hội phát triển mạnh mẽ thêm.
Ông Kenneth Davidson cũng cho biết thêm rằng không một ai trong số những người từng dự phần vào việc đề xướng và cho phép thiết lập nền kỹ nghệ bài bạc như hiện nay ở Victoria đoái hoài đến phúc lợi của những người sẽ trở thành kẻ nuôi dưỡng cho kỹ nghệ này - những người có nguy cơ ghiền đánh bạc. Và cũng không một ai quan tâm đến những ảnh hưởng rộng lớn hơn cho xã hội khi 10% lợi tức của chính phủ đến từ máy đánh bạc.
Thủ hiến Steve Bracks cũng bị lên án đã quên mất lời hứa hẹn trong kỳ vận động tranh cử năm 1999, khi ông cam kết rằng “Lao Động sẽ giảm thiểu sự lệ thuộc của chính phủ tiểu bang vào lợi tức từ bài bạc”.
Theo Bản Tường Trình từ ủy Ban Nghiên Cứu Hiệu Suất về Kỹ Nghệ Bài Bạc Tại Úc (Productivity Commission Report into Australia’s Gambling Industries) phổ biến năm 1999 thì 42% số thu của kỹ nghệ bài bạc đến từ 1-2% dân số. Điều này có nghĩa rằng hằng năm có khoảng từ 50,000 đến 100,000 người dân Victoria “nộp” mỗi người từ $5,000 đến $10,000 cho kỹ nghệ bài bạc!
Theo một bản tường trình khác, cho đến giờ vẫn chưa được phát hành, của Gambling Research Panel - một ủy ban độc lập có trách nhiệm nghiên cứu về bài bạc ở Victoria - thì trong suốt 5 năm từ khi thắng chính quyền năm 1999 cho đến bây giờ, các chính sách về kỹ nghệ bài bạc của chính phủ Bracks đều thiếu hiệu quả, và quan trọng hơn nữa, những thay đổi được đề xướng cho chính sách liên quan đến các máy đánh bạc (gaming machine) đều quá ít ỏi, quá nhỏ nhoi để có thể có hiệu quả đối với vấn đề ghiền bài bạc.
Mặc dầu trong kỳ vận động tranh cử năm 2002 chính phủ Bracks đề cao cuộc nghiên cứu này là “một cuộc nghiên cứu rộng lớn nhất từ xưa đến giờ ở Victoria về những ảnh hưởng kinh tế và xã hội của bài bạc cũng như về những nguyên do đưa đến nạn ghiền bài bạc (problem gambling) và đồng thời về những sách lược nhằm giảm thiểu tai hại từ bài bạc”, ủy ban Gambling Research Panel đã bị chính phủ Bracks giải tán vào tháng 10/04 và thay thế bằng một Hội Đồng Cố Vấn cho Bộ Trưởng.
Giáo sư Linda Hancock, nguyên chủ tịch Gaming Research Panel cho biết sở dĩ ủy ban của bà bị giải tán vì “những kết quả nghiên cứu chẳng những gây bối rối về mặt chính trị (politically embarrassing) cho chính phủ mà còn cho thấy từ khi thắng chính quyền họ chỉ thực hành rất ít”. Bà nói thêm rằng chính phủ “dường như chỉ có hai mối quan tâm lớn: giữ ấn tượng rằng họ thi hành điều gì đó và giữ quan hệ tốt với giới kỹ nghệ bài bạc để họ có thể giữ nguồn lợi nhuận đều đặn”.
Một trong những bản báo cáo của Gaming Research Panel phát hành vào tháng 5/04 cho thấy 90% dân chúng Victoria muốn giảm thiểu tối đa số máy đánh bạc ở tiểu bang này, và 85% cho rằng bài bạc là một vấn nạn xã hội trầm trọng.

Vì thế, bộ trưởng Bài Bạc tiểu bang, ông John Pandazopoulos đã viết một bài báo, đăng trên The Age số 11/4/05, để nhắc lại một số sách lược mà chính phủ Bracks đã đề ra giảm thiểu nạn ghiền bài bạc. Ông cho biết chính phủ Bracks đã đề ra chính sách nhằm giữ tổng số máy đánh bạc ở Victoria ở mức 30,000 máy cho đến năm 2012. Ngoài ra, chính phủ đã đưa ra giới hạn từng vùng về số máy này ở những vùng mà người dân có nguy cơ bị ghiền bài bạc. Hiện có 5 vùng bị đặt giới hạn và sẽ có thêm 5 vùng khác cũng sẽ bị hạn chế số máy đánh bạc. Ông cũng nêu lên một số sách lược khác, như cấm không để bộ phận nhận giấy bạc $100 vào các máy đánh bạc, giảm thiểu số tiền mà người ta có thể rút từ máy phát ngân tự động (ATM) tại những nơi bài bạc, cấm quảng cáo máy đánh bạc.v.v..
Những sách lược này cũng tương tự như một số sách lược mà chính phủ NSW đã từng đề ra trong vài năm qua nhằm ngăn chận tệ nạn ghiền bài bạc. Chẳng hạn như từ năm 2002, chính phủ NSW đã hạn chế số máy đánh bạc ở NSW ở mức tối đa là 104,000 máy, bao gồm 25,980 máy ở các quán nhậu (hotel) và 78,020 máy ở các câu lạc bộ (club).
Theo bản tường trình của Productivity Commission năm 1999 thì ở thời điểm ấy, phân nửa tổng số máy đánh bạc ở Úc nằm tại NSW, và NSW nắm giữ 10% tổng số máy đánh bạc trên toàn thế giới.
Điều này có lẽ cũng dễ hiểu vì máy đánh bạc poker machine đã hiện hữu ở tiểu bang này từ rất lâu, và được sử dụng như một nguồn lợi tức chính cho những câu lạc bộ có giấy phép bán rượu và bài bạc (Registered Clubs). Cho đến năm 1996 thì chỉ có các câu lạc bộ mới được quyền đặt loại máy đánh bạc poker machine, và các quán nhậu chỉ được gắn loại máy đánh bạc card machine (máy đánh phé) vốn ít được người chuộng. Theo luật định, tất cả lợi nhuận mà các câu lạc bộ thâu được phải được đầu tư ngược trở lại để liên tục cải thiện mức phục vụ cho hội viên và đóng góp cho cộng đồng địa phương qua việc cung cấp những dịch vụ thể thao, xã hội cho hội viên, cho dân chúng địa phương. Trong khi lợi nhuận từ các quán nhậu đi thẳng vào túi của chủ quán. Vì thế, các câu lạc bộ được đánh thuế ở một mức độ thấp hơn rất nhiều so với các quán nhậu.
Chính phủ Carr đã cho phép các quán nhậu được quyền đặt máy poker machine từ khoảng giữa năm 1996, mặc dù gặp sự chống đối từ các câu lạc bộ. Từ khi được đặt máy poker machine thì các quán nhậu bắt đầu phát triển nhanh chóng, và dĩ nhiên tiền thuế mà chính phủ thu vào cũng tăng lên gấp bội.
Cho đến năm 1999 thì hàng năm, danh sách của 200 quán nhậu có số thu nhập cao nhất từ máy đánh bạc vẫn được bộ Bài Bạc và Đua Ngựa (Department of Gaming and Racing) của tiểu bang phổ biến. Đa số những quán này nằm ở những vùng mà dân chúng có lợi tức thấp. Người viết còn nhớ, có vài năm người ta thấy có 3 hoặc 4 quán nhậu nằm trong danh sách “Top 10” trên toàn tiểu bang nằm trong địa phận của HĐTP Fairfield. Cộng thêm vào đó là ba hoặc bốn câu lạc bộ cũng nằm trong “Top 10” của danh sách các câu lạc bộ có số thu cao nhất tiểu bang. Dân chúng Fairfield dạo ấy “đóng thuế” rất hăng say. Và hằng năm, khi các danh sách này được phổ biến thì giới truyền thông luôn có phản ứng không có lợi lắm cho kỹ nghệ bài bạc.
Thế rồi, từ năm 1999 danh sách này không được phổ biến nữa, với lý do là Hiệp Hội Chủ Quán Nhậu (Australian Hotels Association) bày tỏ mối quan ngại rằng những quán nhậu được nêu danh có nhiều nguy cơ bị cướp tấn công và sự an nguy của chủ quán, gia đình và nhân viên họ bị đe dọa. Thế là dân chúng cứ tiếp tục “đóng thuế” và giới truyền thông không làm phiền chính phủ cũng như kỹ nghệ bài bạc nữa.
Cũng từ năm 2001, chính phủ Bob Carr đề ra chính sách buộc những câu lạc bộ có số thu nhập thường niên từ máy đánh bạc cao hơn 1 triệu phải trích ra 0.75% số thu đó cho những chương trình phúc lợi xã hội địa phương. Nhiều người cho rằng đấy là một hình thức lệ thuộc vào kỹ nghệ cờ bạc để đỡ đần một phần nào gánh nặng mà lẽ ra chính phủ phải đài thọ. Tuy nhiên, điều khiến nhiều người quan tâm là khi mà các chính phủ vẫn còn lệ thuộc quá nhiều vào lợi nhuận từ kỹ nghệ bài bạc thì dĩ nhiên, vấn nạn xã hội vẫn còn tiếp diễn đều đặn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.