Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Khai Trường

24/08/201600:01:00(Xem: 4444)
 NGÀY KHAI TRƯỜNG
 
Đào Như
  

Trong cái nắng oi bức trời cuối tháng Tám, các con em ở Mỹ lại bắt đầu ngày tựu trường. Nhìn cha mẹ dẫn con nhỏ mỗi buổi sáng đón xe bus màu vàng cam để đi đến trường, lòng tôi lại nao nao nhớ lại ngày khai giảng hàng năm ở quê nhà…
  

Bấy giờ là trời tháng Chín. Ôi “chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê” qua vội quá! Màu “Huyết phượng nở thành bông”(1) cũng tàn lụi trong sự lãng quên của mấy cậu học trò. Tiếng ve sầu râm ran gọi mùa hè cũng tắt lịm tự bao giờ…Các cậu học trò ở quê tôi lại tấp tểnh sách vở lên đường nhập học… 
  

Có cậu bé năm ấy, được mẹ âu yếm dẫn đi đến trường trong buổi nhập học đầu tiên. Mỗi khi nhớ lại về buổi nhập học đầu tiên đi cùng với mẹ, tôi nhớ đến bài viết chan chứa nhiều hoài niệm về mẹ và những ngày tựu trường của nhà văn Thanh Tịnh. Tôi say mê đọc đi đọc lại nhiều lần, gần như tôi đã thuộc lòng bài viết ấy:”Hàng năm cứ vào cuối thu lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường…Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi sáng đầy sương Thu và đầy gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn. Hôm nay tôi đi học…”
  

Hà nội có mùa Thu. Phanrang, quê tôi ở đó chỉ có hai mùa Mưa, Nắng…Nhưng buổi sáng mai hôm ấy, mẹ tôi âu yếm dẫn tôi đi qua con đường làng Xóm Động, rồi đến con đường cái quan tráng nhựa. Mẹ tôi nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi qua cầu “Ông Cọp”, rồi cầu “Nước Đá” và đến tận cửa trường tiểu học Phanrang. Tôi cúi đầu đi qua cổng trường có tấm biển lớn có hàng chữ Tây: “Indochine Francaise- École Primaire De Phanrang”. Giữa sân trường có cột cờ với lá cờ ba màu của Pháp treo tận chót vót. Trường của tôi hình như vừa mới quét nước vôi và có cửa kiến, tôi thoáng nghe mùi cửa sổ mới sơn.

Gặp được thầy giáo Trần Thế Sô ở cửa lớp, tôi nép mình bên mẹ và nắm chặc chéo áo dài của mẹ. Mẹ tôi trịnh trọng bảo tôi “cúi đầu chào thầy đi con”. Sau khi thưa gửi vài lời ân cần với thầy Trần Thế Sô, mẹ tôi cúi đầu chào thầy và bà ra về. Tôi có cảm tưởng lần đầu tiên xa mẹ, lòng tôi buâng khuâng lạ thường, gần như muốn khóc.


  

Sau đó vài năm, trong lúc cả nước vang vang lời kêu gọi ‘toàn quốc kháng chiến’, thời gian cứ xuôi dòng chảy. Thấm thoát chúng tôi vừa đi qua sáu mùa tựu trường (2) Chúng tôi tốt nghiệp Primaire vào tháng 6-1949. Các bạn tôi, có người đã mười bảy, mười tám tuổi, hay lớn hơn nữa (3). Phần nhiều, sau khi đậu Primaire, các anh ấy thoát ly gia đình theo Việt Minh kháng chiến. Trong đó có các anh từng chung sách, chung đèn với tôi, Nguyễn Châu Kiên, Nguyễn Diệm, Trần Nhật Đoàn…Không đầy một năm sau một số các anh ấy, trong đó có anh Trần Nhật Đoàn đã hy sinh tại mật khu núi Cà Đú. Khi được hung tin ấy, tôi ngồi bên thềm cửa tay bưng mặt khóc rưng rưng. Mẹ tôi lại âu yếm vuốt tóc tôi:” Các anh ấy lớn tuổi hơn con nhiều …Con đừng bắt chước các anh ấy để rồi mẹ phải sống cô quạnh một mình…”. Khi nói câu nói đó mẹ tôi đâu có ngờ bốn mươi bảy năm sau, năm 1997, mẹ tôi qua đời tại quê nhà, trong lúc tôi sống lưu vọng tại xứ người. Chắc chắn trong phút lâm chung, mẹ tôi thế nào cũng nhớ đến tôi, nhất là những phút giây âu yếm mẹ nắm lấy tay tôi dẫn tôi đi đến trường trong ngày tựu trường đầu tiên của đời tôi.
 

Bây giờ, khung trời cũ, màu đất cũ, còn nguyên vẹn đó, nhưng mẹ tôi không còn nữa, câu bé năm xưa nay đã ngoài tám mươi. Mái tóc nhuộm màu thời gian trắng xóa. Tôi vẫn không ngừng cám ơn cậu bé đã đem lại đời tôi những kỷ niệm quá chua xót, quá ngọt ngào. Màu thời gian có thể làm tóc tôi trắng xóa, nhưng không thể nào làm phai mờ những hoài niệm về mẹ tôi và ngày khai trường đầu tiên…  

Tôi muốn nói với các bạn đó là lý do tại sao càng về già tôi càng thích thú ôn lại những hình ảnh của những mùa tựu trường xa xưa tại quê nhà…/.
  

Đào Như

Thetrongdao2000@yahoo.com

Aug-21-2016
  

Chú Thích

(1)-Trich từ bài thơ NGHỈ HÈ của nhà thơ Xuân Tâm viết vào năm 1941

(2)-Trước năm 1952, Chính phủ Toàn Quyền Đông Dương-Pháp chủ trương chương trình tiểu học Việt Nam gồm có 6 lớp: Cours Enfantin, Préparatoire, Élementaire, Cours Moyen Première Année, Cours Moyen Deuxième Année và Cours Superieur

(3)-Thuở chúng tôi trẻ con có quyền đi học sớm nhất là 9 tuổi, có người 12, 13 tuổi mới bắt đầu học cours Enfantin –(tức lớp 1 hoặc còn gọi là lớp Đồng Ấu)

 

 


..

Ý kiến bạn đọc
25/08/201611:59:55
Khách
Ca tụng tiếng Việt theo lối đi vào lòng người mà ai cũng biết , bất kể giàu nghèo , học cao học thấp trong khuôn khổ thời gian thì có thể kể ra :
-Mùa Xuân :" Mổi năm hoa đào nở , lại thấy ông đồ già ...." ( Vũ Đình Liên )
-Mùa Hạ : " Gọi nắng trên vai em gầy , đường xưa áo bay .... " ( Trịnh Công Sơn )
-Mùa Thu : " Hàng năm cứ vào cuối thu , lá ngoài đường rụng nhiều .... ( Thanh Tịnh)
-Mùa Đông : " Chiều chưa đi , màn đêm rơi xuống ....." (Nguyễn văn Thương )
Còn bình dân hơn nữa thì không có gì bằng câu : " Anh ơi nếu mộng không thành thì sao ?...." ( Lam Phương ) .
Còn bác học hơn thì không có gì bằng câu : " Tiếng Việt còn , nước ta còn ..." ( Phạm Quỳnh ) .
Dù ở Hải ngoại hay Quốc nội , chúng ta đều là người Việt Nam . Hảy bảo vệ đất nước . ( Việt Cộng lạm dụng chữ Tổ Quốc làm cho chúng ta bị " dị ứng " với danh từ này . Chữ " Quốc kỳ " nghe thanh nhả hơn chữ " cờ Tổ Quốc " nhiều lắm ) .
25/08/201611:30:54
Khách
Bài viết của nhà văn Thanh Tịnh đi vào lòng cả chục thế hệ . Chúng tôi cũng còn nhớ đến từng câu chữ lay đọng tình người của học giả Hà Mai Anh trong bài dịch từ cuốn " Tâm hồn cao thượng " của nhà văn Ý Edmondo De Amicis. Người khác dịch không thấy hay bằng .
Giống như truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du , tiếng Việt của chúng ta là những viên ngọc quí cho từng câu chữ . Bất kể đó là văn thơ , văn xuôi hoặc văn dịch thuật .
" Tôi yêu tiếng nước tôi , từ khi mới ra đời , người ơi " . của Phạm Duy thì không ai thêm hoặc bớt đi được chữ nào cả .
24/08/201612:32:08
Khách
Bai viet qua hay, con cam on tac gia
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Bạn ơi, -Kẻ trí tuệ ít lỗi lầm và khi phạm lỗi thì nhận biết và tu sửa. Kẻ ngu si không biết lỗi lầm và khi nhận biết thì biện minh mà không hề tu sửa. -Kẻ trí tuệ trước mọi sự việc đều tìm hiểu và phân tích lợi-hại. Còn kẻ ngu si chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. -Kẻ trí tuệ biết đo lường thời thế. Còn kẻ ngu si thì làm bừa, khi thất bại lại đổ lỗi cho Trời. Tức khí nhảy ra đâm chém dễ. Nhẫn nhục chờ thời khó, “Khảng khái cần vương dị. Thung dung tựu nghĩa nan.” (Lý Trần Quán Tiến Sĩ đời Lê Trung Hưng)
Theo VOA Tiếng Việt hôm 9-9-2022 bà Aler Grubbs, giám đốc Quốc gia USAID Mỹ tại Việt Nam và ông Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng GD&ĐT-VN đã ký kết bản ghi nhớ nâng cao chất lượng giáo dục Đại học và thúc đẩy xây dựng một nền Đại Học Tự Trị tại Việt Nam...
Trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị kéo dài 81 ngày trong mùa Hè đỏ lửa 1972 là một trong những trận đánh dài và khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam. Trong tạp chí tháng Tư trên trang mạng khảo cứu lịch sử historynet năm nay, Thiếu Tướng hồi hưu John D. Howard, một sĩ quan West Point và cựu cố vấn tại chiến trường Việt Nam vào năm 1972 đã kể lại diễn biến toàn bộ chiến dịch và trận tái chiếm lịch sử này. Xin giới thiệu lại bài viết này nhân kỷ niệm 50 năm trận tái chiếm cổ thành kết thúc vào ngày 16 tháng 9 năm 1972...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.