Hôm nay,  

NGUYỄN CAO (1828 - 1887)

26/07/201610:46:00(Xem: 3429)
Nguyễn Cao hiệu Trác Hiên, quê Bắc Ninh, ông sinh trong một gia đình có truyền thống yêu nước, cha là Tri huyện Quế Dương: Nguyễn Thế Hanh. Khi ông 4 tuổi, cha mất, mẹ là Nguyễn Thị Điềm (Bà Huyện Quế Dương) khi ấy ngoài 20 tuổi, người duyên dáng nên lý trưởng địa phương theo ghẹo và ép buộc, bà hẹn lần lữa, chờ Nguyễn Cao được 10 tuổi, nhân ngày giỗ chồng vừa xong, bà nói rõ về tên lý trưởng háo sắc đã theo bức ép bà, đoạn bà dùng dao tử tiết không ai ngăn kịp, mọi người bàng hoàng, cảm phục!
Nguyễn Cao miệt mài học tập. Năm 1867, thi đỗ Giải nguyên, làm chức Bắc Kỳ Tán lý quân vụ. Sau hai lần quân Pháp đánh chiếm thành Hà Nội, lần thứ I năm 1873 (Nguyễn Tri Phương tử tiết); lần thứ II năm 1882 (Hoàng Diệu tử tiết), Nguyễn Cao với một số chí sĩ yêu nước, sau 2 lần này đều đem quân đánh giặc Pháp tan tác tại Gia Lâm (ở phía đông của thành phố Hà Nội), nhưng không giữ nổi phải rút lui.
 
Năm 1883, triều đình Huế ký Hòa ước Quý Mùi (1883), Việt Nam bị Pháp đô hộ, ông treo ấn từ quan để tham gia chiến khu bãi sậy với Nguyễn Thiện Thuật. Năm 1886, ông về Hà Nội âm thầm hoạt động, mở trường dạy học, đào tạo mầm non yêu nước và tìm các chí sĩ để tiếp tục kháng chiến. 
  
  Ngày 27-3-1887, ông đánh Pháp ở làng Kim Giang (Hà Tây) bị giặc bắt. Pháp dùng quan tước và phú quí để dụ hàng. Ông khẳng khái, hét lớn: “Chúng bây xem đây!”. Giặc đang hoảng hốt, ông liền dùng móng tay tự khoét bụng kéo ruột ra, tung vào mặt thực dân, khẳng khái nói: “Ruột ta đây, bây xem có khúc nào phản thì bảo?!” Giặc đang hoảng hốt vì bất ngờ. Ông cắn lưỡi tuẫn tiết vào ngày 14 tháng 4 Đinh Hợi (1887), ai ai cũng cảm phục và tiếc thương!
Cảm mộ: Nguyễn Cao
 
Nguyễn Cao, dòng dõi vốn trung kiên
Lo lắng nước nhà, lúc ngửa nghiêng!
Khúc ruột hiên ngang, lời khẳng khái
Giống nòi lưu luyến, quốc hồn thiêng!
Nguyễn Lộc Yên 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.