Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Brexit: Cứu Trump Và Hại Hillary?

05/07/201600:00:00(Xem: 8679)

...Trump bất cần lý luận mà chỉ đánh vào cảm xúc mạnh của quần chúng...

Cuộc vận động bầu cử tổng thống chưa khi nào lạ lùng như lần này.

Chưa hết tháng Tư thì tỷ phú Donald Trump đã đấm ngực thình thịch vì đã hạ đo ván hết cả 16 đối thủ, gồm đủ thành phần, già trẻ, nam nữ, đẹp xấu, giàu nghèo, thống đốc nghị sĩ, trắng đen, nói nhiều nói ít, nghiêm chỉnh hay vớ vẩn,... ông hạ hết ráo. Chắc tại ngoài khẩu khí oang oang, ông còn có “bàn tay” lớn như chính ông đã khoe! (trong văn hóa Mỹ, kích thước của “bàn tay” có thể phản ánh kích thước của “một cái gì quý hơn”!). Trong khi đó thì bà Hillary có đúng một cụ xã nghiã lẩm cẩm mà vất vả mãi vẫn không hạ nổi, chưa kể cái ông FBI lâu lâu lại thò đầu ra nhắc nhở “chúng tôi vẫn đang điều tra”.

Nhưng rồi gió đổi chiều thật mau. Bất ngờ, cho đến cách đây vài tuần thì bà Hillary như kỳ gặp phong, trong khi ông Trump thì lận đận vấp té chúi nhủi. Cái ngày ông Trump thắng tại Indiana, loại được hai địch thủ cuối cùng Ted Cruz và John Kasich hình như đã là ngày vui lớn nhất và cuối cùng của ông Trump. Từ đó đến nay, ôi thôi, sao toàn là tin... không vui?

Dưới đây là danh sách vài tin lớn không mấy vui đó.

- Hàng loạt thăm dò dư luận tại các tiểu bang xôi đậu mà ông Trump cần phải thắng cho thấy ông Trump thua bà Hillary tại khắp nơi. Cho dù ông Trump thắng tại 5 tiểu bang xôi đậu lớn nhất là Ohio, Florida, North Carolina, Virginia, và Missouri, một chuyện cực kỳ khó khăn, hầu như không thể, ông vẫn thua. Nói chung, trên cả nước, ông thua bà Hillary cỡ 5%-6%, một khoảng cách không nhỏ.

- Hy vọng của ông Trump gặm nhấm phiếu của lực lượng thợ thuyền nạn nhân của hiệp ước thương mại NAFTA của TT Clinton trong các tiểu bang ven Đại Hồ như Michigan, Wisconsin và nhất là Pennsylvania cũng có vẻ thật khó thành hình khi lãnh đạo nghiệp đoàn nhất loạt chỉ thị cho đoàn viên bầu cho bà Hillary. Sẽ có một số nhỏ đoàn viên bất mãn, bỏ phiếu cho ông Trump, nhưng đại đa số vẫn sẽ bầu cho bà Hillary.

- Ông Trump là ứng viên một người một ngựa, không có cơ sở hay tổ chức gì trên hầu hết 50 tiểu bang, do đó, bắt buộc sẽ phải trông cậy vào guồng máy của đảng CH. Chià khoá quan trọng nhất trong các cuộc bầu tổng thống là nhân sự địa phương. Họ sẽ là khối đi vận động, đi rải truyền đơn, gọi điện thoại, rồi ngày bầu cử sẽ tổ chức huy động cử tri đi bầu, mang xe đón họ đi bầu, v.v... Cho đến nay, hầu hết các lãnh tụ CH địa phương đều im hơi lặng tiếng, rất ít ông bà lên tiếng hậu thuẫn ông Trump. Ngược lại không ít dân biểu, nghị sĩ, thống đốc CH đã công khai tuyên bố sẽ... nằm nhà, không đi vận động cho ông Trump, không cung cấp phương tiện và nhân sự vận động và không đi bầu luôn.

- Lãnh đạo cao cấp nhất của CH là Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan miễn cưỡng tuyên bố ủng hộ, nhưng sau vụ bắn giết ở Orlando, nghe tin ông Trump lên tiếng sỉ vả dân Hồi giáo, thì ông Ryan đã tố ngay đó là kỳ thị chủng tộc, và đe dọa nếu ông Trump vi phạm Hiến Pháp, cấm di dân Hồi giáo tập thể, thì ông sẽ truy tố ông Trump ra toà (mới đây, ông Trump đã kéo thắng tay, nói chỉ cấm di dân từ những nước có liên hệ đến khủng bố thôi). Đi xa hơn nữa, ông Ryan lại nói thẳng thừng “tất cả cử tri có quyền bầu theo lương tâm của mình”. Nghiã là không bắt buộc phải bầu cho ứng viên của đảng, tức là ông Trump.

- Một nhóm ba chục đại biểu CH tham dự đại hội đảng đã lập thành một khối công khai đi vận động thay đổi thủ tục bầu bán tại Đại Hội Đảng, cho phép các đại biểu muốn bỏ phiếu cho ai thì bỏ, không bắt buộc phải bỏ phiếu cho ông Trump nữa. Một đại biểu CH tại Virginia đã thưa tiểu bang này ra tòa, xin toà hủy bỏ luật bắt buộc ông phải bầu theo tỷ lệ phiếu của tiểu bang, tức là phải bỏ phiếu cho ông Trump.

- Một lô nhân vật tên tuổi uy tín của CH nếu không công khai tuyên bố sẽ bỏ phiếu cho bà Hillary như cựu bộ trưởng Tài Chánh Henry Paulson, tác giả của cuộc cứu nguy ngân hàng năm 2008 của TT Bush, hay Brent Scowcroft, cựu cố vấn An Ninh của TT Bush cha, thì cũng công khai tẩy chay đại hội đảng như bà dân biểu da đen Mia Love (ngôi sao thiểu số của CH), và các cựu ứng viên tổng thống của CH, TĐ Mitt Romney và TNS John McCain. Vì thiếu hậu thuẫn của các chức sắc của đảng, nên ông Trump dự tính sẽ mang một lô tài tử, thể tháo gia đến đại hội đảng đọc diễn văn thay thế.

- TT Bush con hăng hái đi cả nửa tá tiểu bang, đặc biệt là các tiểu bang xôi đậu để vận động cho các ứng viên Thượng Viện, nhưng tuyệt đối không đả động gì đến ông Trump, và còn nói rõ cả gia đình bố con, anh em nhà Bush sẽ không tham gia Đại Hội Đảng, và sẽ không bỏ phiếu cho ông Trump. Ở đây, ta thấy hành động của TT Bush con rất ý nghiã. Dường như ông chấp nhận bà Hillary sẽ đắc cử tổng thống, do đó, tập trung mọi nỗ lực đi vận động cho các thượng nghị sĩ. Đây chính là tính toán của các lãnh đạo đảng CH. Bất kể ông Trump hay bà Hillary đắc cử, chỉ cần đảng CH giữ thế đa số tại cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện thì có thể khoá tay hoàn toàn tổng thống, bất kể ai.

- Một triệu chứng hết sức bất bình thường: tất cả những nhân vật lãnh đạo CH được nêu tên ra như là có hy vọng được ông Trump tuyển làm phó đều lần lượt lên tiếng chỉ trích ông này. Danh sách những nhân vật này có cựu Chủ Tịch Hạ Viện Newt Gingrich, TĐ John Kasich của Ohio, TNS Bob Corkey của Tennessee, bà TĐ New Mexico Susana Martinez,… Thông thường thì chính khách nào cũng mơ được tuyển làm phó vì đó là cái ghế … ngồi mát ăn bát vàng. Trong khi ứng viên tổng thống phải vất vả tranh cử kiếm cả triệu phiếu, thì cái ông/bà phó tổng thống chỉ cần có đúng … một phiếu của ông ứng viên tổng thống! Lọt vào mắt xanh của ông này là xong, cứ việc ngồi chờ ông ứng viên tổng thống cực khổ vận động, ông thất bại, mình vẫn còn job cũ, ông thành công mình ngồi ghế phó, dưới một người nhưng trên đầu 300 triệu người; ông bị đứng tim bất tử, mình lên tổng thống. Quá tiện! Ấy vậy mà mấy ông bà chuẩn phó của ông Trump hình như chẳng ai muốn làm phó cho ông này.

Ngoài ra, truyền thông dòng chính trước đây cố ý giúp tung hiện tượng Trump lên, với hy vọng ông sẽ đắc cử đại diện CH, và sẽ là mồi ngon nhất cho bà Hillary. Để rồi khi nào ông Trump thành công thì khi đó truyền thông mới bắt đầu ra tay đánh ông thật sự. Bây giờ, đúng như dự liệu, tất cả những ai có dịp đọc báo Mỹ đều thấy bây giờ là lúc hàng loạt bài điều tra, phân tích, cầm đầu bởi New York Times và Washington Post, bắt đầu đánh ông Trump. Washington Post đã thành lập một nhóm phóng viên đặc biệt gồm hai chục người, chỉ có một mục đích, đi khui quá khứ của ông Trump để tìm rác.

Tổ chức Media Research Center -MRC- nghiên cứu các chương trình thời sự của ba đài truyền hình CBS, NBC, và ABC trong vài tháng qua, và khám phá tổng cộng cả ba đài dành 432 phút để loan tin và bàn luận chống ông Trump, và chỉ có 105 phút để bàn về những tin bất lợi cho bà Hillary. Gấp 4 lần!

Chuyện lạ lùng khác. Chỉ vài ngày sau khi đảng DC loan tin “gián điệp Nga” đã xâm nhập vào máy điện toán của Ủy Ban, và đã ăn cắp được trọn bộ hồ sơ đen về ông Trump do đảng DC thu thập từ nhiều tháng qua, thì một số báo đã có ngay nguyên ổ hồ sơ này và bắt đầu phân tán, đăng tùm lum. Putin thông đồng với truyền thông Mỹ sao?

Có người cho rằng thật ra, đảng DC ném đá dấu tay, xì hồ sơ đen của ông Trump để các báo khai thác những thành tích bê bối, xấu xa của ông Trump, trốn sau cái cớ hồ sơ bị ăn cắp để khỏi bị tố là chơi trò dơ bẩn. Không ai biết rõ chuyện như thế nào.

Hầu như các tin xấu dồn dập đổ lên đầu ông Trump như thác, khiến ông phải chạy qua Anh tỵ nạn, lấy cớ là đi thăm sân gôn của ông ta bên đó. Đang tranh cử sống chết mà lại rảnh hơi đi coi sân gôn tuốt bên Anh là sao?

Trong lúc ông Trump báo động đỏ, bất ngờ chẳng hiểu từ đâu rớt xuống, tự nhiên xẩy ra vụ Brexit.

Dân Anh làm trưng cầu dân ý xem nên ở lại hay rút khỏi Liên Âu. Hai bên ủng hộ và chống đều ra sức vận động tuyên truyền cả mấy tháng trước, nhưng ít ai để ý, vì theo các thăm dò cũng như theo tình và lý, không thể có chuyện Anh rút ra khỏi Liên Âu. Dù sao thì Anh cũng là đại cường hàng đầu, ngang hàng với Đức, trên cơ cả Pháp, làm sao có thể rút ra được? Chưa nói tới những hậu quả phải nói là khủng khiếp, đặc biệt là trên phương diện kinh tế. Bảo đảm kinh tế Anh, Liên Âu và cả thế giới có thể đi vào suy thoái, cả triệu người thất nghiệp,… Đó chính là lập luận của phe “ở lại”.

Nhưng rồi chuyện không thể ngờ xẩy ra: đa số biểu quyết rút ra khỏi Liên Âu. Cả thế giới ngã ngửa. Thực tế mà nói, cả thế giới ngã ngửa vì cả thế giới cố tình chùm mền, không muốn nhìn thấy thực tế của tình hình chính trị đang chuyển động mạnh trên thế giới ngày nay.

Con thuyền cả thế giới Âu Mỹ này đang rẽ qua phiá hữu, với sự bộc phát mạnh của khuynh hướng quốc gia –nationalism-, cô lập, chống toàn cầu hoá, chống hoà nhập, chống … di dân.

Phong trào chống toàn cầu hoá –antiglobalization- đã có từ hồi nào đến giờ. Mỗi lần các cường quốc họp là y như rằng, có cả ngàn người biểu tình chống đối, đánh nhau với cảnh sát, bất kể họp tại Mỹ, Pháp, Đức, Nhật hay đâu khác. Nhưng chẳng ai để ý vì ai cũng biết trong cái thế giới của tự do dân chủ này, bất cứ ai làm gì cũng có người chống. Chẳng có gì quan trọng.

Và rồi ta thấy hiện tượng Brexit. Mà cái hiện tượng này chỉ là biến cố mới nhất thôi. Trước đó, ta đã thấy hàng loạt các cuộc bầu cử điạ phương bên Âu Châu như tại Đức, Đan Mạch, Thụy Điển, Bỉ, Tây Ban Nha, Iceland,… đưa đến đắc thắng của các đảng khuynh hữu. Rõ nét nhất là sự trổi dậy của Mặt Trận Quốc Gia cực hữu của bà Marine Le Pen tại Pháp. Nguyên nhân lớn nhất trong việc trổi dậy của các phong trào quốc gia là việc các nước cảm thấy mất quá nhiều độc lập chính trị, chịu thiệt hại kinh tế, vì bị các quan chức tại Brussells, thủ đô Liên Âu chi phối quá nhiều. Đại để khi các quan ở Brussells lấy quyết định liên quan đến Anh chẳng hạn, thì lại phải cân nhắc ảnh hưởng tới Hy Lạp, nhiều khi bất lợi cho quyền lợi của Anh. Ít nhất có ba nước nữa muốn rút khỏi Liên Âu.

Sự trổi dậy của phong trào này, dù muốn hay không, cũng là hậu quả của cuộc di dân khổng lồ của cả triệu dân Trung Đông từ Syria, Iraq, Libya,... tràn qua Âu Châu, gây náo loạn tại đây, khiến hết cả dân Âu Châu và cả dân Mỹ luôn, kinh hãi xanh mặt. Tạo cơ hội cho các phong trào bài ngoại cực đoan, từ bà Le Pen đến ông Trump. Nước Anh rút ra khỏi Liên Âu có nghiã là di dân Trung Đông tại Âu Châu muốn vào Anh phải có chiếu khán, chứ không tự do ra vào nữa.

Nói cách khác, hậu quả của các cuộc chiến thảm khốc tại Trung Đông đã đi xa, rất xa, vượt ra khỏi vùng Trung Đông.

Dĩ nhiên nguyên do đầu tiên là từ ngay khối Hồi giáo tranh dành ảnh hưởng và quyền lực chính trị cũng như tôn giáo, đánh nhau chết bỏ. Không ai chối cãi được chuyện này.

Nhưng việc hệ quả tràn lan ra ngoài vùng lửa đạn Trung Đông, nghĩ cho cùng, cũng chỉ là hậu quả của sự nhút nhát của các đại cường, cầm đầu bởi Mỹ với ông tổng thống Nobel Hòa Bình. Lịch sử sẽ phán xét chính sách của TT Obama tại Trung Đông là một thất bại cực kỳ tai hại, cho dù dưới khiá cạnh ngoại giao, chính trị hay nhân đạo. Tất cả không ai dám can thiệp, tránh cho xa. Lỡ vạch lằn ranh thì xóa. Lỡ can thiệp thì tháo chạy cho nhanh. Iraq, Afghanistan, Libya, Syria, Somalia, Nam Sudan, Yemen, Nigeria là những chiến trường đẫm máu nhất, các đại cường chùm mền, ngó lơ việc cả triệu người bị chết, cả triệu người nhà tan cửa nát trốn chạy. Cách đây vài năm, chưa ai nghe nói đến ISIS. Bây giờ ISIS chiếm một phần ba Trung Đông, có cảm tử đánh qua tới Âu Châu và Mỹ luôn.

Tây Âu tháo chạy, cứ tưởng như vậy là yên thân. Không ngờ cả triệu dân tỵ nạn chiến tranh chạy theo, đưa đến tình trạng Âu Châu chưa bao giờ khủng hoảng trầm trọng như bây giờ.

Brexit bất ngờ đã trở thành thang thuốc gần như giúp hồi sinh ứng viên Trump. Ông này mau mắn khai thác tối đa, hô hào dân Anh đã chiếm lại được đất nước của họ rồi, và tháng Mười Một này, dân Mỹ cũng cần phải làm như vậy, chiếm lại xứ Cờ Hoa của họ. Thông điệp bài ngoại lại được hâm nóng lại.

Mà chẳng phải là thông điệp bài ngoại chống di dân không đâu. Brexit cũng như sự trổi dậy của ông Trump, phản ánh một sự tức giận, bất mãn tột độ của thành phần trung lưu cũng như khối dân lao động trước tình trạng kinh tế èo uột hiện hữu mà họ đổ lỗi cho các hiệp ước thương mại quốc tế. Từ Anh đến Mỹ, tình trạng kinh tế chẳng có gì đáng bắn pháo bông ăn mừng. Tại Mỹ, tỷ lệ tăng trưởng kinh tế từ 8 năm qua vẫn không thể leo qua khỏi ngưỡng 1%-2%, kèm theo những kỷ lục số người lãnh trợ cấp, số người bị loại khỏi thị trường lao động. Như ông Trump đã nhấn mạnh, giới thợ thuyền Mỹ đã không thấy được một sự tăng lương thực tế nào từ gần 20 năm nay, vừa là hậu quả của cạnh tranh thương mại bất chính của Trung Cộng và các nước bóc lột nhân công như Mễ, Ấn Độ, Việt Nam,…, vừa là hậu quả của chính sách kinh tế của TT Obama, một chính sách dựa trên lý thuyết xã nghiã, ưu tiên cho phân phối lợi tức cho công bằng thay vì lo cho tăng trưởng kinh tế, tạo thêm việc làm.

Nhìn vào nước Anh, có một khiá cạnh khá giống Mỹ.

Tại các thành phố lớn, quốc tế hoá, “trí thức hoá”, ta thấy sự thành công của khuynh hướng cấp tiến, phải đạo chính trị, đến độ dân thủ đô London đã bầu một ông Hồi giáo làm thị trưởng. Cũng như khuynh hướng cấp tiến đang thống trị các thành phố lớn của Mỹ như New York, San Francisco, Boston, v.v… Nhưng ra ngoài các thành phố lớn, hay ngay cả đi vào các khu thợ thuyền của các thành phố lớn này thì ta thấy rất rõ khuynh hướng bảo thủ bài ngoại ngay. Trong cuộc bỏ phiếu Brexit, phe “rút ra” đại thắng tại khắp nước ngoài các thành phố lớn.

nổi loạn của “dân nhà quê” chống “dân trí thức”. Ông Trump đang theo dõi rất kỹ.

Bà Hillary mấy ngày qua ăn không ngon, ngủ không yên, vì bà đã nhìn thấy rất rõ bức tranh này. Giới trung lưu, lao động đang bất mãn nặng, dân sống ngoài các khu thành thị lớn cũng vậy, chưa kể thiên hạ đang run lẩy bẩy trước làn sóng di dân. Tất cả đều là những bất lợi lớn cho bà. Bà mau mắn hô hoán tình hình thế giới đang rất nguy hiểm cần phải có lãnh đạo kinh nghiệm và cứng tay lái như bà, chứ một anh lăng nhăng như Trump thì sẽ cực kỳ phiêu lưu và nguy hiểm. Nhưng thông điệp của bà hình như có ít tiếng vang. Điều thiên hạ đang làm là một cuộc nổi loạn đạp đổ hết để tìm giải pháp mới cho những ưu tư của họ. Trong lịch sử thế giới, tất cả các cuộc nổi loạn đều có tính phiêu lưu và nguy hiểm, nhưng đó là những chuyện những người nổi giận chấp nhận.

Sách lược tranh cử của bà Hillary khai thác yếu tố kinh nghiệm và bình tĩnh lý luận phải quấy, trong khi ông Trump bất cần lý luận mà chỉ đánh vào cảm xúc mạnh của quần chúng. Trong cuộc chiến tương tự bên Anh, phe đánh vào cảm xúc là phe rút ra, và họ đã đại thắng. Chính trị gia khác xa với giáo sư đại học. Bà Hillary dường như chưa hiểu rõ nguyên lý này, vẫn làm thầy giáo giảng giải kinh nghiệm cũ rích của mình. Cái chiêu “kinh nghiệm” năm xưa bà đã sử dụng chống ông tổ chức cộng đồng nhưng thất bại hoàn toàn.

Chưa ai biết được làn sóng nổi loạn ngầm này mạnh đến đâu, có hồi sinh được hy vọng tối đen của ông Trump hay không. Theo thăm dò, ông Trump chẳng có mảy mai hy vọng nào thắng được bà Hillary. Nhưng rồi đối với ông Trump, thăm dò, hay tình và lý gì thì cũng đi vào thùng rác hết. Từ sự thành công của ông Trump cho đến Brexit, tất cả đều là những “bất ngờ” khổng lồ. Ai dám bảo đảm tháng Mười Một này lại không thể có một “bất ngờ” vĩ đại nữa? (03-07-16)

Ghi chú: Độc giả “Thu Nguyen” viết: “... như tôi cũng đã từng bị VL mê hoặc theo cách mị dân của CH mà bỏ phiếu cho Bush con... Cũng vì vậy mà tôi mới hận VL…".

Hai lần ông Bush con ra tranh cử năm 2000-2004, tôi chưa bắt đầu viết báo cho bất cứ báo nào hết! Muốn tranh luận nghiêm chỉnh thì hãy nói sự thật.

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
11/07/201605:21:57
Khách
Bạn ĐB Linh,
Trong thời buổi mà cái xấu, cái ngụy, vô đạo, háo quyền, hám lợi lên ngôi thì tương lai đen tối chờ sẵn phía trước. Cũng như cái nhân bất thiện làm sao có quả thiện mà mong! Lưới trời tuy thưa mà chẳng lọt (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất thất), ở đời không có gì lọt ra ngoài qui luật của vạn hữu.
FBI tuyên bố không tố tụng nhưng đã khẳng định bà Clinton đã nói láo, tiền hậu bất nhất rất nhiều và còn nói : VÔ CÙNG BẤT CẨN (extremely careless). Đã thế mà giao vận mệnh của 300 +triệu dân thiè quả là một sự liều lĩnh vô cùng!!! Qúi vị thiếu thông tin thì lên mạng chỉ cần đánh máy tên của bà và vài chữ muốn tìm như corruption, scandals chẳng hạn qúi vị sẽ không đủ thì giờ để xem hết! Hãy yêu thế hệ tương lai con cháu chúng ta!
Đất nước đang khó khăn kinh tế, nợ nần chống chất cả hai mươi ngàn tỉ, thất nghiệp dai dẳng nhất là giới trung lưu nền tảng của kinh tế quốc dân, di dân lậu tràn biên giới, thêm di dân H giáo mà bà Clinton đòi đem vô gấp mấy lần hơn (dù không có cách thanh lọc). Dân Mỹ -cả chúng ta và nhất là tội nghiệp con cháu chúng ta phải gánh gồng, an ninh lỏng lẻo, khủng bố rập rình, quân sự yếu kém, dân tình bất an, xã hội rối ren, giai cấp chia rẽ, chủng tộc bị giật dây chia rẽ, đạo đức suy đồi. Gánh nặng nghìn cân trên lưng con cháu chúng ta! Thế mà những người THIẾU THÔNG TIN tiếp tục bị mê hoặc nhắm mắt ủng hộ đến mức không nghĩ rằng khi phải gắnh nặng di dân thì cái mà họ ngộ nhận welfare do đảng dân chủ cho chắc chắn sẽ bị cắt giảm nhiều hơn! Chương trình an sinh không phải do lòng thương của đảng dân chủ mà là chính sách của quốc gia. Mỗi khi có thay đổi đều do tình hình tài chánh quốc gia và phải thông qua Q.Hội
Qui luật của vạn hữu là “vật cùng tắc phản, vật cực tắc biến” để trở về đối điểm ban đầu. Vậy chỉ chờ xem vận mệnh đất nước đã đến hồi cùng của sự hư hỏng chưa. Nếu thế này chưa đủ nát nẫm thì sẽ chưa có biến. Chưa có biến thì ắt chưa cùng cực. Vậy thì hãy chuẩn bị cùng nhau xuống hố. Đến đó thì tự nó sẽ biến. Cứ xem bao nhiêu lần lên xuống của đất nước HK và xem VN thì rõ. Được phúc báu nhưng không thấy phúc báu, ném phúc báu lấy CS, để bây giờ nghe hơi củ phúc báu tự do lại mơ có được!
Cầu nguyện thôi bạn!
10/07/201615:09:42
Khách
PHẦN KẾT
Chuyện Chủ tịch FBI tuyên bố bà Hillary Clinton vô tội, làm dân Mỹ sững sốt và ngỡ ngàng như từ trên cung trăng vừa rớt xuống.
Sự công bố kết quả của FBI bất nhất, vì thiếu khả năng chuyên nghiệp hay vì bị hủ hoá. Họ đã coi rẽ các nhà lãnh đạo đảng CH và nhân dân Mỹ.
Cả FBI và Bộ ngoại giao đang âm mưu muốn trì hoãn kết tội bà Hillary để qua khỏi cuộc tổng tuyển cử tháng 11 nầy, có mục đích cho bà ta chạy thoát vào được Toà Bạch Ốc.
Tôi cảm thấy bùi ngùi và thương tiếc cho ông Trump. Ông chấp nhận hy sinh tài sản, sự nghiệp, danh dự và cả sanh mạng của ông để được phục vụ cho dân Mỹ và nước Mỹ mà không được.
Tôi tin có Phật, có Trời và có Thượng Đế. Trời Phật thường ban phước tốt cho người ngay thẳng, và giáng hoạ xấu cho kẽ gian tà.
Tuc ngữ có câu " mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên " ( Man proposes, God disposes ). Chúng tôi là những kẽ hèn yếu, nhưng chúng tôi làm với lương tâm và đi theo chánh đạo. Chúng tôi đang chờ xem ý muốn của Thượng Đế chọn bà Hillary Clinton hay ông Donald Trump lãnh đạo nước Mỹ.
09/07/201615:12:01
Khách
PHẦN BA
Chúng ta tự hỏi thế lực nầy ở đâu? Ai điều khiển?
Cũng theo nhà sử học Carrol Quigley thì thế lực nầy là một tập đoàn gồm có 400 nhà đại tư bản, chủ nhân ngân hàng, những đại gia tỷ phú, các nhà chính trị lãnh đạo nhiều quốc gia trên thế giới, ( tôi xin mạn phép nhà sử học Quigley bổ túc thêm : gồm cả các chủ các công ty điện tử lớn, và nhất là với sự góp tay đắc lực của hệ thống truyền thông cấp tiến dòng chính.
Trước đây, ông Trump được thả lõng, bỏ lơ, vì họ thấy dân chúng ủng hộ quá mạnh. Họ phải dùng kế hoãn binh để dò xét tình hình và dùng chiến lược lùi một bước, tiến ba bước.
Nay đã đến lúc, họ không còn chần chờ được nữa mà phải ra tay tung toàn bộ lực lượng để dứt điểm ông Trump.
Làm sao một mình một ngựa có thể địch nỗi. Tinh trạng của ông Trump bây giờ như trứng chọi với đá. Làm sao ông Trump có thể đứng vững được trước cơn đại hồng thuỷ đang ập vào muốn cuốn phăng Trump đi.
Thời buổi nầy, tư bản tài phiệt đang ngự trị, muốn yêu nước, thương dân khó lắm, lại càng khó hơn khi muốn làm cách mạng.
Ai đó, nếu muốn làm chính trị mà không nhập đoàn, kết bè theo đảng thì xin đừng bước chân vào nghề. Chúng ta thấy muôn ngàn cảnh ngang ngược, trái tai gai mắt, nhưng tất cả đều được ô dù che lấp.
Mơi đây, bà Bộ trưỡng Tư pháp "đi đêm" với cựu TT Bill Clinton bị đài TV/ABC 15 ở Phoenix bắt quả tang. Bà thú nhận đã làm lầm lỗi. Bà là một cấp lãnh đạo nghành tư pháp Mỹ có trách nhiệm cầm cân nẫy mực để trừ gian diệt bạo, bênh vực kẽ cô thân yếu thế bị oan ức. Nay bà hối tiếc vì chuyện sai trái của bà. Từ nay các phán quyết của bà có còn được ai tin tưởng nữa không ? Có còn có giá trị nữa không? Chuyện to như vậy mà vẫn được cho trôi qua.
( còn tiếp )
09/07/201614:25:43
Khách
PHẦN HAI
Nền chính trị Hoa Kỳ, qua 44 đời TT đều do thế lực tư bản tài phiệt đứng sau lưng, hoạch định chính sách và đường lối. TT hay QH là những cơ quan thi hành chính sách đã vạch sẵn. Trong tất că các TT đều được thế lưc tư bản tài phiệt tài trợ và vận động tranh cử. Trước đây chỉ có hai vị TT không thuộc hệ thống tư bản tài phiệt, đó là TT Abraham Lincoln và TT John J Kennedy.
Ngày nay, ứng cử viên TT Donald Trump là người thứ ba không thuộc hệ thống tư bản tài phiệt, và ông không chấp nhận tài trợ để vận động tranh cử cho ông.
Tư bản tài phiệt là một thế lực vô tổ quốc.Nơi nào hái ra tiền, thì nó đến. Nơi nào bị mất mùa, không làm ra tiền được thì nó đi. Nó chẵng cần biết bạn hay thù; dân chủ hay đọc tài; cộng sản hay tự do.
Muc đích tối hậu của nó là tiền. Đôi khi vì tiền mà nó hy sinh mạng sống của chính đồng bào nó. Nó dám hy sinh cả một quốc gia đồng minh.
Nhà sử học Carrol Quigley nhận xét : "Thật là sai lầm khi người ta nghĩ rằng hai đảngCH và DC đại diện cho hai hệ phái tư tưởng đối nghịch nhau. Một của cấp tiến, đứng bên lề trái; một của bảo thủ, đứng bên lề phải. Đó là những tư tưởng chỉ chấp nhận được bỡi các nhà tưtuwowngr hoc Hàn lâm. Thật ra, hai đảng chỉ là một. CH hay DC là hai hệ phái của thế lực tư bản tai phiệt.
Chúng ta tự hỏi thế lực nầy ở đâu ? Ai điều khiển?
(còn tiếp)
08/07/201614:03:22
Khách
Phần Một
Bài Bình luận nầy tac giả VL viết đúng theo ý nghĩ của tôi. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Năm ngoái, khi ông Donald Trump tuyên bố ra tranh cử TT. Tôi đọc tin tức thấy dân chúng hoan hô, ủng hộ; trong khi đó giới tư bản tài phiệt, các nhà khoa bảng cấp tiến, giới truyền thông dòng chính ngã về dân chủ chống đối phá hoại. Tôi đoán Trump sẽ thất bại.
Ông Trump sẽ không thất bại vì thiếu khả năng hay kém đạo đức mà thất bại vì mục đích tranh cử của ông ta. Ông hô hào cử tri CH và cả dân chúng Mỹcungf ông đứng lên đánh đỗ chế độ phe đảng thối nát, bất công. Để làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.Với mục đích đó, ông Trump cố theo đuổi 3 mục tiêu:
1) Không chấp nhận tiền bạc của quỹ tranh cử, bất cứ từ đâu đến.
2) Đứng hẵn về phía người dân bị áp bức, chèn ép, bất công. Đứng về phía người dân thợ thuyền lao động bị mất công ăn việc làm; đứng về phía người dân trung lưu đi làm quần quật bị nhà nước lợi dụng lấy thuế quá cao để nuôi báo cô di dân bất hợp pháp.
3) Trump đụng chạm quá mạnh tới quyền lợi sống còn của tư bản tài phiệt.
( còn tiếp)
07/07/201602:20:19
Khách
Thanks Nate,
Đã đọc kỹ, tác giả khéo ẩn mình trong đạo lý thong thường (common sense) và không ưa đạo lý chính trị - lối lừa mị (political corectness). Ngoại trừ những ai đã có “đảng kiến” sâu nặng thì không thể thấy hoặc có thấy nhưng tự bịt mắt gạt mình khi gặp những gì khác hơn “đảng ta” mặt dù đó là sự thật và có ích cho cả chính họ, còn đại đa số thì tự do phán đoán và quyết định đúng đắng. Ỏ đây một bên là lão làng đạo pháp chính trị (political correctness), nghe sướng tai nhưng sự thật không phải vậy, quá lão luyện đạo pháp không phải là nhân đạo nên kèm theo là thối nát, tham nhũng (corruption), đầy hành vi xấu xa tồi tệ (scandal) và có khả năng vượt pháp chế nhưng vẫn có đông người tin bỡi vì “đảng kiến”. Gương mất nước và lạc hậu ở Vn bắt nguồn từ sự mê tin CS mà không chịu nhìn. Một bên khác là là người thường, tiền của do tự mình làm ra chứ không phải do quyền thế chính trị, khó ai mua chuộc, gia đình đàng hoàng con cái nên thân- (phú quí bất năng dâm), không có mức chính trị lão luyện, lời nói không trau chuốt, có gì nói nấy, thẳng thắng, dứt khoác, không sợ mất lòng khó nghe nhưng tâm địa dễ lường. Đường hướng chính trị thì một bên dung chiêu cho tự do phóng túng hút xách, phá thai, đến cầu tiêu nhà tắm cũng chỉ thị phải làm thế nào…, chạy theo thoả mãn bản năng, coi thường tinh hoa văn hoá, nhất là trong cá đợt tranh đua quyền lực, tháo gỡ giềng mối, để giành phiếu, đang theo xu hướng chủ nghĩa toàn cầu hoá, chừng như lý tưởng “thế giới đại đồng” lý tưởng Mac-Lê sẽ đến một ngày không xa, chắc là sưng sướng lắm! Còn một bên là không kham nổi, quay về xây dựng lại, giữ gìn giềng mối đạo đức, văn hoá, kinh tế, chính trị quân sự, xã hội theo xu hướng quốc gia trên hết với lý do quá nhiều nợi nần, yếu kém cả về quân sự, an ninh, kinh tế, đạo đức suy đồi, xã hội rối ren … Cái gì cũng vậy buông thì dễ; giữ ắt phải khó. Buông theo hay giữ gìn tùy chọn, trước khi chọn hãy nhìn lần chót những gì đang xảy ra có hợp với lẽ đạo trời hay không! Lão tử có nói: Trên mà không chính thì dưới có chính cũng thành ngụy, người lành cũng biến thành kẻ gian tà". An bình hay không từ nguyên lý chiếc trung này. Nền dân chủ còn hay sức mẻ hoặc tiêu vong chỉ còn một nước một đảng, vận mệnh quốc gia và cộng nghiệp nằm trên lá phiếu đợt này!
06/07/201620:13:06
Khách
Tác giả đã viết ngay trong phần mở đầu: "...Trump bất cần lý luận mà chỉ đánh vào cảm xúc mạnh của quần chúng...". Nhận xét chính xác này làm người đọc liên tưởng tới cựu Thủ Tướng của Ý là Silvio Berlusconi đã từng làm khi bắt đầu ra tranh và đắc cử vào năm 1994.

Và gần đây nhất, trong một bài viết đăng ở nhật báo USA Today vào ngày 7, tháng 3 năm 2016, với tít bài là "Italians to Americans: Beware of Trump-like candidates", người dân Ý đã khuyến cáo và cho thấy hậu quả việc làm của một tỷ phú lên nắm vận mệnh quốc gia. Để dẫn chứng, xin trích một đoạn: "...Italy suffered prolonged periods of economic weakness, political corruption got worse, and Berlusconi became ensnared in sex scandals and legal troubles that included a wide range of charges, from false accounting and tax evasion to bribery and paying a minor for sex...".

Nhưng chúng ta là những công dân ưu tú của một siêu đại cường, có trình độ thông minh rất khả quan, nên xét lại nội dung bài viết này có đáng được tin cậy hay không hay chỉ là một bài viết có ý đồ hạ uy tín của Trump do đối thủ đưa ra ?
06/07/201601:28:17
Khách
Ngoc Thang Nguyen,có lẽ bạn không cần tranh cãi làm gì về chính sách di dân của cái ông Trump donut gì đó. Cứ làm thế này thì mọi người sẽ phục sát đất thôi: Hỏi xem chính phủ có chương trình tình nguyện nhận di dân không cần biết lai lịch? Nếu chính phủ nói được thì bạn với những bạn bè cùng chí hướng nhận một vài gia đình cho họ ở chung đẻ chứng tỏ mình là người Mỹ có uy danh chính thống. Đưọc như thế thì tha hồ mà chửi ông đối thủ Donut gì đó.
Chứng tỏ bạn chưa biết người ta chơi đặt chính trị trên đặt trên an ninh là thế nào. Cố gắng tìm thêm dữ liệu thông tin đa chiều rồi đưa lên cho đọc giả cùng thưởng lãm. Còn Trống chõ comment đây.
06/07/201600:56:24
Khách
Những ai đã trót mang thành kiến thiên lệch cứng nhắc (prejudged, mind-set or political bias ingrained) có khác nào một cố tật. Đã vậy thì làm sao họ tiếp nhận nổi điều gì bất chạm cái bướu của họ cho dù đó là sự thật khách quan trắng đen trước mắt! Sự thật có theo ai bao giờ! Bánh xe lịch sử có bao giờ dừng đâu, nó cứ quay theo cái lý của nó nhưng người lý giải thì cứ theo cái “ta”. Chuyện Brexit, chuyện bà cụ Clinton lão làng đạo phép chính trị (political correctness) cả bồ và ông doanh nhân Trump nghĩ gì nói nấy, không biết trau chuốt lời nói cho mát tai những người đã quen chịu ngọt… đều có cái lý tất nhiên của nó. Đạo pháp chính trị không phải là nhân đạo. Đã đến lúc nhân loại đang cần quay về với nhân đạo. Người ta đã không kham nỗi tạp thể hoá, người ta sợ cái “thế giới đại đồng” thì ắt có trở về với cá thể. Chân lý nằm ở lẽ thường, nhưng người ta thường tưởng nó ẩn náu ở chỗ cao siêu và cứ nghĩ những kẻ học cao, chính trị giỏi mới đáng tin!
Những đổi thay, thắng phụ xưa nay có bao giờ ra ngoài qui luật tự nhiên đâu. Kẻ làm chính trị gian hùng trở thành kiêu căng, ngạo mạn hoành hành với đạo pháp chính trị (political correctness) như chiếc đũa thần đến mức cứ tưởng rằng lê dân ngu muội không còn tai mắt. Thái quá thì ắt có bất cập. Lấy láo, che láo, lấy quyền thế bẽ cong luật lệ giành phần lợi về mình, đến mức cùng cực thì ắt sẽ có biến -chiếc đũa thần hết linh. Thời buổi mà tà gian lên ngôi, người người nhắm mắt ủng hộ, người ngay bị xem là phản động thì than ôi tương lai suy hay thịnh? Cái đạo lý đơn giản có Chân rồi thì Thiện, có Thiện rồi sẽ thấy Mỹ mất đi thì ắt tương lai đen tối ở phía trước chứ làm sao có cái khác. Ta chỉ còn mong chờ ở vận mệnh đất nước có đổi thay chăng! Người đời phân biệt ma, Phật không khó, chỉ vì “ta” mà tự che mắt mình, khi quá đà ngã chấp thì ta biến ma ra phật cho vừa lòng ấy thôi. Ta có nên bảo con cái mình cứ giao vận mệnh của gia đình nó cho kẻ từng tham nhũng, gian hùng, thiếu đức độ, lẻo lự vượt qua cả luật pháp không? Câu trả lời sẽ giúp ta quyết định!
Mong VL tiếp tục nghiệp bút của mình. Tôi đã giới thiệu bài cho con cháu tôi cùng đọc.
Cảm ơn VL.
05/07/201621:12:56
Khách
ngoc thanh nguyen,nếu ông Bush không đánh Iraq, Afghanistan làm thành gọng kìm rình,canh chừng tên kẻ thù iran thì làm gì tàu chở dầu của mỹ đi qua vịnh ba tư được oan toàn mà mang xăng dầu về cho dân mỹ xài.....trong đó có cả nhà ngươi nữa đó ngo thanh nguyen....
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
Đại hội XIII của ĐCSVN được dự kiến vào đầu năm 2021 với những yêu cầu đổi mới Chính trị, Xã hội. Người dân có thể kỳ vọng những gì nếu ĐCSVN thực sự muốn có thực chất trong đổi mới, trong cải cách, trong cải tổ? Câu hỏi ở đây là ĐCSVN sẽ ưu tiên làm điều gì để có đổi mới căn bản, sâu rộng từ trong đảng ra đến xã hội, người dân?
Vấn đề căn bản nhất mà Đảng Cộng Sản Việt Nam phải đối phó trong Đại hội Đảng XIII là lòng bất mãn cao độ của toàn dân với các chủ trương hiện nay của Đảng mà điểm chủ yếu là dân chúng không tin tưởng về hệ thống chính quyền và uy lực pháp quyền.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.