Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cơn Sốt Obamania Và Dân Tỵ Nạn

14/06/201600:02:00(Xem: 10608)

...Obama đi Argentina còn nhẩy tango nữa cơ, sao đi VN không ra... múa trống cơm...

Trong những tuần qua, thiên hạ đã đọc và nghe những lời tung hô về chuyến đi VN của TT Obama đến ù tai hoa mắt luôn rồi, chắc không còn muốn bị tra tấn nữa. Dù biết vậy, kẻ viết này vẫn thấy cần phải lên tiếng, dù là tiếng hát... lạc điệu, trật nhịp. Nhiều độc giả sẽ thấy chói tai như đang mơ màng nghe nhạc Mozart lại làm rớt cái ly nước bằng thủy tinh xuống sàn đá. Xin thứ lỗi. Kẻ viết này cũng phải chờ ít tuần, đợi cơn sốt hạ hỏa mới dám viết bài này để hy vọng khỏi bị u đầu.

Điều đầu tiên phải nhìn nhận, chuyến viếng thăm là một thành công tuyệt thế của ngoại giao Mỹ, một cái tát vào mặt các lãnh đạo đại tài của ta. TT Obama đi VN vài lần nữa, không chừng người dân sẽ ào ào xuống đường lật đổ chế độ CSVN luôn! Dù sao, cũng xin cám ơn TT Obama đã mang lại một niềm hy vọng vĩ đại cho dân ta.

Bây giờ ta nhìn vào vài sự thật... vui nhiều vui ít. Dưới góc độ một dân tỵ nạn.

TT Obama đến VN, được tiếp đón bằng hai cách. Nhà Nước đón thì âm thầm với một anh thứ trưởng vô danh, mang theo một cô sinh viên tặng bó hoa chợ chiều Đồng Xuân. Khác xa với hàng trăm cha con chú cháu lãnh đạo đại tài khúm núm đứng chầu chực, cùng với 21 phát đại bác kính dâng đại đồng chí họ Tập.

Dân chúng thì đón còn hơn đón một “chí sĩ” cứu nhân độ thế, đến “giải phóng” đất nước. Họ đón rước các tổng thống đế quốc cựu thù từ Clinton đến Bush, bây giờ đến Obama một cách hoàn toàn tự phát, ào ào xuống đường, mặt mày sáng rực, tươi cười hớn hở, hò hét mà chẳng cần phải tập dượt trước, hay la khẩu hiệu theo chỉ thị, có “nhạc trưởng” đứng múa tay ra hiệu.

Nhiều người ủng hộ TT Obama suy diễn dân ta mê ông Obama, nhưng sự thật là cái gì lớn hơn nhiều, lớn hơn bất cứ cá nhân tổng thống Mỹ nào, kể cả Clinton và Bush. Tất cả dĩ nhiên chứng minh một sự khao khát dân chủ, mơ ước quyền được bầu một lãnh tụ xứng đáng như tổng thống Mỹ, chứ không ai thèm mấy “lãnh đạo đại tài” tự bầu cho nhau hết. Đón Mỹ cứu nước trở thành thông điệp dân Việt muốn gửi đến các tổng thống Mỹ. Kể cả dân Hà Nội là dân đã ăn bom Mỹ cả chục năm trời.

Bốn thập niên sau khi “nhân dân ta oai hùng đuổi giặc ngoại xâm”, nước VN đã trở thành xứ vọng ngoại nhất thế giới. Tất cả những gì của thế giới bên ngoài đều là ước mơ, hay nhất, đẹp nhất. Từ ca sĩ, tài tử Hàn Quốc, đến tổng thống Mỹ, bất kể ai. Nhà nào có chút tiền và thế là bắt buộc phải gửi con ra nước ngoài du học, trong khi bố mẹ thì phải du lịch, không Mỹ thì cũng Úc, Âu. Khá hơn thì mua nhà ở Mỹ luôn cho tiện. Hàng ngoại mới là hàng xịn. Giới trẻ VN thuộc làu tên tất cả các cầu thủ túc cầu Âu Châu, cũng thuộc làu nhạc rap, hip hop, cũng twitter, cũng facebook như ai.

Chẳng những đổ xô ra đường đón rước, mà còn nhẩy lên báo, lên đài, viết những lời ca tụng tung hô Obama mệt nghỉ thôi. Đặc biệt có những tay văn nô chuyên nghiệp, từ nhỏ được huấn luyện ca tụng lãnh đạo đại tài, bây giờ hứng chí, chuyển qua ca tụng Obama, viết bài, làm thơ nịnh Obama đến độ... thái giám Tầu ngày xưa cũng phải nể.

Có thể TT Obama đủ tự trọng để thấy mắc cỡ, nhưng đệ tử của Đấng Tiên Tri, nhất là ở Mỹ, thì nhẩy tưng tưng như Cali sau mấy tháng hạn hán có được vài giọt mưa phùn.

Đối với dân trong nước, bất cứ cái gì liên quan đến TT Obama cũng là tuyệt vời. Từ cái bắt tay cảm thấy bàn tay tổng thống “rất ấm”, đến nụ cười “rất có duyên”, chuyện trò rất thân mật, ngồi ghế nhựa ăn bún chả, tu bia từ chai chứ không có ly thủy tinh phết vàng, ôm vai bà chủ quán nước chụp hình,... Cảnh TT Obama cẩn thận tháo chiếc nhẫn bỏ túi trước khi bắt tay dân ta thì dĩ nhiên không ai muốn nhắc đến.

Sự thân thiện, gần gũi của TT Obama với quần chúng là điều dân VN chưa bao giờ thấy ở một quan huyện, khoan nói đến các lãnh tụ đại tài tối cao. Họ nhớ lại mặt các quan, mặt nào cũng như đã bị táo bón từ mấy tuần trước, nói không mở miệng, bắt tay không nhếc miệng cười.

Dân VN ngạc nhiên về sự thân thiện của TT Obama là điều dễ hiểu. Nhưng ngay tại Mỹ này nhiều đệ tử cũng tung hô sự “thân thiện” đó. Chắc mấy vị này chưa bao giờ thấy các chính khách Mỹ đi vận động tranh cử? Tất cả đều phải lặn lội vào đám đông, ôm cổ người này, bá vai người nọ, bắt tay người kia, rồi chụp hình túi bụi. Có gì lạ?

Tin và hình ảnh TT Obama ghé ăn bún chả mới độc đáo. Cả nước mê mẩn cảm tạ TT Obama đến thưởng thức đặc sản của ta, một cách rất đúng cách, đúng tiệm, đúng cái ghế nhựa xanh, đúng bia Hà Nội, siêu bình dân, tự nhiên như... người Hà Lội.

Xin lỗi quý độc giả, kẻ viết này bóp bụng để khỏi cười đến đứt mạch máu.

Trước hết, cái hình chụp TT Obama ngồi ăn trong tiệm là một dàn cảnh vừa hề, vừa rẻ tiền, vừa ngớ ngẩn. Ngoài tiệm thì hàng ngàn người chen chúc, xô đẩy để có dịp nhìn thấy tổng thống. Trong tiệm thì có một đám thực khách ngồi ăn tỉnh bơ, không một ai nhìn TT Obama, cho dù là lén liếc qua một cái. Một là TT Obama có phép tàng hình, ngồi đó mà không ai nhìn thấy; hai là đám đó đều là công an, đảng viên, đoàn viên, thuộc loại NSND (nghệ sĩ nhân dân) được mang đến làm chậu kiểng, với chỉ thị rõ rệt, phải tỉnh bơ làm như cái ông Tây ngồi đó không phải là tổng thống Mỹ, và cái đám tài tử đóng tuồng quá giỏi, đến mức tiếu lâm luôn.

Chuyện thứ hai, nhìn vào cảnh này, cứ tưởng TT Obama ăn bún chả của tiệm này thật vậy. Thưa quý độc giả, tuyệt đối không có chuyện này đâu. TT Obama đi đâu cũng vậy, có nguyên cả một máy bay chở thực phẩm, kể cả nước lọc, và cả nửa tá đầu bếp đi theo. Khi khách đãi ăn, nhân viên an ninh vào nhà bếp kiểm tra từng cọng hành, tra hỏi xuất xứ của con gà, cho thuốc thử nước dùng,… Khi ông đãi ăn, thức ăn và nước uống đều mang từ Mỹ theo, kể cả gà, bò, rau cỏ, nước lạnh để pha nấu. Tất cả thức ăn, nước uống, đều có nhân viên an ninh nếm thử trước, nếu không lăn đùng ra chết hay hộc tốc chạy vào nhà cầu thì tổng thống mới được ăn.

Thực tế, món bún chả của ông ăn là làm với thịt heo Mỹ, muối tiêu, gia vị, rau cỏ, tất cả đều mang từ Mỹ qua, đưa trước cho đầu bếp tại tiệm làm, dưới sự giám sát của mật vụ Mỹ, nồi niêu, đũa chén đều khử trùng trước, rồi cũng có mật vụ nếm thử trước. Chai bia cũng đã được mở ra trước và kiểm tra rồi. Mà chưa chắc đó là bia Hà Nội, có khi là nước lạnh mang từ Mỹ qua, bỏ vào chai bia thôi. Có khi tại vậy mới không chịu rót ra ly để khỏi lộ tẩy.

Trong khi cả nước sôi sục về chuyện heo độc, cá chết, quý vị nghĩ thử TT Obama dám ăn thịt heo VN, chấm nước mắm cá Vũng Áng không? Tuyệt đối từ đầu màn đến cuối màn, chỉ là một vở tuồng. Kể cả cái chuyện ông Bourdain bốc phét nói phải trả 6 đô.

Cái màn TT Obama vào Sàigòn gặp “giới trẻ” cũng chẳng khác.

Kẻ viết này đọc bài tường trình cuộc nói chuyện giữa TT Obama và các sinh viên VN mà có cảm tưởng TT Obama đang nói chuyện với sinh viên... Mỹ ở Oklahoma vậy!

Những câu hỏi đều có tính lung tung lang tang, chẳng ăn nhập gì đến tương lai giới trẻ và đất nước VN hết: chuyện biến đổi khí hậu, nhạc rap, Sơn Đoòng, làm thế nào để thành lãnh đạo giỏi,...

Ở VN, chẳng có ma nào thắc mắc chuyện biến đổi khí hậu hết, trời nóng chẩy mỡ, mỗi lần đến mùa mưa là cả nước ngập lụt, cống rãnh tắc nghẽn, dân lặn lội trong nước cống và rác, hố tử thần,... Không ai rảnh hơi lo nghĩ chuyện hâm nóng địa cầu hay môi sinh sạch. Đây là loại ưu tư của nhà giàu Âu Mỹ, thừa giấy vẽ voi. Không tin quý vị có thể về Sàigòn hỏi anh chạy xe ôm, anh nghĩ gì về chuyện cái xe máy của anh phun khói đen nghịt ra đường? Nếu ưu tư về môi sinh, sao không ai hỏi gì về cá chết?

Chuyện Sơn Đoòng? Cả nước VN, chưa có ai được đi tham quan Sơn Đoòng hết. Hiện giờ chỉ mới mở cửa cho các nhóm chuyên gia nghiên cứu, báo chí, viên chức Nhà Nước thôi. Nghe nói các chuyên gia ngoại quốc muốn đến nghiên cứu, Nhà Nước chặt chém sơ sơ có 3.000 đô một người, ghi tên chờ khoảng 6 tháng mới được giấy phép. Đó có phải là ưu tư của giới trẻ VN để hỏi TT Mỹ không?

Muốn làm lãnh đạo giỏi ở VN? Tối thiểu 40 năm tuổi đảng để xây dựng phe nhóm. Có vậy mà cũng hỏi.

Trong khi đó, những vấn nạn hàng đầu của giới trẻ VN: giáo dục xuống cấp, xì ke ma túy, băng đảng cướp giựt, nhậu nhẹt bí tỷ, sinh viên ra trường không có job vì bằng dỏm, văn hóa suy đồi, blog phản động bị đi tù, đe dọa TC tại Hoàng Sa, v.v... thì tuyệt nhiên không có một người nào đề cập. Có nghĩa là tất cả cái đám "giới trẻ" thật ra cũng vẫn chỉ là tụi đoàn viên, đảng viên, công tử và công nương con ông cháu cha hết, được tuyển lựa kỹ, cũng như đám khách hàng ăn trong tiệm bún chả. Tất cả "giới trẻ" đều được dặn dò kỹ câu hỏi nào phải đặt ra, câu hỏi nào húy kỵ,...

Tất cả chỉ là dàn cảnh, mần tuồng rẻ tiền. Điều đáng nói vì đáng buồn là... TT Obama biết vậy mà vẫn nhận đóng tuồng cùng đám VC để lừa dân VN.

Chưa hết. TT Obama mời một tá nhân vật được coi như “lãnh đạo xã hội dân sự” gì đó đến nói chuyện. Không có con số chính thức vì không được thông báo, nhưng nghe nói một nửa số khách mời bị công an bắt nhốt không cho tham dự. TT Obama vẫn họp như không có chuyện gì xẩy ra, chẳng phản đối, khiếu nại hay yêu cầu cho gặp. Chỉ nói băng quơ “hôm nay có vài người không có mặt”, ai hiểu sao thì hiểu. Cũng may chưa thấy TT Obama xin lỗi Nhà Nước vì lỡ mời nhầm người.

Nhưng rồi cũng chẳng sao. Nói như một anh VN viết trên báo VN: “Nhưng rồi ông ta trở về, và họ đối diện với thực tế của chuyện miếng cơn manh áo, …”

Bây giờ ta xem qua bài diễn văn, được cả nước phủ phục tung hô như đây là bài diễn văn hay nhất thế giới từ ngày chính khách biết đọc diễn văn tại La Mã cách đây 2000 năm.

Phải nói ngay, đọc diễn văn là “nghề của chàng”, nếu không phải vậy thì giờ này chàng vẫn còn làm... tổ chức cộng đồng trong một khu phố da đen Chicago. Bài diễn văn dầy đặc những câu mà các anh chị trong nước nghe, nếu không rơm rớm nước mắt thì cũng cảm thấy tim đập mạnh hơn. Cả tá nhân vật lịch sử của VN được mang vào xào nấu trong bài diễn văn đó. Từ Lý Thường Kiệt đến Nguyễn Du, từ Văn Cao đến Trịnh Công Sơn. Chỉ thiếu Nguyễn Văn Thiệu với câu “Đừng nghe những gì...”. TT Obama mà trích dẫn câu này, xin hứa tôi sẽ là người đầu tiên bỏ phiếu sửa Hiến Pháp cho TT Obama ứng cử nhiệm kỳ 3.

Quý độc giả nào cảm thấy hứng thú, có thể vào Google tìm đọc bài diễn văn của TT Obama đọc tại Cuba mới đây: y chang một mô thức, mở đầu bằng muchas gracias, ca tụng văn hóa Cuba, nêu đích danh tên tuổi những nhân vật huyền thoại của Cuba, trích dẫn châm ngôn Cuba và thơ của Jose Marti, khen món ăn Cuba, ca ngợi nhạc salsa, v.v... Đúng theo diễn văn mẫu đã được soạn thảo cho một trăm chuyến công du, chỉ cần thay đổi tên người và địa danh thôi. TT Obama đi Argentina còn nhẩy tango nữa cơ, sao đi VN không ra... múa trống cơm cho thiên hạ lác mắt hơn nữa?

Dân Việt ta phổng mũi, ca tụng TT Obama hiểu biết quá rành về văn hoá, văn chương, lịch sử VN còn hơn cả triệu người Việt chính hiệu.

Sự thật là trước khi đọc bài diễn văn mười phút, TT Obama chưa bao giờ nghe thấy cái tên Nguyễn Du, cũng chẳng hiểu Truyện Kiều là cái chi chi. Tất cả được ghi chép cẩn thận trên hai miếng kính tổng thống dùng để đọc diễn văn. Và năm phút sau khi đọc bài diễn văn, ông cũng chẳng nhớ gì nữa. Giờ này, quý độc giả nào may mắn gặp được TT Obama hỏi thử xem ông còn nhớ Lý Thường Kiệt là người của xứ nào không? Đừng lộn với Lý Liên Kiệt nhé.

Nhưng mà cũng không sao, chuyện bình thường của tất cả các tổng thống mà. Chẳng ai trách móc gì mấy cái chuyện mần tuồng vớ vẩn này.

Tuy nhiên có vài điều kẻ này cảm thấy không viết lên, không nói tới là... không được.

Dĩ nhiên ai cũng hiểu lúc này là lúc Mỹ đang chuyển chốt trên bàn cờ người tại Biển Đông. Mà lại cũng là lúc đang viếng thăm VN nên ít ra vì phép lịch sự tối thiểu, thủ tục ngoại giao cơ bản, phải có những câu nói nịnh chủ nhà. TT Obama lo nghĩ đến chủ nhà nhiều quá nên không rảnh nghĩ tới cái đám tỵ nạn chúng ta nữa.

Kẻ viết này nhìn trong bài diễn văn “để đời” đó, có ba điểm thật sự “có vấn đề”, và phải nói thẳng là coi như TT Obama có lỗi với cộng đồng tỵ nạn VN trên khắp thế giới.

Mở đầu câu chuyện, TT Obama ca tụng Hồ Chí Minh đã lấy Tuyên Ngôn Độc Lập của Thomas Jefferson làm mẫu mực cho Tuyên Ngôn Độc lập của CSVN được HCM đọc tại Ba Đình. Cũng là cách gián tiếp so sánh HCM với Jefferson.

TT Obama ca tụng một trò bịp, màu mè hình thức của HCM mà không nhìn vào thực tế lịch sử. TT Obama so sánh như vậy có nghĩ đến hàng triệu người bị thủ tiêu, đấu tố, tù đầy, tra tấn, bắt giết, hay bỏ xác dưới biển trốn chạy CS không? TT Obama có thấy hai tuyên ngôn giống nhau câu đầu, nhưng “độc lập” của CSVN thực tế khác rất xa độc lập của Mỹ không? Độc lập kiểu Mỹ, “bên thắng cuộc” không giết ai không bỏ tù ai, độc lập CSVN, “bên thua cuộc” cả triệu người đi tù, cả trăm ngàn người bỏ mạng.

Nếu HCM cũng là một cha già dân tộc đáng kính, lo cho dân, cho nước như Jefferson thì tại sao lại có cả triệu dân Việt hai lần chạy trốn ông ta, từ bắc vào nam, rồi từ nam qua Mỹ? Như vậy, TT Obama đang nghĩ gì về chúng tôi, đám tỵ nạn trốn chạy HCM này? Lý do chúng tôi đang ở Mỹ này có chính đáng không? Hay là chúng tôi chỉ là một đám đã từ bỏ quê hương tốt đẹp, độc lập để chạy theo ăn bơ thừa sữa cạn đế quốc đúng như CS đã tố? So sánh HCM với Jefferson là một cách nịnh vô lý và vô ích.

Nhưng điểm quan trọng nhất đối với kẻ viết này chính là đoạn TT Obama đề cao những quân nhân của cả “hai bên đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc”. Thoáng nghe cũng tạm được, cho đến câu tiếp theo, khi TT Obama viện dẫn hai quân nhân tiêu biểu cho “hai bên”: cựu phi công John McCain và tướng Võ Nguyên Giáp. Thì ra đó là “hai bên” mà TT Obama tuyên dương đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc.

Xin TT Obama tha lỗi: các quân nhân QLVNCH đứng ở đâu trong “hai bên” đó? Họ có mặt trong cuộc chiến đó hay không? Họ có ai chết không? Chết vì cái gì, có phải cũng hy sinh để bảo vệ tổ quốc không? Sao không thấy TT nhắc đến. Có ai nghe đến tên Nguyễn Khoa Nam hay Người Anh Hùng Mũ Đỏ Tên Đương không? Các cựu quân nhân QLVNCH nghĩ sao?

Một “phó giáo sư” (hình như cái chức vị này chỉ có CSVN mới có) tại Đại Học South Califonia được trích dẫn “…Trong thời còn chiến tranh giữa hai nước thì chính phủ của cả hai nước đều miêu tả sai lệch về kẻ thù của mình … hy vọng qua chuyến thăm Việt Nam vì thiện chí hòa bình của Tổng thống Barack Obama hai dân tộc Việt Mỹ sẽ tìm hiểu được sự thật lịch sử của cả hai phía.”

Thế nghiã là gì? Dân tỵ nạn ta dưới thời VNCH được giải thích cuộc chiến là một cuộc chiến tự vệ chống xâm lăng của BV để xích hóa cả nước. Bây giờ nhờ TT Obama viếng thăm nên dân miền Nam sẽ hiểu đó là “miêu tả sai lệch”, không phải là “sự thật lịch sử” sao? Thế thì sự thật lịch sử là gì? “Chiến tranh đánh đuổi ngoại xâm giải phóng đất nước”?

TT Obama cũng kêu gọi mọi người “không nên là tù nhân của quá khứ”. Nôm na ra, có phải đó cũng là lời kêu gọi người Việt nên quên quá khứ và... hoà giải hoà hợp với CSVN không? Thế thì cộng đồng tỵ nạn có còn nên tiếp tục mang cờ vàng xuống đường biểu tình ở Bolsa không?

Quý độc giả tỵ nạn đã từng hoan hô và bỏ phiếu cho TT Obama nghĩ sao?

Có nhiều người diễn giải chuyến viếng thăm là “đại thắng mùa Xuân” của TT Obama, bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho VC để chống TC, tất cả nằm trong thế “cờ vây” cô lập TC, rồi họ hớn hở hy vọng TC sắp đến ngày tàn, và TC tàn thì VC chết.

Có điều kẻ viết này thắc mắc: như vậy có phải TT Obama cũng chỉ coi VN như một con chốt thí trong bàn cờ vây chống Tầu cộng không? Cái giỏi của TT Obama là khéo nịnh, mang nước ta và dân ta làm chốt thí mà vẫn được dân cả nước, trong và ngoài, hớn hở tung hô cám ơn. Lỡ như dồn họ Tập vào chân tường, ông này theo gương của Đặng Tiểu Bình “dạy VN một bài học”, xua quân đánh chiếm Cao Bằng, Lạng Sơn, Lai Châu, v.v…, biến một vài tỉnh, một vài triệu dân Việt thành Tầu phù, TT Obama sẽ làm gì? Cho TQLC đổ bộ Hải Phòng cứu đồng minh mới CHXHCNVN chăng?

Nếu bài này đã lay tỉnh một vài người đang mơ ngủ, xin thành thật cáo lỗi. (12-06-16)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
21/06/201611:56:51
Khách
Ông bạn Dinh B.L ơi, tại miền Nam VN khi xưa chỉ cần lên lớp 9 tức lớp đệ tứ là đã học về thế giới sử. Là đã biết xuất xứ của bản " Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền " có phải vậy không ông ? Trong phạm vi ý kiến độc giả không thể viết nhiều như Vũ Linh để bài viết được mạch lạc, rành mạch. Ông nên hiểu ý của tôi là muốn nhấn mạnh rằng: Biết mà không dám lên tiếng để cho những người không hiểu biết tin theo, được xem như là không biết vậy. Đừng nói là thời điểm đó, mà ngay cà bây giờ dù phương tiện truyền thông vô cùng dồi dào, qua internet, qua face book.....vẫn bị CS bưng bít thì khối những người không biết cách vượt tường lửa, chưa có Iphone....vẫn còn tin theo.
Ông không nghe ngày nay, chính những SV Trung cộng trong vụ " Thiên an môn " vượt thoát được qua New york đã phải cay đắng nói rằng : Tất cả những người dân TC sinh vào ngày biến cố TAMôn trở về sau đều không biết biến cố TAM là biến cố gì !!! Nó hoàn toàn bị buột phải xoá sạch trong đầu óc mọi người Trung quốc.

Ngày xưa miền nam mất cũng vì bị truyền thông tuyên truyền theo cách " ăn cơm Quốc gia, thờ ma CS " nầy của Vũ Linh. Để rồi qua được bên Mỹ nầy vẫn xử dụng chiêu bài củ mà giờ đây lại còn muốn mượn người Quốc gia hải ngoại ghét dùm đảng DC cho ông.

Thật vậy, Vũ Linh xuyên tạc qua bức hình Tổng thống Obama ngồi ăn trong tiệm bún chả " là một dàn cảnh vừa hề, vừa rẻ tiền, vừa ngớ ngẩn. " Thử hỏi Obama yêu cầu đuổi hết người ra và ngồi ăn với chỉ người đầu bếp của ông trong tiệm hoặc là đưa cả đám cận vệ, mắt nâu, mũi lõ vào dành hết chổ ngồi thì sẽ bị người đời mà nhất là Vũ Linh phỉ nhổ ra làm sao??? Nhìn cảnh khi bước ra ngoài tiệm, người dân ào ào nhào tới mong được bắt tay ông; cũng đủ hiểu quang cảnh bên trong tiệm phải là do yêu cầu của mật vụ, của những người bảo vệ ông, chứ chẳng phải là Obama muốn làm như thế. Dĩ nhiên Mật vụ, họ sẽ lo sốt vó; nên chăng họ phải yêu cầu mọi người ăn trong tiệm cứ tự nhiên như không có TT Obama trong đó.

Mà dẫu cho mật vụ có dàn dựng lên như thế thì cũng chỉ là một việc chẳng những hết sức bình thường mà còn có thể là quá sơ sài, hời hợt trước sứ mạng bảo vệ một yếu nhân đứng đầu thế giới.
Mật vụ, họ phải dàn dựng chứ ông Vũ Linh, nếu không đệ tử của Vũ Linh ám sát TT Obama thì sao ? Hà hà vậy mà cũng đem ra mỉa mai để nhờ người Việt hải ngoại ghét giùm.

Vũ Linh hãy nên noi gương cái ông gì đó trong đảng CH mới đây ( không cần nhớ tên làm gì ) nói rằng : Đã đến lúc Romney ( cựu ứng viên TT của đảng CH 2012 ) nên câm cáí mồm lại đi; bởi luôn luôn lẻo mép đã kích Trump thậm tệ.

Vũ Linh nói: Tất cả chỉ là dàn cảnh, mần tuồng rẻ tiền. Điều đáng nói vì đáng buồn là... TT Obama biết vậy mà vẫn nhận đóng tuồng cùng đám VC để lừa dân VN.
Rồi lại còn nói : Xin lỗi quý độc giả, kẻ viết này bóp bụng để khỏi cười đến đứt mạch máu.
Viết mà để độc giả, đọc qua, muốn vả vào miệng ông thì đừng nên viết nữa ông Vũ Linh ơi !

Cái gì gọi là cùng đám VC lừa dân VN ?
TT Obama đại để nói : Mọi vấn nạn trong đất nước VN, phải do chính người VN giải quyết, ngoài ra không có Quốc gia nào có thể giúp được. Vậy thì ông Vũ Linh khua môi múa mép rằng Obama cùng đám VC lừa dân VN là lừa chổ nào ? Gọi là cùng với đám VC lừa dân VN mà sao đám Bắc Bộ Phủ không cùng ông cười vì lừa được dân VN, mà lại trông mặt thằng nào cũng như bị táo bón, đang bị bí đái nửa ngày qua ???

Ông Vũ Linh nè, Lịch sử VN với 1000 năm chống giặc Tàu đô hộ mà đám Thái thú nói tiếng VN hiện giờ lại một, hai bỏ môn lịch sử đó để sớm biến người VN thành người Tàu nói rành tiếng Việt, thì việc chi ông Obama phải nhớ Lý Thường Kiệt là ai sau khi đọc diễn văn xong, chứ đừng nói vài tiếng đồng hồ sau khi đọc. Lịch sử của nước họ mà dân họ còn không được biết thì việc chi Obama tôi đây phải nhớ làm gì, phải vậy không ông Vũ Linh???
TT Obama đưa nhân vật lịch sử Lý Thường Kiệt ra chỉ để nhằm chứng minh về bản tuyên ngôn đầu tiên của vua tôi nhà Lý. Nó không lỗi thời, nó có giá trị cho mãi đến ngày nay rằng nước lớn không được quyền hiếp đáp nước nhỏ, để mọi người dân Việt đừng có mà sợ sệt tụi Tàu phù. Chỉ có vậy thôi là xong về nhân vật nầy.

Về việc
21/06/201611:46:50
Khách
Ông bạn Dinh B.L ơi, tại miền Nam VN khi xưa chỉ cần lên lớp 9 tức lớp đệ tứ là đã học về thế giới sử. Là đã biết xuất xứ của bản " Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền " có phải vậy không ông ? Trong phạm vi ý kiến độc giả không thể viết nhiều như Vũ Linh để bài viết được mạch lạc, rành mạch. Ông nên hiểu ý của tôi là muốn nhấn mạnh rằng: Biết mà không dám lên tiếng để cho những người không hiểu biết tin theo, được xem như là không biết vậy. Đừng nói là thời điểm đó, mà ngay cà bây giờ dù phương tiện truyền thông vô cùng dồi dào, qua internet, qua face book.....vẫn bị CS bưng bít thì khối những người không biết cách vượt tường lửa, chưa có Iphone....vẫn còn tin theo.
Ông không nghe ngày nay, chính những SV Trung cộng trong vụ " Thiên an môn " vượt thoát được qua New york đã phải cay đắng nói rằng : Tất cả những người dân TC sinh vào ngày biến cố TAMôn trở về sau đều không biết biến cố TAM là biến cố gì !!! Nó hoàn toàn bị buột phải xoá sạch trong đầu óc mọi người Trung quốc.

Ngày xưa miền nam mất cũng vì bị truyền thông tuyên truyền theo cách " ăn cơm Quốc gia, thờ ma CS " nầy của Vũ Linh. Để rồi qua được bên Mỹ nầy vẫn xử dụng chiêu bài củ mà giờ đây lại còn muốn mượn người Quốc gia hải ngoại ghét dùm đảng DC cho ông.

Thật vậy, Vũ Linh xuyên tạc qua bức hình Tổng thống Obama ngồi ăn trong tiệm bún chả " là một dàn cảnh vừa hề, vừa rẻ tiền, vừa ngớ ngẩn. " Thử hỏi Obama yêu cầu đuổi hết người ra và ngồi ăn với chỉ người đầu bếp của ông trong tiệm hoặc là đưa cả đám cận vệ, mắt nâu, mũi lõ vào dành hết chổ ngồi thì sẽ bị người đời mà nhất là Vũ Linh phỉ nhổ ra làm sao??? Nhìn cảnh khi bước ra ngoài tiệm, người dân ào ào nhào tới mong được bắt tay ông; cũng đủ hiểu quang cảnh bên trong tiệm phải là do yêu cầu của mật vụ, của những người bảo vệ ông, chứ chẳng phải là Obama muốn làm như thế. Dĩ nhiên Mật vụ, họ sẽ lo sốt vó; nên chăng họ phải yêu cầu mọi người ăn trong tiệm cứ tự nhiên như không có TT Obama trong đó.

Mà dẫu cho mật vụ có dàn dựng lên như thế thì cũng chỉ là một việc chẳng những hết sức bình thường mà còn có thể là quá sơ sài, hời hợt trước sứ mạng bảo vệ một yếu nhân đứng đầu thế giới.
Mật vụ, họ phải dàn dựng chứ ông Vũ Linh, nếu không đệ tử của Vũ Linh ám sát TT Obama thì sao ? Hà hà vậy mà cũng đem ra mỉa mai để nhờ người Việt hải ngoại ghét giùm.

Vũ Linh hãy nên noi gương cái ông gì đó trong đảng CH mới đây ( không cần nhớ tên làm gì ) nói rằng : Đã đến lúc Romney ( cựu ứng viên TT của đảng CH 2012 ) nên câm cáí mồm lại đi; bởi luôn luôn lẻo mép đã kích Trump thậm tệ.

Vũ Linh nói: Tất cả chỉ là dàn cảnh, mần tuồng rẻ tiền. Điều đáng nói vì đáng buồn là... TT Obama biết vậy mà vẫn nhận đóng tuồng cùng đám VC để lừa dân VN.
Rồi lại còn nói : Xin lỗi quý độc giả, kẻ viết này bóp bụng để khỏi cười đến đứt mạch máu.
Viết mà để độc giả, đọc qua, muốn vả vào miệng ông thì đừng nên viết nữa ông Vũ Linh ơi !

Cái gì gọi là cùng đám VC lừa dân VN ?
TT Obama đại để nói : Mọi vấn nạn trong đất nước VN, phải do chính người VN giải quyết, ngoài ra không có Quốc gia nào có thể giúp được. Vậy thì ông Vũ Linh khua môi múa mép rằng Obama cùng đám VC lừa dân VN là lừa chổ nào ? Gọi là cùng với đám VC lừa dân VN mà sao đám Bắc Bộ Phủ không cùng ông cười vì lừa được dân VN, mà lại trông mặt thằng nào cũng như bị táo bón, đang bị bí đái nửa ngày qua ???

Ông Vũ Linh nè, Lịch sử VN với 1000 năm chống giặc Tàu đô hộ mà đám Thái thú nói tiếng VN hiện giờ lại một, hai bỏ môn lịch sử đó để sớm biến người VN thành người Tàu nói rành tiếng Việt, thì việc chi ông Obama phải nhớ Lý Thường Kiệt là ai sau khi đọc diễn văn xong, chứ đừng nói vài tiếng đồng hồ sau khi đọc. Lịch sử của nước họ mà dân họ còn không được biết thì việc chi Obama tôi đây phải nhớ làm gì, phải vậy không ông Vũ Linh???
TT Obama đưa nhân vật lịch sử Lý Thường Kiệt ra chỉ để nhằm chứng minh về bản tuyên ngôn đầu tiên của vua tôi nhà Lý. Nó không lỗi thời, nó có giá trị cho mãi đến ngày nay rằng nước lớn không được quyền hiếp đáp nước nhỏ, để mọi người dân Việt đừng có mà sợ sệt tụi Tàu phù. Chỉ có vậy thôi là xong về nhân vật nầy.

Về việc
20/06/201614:10:33
Khách
Độc giả Thu Nguyen có quyền được đóng góp ý kiến dù đúng hay sai. Chúng ta chú trọng và vạch ra điều sai nếu có. Không dùng từ đụng chạm đến cá nhân như vốn liếng hiểu biết, tìm hiểu cặn kẽ, trình độ văn hóa, etc.
19/06/201608:09:44
Khách
TIẾP THEO
Chỉ có bạn là tối dạ, chứ người Việt cả nước họ đều sáng suốt và hiểu biết chuyện Hồ chủ tịt chôm chỉa bảng tuyên ngôn đọc lập của Mỹ. Có lẽ bạn cũng không hay biết Đồng Vều đã ký kết văn kiện bán đứng nước VN thân yêu của chúng ta cho Tầu cộng.
Vốn liếng hiểu biết của ban có được bao nhiêu mà cũng bày đặt phê bình, chỉ trích nhà báo nói sự thật, không bán đứng lương tâm của họ.
Bạn nén tìm hiểu căn kẽ thêm trước khi tố cáo người ta moi mọc, xiên xỏ Đảng DC và chê bài TT OBAMA.
Kính chào.
19/06/201607:41:23
Khách
Thưa bạn Thu Nguyen, đọc qua phần góp ý của ban, tôi cảm thấy cần phải bổ túc thêm giùm cho bạn. Tôi muốn tặng cho bạn một ngọn đèn điện mạnh cởi 200 ưatts , thật sáng, để bạn thấy rõ các sự thật xảy ra giúp bạn lần sau góp ý được chính xác hơn. Không thể để cho bạn cứ mãi dùng cây đèn dầu lữa mập mờ, củ kỹ của cáo thời " đường hầm Củ Chi " hay " suối Lê nín, hang Pác Bó " ở Cao bằng. Cái thời mà Hồ chủ tịt nhà ta ăn cắp Tuyên ngôn độc lập của Mỹ.
Đọc qua văn bút của bạn, tôi có thể đoán được từ năm 1996 và trở về trước, bạn đã làm gì và trình độ văn hoá của bạn tới đâu. Bạn đã sống với giặc Cộng từ lúc chúng tràn vào cướp lấy Miền Nam năm 1975. Từ năm 1975 đến năm 1996, nghĩa là suốt 21 năm trời bạn bị chúng kềm kẹp, tẫy não và nhồi sọ để bạn trở thành con giun, con trùn. Ban làm sao biết được các sự thật, đã bị chúng bưng bít. Mãi tới lúc TT OBAMA qua HN ăn bún chả, uống bia dổm với sự gạ gầm, mớm trước TT OBAMA tố cáo Hồ chủ tịt chôm chĩa bản Tuyên ngôn Độc lập cưa TT Thomas Jefferson, lúc đó bạn mớ té ngừa là Hồ chủ tịt của ban qua đểu giả.
Vốn liếng hiểu biết của bạn có được bao nhiêu mà bày đặt góp ý, phê bình, chỉ trích các nhà báo nói ra sự thật, không bán đứng lương tâm.
19/06/201601:44:30
Khách
Kinh tế Mỹ te tua không phải do TT Bush mà do TT Bill Clinton đem hang xưởng sang Tàu . ủng hộ Cộng hòa để đem việc làm về Mỹ cho dân chúng đỡ khổ , kinh tế đi lên , Tàu cộng sẽ rối ren , bớt hiếp đáp dân Việt ...
18/06/201617:10:24
Khách
Besides, the author didn't really "blast" Obama. Nothing mean, disrespectful. Nothing compared with the mainstream Americans these days. Give him a break.
18/06/201616:31:05
Khách
Bai viet sau sac va can thiet. Chuyen nguoi viet theo dang Cong Hoa hay Dan Chu khong lien le voi bai viet, khong nen dua vao dieu do de phe binh. On balance, Obama's trip is positive, la nguon cam hung cho gioi tre ve nhung gia tri nhan ban va dan chu. But he ignored the pain, suffering, and honor of former South VN and its people and soldiers.
But, after all, America is only for America's benefit. Vietnam is being used, like in recent history. We have to learn that lesson and can't expect much. But we need to know
17/06/201621:10:01
Khách
Tòa soạn VB có 4 tác giả và đa số bài viết của họ thuộc về thời cuộc liên quan tới Chinh Tri hoặc Kinh Tế. Đó là những ông Vi Anh, Phạm Trần, Nguyễn xuân Nghĩa và Vũ Linh.

Dưới đây là những nhận xét phiến diện của người đọc cho từng tác giả và lưu ý rằng người đọc không hề có ý khen hoặc chê tác giả nào. Vậy xin được bắt đầu như sau:

Vi Anh - Bài viết dùng chữ dễ hiểu, không rào trước đón sau, có sao nói vậy, ít khi mầu mè. Rất nặng lòng với quê hương VN. Chưa thấy hồi âm ai dù bị chê hay được khen.

Phạm Trần - Bài viết có tính cách phê bình những điều trái tai, gai mắt của XHCNVN. Một đôi khi khô khan, ít hấp dẫn. Chưa thấy bị chê nhưng khen thì có. Chưa thấy hồi âm ai.

Nguyễn xuân Nghĩa - Bài viết cầu kỳ, cao siêu. Bắt người đọc phải có trình độ để hiểu ý tác giả. Không ngần ngại hồi âm bốp chát nếu bạn đọc bình bậy. Có lẽ vì vậy ít ai dám vuốt râu cọp hoặc sợ bị chê là dốt.

Vũ Linh - Bài viết luôn gây "Sóng Gió Loạn Giang Hồ". Được khen thì khen nức nở như "Nhả Ngọc, Phun Châu". Bị chê nặng thì là "Bố Láo, Bố Lếu". Thích đính chính. Biết phục thiện.

P.S: Mỗi người mỗi vẻ nên hợp sở thích của bạn đọc và có lẽ là một trong những nguyên nhân chính làm VB có rất đông độc giả gần xa.
17/06/201612:58:39
Khách
Rất buồn khi đọc xong bài này của một người vk sinh sống tại mỹ, đa số theo đảng cộng hòa, chỉ trích, bươi mói từng việc làm, nhỏ hay lớn của vị tổng thống của đảng dân chủ đương nhiệm. Sao không thấy bạn viết một bài báo móc anh chàng Trump, ứng cử viên tổng thống đảng cộng hòa? Thật đáng buồn. Thì ra vậy!
Không có gì lạ cả!
Một tổng thống Mỹ qua thăm một xứ cộng sản, một bên là bọn cs cầm quyền theo tàu đè bẹp dân chúng đến cùng , còn một bên là người dân khao khát có được tự do, dân chủ phải làm sao khơi dậy lòng dân, để lại một hy vọng tốt đẹp cho người dân mong muốn sự trở lại với mỹ và cũng không muốn làm mất lòng đảng cầm quyền với một mục đích có sẵn để mông kèm chế sự bành trướng của TQ.

Bên cạnh Obama có hàng trăm hàng ngàn cố vấn đả sắp đặt, đóng kịch sửa soạn chuyển đi với một mục đích rất rõ rệt, tại sao phải bươi ra cho là đóng kịch? Qua thăm một xứ cộng sản đặt sệt làm sao mà phải ca ngợi hay nhắc đến những người chiến sĩ vnch? Không đúng chỗ và không đúng lúc. Mỗi người có quyền bình luận, chỉ trích sây dựng nhưng phải hiểu rõ mục đích của chuyển đi thăm vn của một tt đương nhiệm như thế nào và đặt mình vào cương vị của Obama thì sẽ biết phải hành động ra sao. Ai khôn hơn ai? 
Một vk tại Canada.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)
Lời người dịch: Các lý giải của Jude Blanchette và Richard McGregor về sự ra đi và kế vị của Tập Cận Bình trong tương lai là một đóng góp hữu ích cho độc giả quan tâm đến sự nghiệp chính trị của Nguyễn Phú Trọng và sự thống trị của ĐCSVN, vì không có sự khác biệt to lớn trong hệ thống chính trị của Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng hai tác giả không nêu lên một khía cạnh thời sự đang tác động cho tình thế là dịch bịnh COVID-19. Cả hai ĐCSTQ và ĐCSVN đều luôn tự hào về các thành tích kinh tế toả sáng mà không cần cải cách tự do chính trị và tự tuyên dương là “cường quốc chống dịch bịnh” hữu hiệu hơn các nước dân chủ phương Tây. Hiện nay, biến chuyển thảm khốc về dịch bịnh tại Việt Nam cho thấy một sự thật khác hẳn và giúp cho người dân có một cơ hội để nhận định đúng đắn hơn về sự lãnh đạo của ĐCSVN.
Ở độ cao hơn 46,000 feet tức là cao hơn 14 kilomets trên vùng sa mạc khô cằn của tiểu bang New Mexico, chiếc phi thuyền không gian màu trắng và bạc đã được hỏa tiễn phóng lên hướng về bầu khí quyển của Trái Đất, cỡi lên một chòm khói khí đốt và nhiên liệu cao su cứng đang cháy rực, theo ký giả Michael Greshko của báo National Geographic. Một vài phút sau, 2 phi công và 4 hành khách của phi thuyền, gồm tỉ phú Richard Branson, đã trôi trên bề mặt của hành tinh chúng ta hơn 53 dặm, tức hơn 85 cây số là độ cao đủ để nhìn thấy độ cong của Trái Đất và trượt qua mối ràng buộc của hấp lực, trong vòng ít nhất vài phút. Chiếc phi thuyền lấp lánh đó -- Virgin Galactic’s V.S.S. Unity – được phóng vào không trung từ một chiếc máy bay lớn hơn để đạt tới độ cao hơn 53 dặm trên bầu trời. Khi nó hoàn tất đường phóng lên, nó xoay cặp đuôi của nó lại, sắp xếp lại hình dạng chiếc phi thuyền để cho phép nó rơi trở lại thượng tầng khí quyển như một trái banh vũ cầu. 15 phút sau khi tách khỏi phi thuyền mẹ,
Câu chuyện của Giannis Antetokounmpo cũng là câu chuyện của những người di dân Mỹ. Bất kể đến từ đâu, bất kể màu da, bất kể chủng tộc, giá trị của người di dân chỉ có thể được đánh giá trên sự phấn đấu và những đóng góp của họ cho quê hương mới.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.