Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Triệu Chứng Đáng Ngại Từ Cuộc Bầu Cử Tại HK

04/05/201600:00:00(Xem: 7584)

Bầu cử tổng thống Mỹ: Xu hướng chống hiệp định tự do mậu dịch TPP và TTIP

Hai ứng cử viên của đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đang dẫn đầu cuộc chạy vận động tranh cử tổng thống Mỹ cùng chống đối các hiệp định tự do mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Liên Hiệp Châu Âu (TTIP) và với các đối tác trong vành đai Châu Á Thái Bình Dương (TPP). Yếu tố chính trị của các hiệp định tự do mậu dịch, một công cụ để chính quyền Obama lôi kéo đồng minh về phía Washington không còn được quan tâm.

Vòng đàm phán thứ 13 giữa Liên Hiệp Châu Âu và Mỹ về Hiệp Định Tự Do Mậu Dịch Xuyên Đại Tây Dương (TTIP) vừa khép lại tại New York. Được khởi động từ năm 2013 dự án TTIP bị chỉ trích mạnh mẽ từ cả hai bờ Đại Tây Dương. Cựu ngoại trưởng Mỹ, bà Hillary Clinton sau khi đã nhiệt tình ủng hộ hiệp định tự do mậu dịch giữa Hoa Kỳ với 11 thành viên trong vùng Châu Á Thái Bình Dương, trong cương vị ứng cử viên tổng thống đang đòi xét lại TPP. Về phần ông vua địa ốc Donald Trump thì mạnh dạn gọi hiệp định đang đàm phán với Liên Hiệp Châu Âu là một thứ “mậu dịch ngu xuẩn”.

Nhìn rộng ra hơn, trong mọi cuộc vận động tranh cử tổng thống Hoa Kỳ, các thế lực tài chính luôn có một tiếng nói quyết định. Lần này, Wall Street đang nghiêng về phía bà Clinton. Bất mãn của công luận Mỹ về những thái độ “thỏa hiệp” của hai đảng truyền thống là Cộng Hòa và Dân Chủ đã dẫn tới những phản ứng cực đoan, điều đó đã phản ánh qua “hiện tượng Donald Trump”. Từ California, chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa phân tích về “những triệu chứng đáng ngại từ cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ”.

RFI: Lập trường của hai ứng cử viên Hillary Clinton và Donald Trump về hai hiệp ước tự do mậu dịch Xuyên Thái Bình Dương TPP và Xuyên Đại Tây Dương TTIP?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Trước hết về Hiệp ước Xuyên Thái Bình Dương TPP, sau khi 12 nước hoàn tất việc đàm phán vào tháng 10/2015 các nước đã ký kết hôm 04/02/2016 với hy vọng áp dụng từ mùng năm tháng 4/2018 nếu mọi việc đều trôi chảy. Nhưng mọi việc khó trôi chảy, chẳng vì cuộc tranh cử tổng thống tại Hoa Kỳ mà vì tâm lý chung của Quốc Hội Mỹ thuộc khóa này và khóa tới, sẽ nhậm chức từ đầu năm 2017.

- Phần mình, cựu ngoại trưởng Hillary Clinton đảo ngược lập trường từ nhiệt liệt ủng hộ sang nghi ngờ và đòi xét lại. Bà bị áp lực rất mạnh từ cánh tả của đảng Dân Chủ nên hết coi Hiệp ước này là “khuôn vàng thước ngọc về tự do thương mại”. Tỷ phú Donald Trump thì còn tệ hơn vì nhìn Hiệp định TPP từ lập trường cực tả với lý luận có tính chất “đại chúng”, là mị dân, rằng tự do mậu dịch khiến các nước đang phát triển cướp mất việc làm của công nhân Mỹ.

- Về Hiệp Định Tự Do Thương mại và Đầu tư Xuyên Đại Tây Dương (TTIP) với Liên Hiệp Châu Âu, tình hình còn khó gấp bội. Theo dõi sự việc từ hai bờ Đại Tây Dương, tôi có cảm nghĩ như xem một bi hài kịch.

- Tại Hội chợ Hannover hôm 23/04/2016 ở Đức, khi Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama kêu gọi hai khối Âu-Mỹ hoàn thành Hiệp định thì hơn hai vạn người Đức biểu tình đả phá. Hai ngày sau (25/04/2016) vào phiên họp thứ 13 của các phái bộ Âu-Mỹ tại New York, dân Mỹ cũng đứng ngoài phản đối. Các ứng cử viên tổng thống không thể ngược dòng dư luận nên bọc theo sự bất mãn chung và phản đối hiệp ước này. Riêng Donald Trump thì tuyên bố rằng TTIP không là “mậu dịch tự do” mà là “mậu dịch ngu xuẩn”.

- Nói chung, thế giới đã đổi thay mà có lẽ giới thương thuyết hai hiệp ước đó không thấy. Các hiệp định này không chỉ nhắm vào việc hạ thấp quan thuế biểu hay hạn ngạch mà đòi hòi nhiều cải cách về cơ chế và luật lệ trong từng nước, với ảnh hưởng vượt khỏi lãnh vực ngoại thương. Yếu tố chính trị của TPP là Trung Quốc hay của TTIP là Liên bang Nga không còn được chú ý nữa. Kết quả thì hai thành tích TPP và TTIP của Chính quyền Obama sẽ gây thất vọng lớn.

RFI: Đâu là lập trường hay thái độ của giới tài phiệt Wall Street với cuộc tranh cử năm nay?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Giới tài phiệt ở Wall Street kín tiếng theo kiểu “ngậm miệng ăn tiền”. Họ tin rằng bà Hillary Clinton sẽ thắng dù bà vẫn phải lên tiếng đả kích bọn đại gia tài phiệt vì nhu cầu tranh cử. Bà Clinton nhận được sự yểm trợ của họ qua dịch vụ diễn thuyết được trả tiền, có khi tới nửa triệu cho mỗi lần hội thảo, nên đang tránh nói về dịch vụ đó khi bà làm Ngoại trưởng.

- Ngược lại, tỷ phú Donald Trump, là tài phiệt đích thực vì có thể dùng tiền tác động vào chính trị, lại làm Wall Street bực bội hơn vì ông ta chẳng cần tiền của ai nên khó bảo và cũng nương theo sự bất mãn của thành phần ủng hộ mình mà đả kích nhà giầu và đề nghị tăng thuế.

- Thật ra tình hình kinh tế quá bất thường của nước Mỹ từ mấy năm qua đã dẫn tới hiện tượng tập trung ảnh hưởng và tài sản vào các đại công ty cùng các đại gia giàu nhất trong khi đa số thành phần trung lưu lại thấy mức sống không tăng. Phản ứng bất mãn ở dưới trút vào thiểu số giàu có ở trên và các ứng cử viên đều nương theo làn sóng đó mà lấy phiếu.

- Y như với hồ sơ mậu dịch, người ta còn thấy một làn sóng đáy nguy hiểm là phong trào chống kinh tế thị trường và toàn cầu hóa vì giới tài phiệt được coi là hưởng lợi nhiều nhất. Nghịch lý ở đây là Donald Trump lại giương cao ngọn cờ chống toàn cầu hóa qua bài diễn văn về đối ngoại hôm 27/04/2016.

RFI: Còn với sự kiện nhiều ngân hàng trung ương đã hạ lãi suất xuống số âm?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Các ứng cử viên tranh cử tổng thống lại Hoa Kỳ chưa chú ý hay đề cập tới hiện tượng quá chuyên môn là lãi suất âm, nhưng biết khai thác hậu quả của chuyện này. Vì ách tắc chính trị tại Âu Châu rồi Nhật Bản, các quốc gia trong khu vực không thể kích thích tăng trưởng bằng các biện pháp ngân sách cổ điển nên Ngân hàng Trung ương Âu Châu cùng ba nước Âu Châu khác rồi Ngân hàng Trung ương Nhật phải hạ lãi suất tới sàn mà chẳng công hiệu nên mới áp dụng biện pháp bất thường là dìm lãi suất xuống dưới số không.

- Nguyên do là từ năm 2008 tới nay số tổng cầu trên thế giới không tăng, các nước không thể xuất cảng lên cung trăng để nâng đà sản xuất nên phải cạnh tranh kịch liệt đâm ta nghi ngờ tự do mậu dịch rồi đả kích TPP hay TTIP. Khi ấy các ngân hàng trung ương cố bơm tiền để nâng tiêu thụ như sức kéo cho bộ máy sản xuất. Họ dùng một khí cụ là lãi suất, hạ lãi suất là khiến tiền nhiều và rẻ thì có thể giúp tài hóa lưu thông.

- Khốn nỗi biện pháp ấy chẳng nâng đầu tư, số đầu tư thực tế đã giảm, mà còn gây biến động và lệch lạc tài chánh. Hậu quả kinh tế chính trị lại nguy hơn: giới tiết kiệm cò con bị trừng phạt, tiểu doanh thương khó vay tiền ngân hàng, giới đầu tư vào thị trường cổ phiếu lại giàu to làm thiên hạ phẫn nộ về bất công xã hội. Hoa Kỳ chưa đến nỗi phải áp dụng biện pháp ấy, nhưng Ngân hàng Trung ương Mỹ không loại bỏ kịch bản là có thể đi tới chỗ đó sau nhiều lần quyết định không tăng lãi suất khỏi mức 0,25%.

RFI: Từ hiện tượng Donald Trump, anh giải thích thế nào về những phản ứng cực đoan quá khích đang có vẻ lan rộng ở nhiều nơi?

Nguyễn Xuân Nghĩa: - Khi chủ trương “Nước Mỹ Trên Hết - America First”, Donald Trump chỉ là bọt trắng trên đỉnh sóng. Con sóng nguy hiểm ấy là chủ nghĩa quốc gia cực đoan đã xuất hiện tại nhiều nước Âu Châu. Tôi thiển nghĩ là trật tự thế giới đã được các nước Tây phương xây dựng từ 70 năm qua sau Thế chiến II, trên nền tảng của kinh tế thị trường và hội nhập chính trị theo quy tắc dân chủ, đang bị thử thách và có thể tan rã.

- Khi kinh tế sa sút, nhiều người Âu Châu cho là quyền dân chủ hay chủ quyền quốc gia của họ bị hy sinh cho cơ chế siêu quốc gia của Liên Âu và đòi ra khỏi Liên Âu vì thấy lợi bất cập hại. Tại Hoa Kỳ, phản ứng tương tự là đả kích các chính khách chuyên nghiệp cứ thỏa hiệp với nhau bất kể tới quan điểm của quần chúng ở dưới.

- Trong cuộc tranh cử tổng thống, đảng Cộng Hòa bị kết án là thỏa hiệp và dàn dựng, nên Donald Trump mới thắng thế với dáng vẻ phi chính trị, nằm ngoài hệ thống đảng, và cổ võ cho tinh thần quốc gia cực đoan nhuốm mùi bài ngoại và kỳ thị. Hiện tượng Donald Trump chỉ là triệu chứng, vấn đề nó sâu xa và đáng sợ hơn nhiều.

Ý kiến bạn đọc
10/05/201601:44:02
Khách
Dang dan chu chi om tien di cho la nghe chủyen mon cua DANG. Chi co Dang Cong- Hoa moi lo cho An ninh va Suc manh cua Quoc gia.Tinh Trang The-gioi ngay nay, Trung Cong dang Hiep Dam Hoa-Ky la dung lam! Nen bau cho Ong Trump de co du Oc danh guc Kinh-Te Trung-Cong giu An ninh bang danh-du Khong phai di lay TU-PHUONG nho nuong tay!
07/05/201615:47:17
Khách
Thật vậy, những tay chính khách chuyên nghiệp chỉ dàn dựng khi tranh cử để bịp dân. Dân Cộng hòa đã thấm đòn và nay phản ứng lại qua hiện tượng Trump. Những ông "kẹ" hãy im mồm đi. Còn Hillary già nua, nhiều tai tiếng, có anh xã hội chủ nghĩa Sanders vớ vẩn mà vẫn không thắng nổi. Dân chủ có ai tài cán gì đâu! Hãy ủng hộ cho lá cờ mới của Trump tiến lên.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.