Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Liên Quân Việt-mỹ, Trận Chiến Ở Sa Huỳnh, Nam Quảng Ngãi 67

05/10/199900:00:00(Xem: 8736)
* Mặt trận phía Nam Quảng Ngãi và những cuộc hành quân Việt Mỹ:
Trong năm 1966, lực lượng CQ đã gia tăng áp lực tại các tỉnh ở khu vực Trung nguyên Trung phần, trong đó Quảng Ngãi là một trong những tỉnh trọng điểm, nơi mà CQ đã tập trung nhiều đơn vị chủ lực và lập một số căn cứ địa ở phía Tây, gần khu vực địa giới Kontum-Quảng Ngãi. Cũng trong năm 1966, Sư đoàn 2 Bộ binh QL/VNCH và các đơn vị tổng trừ bị tăng phái cùng với lực lượng Hoa Kỳ đã mở nhiều cuộc hành quân truy kích địch ở các quận miền cận sơn Quảng Ngãi, Cộng quân đã bị tổn thất nặng trong các trận giao tranh với các đơn vị VNCH và Hoa Kỳ.
Sau những thất bại trong năm 1966, vào đầu năm 1967, lực lượng Cộng quân tại phía Nam Vùng 1 đã được bổ sung quân số, tiếp tục tiến hành các cuộc tấn công vào một số tiến cứ và căn cứ hỏa lực của Liên quân Việt-Mỹ. Giữa tháng 2/1967, để chận đứng các hoạt động quấy rối của đối phương, bộ Tư lệnh Sư đoàn 2 Bộ binh phối hợp với Lực lượng Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ khởi động một cuộc hành quân truy lùng địch tại khu vực Sa Huỳnh.
Theo phân nhiệm, một cánh quân gồm 2 tiểu đoàn Bộ binh và 1 chi đoàn Thiết quân vận tảo thanh địch phía ở Tây Sa Huỳnh, cùng lúc đó, một thành phần gồm 1,500 chiến binh thuộc lực lượng 3 Thủy bộ TQLC Hoa Kỳ từ các chiến hạm đổ bộ lên Sa Huỳnh. Trong cuộc đổ bộ này, TQLC Hoa Kỳ đã kịch chiến với 2 tiểu đoàn CQ khi đơn vị Hoa Kỳ khai triển đội hình tiến vào khu vực phía Tây, nơi mà Cộng quân đã lập nhiều cụm chốt liên hoàn với hệ thống phòng ngự kiên cố. Được sự yểm trợ mạnh của phi pháo và hải pháo, TQLCHK đã làm chủ trận địa và sau đó đã tấn công chọc thủng phòng tuyến của địch quân. Cuộc hành quân này kết thúc ngày 21/4/1967 với kết quả: Liên quân Việt Mỹ hạ 805 CQ tại trận, bắt 52 tù binh, tịch thu 42 súng cộng đồng và 139 súng cá nhân.
Theo tướng Westmoreland ghi lại trong hồi ký của ông, thì cuộc đổ bộ của TQLC Hoa Kỳ vào Sa Huỳnh là một sự thay đổi về chiến thuật của lực lượng này, trước đó, các đơn vị TQLC Hoa Kỳ tại phía Nam Vùng 1 nặng về phòng thủ, điều này đã khiến cho vị tư lệnh lực lượng Hoa Kỳ tại Việt Nam lo ngại về kế hoạch hành quân truy kích địch của Liên quân Việt-Mỹ. Về sự kiện này, đại tướng Westmoreland ghi lại trong hồi ký như sau:
Suốt mấy tháng đầu (1966), tôi rất lo cho chiến thuật của tướng Walt-tư lệnh TQLC Hoa Kỳ tại Vùng 1 và các đơn vị TQLC áp dụng. Lực lượng này thành lập xong hai đầu cầu tại Chu Lai và Đà Nẵng nhưng không chịu ra ngoài để hành quân. Lý do không phải vì sợ mà vì họ không đồng quan điểm về phương cách tiến hành chiến tranh chống phiến loạn. Cách của tướng Walt là càn quét vùng đầu cầu, củng cố sự kiểm soát thật chặt chẽ tại các làng mạc và có kế hoạch từ từ lan rộng ra.
Đề cập đến vai trò của mình đối với chiến thuật của Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, tướng Westmoreland phát biểu như sau: Mặc dù nhiệm vụ của tôi đến Việt Nam là để chỉ huy toàn bộ lực lượng Hoa Kỳ tại đây, nhưng tôi không có ý muốn gây cho tướng Walt cảm thấy tù túng. Lực lượng 3 Thủy bộ Thủy quân Lục chiến là một thành phần của bộ Tư lệnh Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương), trực thuộc quyền của tướng Krulak. Hơn nữa tại Hoa Thịnh Đốn, tư lệnh TQLC lúc nào cũng theo dõi sát từng con nhạn một. Là một vị chỉ huy, tướng Walt thừa biết mỗi khi nhận lệnh rồi thì phải thi hành. Thay vì gây nhiều chuyện để gây tranh cãi, tôi chọn cách ra lệnh theo từng công tác một để binh chủng này có dịp ra khỏi căn cứ của họ mà hành quân bên ngoài.
Trở lại với chiến trường Quảng Ngãi trong năm 1967, song song với cuộc hành quân ở Sa Huỳnh, 3 tiểu đoàn thuộc Lực lượng 3 Thủy bộ Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ được tung vào khu vực ở Tây Nam Quảng Ngãi để truy kích 2 tiểu đoàn CQ, tuy nhiên các đơn vị Hoa Kỳ đã không gặp sự chống trả nào của địch, CQ đã tránh né giao tranh. Đến tháng 4/1967, tin tức tình báo của liên quân Việt-Mỹ ghi nhận 1 trung đoàn Cộng quân vừa xâm nhập vào khu vực gần địa giới hai tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định. Nhằm triệt hạ toàn bộ các căn cứ địa của CQ ở vùng cận sơn phía Nam Quảng Ngãi, ngày 8 tháng 4/1967, Liên quân Việt Mỹ đã tổ chức cuộc hành quân hỗn hợp vào vùng này. Cuộc hành quân kết thúc vào ngày 17 tháng 4/1967 với kết quả: 100 CQ chết, 9 vũ khí bị tịch thu, phía Mỹ có 12 tử trận, 40 bị thương.

* Sư đoàn 1 Không Ky Hoa Kỳ tăng viện chiến trường Quảng Ngãi:


Trong những tháng đầu năm 1967, song song với các cuộc hành quân phối hợp với Sư đoàn 22 Bộ binh VNCH tảo thanh Cộng quân Bình Định, Sư đoàn 1 Không Kỵ còn tăng phái một số đơn vị tiếp ứng các binh đoàn vị bạn trong nhiều trường hợp khẩn cấp. Vào đầu tháng 4/1999, ngay sau khi thiếu tướng John J. Tolson III thay thế thiếu tướng Norton trong chức vụ tư lệnh Sư đoàn, lần đầu tiên kể từ khi tham chiến tại Việt Nam, Sư đoàn 1 Không kỵ đã hành quân ngoài Vùng 2 khi được yêu cầu tiếp ứng một đơn vị Thủy quân Lục chiến ở phía Nam Quảng Ngãi.
Nắm lấy cơ hội xâm nhập một khu vực từ lâu được xem là trung tâm của quân CSBV tại Bình Định và phía Nam Quảng Ngãi, thiếu tướng Tolson ra lệnh cho lữ đoàn 2 tăng viện cho mặt trận Quảng Ngãi phải cố tìm đại bản doanh của sư đoàn 3 Sao Vàng CSBV. Hai tuần lễ tảo thanh, truy lùng chỉ có các trận chạm súng lẻ tẻ, đến ngày 19 tháng 4/1967, lữ đoàn 2 được lệnh trở lại Bình Định và bàn giao khu vực lại cho lữ đoàn 3 thuộc Sư đoàn 25 Bộ binh Hoa Kỳ.
Hơn 3 tháng sau, vào đầu tháng 8/1967, một thành phần của Sư đoàn 1 Không Kỵ lại được điều động ra Quảng Ngãi để tiến hành một cuộc hành quân cường thám tại thung lũng sông Ré. Bắt đầu với hy vọng xâm nhập vào một trọng điểm của CQ mà trước đây chưa được khai thác, cuộc hành quân dường như kết thúc bằng một thảm họa khi tiểu đoàn 2 của lữ đoàn Không kỵ nhảy vào bãi đáp Pat vào sáng ngày 9 tháng 8/1967. Khi vừa đặt chân xuống đất, đại đội dẫn đầu đã “được” chào đón bằng một trận mưa đạn gồm đủ loại súng cối, hỏa tiển súng không giật của khoảng 80 CQ, được tăng cường bởi một đại đội Thượng Cộng. Tác xạ từ các pháo đài che dấu ngụy trang kỷ chế ngự và bao quanh khu vực đổ quân là một trãng trống nhỏ, Cộng quân đã bắn hạ 2 trực thăng chỉ huy và cầm chân đại đội Hoa Kỳ trong vòng 4 giờ cho đến khi các trực thăng võ trang và Không quân chiến thuật nhập trận. Hỏa tiễn trên trực thăng và các cuộc không kích của Không quân đã buộc địch phải đoạn chiến. Những ngày kế tiếp, các chiến binh của Sư đoàn 1 Không kỵ đã khai triển đội hình truy kích địch quân nhưng không thể nào chạm trán với địch và đến ngày 20 tháng 8/1967.
Nói về trận này, cựu trung tá Nguyễn Minh Tánh-nguyên thiết đoàn trưởng thiết đoàn 1, tác giả và dịch giả nhiều bài ký sự về một số đơn vị Mỹ tại chiến trường VN, viết: Về vụ tổ chức hành quân trực thăng vận thì bạn Đồng Minh Mỹ không hơn ta (QL/VNCH) về vấn đề dọn bãi đáp, phối hợp hỏa lực cũng như các đơn vị “nhảy trực thăng”. Các đơn vị BB trinh sát, hoặc Sư đoàn Dù, BĐQ... hay hơn các đơn vị Mỹ nhiều, riêng các bạn Mũ Nâu này thường điều động trong các cuộc hành quân trực thăng vận nên quá nhiều kinh nghiệm. Các phi công trực thăng của ta dù vào nghề sau nhưng nhờ bản tính liều lĩnh+ thêm nét bay bướm của Không quân VN nên cũng đổ quân “bạo” nhưng cũng rất chính xác.
Đến đầu tháng 10/1967, lo ngại về sự gia tăng về các cuộc tăng cường bổ sung quân số của CQ tại Vùng 1, đại tướng Westmoreland-tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại Việt Nam, đã ra lệnh cho Sư đoàn 1 Không kỵ điều động 1 lữ đoàn ra Chu Lai để tham dự cuộc hành quân Wheeler/Wallowa do Sư đoàn Americal Hoa Kỳ (mới thành lập) tổ chức. Lữ đoàn 3 đã được tư lệnh Sư đoàn 1 Không kỵ giao nhiệm vụ này. Tham gia cuộc hành quân nói trên được 1 tháng, lữ đoàn 3 lại được điều động lên phía Tây Kontum tăng cường cho Sư đoàn 4 Bộ binh và lữ đoàn 173 Nhảy Dù tại mặt trận Dakto để rồi sau đó lại được điều động về Bồng Sơn để tiếp ứng cho tiểu đoàn 1/8 trong một chiến trận 9 ngày tại Tam Quan. Cuối năm 1967, bộ Tư lệnh Lực lượng Hoa Kỳ lại quyết định điều động Sư đoàn 1 Không kỵ ra Vùng 1 tăng cường cho các đơn vị Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, để các đơn vị đó sau này có thể cải tiến chiến thuật hành quân trực thăng vận khi quan sát các cuộc đổ quân của Sư đoàn 1 Không Kỵ.
Ngày 17 tháng 1/1968, Sư đoàn 1 Không kỵ tạm biệt chiến trường Bình Định để ra phi trường Phú Bài-cách Huế khoảng 10 km đường chim bay về phía Nam, rồi từ đây di chuyển đến tỉnh Quảng Trị. Trận chiến mới đang chờ đợi đoàn quân này ở chiến trường giới tuyến. (Biên soạn dựa theo các tài liệu: hồi ký của cựu đại tướng Westmoreland (bản dịch của Duy Nguyên), các bài viết về Sư đoàn 1 Không kỵ của cựu trung tá Nguyễn Minh Tánh, tài liệu của Trung tâm Quân sử Lục quân Hoa Kỳ, bản tin chiến sự hàng ngày của Tổng cục Chiến tranh Chính trị QL/VNCH phổ biến cho báo chí...)

Kỳ sau: Liên quân Việt Mỹ trên chiến trường giới tuyến.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.