Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tổng Thống Donald J. Trump?

08/03/201600:00:00(Xem: 12798)

...giữa hai ứng viên bị nhiều người... ghét nhất, là bà Hillary và ông Trump...

Kết quả bầu sơ bộ ngày 1/3 trong nội bộ hai đảng DC và CH đã được công bố và tất cả đã nhìn rõ chiến thắng vĩ đại của tỷ phú Donald Trump cùng với chiến thắng hiển nhiên của bà Hillary.

Bên DC, đúng như dự đoán, hậu thuẫn của cụ xã nghiã Bernie Sanders không thâm nhập nổi vòng đai bảo thủ phía nam. Trong 11 tiểu bang, bà Hillary thắng tại 7. Cụ Sanders thắng được 4 tiểu bang ngoài cấm địa bảo thủ là tiểu bang nhà Vermont, Oklahoma, Colorado, và Minnesota. Con đường hoan lộ của bà Hillary có vẻ nhiều ổ gà, vì những tiểu bang còn lại đều có khuynh hướng cởi mở hơn, có thể đón nhận ông Sanders dễ hơn là mấy tiểu bang miền nam.

Dù sao, nhiều người nghĩ cuối cùng bà cũng sẽ thắng thôi. Coi như bà Hillary có quyền mơ tưởng tới đại hội đảng. Và chuẩn bị cuộc “thế chiến thứ ba” với ông Trump!

Ngày 1 tháng 3 là ngày chiến thắng vĩ đại của tỷ phú Donald Trump. Trong 11 tiểu bang có bầu sơ bộ của CH, ông đã thắng tại 7. Ông Cruz thắng tại ba tiểu bang Texas, Oklahoma và Alaska, trong khi ông Rubio thắng tại Minnesota.

Chiến thắng của ông Trump cực kỳ quan trọng vì đã chứng minh được ít nhất hai chuyện: thứ nhất ông đã hạ được ông bảo thủ cực đoan Cruz tại địa bàn bảo thủ miền nam, và thứ nhì, ông đã đẩy được ông Rubio ra ngoài biên. Tuần tới, nếu ông Rubio thua luôn tại tiểu bang nhà Florida thì coi như ông có quyền về nhà vẽ kế hoạch cho năm 2020.

Chỉ 6 tháng trước đây, trên khắp nước Mỹ, từ truyền hình đến truyền thanh đến báo ngày, báo tuần, báo mạng, không có ai đã tiên đoán được hiện tượng Trump!

Cách đây nửa năm, ông James Fallows, một trong những nhà báo lão thành uy tín nhất Mỹ, đã viết xác xuất của ông Trump trở thành ứng viên của CH là “exactly zero”. Khỏi cần dịch. Nhà báo cột trụ Chris Cillizza của Washington Post bảo đảm không có cách gì ông Trump thắng được cuộc bầu sơ bộ CH.

Kẻ viết này phải “thành thật khai báo” là chỉ giỏi đọc báo cọp trên mạng nên cũng “sao y bản chính”, đoán sai bét ngay từ đầu khi cho rằng ông Jeb cuối cùng sẽ chạy đua cùng bà Hillary trong khi các ông Trump, Cruz và Rubio chỉ là những ca sĩ phụ, hát mở màn trước khi ca sĩ chính Jeb ra sân khấu. Dù vậy, kẻ viết này cũng được giải an ủi khi trên cột báo này đã chỉ có bài giới thiệu về ba ứng viên là các ông Trump, Cruz, và Rubio, mà không viết gì về các ứng viên khác. Dường như đã có “linh tính” là chỉ có ba vị này mới chính là ngôi sao thực sự trên bầu trời CH.

Hiện tượng Trump đã đảo ngược tất cả mọi lý thuyết, mọi lý luận, mọi tính toán về chính trị Mỹ. Một hiện tượng từ xưa đến giờ chưa hề xẩy ra.

Có thể nói trong cuộc tranh cử này, ông Trump đã vi phạm tất cả mọi điều húy kỵ nhất trong kỹ thuật vận động bầu cử Mỹ:

- Ông là người tuyệt đối không có một chút kinh nghiệm chính trị, cũng chưa bao giờ đi vận động tranh cử bất cứ chức vụ gì, kể cả… tổ chức cộng đồng.

- Ông ra tranh cử với một quá khứ chính trị mù mờ nhất, nay vầy mai khác chẳng có quan điểm gì rõ rệt hay bất biến, và bây giờ cũng chẳng có chương trình kế hoạch gì cụ thể ngoài hai đề nghị trục xuất hết di dân lậu và cấm di dân Trung Đông vào Mỹ, kèm theo khẩu hiệu chung chung sẽ làm cho nước Mỹ vĩ đại lại.

- Ông là chuyên viên ăn nói vung vít, chẳng cần biết “phải đạo chính trị” là gì. Ông cũng là chuyên gia sỉ vả tất cả thiên hạ, không nể ai cũng chẳng chừa ai, từ TT Obama và cả đảng DC dĩ nhiên, đến đôi bạn tâm giao là hai ông bà Clinton, rồi đến di dân gốc Mễ, di dân Trung Đông, cả giới truyền thông, tẩy chay cả Fox News là tiếng nói lớn nhất của khối bảo thủ, chọc quê những người tật nguyền, chê người hùng McCain, đả kích Đức Giáo Hoàng, chửi tổng thống Mễ, nhục mạ tất cả các ứng viên khác, nhưng lại ca ngợi Putin, khen tài của cậu Ấm Ủn đã thanh toán được hết các đối thủ, trích dẫn nhà độc tài phát-xít Mussolini, không phản đối hậu thuẫn của lãnh tụ Ku Klux Klan, đòi trục xuất hết di dân nhưng lại mướn toàn di dân lậu làm việc cho các khách sạn, sòng bài, và các công trình xây cất của ông, và lấy vợ là di dân luôn. Rồi mới đây, trong cuộc tranh luận trên TV ngày 3/3 lại còn có dịp khoe bóng gió kích thước... của quý của mình nữa. Tổng thống tương lai của Mỹ?

Chẳng những vậy mà quái lạ thay, mỗi lần phạm một đại húy kỵ thì y như rằng, trong khi cả thế giới đoán ông sẽ tiêu tùng, hậu thuẫn của ông lại nhẩy vọt lên vài điểm!

Phải nói cho chính xác là ông Trump đã lôi cuộc vận động tranh cử tổng thống xuống bùn, để chỉ còn là một cuộc chạy đua xem ai nhục mạ giỏi hơn ai, chẳng ai để ý đến chính sách ngoại giao hay chương trình kinh tế gì hết. Đợi đến ngày ông Trump chạy đua cùng bà Hillary, ta sẽ thấy một tình trạng xuống cấp còn thê thảm hơn nữa. Báo chí đăng tin bà Hillary không phải tay vừa, đã chuẩn bị kỹ, thành lập một nhóm chuyên gia đặc biệt có bổn phận đi truy cứu gia phả ba đời của ông Trump, cũng như nghe lại tất cả mọi lời nói trong mấu chục năm trên các show TV của ông, truy xét tất cả những giao dịch kinh doanh từ đời bố ông Trump. Cuộc chạy đua này có nhiều triển vọng chỉ là một cuộc chửi bới tay đôi, có thể nói là dơ bẩn nhất từ xưa đến nay.

Sự thành công của ông Trump còn có một đặc điểm chưa từng thấy: ông thành công mặc dù cả guồng máy lãnh đạo đảng CH tìm đủ cách chống hay cản ông. Những tên tuổi lớn nhất của đảng CH như cựu TT Bush, TNS McCain, cựu Thống Đốc Romney, lãnh đạo CH tại Thượng Viện, Chủ Tịch Hạ Viện, và hàng loạt nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, chính khách, chuyên gia, đã lên tiếng chỉ trích ông Trump thậm tệ, cảnh giác ông Trump sẽ phá nát đảng CH. Ngay cả tạp chí National Review, là cơ quan ngôn luận lớn nhất của khối bảo thủ, cũng đã ra ấn bản đặc biệt với bài viết của cả chục chính khách và nhà báo kỳ cựu và uy tín nhất của khối bảo thủ, kịch liệt đả kích ông Trump là “bảo thủ mạo danh”.

Cách tranh cử của ông Trump sẽ làm đau đầu tất cả các chuyên gia cũng như giáo sư chính trị học trên thế giới. Tất cả các sách giáo khoa, luận án về chính trị Mỹ bảo đảm sẽ phải viết lại.

Phân tích về chiến thắng của ông Trump, các chuyên gia (lần này không biết sẽ sai nữa hay không!) đã nhận thấy có ba yếu tố quan trọng nhất:

1. Sự dồn nén và bực tức tràn hông, cũng như nỗi lo sợ lớn của một khối rất lớn cử tri, trước những chính sách thiên tả ngày càng quá xa của TT Obama, sự lộng hành quá mức của những nguyên tắc “phải đạo chính trị” mà thực tế chỉ là “phải đạo cấp tiến”, những nguy cơ đe dọa lối sống, tôn giáo, những giá trị cơ bản, nền tảng gia đình, công ăn việc làm, và ngay cả sinh mạng của họ. Hiện tượng Trump chính là phản ứng ngược chống lại hiện tượng Obama.

2. Sự phân hoá quá mức trong hàng ngũ CH, khi mà có tới 17 người nhẩy ra tranh cử tổng thống, cho dù đại đa số chẳng có một tia hy vọng nào ngay từ đầu, kể cả những người như ông Carson mới rút lui tuần rồi. Việc phân hoá này giúp ông Trump thắng lớn mặc dù tỷ lệ phiếu ông thu được chỉ khoảng một phần ba số cử tri đi bầu. Ngay từ đầu, nếu chỉ có chừng vài ba ông bà, thì ông Trump đã gặp khó khăn hơn nhiều.

3. Cá tính ông Trump và nhất là cách diễn đạt của ông trước cử tri và TV. Tuy ông Trump chẳng có chút kinh nghiệm vận động tranh cử gì, nhưng với kinh nghiệm mấy chục năm làm show trên TV, ông hiểu rõ tâm lý đại chúng và biết rõ cách thu hút sự chú ý và cảm tình của thiên hạ. Thể chế bầu bán dân chủ kiểu Mỹ thực tế vẫn chỉ là một trò show tiêu khiển dựa trên khả năng thu hút người coi và người nghe, chứ không hề dựa trên khả năng hay kinh nghiệm chính trị gì hết. Quan trọng hơn cả là những điều ông Trump lớn tiếng đả kích được rất nhiều người coi như đúng sự thật, những sự thật chói tai mà nhiều người không dám nói hay không dám nghe.

Viễn ảnh một tổng thống Trump chưa bao giờ gần sự thực như bây giờ. Chỉ khiến các lãnh đạo CH điên đầu không biết phải làm cách nào để chặn ông.

Báo chí đăng tin các vị này đang liên tục họp kín bàn kế sách đối phó. Có nhiều kịch bản đang được tranh cãi.

Một kịch bản là áp lực ông Rubio rút lui vì vô vọng, để cựu thống đốc và ứng viên tổng thống Mitt Romney ra tranh cử thay thế. Bây giờ dĩ nhiên quá muộn để ông Romney có thể hạ ông Trump, nhưng ít ra, ông Romney có hy vọng sẽ lấy đủ phiếu cử tri đoàn để khiến ông Trump không hội đủ số phiếu tối thiểu 1.237 phiếu trong vòng bầu đầu tiên tại đại hội đảng. Đưa đến cuộc bầu vòng hai. Theo luật lệ CH, thì qua đến cuộc bầu vòng hai, cử tri đoàn hoàn toàn có quyền tự do, muốn bầu cho ai thì bầu, không còn bị bắt buộc phải bầu cho cử tri họ đại diện nữa. Khi đó, thì các lãnh tụ đảng sẽ họp kín, điều đình, đổi chác để bầu ông Romney hay một người nào khác.

Kịch bản này có nhiều điều không ổn. Thứ nhất, không thể có chuyện ông Rubio hy sinh vì quyền lợi đảng, rút lui nhường chỗ cho ông Romney, cho dù được ông Romney hứa hẹn ghế phó. Các chính trị gia tranh cử tổng thống đều là những người tham vọng và tự tin hơn người, không có chuyện hy sinh kiểu quân tử Tàu như vậy. Thứ nhì, cho dù thành công loại được ông Trump kiểu này, thì ông này cũng sẽ nổi điên ra tranh cử độc lập, cũng vẫn chẳng cản được ông. Ông Romney mới đây tái xuất giang hồ, nhẩy ra sỉ vả ông Trump thậm tệ, đồng thời cũng khẳng định ông sẽ không ra tranh cử.

Một kịch bản khác là dàn xếp cho ông Rubio rút lui, hậu thuẫn cho ông Cruz đổi lại việc ra làm phó cho ông Cruz. Dù sao, cả hai ông cũng đều cùng một lò Tea Party ra. Hai ông này chung sức lại, có hy vọng hạ được ông Trump. Nhưng kịch bản này thấy cũng khó trôi: nước Mỹ hết người rồi sao mà phải đưa hai ông gốc Cuba ra làm chánh và phó? Diễn đàn mạng Drudge Report đã đăng hình hai ông Cruz và Rubio đứng hai bên ông Trump, và gọi là “Cuban sandwich”!

Nhưng trong những kịch bản trên, hay trong bất cứ kịch bản nào khác, điều không ổn lớn nhất là trong cái xứ dân chủ này và trong thời đại này, chuyện các lãnh tụ họp kín dàn xếp bầu bán hay chia vai vế là chuyện dân chúng chắc chắn khó chấp nhận. Đây là công thức của cái xứ “đỉnh cao trí tuệ”, khó xẩy ra ở cái xứ thành đồng dân chủ. Chủ tịch Ủy Ban Phối Hợp Toàn Quốc của CH cũng đã chính thức bác bỏ mọi dàn xếp hậu trường.

Các vị lãnh đạo CH cũng nghĩ đến một giải pháp động trời hơn, có tính chiến lược lâu dài, là đành chấp nhận để ông Trump thắng tại đại hội đảng và ra tranh cử, nhưng làm mọi cách để triệt ông Trump, bảo đảm cho bà Hillary thắng.

Vâng, họ chấp nhận cho bà Hillary thắng còn hơn là để ông Trump thắng vì hai lý do. Lý do ngắn hạn, dù sao bà Hillary cũng sẽ đỡ hại cho nước Mỹ hơn là ông phát xít Trump sẽ chôn vùi đảng CH một cách vĩnh viễn. Ông Trump là người quá nguy hiểm, không có chút kinh nghiệm ngoại giao, chính trị, hay kinh tế gì (điều hành một vài khách sạn không phải là làm kinh tế). Đã vậy, lại hành xử bốc đồng, bất chấp hậu quả. Mấy ngón tay của ông Trump nằm trên cái hộp mã số điều khiển toàn bộ hệ thống bom nguyên tử của Mỹ đã khiến cho hơn 90 chuyên gia an ninh và quốc phòng, đều thuộc khối bảo thủ, phải lên tiếng cảnh giác. Ít ai nghĩ ông Trump sẽ bấm nút, nhưng họ sợ ông Trump sẵn sàng thả bom san bằng cả thế giới. Đời tư cũng như cách ăn nói của ông Trump cũng không có vẻ gì là phong cách của một tổng thống đại cường, mà giống như TT Mugabe của Zimbabwe nhiều hơn.

Kế hoạch dài hạn là cho bà Hillary làm tổng thống, trong khi đảng CH loại bỏ ông Trump, chỉnh đốn hàng ngũ, và 4 năm nữa sẽ đưa một ngôi sao trẻ sáng chói ra hạ cụ bà Hillary khi đó đã 74 tuổi. Coi như đảng CH chấp nhận de lui bốn năm để sau này vùng dậy như phượng hoàng! Nhưng chỉ de lui nhường cái ghế tổng thống để dốc toàn lực vào hai cuộc bầu Thượng và Hạ Viện. Chỉ cần CH vẫn giữ được đa số tại một trong hai viện thì bà Hillary có làm tổng thống cũng chả làm nên trò trống gì.

Nhưng chuyện ông Trump sẽ đại diện cho CH vẫn chưa thể coi như ván đã đóng thuyền được vì một lý do rất giản dị là cho đến nay, tổng số cử tri đoàn của bốn ông Cruz, Rubio, Kasich và Carson vẫn cao hơn số cử tri đoàn của ông Trump. Tổng số phiếu bầu cho ông Trump trên 11 tiểu bang là đúng 36%, tức là tổng số phiếu của bốn ông kia là 64%. Nếu cả bốn hợp nhất lại, vẫn hạ ông Trump được.

Trong vòng một tuần nữa, có nhiều triển vọng cả hai ông Rubio và Kasich đều thua tại tiểu bang nhà, thì sẽ chỉ còn ông Cruz, và tất cả sẽ phải đoàn kết lại sau lưng ông Cruz nếu muốn hạ ông Trump, cho dù ông Cruz cũng không khá hơn ông Trump bao nhiêu với quan điểm khuynh hữu quá cực đoan. Nhưng có thể ít “khùng” hơn ông Trump.

Thực tế, mọi cố gắng ngăn chặn ông Trump hình như đều hơi muộn chỉ vì tất cả mọi người đều quá ỷ y, coi thường ông này ngay từ đầu, không có phản ứng gì hay tìm cách ngăn chặn ông ngay từ ngày còn trong trứng nước.

Dù sao thì cũng có nhiều triển vọng thực tế là ta sẽ chứng kiến một trận thư hùng kinh thiên động địa nhất lịch sử cận đại Mỹ giữa hai ứng viên bị nhiều người... ghét nhất, là bà Hillary và ông Trump. Chưa ai dám đoán vị nào sẽ thắng.

Thật ra, bà Hillary và các lãnh tụ DC cũng đang nhức đầu như búa bổ trước triển vọng phải trực diện ông Trump. Ông này sẽ phạng bà ra trò, chẳng nể nang gì hết, sẽ khai thác những xì-căng-đan của cả chồng lẫn vợ tối đa. Ông Trump dư tiền đưa mấy chục bà nạn nhân của TT Clinton lên TV mỗi ngày. Và nguy hiểm hơn nhiều là hàng loạt dân da trắng cử tri lâu đời của DC, nhất là thuộc thành phần lao động, đang bỏ đảng chạy qua phiá ông Trump. Ban lãnh đạo đảng DC tại tiểu bang cấp tiến nhất Mỹ, Massasuchetts, đã loan tin tại tiểu bang này, đã có hơn hai chục ngàn đảng viên trả thẻ đảng chạy qua ghi danh vào CH.

Đã vậy, nhìn vào số cử tri đi bỏ phiếu, đảng DC cũng đang toát mồ hôi: từ số người theo dõi các tranh luận trên TV cho đến số cử tri đi bầu, bên CH trung bình nhiều gấp hai ba lần bên DC, mặc dù trên thực tế số đảng viên DC thường lớn gấp hai lần số đảng viên CH. Điểm này cũng khiến nhiều người đặt vấn đề: ông Trump là người đang bành trướng rất mạnh số đảng viên và cử tri CH. Như vậy làm sao tố ông đang làm hại CH được?

Chưa hết. Các chuyên gia đang sợ nếu bà Hillary là đại diện cho DC, một số lớn cử tri của ông Sanders, tức là giới trẻ cấp tiến cử tri của TT Obama trước đây, sẽ bất mãn, nằm nhà không đi bầu.

Viễn tượng hoang tưởng nhất cách đây nửa năm là viễn tượng tỷ phú Donald Trump tuyên thệ nhậm chức tổng thống đại cường Cờ Hoa. Bây giờ đã không còn là viễn tượng viễn vông gì nữa, mà rất có thể sẽ thành sự thật.

Nhìn vào viễn tượng một tổng thống Trump, không ít anh chị Mỹ thiên tả đã doạ sẽ bỏ xứ ra đi tỵ nạn đâu đó, như Canada hay Bắc Âu chẳng hạn. Đến độ có một hòn đảo du lịch của Canada đã tung ra một quảng cáo rất... hợp thời: công khai mời chào những người muốn bỏ Mỹ tỵ nạn Trump qua đảo thiên đường của họ. Báo New York Daily News còn đăng một danh sách những nước hàng đầu mà dân Mỹ có thể đi tỵ nạn, từ tiện nghi nhất (Singapore) đến rẻ nhất (Ecuador), đến an toàn nhất (Austria), v.v.... Tờ báo cũng hướng dẫn luôn các thủ tục xin visa xuất nhập cảnh, giấy cư trú, cách đầu tư làm bi-di-nét, hay mua nhà cửa luôn. Một số nhân vật nổi tiếng đã doạ bỏ xứ rồi, như mục sư da đen chuyên gia quậy Al Sharpton, hay anh diễu dở trên TV Jon Stewart, hay các tài tử da đen Samuel Jackson và Whoopi Goldberg. Ta chống mắt xem họ có làm hay không.

Dù sao, ta cũng thấy được chính trị Mỹ là hào hứng nhất, có một không hai trên thế giới. Đúng là dân chủ theo đúng nghiã nhất: tôn trọng tiếng nói và quyết định của dân. Dân lấy quyết định đúng thì tốt, dân lấy quyết định sai vẫn phải ráng chịu vì là quyết định của dân, không phải là quyết định của bất cứ một cá nhân lãnh tụ hay một phe nhóm nào. (06-03-16)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
12/04/201614:52:58
Khách
Minh se bo cho Tong Thong Trump vi Trump co biet tai showBiz giong nhu Cu Reagan. Trump is my presidente.
12/03/201609:06:05
Khách
Xin cáo lỗi cùng tác giả VL và quý đọc giả, vì sơ suất trong việc đánh chữ có lầm lỗi. Xin đính chính lại như sau:
Phần đông dân chúng ngộ nhận cho rằng Đảng Dân Chủ là đảng của dân nghèo, còn Đảng CH là Đảng của người giầu
Xin thành thật cám ơn.
12/03/201608:55:51
Khách
Phần đông dân chúng ngộ nhận cho rằng đảng DC là đảng của người giầu, còn đảng CH là đảng của người giầu, vì các ứng cử viên DC lúc nào cũng tự nhận họ luôn luôn đứng về phía dân nghèo. Thật ra, không hoàn toàn đúng như vậy. Ta thử quan sát qua các cuộc vận động bầu cử để ý xem ai là người bỏ tiền ra hàng trăm ngàn, hàng triệu đô la để đóng vào quỹ tranh cử cho gà nhà của mình, bất luận đảng nào. Vậy thử hỏi khi họ đắc cử, họ chỉ lo phục vụ cho số quần chúng nghèo khổ hay là phai có bổn phận trả nợ mà họ đã nhận trước rồi. Tuy nhiên, họ cũng phải ban hành một vài luật lệ nào đó để thỏa mãn cho số dân nghèo mong được ủng hộ lần tới.
Ta thấy ngay điều mị dân của họ là để hốt phiếu của cử tri .
Trong mùa tranh cử Thương viện năm 2000, bà Hillary Clunton bị Uỷ Hội Bầu Cử Liên Bang phạt 35 ngàn đo la vì liên đới với giám đốc tài chánh lo quỹ vận động bầu cử cho bà đã khai màn số tiền thâu được trong vụ Hollywood Trbute Scandal.
Trong cuộc tranh luận với ông Bẻnie Sanders , ông nầy đã kích bà đã liên he hệ và nhận tài trợ của Wall Street và của nhiều bảo trợ viên khác lên đến trên 20 triệu đo la để góp vào quỹ tranh cử 2016 cho bà Hillary Clinton .
Nhìn về phía CH ta thấy Donald Trump không chấp nhận lấy tiền của các đại tư bản, của các công ty, vì ông muốn đọc lập trong việc phục vụ đất nước và nhân dân Mỹ một cách hữu hiệu.
10/03/201601:15:12
Khách
người việt già già, sồn sồn HO, ngửa tay hưởng tiền DC, mở miệng ủng hộ CH, JB gà mái cũng cứ ủng hộ, bản chất tham lam, mở miệng nói phthéc, cái tôi rất là tồi của mình không bao giờ bỏ, ai cũng dốt cả chi mình ta khôn, không bao giờ có một nhận thức trung dung, liêm sĩ, cái gì hay phải chấp nhận hay, thằng đen thì phải dở, thằng VNCH thì là supper.
09/03/201604:12:37
Khách
Con mình sẽ bỏ phiếu cho ông Trump; hy vọng ông sẽ chỉnh đốn Hoa Kỳ để ngăn chận sự bành trướng của Trung Cộng.
Mình thì không bỏ phiếu cho ai vì Trump hay Clinton cũng giống nhau thôi.
08/03/201623:38:08
Khách
Ung ho bac Trump lam TT nuoc My. Thien ha lo qua xa; nuoc My ben canh TT con co Qh dau de mot minh TT chuyen quyen ma lo.
08/03/201612:52:42
Khách
Trước hết, cám ơn lòng thành thật của tác giả và tiện đây người đọc cũng nhận là mình đoán sai về cậu ấm Jeb Bush qua mục ý kiến này. HK là một quốc gia thích náo động (boisterous), đầy sức sống (energetic), etc. JB ra vận động, tranh cử ghế TT mà ăn nói, hành động cứ như là "loại cái-girly man" thì làm sao lọt được vào chung kết.

Người dân HK làm việc hùng hục hơn cả trâu, bò nên sau giờ làm việc là họ chỉ thích tìm đối tượng mang ra chế giễu để cười làm cuộc sống bớt căng thẳng. Những đối tượng này phần đông là những chính trị gia (public figures) nên họ không sợ bị mang ra tòa truy tố về tội phỉ báng cá nhân.

Thế nhưng công việc là công việc (getting down to business), người dân HK làm việc rất hiệu quả, nghiêm chỉnh trong nhiệm vụ của mình để đạt được kết quả tốt vì họ quan niệm rằng tương lai của họ và đất nước nằm trong tay của những người lèo lái quốc gia mà họ đã tự nguyện đưa vào qua lá phiếu của họ.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Ngày 22 tháng 6 năm 2020, dự luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông được đưa ra tại quốc hội của Đảng Cộng Sản Trung Hoa để thông qua, và đêm 30 tháng 6 rạng sáng ngày 1 tháng 7, 2020, sau một phiên họp kín của Ủy Ban Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân (mà thế giới gọi là quốc hội bù nhìn tại Bắc Kinh) dự luật này đã trở thành luật. Ngày mà Luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông này ra đời cũng trùng ngày mà Hồng Kông được trao trả lại cho China 23 năm trước 01-07-1997 theo thể chế “một nước hai chế độ” (one country two systems). Theo đó Hồng Kông vẫn còn quyền tự trị trong 50 năm từ 1997 đến 2047, và trên lý thuyết Hồng Kông chỉ lệ thuộc vào Bắc Kinh về quân sự và ngoại giao mà thôi.
“Ngày 11/07/1995: Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt thông báo quyết định bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa 2 nước.” Với quyết định lịch sử này, Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng sản đã ghi dấu “gác lại qúa khứ, hướng tới tương lai” được 25 năm vào ngày 11/07/2020. Nhưng thời gian ¼ Thế kỷ bang giao Mỹ-Việt đã đem lại những bài học nào cho hai nước cựu thù, hay Mỹ và Việt Nam Cộng sản vẫn còn những cách biệt không hàn gắn được ?
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông Trump. Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán. Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?
Tôi có dịp sống qua nhiều nơi và nhận thấy là không nơi đâu mà những từ ngữ “tổ quốc,” “quê hương,” “dân tộc” … được nhắc đến thường xuyên – như ở xứ sở của mình: tổ quốc trên hết, tổ quốc muôn năm, tổ quốc anh hùng, tổ quốc thiêng liêng, tổ quốc bất diệt, tổ quốc muôn đời, tổ quốc thân yêu, tổ quốc trong tim … “Quê hương” và “dân tộc” cũng thế, cũng: vùng dậy, quật khởi, anh dũng, kiên cường, bất khuất, thiêng liêng, hùng tráng, yêu dấu, mến thương …
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.