Hôm nay,  

Thanksgiving đầu tiên của tôi

28/11/201500:04:00(Xem: 5806)
Thanksgiving đầu tiên của tôi
 
Bùi Văn Phú

Cứ độ này mỗi năm, thùng thư trước nhà có nhiều phong thư từ những cơ quan, tổ chức từ thiện gửi đến xin ủng hộ trong việc giúp đỡ những người kém may mắn.


Như một cách để tỏ lòng biết ơn nước Mỹ, cũng như tạ ơn Thượng Đế đã ban cho tôi và gia đình có được cuộc sống như ngày hôm nay, chúng tôi chọn một số hội đoàn để chia sẻ tinh thần bác ái của mình. Từ nhiều năm chúng tôi chọn các Food Bank địa phương, Hội Hồng Thập tự khi có thiên tai, các hội bảo vệ nhân quyền, cơ sở giáo dục và một số cơ quan từ thiện có chương trình giúp Việt Nam. Năm nay chúng tôi đặc biệt đóng góp cho quỹ của Cao ủy Tị nạn giúp người dân Syria đang phải lưu lạc xa quê trong các trại tị nạn, như gia đình tôi của những thập niên trước đã phải trải qua cuộc sống như thế.


Nhân mùa Lễ Tạ ơn, kể cho bạn nghe về ngày Thanksgiving đầu tiên của tôi ở xứ này.


Mùa hè năm 1975 tôi theo gia đình người anh con bác rời trại tị nạn Camp Pendleton đặt chân đến định cư ở thành phố Berkeley. Túi không một xu và lòng đầy những lo âu, kèm thích thú về đời sống mới trước mặt.


Cuộc chiến Việt Nam vừa chấm dứt và định mệnh lịch sử đưa đẩy tôi đến xứ này, vì những ngày cuối cùng của cuộc chiến trên quê hương nào ai biết kết cục sẽ ra sao. Đi hay ở nào ai biết được số phận của mình.


Đặt chân đến Hoa Kỳ tháng 8/1975, dịp Thanksgiving năm đó tôi đến dự tiệc với một gia đình Mỹ trong họ đạo St. Mary Magdalena ở thành phố Berkeley. Lúc đó tiếng Anh còn kém vì thế tôi chỉ yên lặng chăm chú nghe mà không hiểu được gì nhiều khi mọi người bàn tán về môn thể thao bóng cà-na đang chiếu trên ti-vi.


Trong ký ức tôi nhớ lại đã thấy các trận đấu của môn thể thao này trên truyền hình Mỹ ở Sài Gòn khi còn những người lính Mỹ ở Việt Nam vài năm trước.


Khi đó là một thiếu niên, tôi chỉ biết đến nước Mỹ với những kỹ thuật hiện đại, xe hơi chạy đầy đường, nhà cao chót vót, với Amstrong đặt chân lên cung hằng, những anh lính Mỹ trên đường phố quê hương, với Hollywood sản xuất phim thiệt hay. Nước Mỹ có những ban nhạc lừng danh như CCR, Lobos, Carpenters, Beattles (mà sau này đến Mỹ mới biết là ban nhạc có gốc từ Anh) qua những ca khúc vang danh mà tôi còn nhớ như Ồ yé côm ốvà, theo cách phát âm tiếng Việt, hay On Top of the World, Yesterday và những bài đã được dịch sang tiếng Việt như Đồng Xanh (Green Field), Chủ Nhật tươi hồng (Beautiful Sunday) được các ban nhạc Phượng Hoàng, Dreamers biểu diễn. Ở tuổi đó tôi thích xem những phim của Charles Bronson hay Clint Eastwood, thích mặc áo eo, quần ống loa, dán hoa hippies lên kính mát, lên túi xách. Nhưng banh cà-na hay bóng chầy của Mỹ thì hoàn toàn xa lạ.


Tại gia đình Mỹ, trong lúc theo dõi những trận tranh tài thể thao, thỉnh thoảng những bạn mới quen hỏi thăm tôi về thể thao Việt Nam. Với vốn liếng tiếng Anh nghèo nàn, tôi cố giải thích là người Việt không chơi môn thể thao như football của Mỹ, mà có một môn chơi khác, dùng chân đá bóng, nhưng tôi không biết từ nào để diễn tả cho đúng. Chúng tôi đá bóng tròn, chạy dài trên sân cỏ chứ không dùng tay chụp banh rồi cắm đầu chạy như những cầu thủ Mỹ.


Trước giờ ăn tiệc, người chủ gia đình cầu nguyện những gì tôi không rõ, nhưng vì là người công giáo nên tôi đoán lời cầu đó cũng như những gì tín hữu thường nguyện trước bữa ăn. Đặc biệt có lời cầu nguyện cho tôi, vì nhắc đến tên mình, và tương lai nơi đất nước mới.


Những bạn mới cũng hỏi han, tìm hiểu về những khía cạnh khác của Việt Nam hơn là cuộc chiến đã qua. Tôi cố gắng kể về những tập tục của người Việt và trình bày một vài nét văn hoá lễ tết và sinh hoạt thể thao của nước mình. Qua những mẩu đối thoại tại phòng khách và quanh bàn tiệc tôi học hỏi được những phong tục, văn hóa Mỹ và một số từ vựng pha trộn trong ngôn ngữ ẩm thực và thể thao như soccer, referee, touchdown, turkey, pumpkin và yam.


Hôm đó tôi được thưởng thức món gà tây với khoai tây nghiền nhuyễn như bột. Món này lạ nhưng không đến nỗi khó ăn. Tôi thích yam vì như khoai lang có nhiều ở Việt Nam. Tôi cũng thích sốt cranberry đỏ và bánh bí ngô vừa ngọt vừa thơm ăn tráng miệng.


Khi gia đình Mỹ biết được tôi ra đi có một mình, bỏ lại bố mẹ và sáu người em mà hơn nửa năm qua chưa có liên lạc, mọi người tìm cách giúp bằng cách cho tôi một địa chỉ bên Pháp để nhờ chuyển thư của tôi về cho gia đình.


Những năm sau, đến khi vào Đại học Berkeley rồi tôi vẫn thường được các bạn mới mời về đón Thanksgiving với gia đình họ, như một truyền thống chào đón người tị nạn và di dân đến đất nước này.


Đã bốn mươi năm qua từ Thanksgiving đầu tiên của tôi trên đất Mỹ, bây giờ chúng tôi đã có bố mẹ và ba người em ở quanh và quê nhà không còn xa xôi như hai thập niên đầu mới rời xa. Bốn mươi năm qua, nước Mỹ đã cho tôi cơ hội sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Năm 1983, là một tình nguyện viên Peace Corps tôi cùng nhiều bạn đồng hành đón Thanksgiving tại tư dinh đại sứ Mỹ ở thủ đô Lomé của Togo, năm 1986 với đoàn công tác của Cao ủy Tị nạn ở trại Galang, Indonesia.


Có đi xa rồi nhìn về mới thấy Hoa Kỳ là một quốc gia đã rộng lượng mở cánh tay đón nhận người tị nạn và nhiều người muốn đến đây lập nghiệp.


Giúp đỡ người tị nạn và đón nhận di dân đã trở thành một truyền thống của nước Mỹ. Chúng tôi luôn biết ơn và bây giờ cũng đóng góp là để tiếp nối tinh thần đó.


© 2015 Buivanphu.wordpress.com


blank

H01: Tác giả trong những ngày mới đến Berkeley định cư (ảnh của Bùi Văn Phú)


blank

H02: Tác giả bên cầu Golden Gate, San Francisco 1976 (ảnh Bùi Văn Phú)

 

.
.

Ý kiến bạn đọc
28/11/201520:07:24
Khách
Tôi đã 60 tuổi. Chưa từng tới nước Mỹ. Nhưng luôn mong được nghe kể về những sinh hoạt đời sống trên đất Mỹ. Mong bạn tiếp tục viết nhiều hơn về người Mỹ. Cám ơn tác giả.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
Có 6 loại cán bộ, đảng viên sẽ bị loại khỏi thành phần Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XIV, nhưng tiêu chuẩn người được chọn “vẫn cũ như trái đất”...
Ông Bill Burns, Trùm CIA, hôm 19/04/24, cảnh báo « Ukraine có thể thua cuộc chiến sanh tử với Poutine từ đây tới cuối năm ». Lời tuyên bố đưa ra trước hôm Hạ viện Huê kỳ biểu quyết có nên tháo khoán 61 tỷ USD để giúp Ukraine hay không? Nay thì Ukraine có 61 tỷ, và còn thêm phần viện trợ của Otan nữa, để tăng cường khả năng quân sự và cả kinh tế để đối đầu với Poutine. Vậy tới cuối năm, chiến tranh Ukraine sẽ kết thúc và thắng lợi sẽ ngả về phía Ukraine?
Thời gian còn làm Trung Sĩ Thông Dịch Viên trong Bộ Tư Lệnh Lục Quân Hoa Kỳ ở căn cứ Long Bình, Việt Nam vào năm 1969, trước khi tôi được chuyển sang phục vụ trong ngành phi hành của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, thì tôi có dịp tháp tùng phái đoàn Dân Sự Vụ (Civic Action) Lữ Đoàn 18 Quân Cảnh Hoa Kỳ (U.S. 18th Military Police Brigade) đi công tác ở Nhật Bản. Cũng trong chuyến công du này tôi đã phát hiện ra rằng, Nhật Bản là một quốc gia thực thi được chính sách phát triển kinh tế làm thịnh vượng cho toàn thể xã hội, và xóa bỏ được nhiều điều bất công...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.