Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tụt Hậu, Ù Lì, Chậm Tiến Để Sống Cho Ai ?

18/09/201500:00:00(Xem: 4253)

blank
Phạm Trần

Đảng Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một tổ chức chỉ biết sống chung với tụt hậu, ù lì và không dám phá xiềng tự cột vào chân sau 70 năm độc đảng, độc quyền cai trị và ngụy ngôn.

Cái đầu không bình thường này xuất hiện khắp mặt và trên mọi lĩnh vực trong hai “Dự thảo Báo cáo Chính trị

của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng” và “Dự thảo Báo cáo đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2011-2015 và phương hướng, nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016-2020.”

Hai văn kiện quan trọng được phổ biến ngày 15/09/2015 để lấy ý kiến nhân dân và các Tổ chức đảng từ Trung ương xuống cơ sở cho đến ngày 31/10/2015.

Sau đó sẽ được tập trung, chỉnh sửa để trình ra Đại hội tòan quốc, dự trù tháng 01/2016 hay trễ hơn còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là sự thỏa thuận ngầm với nhau về người sẽ giữ chức Tổng Bí thư và thành phần lãnh đạo trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư.

Bộ Chính trị khoá XI có 16 người và Ban Bí thư 10 người, nhưng có một số người có chân trong cả hai Tổ chức.

Cho đến nay, báo đảng CSVN cho biết Ban Tổ chức Trung ương đã quy họach được 22 trong số 290 cán bộ Trung ương vào Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương khóa XII. Danh sách này sẽ được đề nghị với Đại hội XII để bỏ phiếu, nhưng danh tính vẫn còn được ông Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương giữ kín.

Liệu thành phần lãnh đạo chủ chốt mới có được lòng láng giềng đàn anh Trung Quốc hay không còn là chuyện nan giải khác. Vì vậy sự kiện Tập Cận Bình, Chủ tịch Nhà nước, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Hoa dự trù thăm Việt Nam trước ngày Đại hội đảng CSVN không phải là chuyện bình thường.

Đáng chú ý kỳ này, Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đã trực tiếp tham dự và thảo luận các tiêu chuẩn đề bạt các Đại biểu tham dự Đại hội đảng với các Hội nghị đảng quan trọng của Quân đội, Công an, các Cơ quan Trung ương và các thành phố lớn ở 3 miền Bắc, Trung, Nam.

Những tiêu chuẩn này đã được công bố tại Hội nghị Trung ương 11 khóa đảng hiện nay (XI) họp từ ngày 04 đến ngày 07-5-2015). Điều kiện hàng đầu để được chọn là phải “tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc.”

Mấy chữ “lợi ích của dân tộc” ở đây chỉ đóng vai trang trí cho ý đồ lạc hậu của đảng vì cả thế giới bây giờ chỉ còn lại 4 nước theo Chủ nghĩa Cộng sản gồm Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn và Cuba.

TRƯỚC MẮT VÀ SAU LƯNG

Nói thì hăng đấy, nhưng thực tế đảng CSVN đang phải đối diện với nhiều vấn đề nan giải trong công tác gọi là “xây dựng và chỉnh đốn đảng” để kiện tòan hàng ngũ, đặc biệt trong các cấp lãnh đạo. Sở dĩ đảng có 3.5 triệu đảng viên vì họ được bảo đảm công ăn việc làm và đặc quyền, đặc lợi. Hàng năm vẫn có những người trẻ mà đảng gọi là “đấu tranh” để được thu nạp vào đảng vì cơm áo hơn lý tưởng Cộng sản viển vông.

Vì vậy dự thảo Báo cáo Chính trị (BCCT) đã nhìn nhận: “Năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của không ít tổ chức đảng còn thấp, thậm chí có nơi mất sức chiến đấu; công tác quản lý, giáo dục, rèn luyện đảng viên ở một số nơi chưa được quan tâm thường xuyên, sinh hoạt đảng chất lượng chưa cao, tự phê bình và phê bình yếu….. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy bằng cấp,... chưa được ngăn chặn, đẩy lùi….. Việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh chưa đều, chưa đi vào chiều sâu ở nhiều ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị; một số nơi thực hiện còn mang tính hình thức.”

Chuyện học tập Hồ Chí Minh lâu nay đã thành nhàm chán vì không thực dụng. Tỷ dụ như bài học “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” ông Hồ dậy cán bộ từ thập niên 40 có ai làm theo đâu. Tình trạng tham nhũng ngày nay đã thành “quốc nạn” từ khoá đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư. Nay lại có thêm “lợi ích nhóm” lan rộng như thập nhị sứ quân trong tòan hệ thống cầm quyền để bóc lột dân, để quan liêu và lãng phí vượt qua đầu thì đảng có còn là “của dân, do dân và vì dân” nữa không?

Dó đó, không lạ khi thấy BCCT ta thán rằng: “Công tác bảo vệ chính trị nội bộ có mặt còn hạn chế. Chưa nắm và giải quyết tốt vấn đề chính trị hiện nay, trong khi những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" có xu hướng diễn biến phức tạp trong Đảng, trong hệ thống chính trị và trong xã hội. Không ít cán bộ, đảng viên có những biểu hiện dao động, mất phương hướng, hoài nghi về vai trò lãnh đạo của Đảng, về mục tiêu, lý tưởng và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Đã xuất hiện những việc làm và phát ngôn vô nguyên tắc, trái với Cương lĩnh, đường lối, Điều lệ Đảng ở một số cán bộ, đảng viên.”

Những khuyết tật này không mới. Chúng xuất hiện từ giữa nhiệm kỳ đảng khoá VII thời Đỗ Mười. Sau 4 khoá đảng VIII,IX,X và XI thì ai ở Việt Nam cũng thấy càng ngày đảng càng đi sâu vào lầm đường lạc lối để đưa đất nước và dân tộc đến chỗ suy yếu trên mọi lĩnh vực.

Vì thế mà BCCT mới báo động: “Bốn nguy cơ mà Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ khoá VII của Đảng (năm 1994) nêu lên vẫn tồn tại (tụt hậu xa hơn về kinh tế; chệch hướng xã hội chủ nghĩa; nạn tham nhũng và các tệ nạn xã hội; âm mưu và hành động "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch), có mặt diễn biến phức tạp, như nguy cơ "diễn biến hoà bình" của các thế lực thù địch với những thủ đoạn mới, nhất là triệt để sử dụng các phương tiện truyền thông mạng Internet để chống phá ta và những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ. Niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào Đảng, chế độ có mặt bị giảm sút.”

Đây là lần đầu tiên, trong một Văn kiện quan trọng như BCCT, đảng CSVN đã thừa nhận nguy cơ của mạng lưới truyền thông tự do tòan cầu (mạng Internet) đã ảnh hưởng đến cán bộ, đảng viên như thế nào.

Bởi vì, dù có dựng lên bao nhiêu “bức tường lửa” hay luật lệ nghiêm cấm, đảng CSVN cũng không thể nào chận đứng được hết thông tin đi vào Việt Nam hay đi ra khỏi Việt Nam qua mạng Internet.

Từ tháng 6/2015, Quốc hội CSVN đã bắt đầu thảo luận Dự luật “An tòan Thông tin mạng” (ATTT) có sự đóng góp từ năm 2011 của Ban Tuyên giáo Trung ương, Tổng cục Chính trị Quân đội và hai bộ Công an và Thông tin-Truyền thông, nhưng nhiều Đại biểu Quốc hội vẫn chưa thống nhất phải kiểm soát thông tin trên mạng và các phương tiện đi động như thế nào mà không gây phương hại đến quyền lợi chính đáng của công dân.

Phát biểu tại phiên họp ngày 14/06/2015, Bộ trưởng Thông tin & Truyền thông Nguyễn Bắc Son cho biết: “Đến tháng 6 này cả nước có 44 triệu người sử dụng Internet, có khoảng hơn 140 triệu thuê bao điện thoại di động. Việc đảm bảo an toàn thông tin trên mạng là cần thiết.”

Ông nói: “Trong thời đại này, việc bảo vệ thông tin này vô cùng quan trọng. Làm sao đảm bảo các thông tin không bị đánh cắp, không bị biến dạng đi. Giới hạn an toàn thông tin đảm bảo an ninh thông tin”.

Tuy nhiên, thông tin trên mạng là một dịch vụ tòan cầu tự do không có cách nào kiểm soát được, ngọai trừ việc đề phòng bị kẻ phá họai tấn công, tìm cách đánh cắp trong các lĩnh vực hay cơ quan an ninh, quốc phòng và thương mại bởi các cơ quan nhà nước liên hệ.

Đối với Việt Nam thì khác. Từ năm 2012, nhà nước đã tăng cường kiểm soát thông tin để ngăn chặn chống phá đảng nhiều hơn bảo vệ an tòan, kể cả việc bắt giữ, tấn công những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Trong số mạng xã hội bị tấn công, đánh sập nhiều lần đã chứa đựng nhiều bài viết lên án chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản đi ngược với quyền lợi Tổ quốc của ông Hồ Chí Minh. Các bài viết chỉ trích chủ trương và đường lối cai trị độc tài, phản dân chủ của đảng CSVN cũng đã bị tấn công liên miên.

Do đó sẽ không qúa lời nói rằng Dự luật ATTT của Việt Nam sẽ là con dao hai lưỡi sẽ có lợi cho Nhà nước nhiều hơn để bảo vệ đảng cầm quyền và chống lại hàng ngũ nhân dân bất đồng với đảng CSVN.

KINH TẾ SUY THOÁI

Sang lĩnh vực Kinh tế, “Báo cáo đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2011-2015” (BCKT) nhìn nhận: “ Kinh tế phát triển chưa bền vững, chưa tương xứng với tiềm năng, yêu cầu và thực tế nguồn lực được huy động. Trong 10 năm gần đây, kinh tế vĩ mô thiếu ổn định, tốc độ tăng trưởng kinh tế suy giảm, phục hồi chậm…. đổi mới chưa đồng bộ và toàn diện. Một số chỉ tiêu kinh tế - xã hội chưa đạt kế hoạch; nhiều chỉ tiêu, tiêu chí trong mục tiêu phấn đấu để đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại không đạt được. Kinh tế vĩ mô ổn định nhưng chưa vững chắc; nợ công tăng nhanh, nợ xấu đang giảm dần nhưng còn ở mức cao; sản xuất kinh doanh còn gặp rất nhiều khó khăn. Tăng trưởng kinh tế thấp hơn 5 năm trước, không đạt mục tiêu đề ra; năng suất, chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp. Thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chậm được hoàn thiện, chưa có cơ chế đột phá để thúc đẩy phát triển; chất lượng nguồn nhân lực còn thấp.”


Vế chủ trương nửa nạc nửa mỡ gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” thì BCKT sổ toẹt rằng: “Thực thi thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa còn hạn chế, chưa tạo được đột phá lớn trong huy động, phân bổ và sử dụng hiệu quả các nguồn lực phát triển. Quyền tự do kinh doanh chưa được tôn trọng đầy đủ; môi trường đầu tư, kinh doanh không thật sự bảo đảm cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các doanh nghiệp. Giá cả một số hàng hoá, dịch vụ thiết yếu chưa thật sự tuân theo nguyên tắc thị trường.”

Nên nhớ, chính ông Nguyễn Phú Trọng và khoá đảng XI khi hớn hở nhận chức tháng 1/2011 đã hưá với nhân dân sẽ:”Phấn đấu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại; chính trị - xã hội ổn định, dân chủ, kỷ cương, đồng thuận; đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân được nâng lên rõ rệt; độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ được giữ vững; vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế tiếp tục được nâng lên; tạo tiền đề vững chắc để phát triển cao hơn trong giai đoạn sau.”

Bây giờ 5 năm sau, những tiêu chuẩn mạ vàng này đã tan ra mây khói. Kinh tế chỉ đi làm thuê; đất nước chưa làm nổi con nốc vít phù hợp với tiêu chuẩn công nghệ thế giới; xã hội chưa bao giờ xáo trộn với nhiều cuộc nhân dân xuống đường bất chấp đàn áp dã man để đấu tranh đòi quyền sống, quyền làm người và đòi công bằng, chống bất công như hiện nay.

Dân chủ mà đảng rêu rao chỉ là thứ xin-cho nhưng lại là “món đặc sản” của riêng cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền, ăn trên ngồi trốc trong xã hội, nói chi đến vật chất và tinh thần cho dân?

Cả đến tòan vẹn lãnh thổ cũng đang bị lung lay với anh hàng xóm Trung Quốc gian manh mà đảng CSVN vẫn hăm hở đội lên đầu để hô “vừa là đống chí, vừa là anh em” !

6 NHIỆM VỤ THEN CHỐT

Tuy đã thất bại tòan diện như thế, nhưng đảng CSVN vẩn ù lì chũi đầu xuống cát để tiếp tục: “Kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh” để “vận dụng sáng tạo và phát triển phù hợp với thực tiễn Việt Nam.”

Còn sáng tạo cái gì nữa đảng ơi ? Thiên hạ đã vứt nó vào sọt rác và đổ đi không ai muốn ngó đến cái mặt mũi xấu xa, ghê tởm của nó nữa mà lại rước về mà thờ thì chỉ có những con người mất trí mới làm như thế.

Thử hỏi: Nước Việt Nam anh hùng với hơn 4 ngàn năm văn hiến làm gì có cái “thực tiễn” giở người như quan niệm của đảng CSVN mà lại vác hai ông ngọai quốc Mác-Lênin “không giống ai” đặt lên bàn thờ Tổ cho “phù hợp” ?

Lãnh đạo hãy đến đền Vua Lý Thái Tổ cạnh hồ Hòan Kiếm (Hà Nội) mà thưa với Ngài xem như thế có hợp lòng Trời, đẹp lòng Dân hay không ?

Trong khi chờ ông Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu đòan Đảng và Nhà nước ra đền, ta hãy liếc mắt vào 6 nhiệm vụ được gọi là “trọng tâm” của nhiệm kỳ đảng XII thì thấy ngay đảng đang lo xoắn vó lên vì, trước tiên phải: “ Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ. Tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, đủ năng lực, phẩm chất và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ.”

Sau đó lại phải: “Xây dựng tổ chức bộ máy của toàn hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả; đẩy mạnh đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, quan liêu.”

Nhưng tham nhũng và lãng phí đồng tiền lao động mồ hôi nước mắt của dân đã ăn sâu vào máu đảng, có lọc bao nhiêu cũng bằng thừa vì báo cáo hay tuyên bố nào của lãnh đạo cũng luôn luôn nói “vẫn còn nghiêm trọng”.

Rồi đến việc: “Tập trung thực hiện các giải pháp nâng cao chất lượng tăng trưởng, năng suất lao động. Thực hiện có hiệu quả ba đột phá chiến lược (hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; phát triển nhanh nguồn nhân lực, nhất là nguồn nhân lực chất lượng cao; xây dựng hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ), cơ cấu lại tổng thể và đồng bộ nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng; đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, chú trọng công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn gắn với xây dựng nông thôn mới. Chú trọng giải quyết tốt vấn đề cơ cấu lại doanh nghiệp nhà nước, cơ cấu lại ngân sách nhà nước, xử lý nợ xấu và bảo đảm an toàn nợ công.”

Khi nói đến nợ công thì World Bank báo cáo khỏan nợ của Việt Nam hiện nay vào khỏang 110 tỷ US Dollars, mỗi đầu người dân Việt Nam phải gánh nợ 1,200 US Dollars, hay hơn nửa năm lương. (VNEXPRESS), 21/07/2015) !

Khỏan nợ này sẽ to lên sau mỗi năm, nhưng bao nhiêu thế hệ dân Việt phải lao động để trả nợ thay cho nhà nước và những kẻ tham nhũng trong guồng máy cai trị?

Nhiệm vụ thứ 4 là: “- Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; giữ vững môi trường hoà bình, ổn định để phát triển đất nước. Mở rộng và đưa vào chiều sâu các quan hệ đối ngoại; tận dụng thời cơ, vượt qua thách thức, thực hiện hiệu quả hội nhập quốc tế trong điều kiện mới, tiếp tục nâng cao vị thế và uy tín của đất nước trên trường quốc tế.”

Nhưng làm sao để bảo vệ được lãnh thổ khi suy yếu về kinh tế và nhân dân mỗi ngày một rời xa đảng, muốn tránh gặp mặt cán bộ thì tìm đâu ra thế đảng lòng dân ?

Hơn nữa, từ năm 2012 đến nay, Trung Quốc đã biến 7 vị trí (hay còn gọi là đá và đảo) chiếm của Việt Nam năm 1988 ở Trường Sa thành đảo nhân tạo rộng lớn và xây căn cứ quân sự, bến cảng, đồn trú lính, đặt đài kiểm soát lưu thông biển mà Quân đội và đảng CSVN có làm gì được đâu ?

Còn chuyện quần đảo Hòang Sa bị quân Trung Quốc đánh chiếm từ tay Quân đội Việt Nam Cộng hòa tháng 1/1974 chỉ còn được Việt Nam tái khẳng định chủ quyền bằng nước bọt trong suốt 40 năm qua.

Đến nhiệm vụ thứ 5 là: “Thu hút, phát huy mạnh mẽ mọi nguồn lực và sức sáng tạo của nhân dân; chăm lo nâng cao đời sống vật chất, tinh thần và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc” là một lời hứa nước đường của đảng đã có trong 40 năm qua khi cai trị cả nước.

Làm gì ở Việt Nam có “quyền làm chủ của nhân dân” ? Đảng nắm mọi thứ, trừ chiếc quần lót dính trên cơ thể dân thì làm chủ cái gì?

Còn đại đòan kết ư ? Thành công của Nghị quyết 36 năm 2004 về “người Việt Nam ở nước ngoài” đã làm được tới đâu rồi mà còn bốc phét mãi?

Thực tế ở Việt Nam chứng minh chưa bao giờ mà tình trạng chia rẽ giữa “kẻ thắng miền Bắc Cộng sản” và “kẻ thua Việt Nam Cộng hòa” (VNCH) xa cách nhau, hận thù nhaư như sau 40 năm gọi là “giải phóng” gỉa tạo?

Điển hình là Nhà nước CSVN đã khước từ tôn vinh và truy niệm 75 người lính VNCH hy sinh tại chiến trường Hòang Sa khi chống quân xâm lược Trung Quốc, nhưng lại kỷ niệm hàng năm và xây tượng đài nhớ ơn 64 chiến sỹ Quân đội Nhân dân đã bỏ mình tại Trường Sa.

Thái độ kỳ thị và miệt thị vô tư cách và thiếu nhân bản này nên được lịch sử gọi bằng gì?

Như vậy thì khi đảng hưá trong điểm 6: “Phát huy nhân tố con người trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội; tập trung xây dựng con người về đạo đức, nhân cách, lối sống, trí tuệ và năng lực làm việc; xây dựng môi trường văn hoá lành mạnh. Giải quyết tốt những vấn đề bức thiết; tăng cường quản lý phát triển xã hội; bảo đảm an sinh, phúc lợi xã hội” là những điều hoang tưởng, phỉnh gạt cả con nít làng quê và trên vùng cao nghèo đói !

Do đó, BCCT của đảng XI tại Đại hội XII cũng chỉ tự biên tự diễn khi kết luận văng mạng rằng: “Đại hội lần thứ XII của Đảng khẳng định quyết tâm của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta tận dụng thời cơ, vượt qua khó khăn, thách thức, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà nước, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn diện và đồng bộ công cuộc đổi mới, phát triển đất nước nhanh và bền vững, thực hiện thắng lợi mục tiêu cao cả "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh", vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội.”

Đó là hình ảnh tòan diện và đầy đủ nhất của một đảng cầm quyền chỉ biết tiếp tục vui sống trong tụt hậu và chậm tiến để một mình hưởng thụ, bất chấp nỗi thống khổ và lạc hậu của 90 triệu người dân. -/-

Phạm Trần
(09/015)

Ý kiến bạn đọc
19/09/201504:14:08
Khách
Đảng csVN đã đoạt được mục đích trong cuộc cách mạng vô sản: "CƯỚP CỦA KẼ GIÀU CHIA CHO NGƯỜI NGHÈO". Thế là đủ.
Làm thế nào để thay đổi một chế độ đang ổn định và trên đà phát triễn ...vừa khít. ..với trình độ của nhà cầm quyền và nguyện vọng của người dân như hiện nay?
Lịch sử cũng phải ghi nhận nhờ một tên bồi bị Tây nó bợp tai đá đít, một tên thợ sắt Bason cầm búa suốt ngày cho đến tên hoạn lợn rong qua hơn nửa thế kỷ với bàn tay nhuốm máu hàng triệu đồng bào vô tội mà ngày nay trên bản đồ thế giới mới có tên một nước CHXHCNVN..và được như thế quả thật là một phép lạ. Lại còn đòi hỏi gì hơn?
Người dân miền Bắc 30 năm thắt lưng buộc bụng để chúng cướp cho được miền Nam. Người dân miền Nam với 10 năm sáng bobo, chiều khoai thối kể từ ngày đổi đời. Cả nước sống trong kinh hoàng xanh mắt...Ngày nay cơm no 2 bữa, áo mặc đủ che thân thế là mãn nguyện.
Tiền nhân đã dạy :"Ở bầu thì tròn. Ở ống thì dài" quả thật không sai.
Hãy đọc một đoạn tài liệu của đảng csVN dưới đây sẽ thấy chính sách cai trị của họ và 90 triệu người dân cũng đã trải qua kinh nghiệm máu xương với "chính sách bao tử trị" độc ác như thế nào nên không còn mong muốn gì hơn với những gì họ đang có hôm nay

"Đảng phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có hon đa – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đô la thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu."
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.