Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Trắng Đen Giết Nhau

08/09/201500:00:00(Xem: 8651)

Giấc mơ “hoà hợp hòa giải” trắng đen tại Mỹ vẫn chỉ là giấc mơ,..

Tin thời sự mới đây cho biết một anh nhà báo da đen tên là Vester Lee Flanagan bất ngờ mang súng bắn chết hai đồng nghiệp da trắng khi họ đang thu hình phỏng vấn cho một đài truyền hình địa phương tại Roanoke, tiểu bang Virginia.

Tin này làm nhiều người nhớ lại tin cách đây ít lâu: một anh da trắng tên là Dylan Roof bất ngờ vác súng bắn chết 9 người da đen trong một nhà thờ tại Charleston, tiểu bang South Carolina.

Hai mẫu tin này khác nhau ở điểm thủ phạm và nạn nhân, một bên là da trắng bắn chết da đen, và bên kia là da đen bắn chết da trắng. Ngoài ra, hai vụ giống nhau rất nhiều điểm còn lại: hai tên khùng, vô cớ bắn chết người khác màu da, trên căn bản vì cả hai đều là dân kỳ thị màu da thôi.

Thế nhưng, trong cái xứ của “phải đạo chính trị” này, phản ứng của chính quyền cũng như của truyền thông lại hoàn toàn khác biệt.

Hành động của anh da trắng... bắn chết dân đa đen đã được chính quyền của TT Obama và cả truyền thông phe ta làm rùm beng như một hành động cực kỳ tội lỗi, phản ánh tính kỳ thị màu da đáng phỉ nhổ của một tên quá khích da trắng, mù quáng ghét người khác màu da, đi xa hơn nữa, phản ánh một tình trạng kỳ thị da đen chung không thể chấp nhận được của tất cả dân da trắng. Cả TT Obama lẫn truyền thông xé chuyện ra thật to. TT Obama mau mắn lên tiếng, cực lực lên án, rồi đích thân xuống đến tận Charleston tham dự lễ an táng những nạn nhân. Đọc bài điếu văn, sỉ vả nạn kỳ thị da đen của dân da trắng.

Câu chuyện lan rộng ra, đi đến cả một phong trào trên toàn quốc, đòi hỏi phải hủy diệt tất cả mọi dấu vết của chế độ kỳ thị da đen còn sót lại từ ngày xưa, nhất là lá cờ của khối các tiểu bang miền Nam trong cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ cách đây cả trăm năm. Lá cờ đó bị tố là biểu tượng cho kỳ thị, nuôi dưỡng tinh thần kỳ thị khiến cho dân da đen vẫn là nạn nhân đáng tội của kỳ thị, vẫn không ngóc đầu lên được. Cho dù trong cả trăm năm qua, lá cờ đó đã chẳng ngăn cản được TT Johnson ký luật bình quyền cho dân da đen, cũng chẳng cản được một chính khách da đen được bầu làm tổng thống, và ngay tại South Carolina, cũng chẳng cấm được một ông da đen được bầu làm thượng nghị sĩ liên bang. Kết quả là đúng theo cái lý “phải đạo chính trị”, các chính khách tiểu bang South Carolina run rẩy hấp tấp biểu quyết hạ cái cờ đó, không cho treo tại các công thự nữa.

Tuyệt đối không ai đề cập đến chuyện cái anh Roof này chỉ là một tên bị bệnh tâm thần. Cá nhân anh ta bị quên lãng, và người ta chỉ nhìn thấy tệ nạn da trắng kỳ thị da đen nói chung.

Ngược lại, trong câu chuyện anh da đen Flanagan bắn chết ký giả da trắng, thì phản ứng của Nhà Nước Obama và truyền thông phe ta hoàn toàn khác hẳn. Cho đến nay, cả tuần sau, vẫn không có một phản ứng nào của TT Obama, không một lời lên án thủ phạm. Khoan nói tới chuyện TT Obama đi dự đám tang hai ký giả.

Phản ứng của truyền thông dòng chính cũng khác biệt. Dĩ nhiên báo chí và TV cũng rầm rộ loan tin, nhưng cách loan tin không giống như trường hợp anh Roof chút nào. Bây giờ thì tất cả chú tâm vào cá nhân anh Flanagan, lôi những chuyện cá nhân của anh, từ việc anh tối ngày gây gỗ với đồng nghiệp đến độ bị xếp khuyến cáo nên đi coi bác sĩ tâm thần, cho đến việc anh bị đuổi việc vì khả năng kém.

Ở đây, mấu chốt của vấn đề là một cá nhân bị thất bại, bị bệnh tâm thần, nên nổi cơn điên đi giết người bừa bãi. Tuyệt đối không phải là người bình thường. Càng không phải là một người bị ám ảnh bởi kỳ thị da trắng. Và càng không phản ánh tính kỳ thị da trắng của dân da đen nói chung. Đó là cách nhìn của truyền thông dòng chính. Chưa đầy một tuần sau, không báo nào nhắc đến nữa.

Ở đây, ta nhìn thấy gì? Hai cuộc thảm sát tương tự, đều là chuyện của hai tên kỳ thị nặng, nổi khùng vác súng đi bắn người khác chỉ vì cái tội khác màu da. Nhưng hai phản ứng hoàn toàn khác biệt. Da trắng giết da đen, việc đó phản ánh vấn nạn kỳ thị màu da từ cả khối da trắng, một căn bệnh của xã hội. Da đen giết da trắng, đó chỉ là bệnh tâm thần của một cá nhân, không phải là một quốc nạn, một chứng bệnh của cả xã hội. Cho dù anh Flanagan đã công khai để lại một bức thư giải thích hành động của anh, sỉ vả dân da trắng và tỏ ý muốn giết dân da trắng để tạo ra một cuộc chiến tranh vì màu da (nguyên văn: “race war”). Làm như thể kỳ thị màu da chỉ có thể là hiện tượng của khối da trắng, chứ khối da đen thì không bao giờ có chuyện kỳ thị da trắng.

Dẫn đến câu chuyện khẩu hiệu “Black Lives Matter”, tức là “mạng sống của người da đen đáng kể”. Một khẩu hiệu bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Dĩ nhiên là mạng sống người da đen đáng kể, không thua gì mạng sống của một người da trắng hay da nâu, hay da vàng. Có gì đặc biệt?

Khẩu hiệu “Black Lives Matter” xuất phát từ chuyện anh đen Brown bị cảnh sát da trắng bắn chết tại Ferguson, lớn mạnh lên qua vụ anh Eric Garner bị cảnh sát siết cổ chết tại Nữu Ước, rồi anh Freddie Gray bị cảnh sát Baltimore bắt, cho lên xe cây chở về bót, nhưng bị chết dọc đường. Dân da đen dĩ nhiên là bất mãn, nổi lên phản đối. Phong trào “Black Lives Matter” có chủ đích rõ rệt là đỏi cải tổ hệ thống tư pháp ở Mỹ để kềm chế cảnh sát.

Trên căn bản, đây là chuyện đáng hoan nghênh. Ai cũng biết xứ Mỹ là xứ cao bồi và cảnh sát Mỹ, qua những ông sheriff trong những phim cao bồi phản ánh đời sống ở Mỹ cách đây cả trăm năm, rõ ràng là những người bắn quá nhanh, giết người quá dễ. Dù vậy, phong trào này cũng đã “quên” nhiều yếu tố quan trọng:

- Họ đã quên việc cảnh sát cũng đã bị dân da đen bắn chết; từ đầu năm nay đến giờ, đã có 28 cảnh sát bị chết. Tin mới nhất, một cảnh sát đang đứng đổ xăng tại Houston, bị một anh đen đến sát sau lưng bắn 1 phát vào sau gáy. Sau khi viên cảnh sát té xuống, anh ta đứng ngang trên xác, bắn thêm 14 phát đến hết đạn luôn, rồi bỏ đi. Hai ngày hôm sau, một cảnh sát khác bị bắn tại Atlanta. Đúng một ngày sau nữa, một cảnh sát khác bị bắn tại Chicago. Bốn ngày, ba cảnh sát bị bắn chết.

- Họ cũng quên luôn chuyện tuyệt đại đa số dân da đen bị giết mỗi năm đều do chính những người da đen khác giết chết. Năm 2013, năm có thống kê mới nhất, hơn 6.000 dân da đen bị giết chết, 97% do chính người da đen khác giết; 2% bị dân da trắng giết, và chưa tới 1% bị cảnh sát bắn chết.

Nhìn vào những dữ kiện trên, ta thấy là cái nhóm ồn ào Black Lives Matter chỉ nhìn thấy con số 1% cuối cùng thôi.

Một phong trào bài cảnh sát da trắng đã được khuấy động lên. Tại Florida, tiệm hăm-bơ-ghơ Arbys từ chối bán cho một nữ cảnh sát trắng vào tiệm ăn. Hãy thử tưởng tượng nếu một anh da đen vào đó và bị từ chối thì truyền thông và TT Obama sẽ phản ứng như thế nào. Rồi hãy thử tưởng tượng mai này tiệm Arbys lỡ bị cướp, sẽ cầu cứu ai? Cầu cứu nhóm Black Lives Matter?

Kết quả trước mắt của những phong trào tố giác, sỉ vả cảnh sát thật ra đã khiến cho cảnh sát hoặc bất mãn không muốn có hành động, hoặc nhát tay không dám hành động.

Tại Baltimore, sau vụ anh Gray bị chết, sáu cảnh sát bị truy tố ra tòa. Cảnh sát Baltimore âm thầm phản đối bằng cách giảm các vụ đi tuần trong các khu da đen, và cố tình lơ là không bắt –hay không dám bắt?- những tên tội phạm da đen. Kết quả, tỷ lệ phạm pháp, nhất là giết người, tăng vọt lên hơn 56% so với năm ngoái.

Tại thủ đô Washington, tính cho đến cuối tháng Bẩy, số người bị giết đã hơn tổng số bị giết cho nguyên năm 2014, tăng tới xấp xỉ 30%. Các vụ phạm pháp nói chung tăng 48%.

Cái khẩu hiệu vớ vẫn này đã trở thành điểm tập hợp của khối dân da đen, đến độ cả một phong trào tự phát đã nổi lên tại nhiều nơi trên đất Mỹ, cũng tương tự như các phong trào Occupy Wall Street hay Tea Party trước đây.

Dù sao, bà Hillary, rất thính mũi và đang cố lấy cảm tình dân da đen, cũng đã mau mắn tiếp một số đại diện của phong trào này, cho dù chẳng ai biết mấy người bà Hillary gặp đại diện cho ai, được ai bầu,... Không cần biết, bà Hillary chỉ cần lấy tiếng là đã gặp những người đang tranh đấu cho black lives, mạng sống của dân da đen, là được rồi.

Ở đây, ta phải nhìn rõ ý định của bà Hillary. Dân da đen là khối cử tri cột trụ của đảng Dân Chủ. Đối với một tổng thống da đen như Obama, hậu thuẫn của họ là tuyệt đối, cỡ 95%, không có gì phải thắc mắc. Mà cũng chẳng ai dám nói tỷ lệ đó phản ánh một thái độ kỳ thị, phe đảng lộ liễu của dân da đen. Nhưng đối với bà Hillary và các chính khách khác của đảng Dân Chủ, thì họ phải luôn luôn tìm cách vuốt ve, ủng hộ khối dân da đen để củng cố vị thế của họ. Mất khối dân da đen, hay bị khối này bất mãn, ngồi nhà không đi bầu thì đảng Dân Chủ sẽ đóng cửa tiệm ngay, không thể thắng được bất cứ cuộc bầu bán nào nữa.

Trở lại câu chuyện “Black Lives Matter”, thôi thì cũng được, dù sao một phong trào nổi dậy để bảo vệ mạng sống người da đen tích cực hơn cũng tốt thôi, giúp mấy anh cảnh sát cao bồi trước khi bóp cò suy nghĩ lại vài giây, đỡ tốn một mạng người, bất kể mạng người đó đen hay trắng, nâu hay vàng. Nhưng cái khổ vẫn là chuyện “phải đạo chính trị” đi đến mức lố bịch.

Ông Martin OMalley, cựu thống đốc tiểu bang Maryland, ứng viên tổng thống của đảng Dân Chủ, trong lúc đi vận động tranh cử, đã xác định lại việc ông ủng hộ phong trào “Black Lives Matter”, dĩ nhiên để lấy điểm với cử tri da đen. Nhưng để cho có vẻ công bằng với cử tri da trắng, ông nhấn mạnh thêm “White lives matter, all lives matter”, tức là “Mạng da trắng đáng kể, tất cả mạng sống đều đáng kể”. Nghe thì cũng hoàn toàn hợp tình, hợp lý. Có mạng sống nào không đáng kể?

Hợp tình hợp lý thật, nhưng không hợp nhĩ với dân da đen. Họ ùn ùn phản đối, chỉ trích câu nói của ông OMalley làm mất ý nghiã cuộc tranh đấu sống còn của họ. Dân da trắng không bao giờ bị giết oan, nên không cần quan tâm bằng dân da đen bị cảnh sát da trắng, giết ào ào. Thế là nhà chính khách OMalley lạnh cẳng ngay lập tức, vội vàng xin lỗi dân da đen, tuyên bố rút lại lời nói “White lives matter, all lives matter”, để chỉ còn lại “Black lives matter”. Thế nghiã là gì? Chỉ có mạng sống dân da đen đáng kể, còn mạng sống dân da trắng, da nâu, da vàng là đồ bỏ hết sao?

Ai muốn bầu cho ông OMalley thì bầu, chắc chắn không có tôi. Mạng sống của tôi cũng khá đáng kể lắm!

Cái chuyện “phải đạo chính trị” cũng như cái nhát gan của ông OMalley chính là lý do tại sao con gà khùng Donald Trump đang được khối cực đoan hoan hô hết mình. Ông Trump là người không bao giờ e lệ với những chuyện phải đạo chính trị đó. Trái lại, đã lớn tiếng chỉ trích thẳng tay, tới đâu thì tới.

Một chuyện mà cột báo này đã đề cập quá nhiều lần, nhưng vẫn cần nhắc lại. Ứng viên tổng thống Barack Obama đã ra tranh cử tổng thống dựa trên khẩu hiệu đại đoàn kết dân tộc, không còn Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ xanh, Mỹ đỏ gì nữa, chỉ có Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Cả khối dân Mỹ ngây ngô tin ngay cái khẩu hiệu rỗng tếch đó, vội vã bầu ngay cho ông làm tổng thống, với hy vọng bầu một ông da đen làm tổng thống sẽ chấm dứt được nạn phân hoá trắng đen trên xứ Mỹ này.

Kẻ viết này ngay khi đó đã xác nhận tuyệt đối không tin chuyện này. Một người được bầu chỉ vì màu da làm sao có thể chấm dứt phân hoá màu da. Cái lý luận đó, tự nó đã là một mâu thuẫn vĩ đại rồi. Thực tế, nếu bầu một người vì màu da thì mâu thuẫn màu da chỉ có thể trầm trọng hơn thôi. Và thực vậy, quan hệ trắng đen tại Mỹ chưa bao giờ tệ hại như dưới thời ông tổng thống của “đại đoàn kết”.

Ông tổng thống của đại đoàn kết dân tộc này đã chứng minh ngay mình là tổng thống tạo phân hoá nhiều nhất lịch sử cận đại Mỹ. Đây không phải là nhận định của kẻ viết này, mà là lời bình của báo phe ta Washington Post.

Đối với vấn đề trắng đen, vài tuần sau khi TT Obama nhậm chức, một ông giáo sư da đen bị cảnh sát hỏi giấy tờ, ông ta phách lối hỏi cảnh sát “có biết tôi là ai không?”, ý muốn khoe ông quen biết với TT Obama. Cảnh sát Mỹ dĩ nhiên không cần biết ai quen với ai, túm cổ mang về bót. Khi biết được câu chuyện này, phản ứng đầu tiên của TT Obama là chửi “cảnh sát ngu xuẩn”. Bị cả nước phản đối, ông biết là đã nói hớ, bèn tổ chức một buổi “nhậu”, bốn người ngồi uống bia tại Tòa Bạch Ốc làm huề, gồm có ông giáo sư, anh cảnh sát, ông Phó Biden và TT Obama.

Cho dù uống bia xí xóa, quan điểm của TT Obama đối với cảnh sát nói riêng và chuyện kỳ thị đen trắng nói chung đã hiện rõ hơn ban ngày. Quan điểm này về sau đã được củng cố mạnh hơn nữa. Trong khi đen bắn cảnh sát thì TT Obama không có phản ứng, hay cùng lắm thì điện thoại cho gia đình chia buồn cho có. Trắng bắn đen, TT Obama rầm rộ lên án, cử đại diện đặc biệt đi dự đám ma (Ferguson) hay đích thân tham dự (Charleston). Với thái độ như vậy, làm sao tránh được mâu thuẫn trắng đen ngày một nặng nề hơn?

Chưa hết. Trong tình trạng căng thẳng hiện nay giữa cảnh sát và dân da màu, TT Obama quyết định đi thăm... một nhà tù! Tổng thống đầu tiên trong lịch sử đi thăm nhà tù. Không phải đi thăm một sở cảnh sát, mà đi thăm một nhà tù, là nơi giam giữ những tội phạm do cảnh sát bắt được, một số lớn là dân da màu. Thông điệp của TT Obama không thể nào rõ ràng hơn. Ông đứng về phiá nào, mọi người đều nhìn rõ.

Ở đây ta cũng phải nói ngay, những cuộc bạo động lớn của khối dân da đen chỉ xẩy ra dưới thời các tổng thống Dân Chủ, từ Kennedy tới Johnson, rồi Carter, Clinton, và bây giờ, Obama, khi dân da đen biết họ đang nắm dao đàng chuôi, có thể yêu sách các tổng thống Dân Chủ, là những người lệ thuộc lá phiếu đen. Không xẩy ra dưới các tổng thống Cộng Hoà. Dưới thời các tổng thống Eisenhower, Nixon, Reagan, Bush cha và con, đã không có vụ bạo động nào đáng kể của khối dân da đen.

Anh cầu thủ bóng rổ da đen nổi tiếng Charles Barkley nói thẳng thừng cá nhân anh cũng như hầu hết dân da đen nhắm mắt bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ cả đời, rốt cuộc chẳng khá hơn gì, nghèo vẫn nghèo, bất công vẫn bất công. Lần này anh quyết định sẽ bầu cho thống đốc Ohio, ông Cộng Hoà John Kasich, không bầu cho Dân Chủ nữa.

Dù sao, trong cái nhìn của khối cấp tiến cũng như truyền thông phe ta, tất cả vẫn là lỗi của Cộng Hoà và của... Bush (dĩ nhiên không thể thiếu “tên tội đồ” Bush, thủ phạm của tất cả mọi tai hoạ!). Kẻ viết này không nói ngoa đâu. Anh nhà báo da đen Jamelle Bouie đã viết trên diễn đàn thiên tả Mother Jones, giải thích phong trào Black Lives Matter thật ra đã được “thai nghén từ thời TT Bush, với cơn bão Katrina tàn phá New Orleans, khi mà TT Bush cố tình không thèm cứu, để cho gần 2.000 dân da đen bị chết”.

Anh này cố tình quên khá nhiều chuyện, chẳng hạn như hầu hết số người chết là do bão phá vỡ đê, khiến cả thành phố bị ngập lụt không ai có thể chống đỡ gì, TT Bush hay bất cứ ai khác, có muốn “cứu” cũng chẳng làm gì được. Anh ta cũng cố tình quên sau cơn bão, thống đốc Louisiana và thị trưởng New Orleans, cả hai đều là đảng Dân Chủ, đều không cho phép TT Bush mang Vệ Binh Quốc Gia vào cứu ngay lập tức vì muốn bảo vệ quyền hành của mình. Một khi Vệ Binh Quốc Gia nhẩy vào cuộc là họ nắm toàn quyền quyết định mọi chuyện theo luật hiện hành, và đây là điều cả thống đốc lẫn thị trưởng đều không muốn. Dù vậy, cả đảng Dân Chủ và truyền thông phe ta vẫn nhất định là lỗi Bush đã không vào cứu sớm. Anh ta cũng chẳng nhắc đến chuyện tiểu bang Texas của Cộng Hoà bị TT Bush áp lực nhận nhiều dân đen tỵ nạn từ New Orleans qua nhất.

Giấc mơ “hoà hợp hòa giải” trắng đen tại Mỹ vẫn chỉ là giấc mơ, cho dù một ông da đen đã được bầu làm tổng thống. (06-09-2015)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
10/09/201521:19:40
Khách
Còn kỳ bầu Tổng-thông thứ 45th vào năm 2016 sẽ ra sao ? Điểm mặt các ƯCV của hai Đảng (Dân-chủ và Cộng-hòa} cho thấy TT tương lai, hoặc da Đen hoặc da Trắng, nhưng nhất định không phải là da Vàng rồi. Về phía đảng Dân-chủ. ƯCV TT nhất định phải là da Trắng . Và vì đảng Dân-chủ luôn luôn muốn làm những điều "Vĩ đại và Kỳ diệui" trong lịch sử USA, nên có thể chọn bà Mụ da trắng Hillary Clinton, ra tranh cử chăng ? Riêng về phía đảng Cộng-hòa ,ƯCV TT có thể da Đen hay da Trắng. Theo tôi nghĩ Cộng-hòa nên thử chọn ƯCV da "Đen" xem sao ??? Hiện ƯCV/ TT Mr. Ben Carson {da Đen} rất được cử tri Cộng-hòa ủng hộ. Ông Ben Carson tướng mạo chững chạc, điềm tĩnh,cách nói và giọng nói truyền cảm,kiến thức cao. nhìn chung có tư cách Lãnh đạo hơn nhiều, so với Đấng tiên tri Obama của dảng Dân-chủ. Chờ xem. !!!!! Vubinh
10/09/201520:35:57
Khách
Tron nhiệm kỳ 1 (2008-2012) UCV Tổng-thống thứ 44th/ USA, Mr. Barack H. Obama đắc cử với tỷ-lệ bầu chọn là 93% thuộc sắc tộc African/US ( da Đen}, 23% White (da Trắng), số còn lại là Á-châu,Trung-đông, và Âu-châu. Sở dĩ cử-tri Afrian/US đi bầu với tỷ lệ cao là vì Họ đóan chửng TT Obama, cùng màu da "Đen) giống như Họ, nên sẽ sẵn sàng giúp đỡ để có cơ hội "Vươn lên". Tuy nhiên tới cuộc bầu nhiệm kỳ 2 ( 2012-2016}, tỷ lệ cử tri African/US ( da Đen) bầu chọn UCV Obama lại giảm sút rõ rệt chỉ khoảng 87%, lý do là trong nhiệm kỳ 1, Công-đồng AfricanUS cảm nhận rằng "Đấng cứu-thế" Obama đã chưa có hành động nào tích -cực để giúp Họ tiến lên mà ,lại còn "được" Cảnh-sát dượt Họ dài dài. Ôi thất vọng, thay vì Hy-vọng !!!!! Vubinh
09/09/201502:25:08
Khách
Toi không hiểu : số người bàu là người Trắng hay Đen?
Chờ xem?(wait and see)
08/09/201520:52:52
Khách
Người Dân bình thường, ít hiểu biết về cụm từ "Phải đạo chính trị" (Plitical Correctness) là gì ??? Cum từ này, có từ lâu, nhưng chúng ta nghe thấy các chính-trị gia Mỹ lập lại nhiều nhất là từ khi Đấng Tiên-tri Obama xuất hiện trên chính trường Hoa-kỳ. Theo hiểu biết "sơ đẳng" của kẻ hèn này, về cụm từ "Phải đạo chính-trị ," đó là những điều chúng ta nói hay việc chúng ta làm, "Phải "phù hợp với "Ngũ Quan" {Thính giác, thị giác, khứu giác, vị giác vả súc giác} của các Chính-tri-gia, như khi các Vị ấy nói "Đen" thì Dân quèn không được nói "Trắng" , các Vi nói "Thơm", Dân quèn không được nói "Thối " vân, vân và vân.!!!! Một số ví dụ điển hình đã được tác giả bài viết, Vu-Linh đan cử rõ ràng. Vubinh.
08/09/201520:16:16
Khách
Gần đến ngày "Tổng bầu cử", các chính trị -gia thuộc xứ Cờ-hoa thi nhau gặp "Cử tri" trước là xin "Tiền" sau là xin "Phiếu". Sau khi đắc cử, các Vị vỗ ngực xưng là "Bởi Dân",làm việc " cho Dân ", và " Vì Dân".. Nhưng khi Dân cần đến sự gíup đỡ của các Vị, thì Dân phải biềt điều "Phải đạo chính trị" {political correctness) !!! ??? Vubinh
08/09/201519:45:13
Khách
Sau vụ Cảnh sàt "mời" Ông Giáo-sư da "Đen" bạn của TT Obama vào "Tù" vì tội không thi hành lệnh "Mời". Tổng-thống Obama, da "Đen" -bạn thân của Ông Giáo-sư, da "Đen"- sỉ vả Cảnh -sát là "Điên khùng". Vài ngày sau, Tổng-thống Obma (da Đen) thấy tâm gan "bất ổn" liền "xin lỗi "Cảnh-sát" và "mời" Cảnh-sát vào Bạch -Cung uống "bia" cho quên sầu . Bốn vị gồm TT Obama, PTT Biden, Ông Giáo sư da "Đen" và Cảnh-sát "Tu" hết 4 chai bia. Tiền tu bia "Ai" trả. Xin thưa Người Dân trả {qua luật thuế). Đời là vậy !!!???? Vubinh. Khó nói quá.
08/09/201519:27:38
Khách
Nước Mỹ đã thử 2 loại da - hầu hết trắng, và hiện là đen - khi chọn bầu tổng thống rồi, mà vấn để kỳ thị trắng - đen coi bộ chưa giải quyết nổi. Có lẽ đây là lúc nên thử chọn bầu 1 người da vàng như người Việt, biết đâu sẽ khá hơn nhỉ ?

San Diego, Hoa Kỳ
08/09/201518:57:08
Khách
Rất chính xác ! Nếu dân Mỹ chưa ngán hay vẫn còn nằm mơ thì cứ việc...
08/09/201517:42:55
Khách
Cám ơn tác giả đã viết bài bình luận rất chính xác, vấn đề đen trắng ở Mỹ không bao giờ hết, lại càng kỳ thị hơn . khi có một tổng thống da đen kêu gọi" Hoà Giải Dân Tộc" mà oái oăm thay chính tông tông đen này kỳ thị hơn ai hết.

Tiến Nguyễn
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.