Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Kể Chuyện Gia Đình/Chuyện Tình: Người Xưa 2: Lá Thư Xanh...

23/05/201500:00:00(Xem: 3012)
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình hay Chuyện Gia Đình

Kể Chuyện tình hay Chuyện Gia Đình là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con… của bạn cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình của bạn.

Có biết bao nhiêu chuyện để kể, tâm sự, chuyện vui, truyện ngắn, truyện dài … Mời bạn viết và gửi cho Việt Báo, hoặc eMail cho: giadinh@vietbao.com hay minanguyenha@yahoo.com

Trang Gia Đình/ Chàng&Nàng chờ chuyện tình hay chuyện gia đình của bạn.

Tuần này là chuyện tình lãng mạn dễ thương của tác giả ThaiNC. Cám ơn anh ThaiNC đã chia xẻ chuyện tình với độc giả trang Gia Đình. Chuyện có 5 chương, đăng 5 kỳ.

NGƯỜI XƯA

ThaiNC

Chưong 2: LÁ THƯ XANH

Thằng bạn lại hỏi có muốn nhìn lại “người xưa” ?

Tôi nói bây giờ thử đi ngang nhà. Nếu còn chút duyên nào đó, sẽ được thấy nàng bên trong. Chỉ nhìn, để xem dung nhan ấy bây giờ ra sao, vậy thôi, rồi sẽ bước qua không cần phải chào hỏi gì cả! Còn nếu hết duyên không gặp thì coi như…vĩnh biệt. Vài ngày nữa tôi trở về Mỹ rồi, không biết khi nào trở lại. Nó hỏi còn nhớ nhà nàng hả? Ô hay, mới 20 năm, làm sao quên được? Thằng bạn cười, hỏi tiếp ngày xưa tụi mình thằng nào cũng nhát như thỏ đế, mày làm cách nào tới nhà Minh Châu chơi được vậy?

Tôi bèn kể lại chuyện hôm tới nhà nàng lần đầu, đó là một giai thoại không bao giờ quên.



Bạn còn nhớ một trong những mục thường xuyên nhứt trong kỳ sinh hoạt hè ở địa phương năm ấy là chương trình LÍNH HÁT LÍNH NGHE, tức là mỗi tổ ngồi thành vòng tròn, mỗi người sẽ hát một bài ca nào đó. Ca xong có quyền chỉ người kế. Hôm đó Minh Châu cũng phải ca một bản xong cô ấy chỉ ngay…ThaiNC tôi phải ca tiếp theo!

Có chết không chứ ? Nhạc cách mạng tôi không hề biết một bài nào cho trọn vẹn, kể cả những bài thông dụng nhứt, nhưng người đẹp đã điểm mặt chỉ tên, trốn đâu cho đặng? May quá tôi có vốn liếng một số bài ca Hướng Đạo. Trước kia tôi đã là một Kha Sinh, tức là Hướng Đạo…hơi lơn lớn rồi, bắt đầu hát những bài tình ca lãng mạn. Hôm đó tôi hát bài này, bây giờ chỉ còn nhớ tản mạn vài câu như vầy:

Yêu nhau đâu phải chỉ nhìn nhau?
Nhìn nhau chưa chắc đã yêu nhau…thứ thiệt.
Yêu nhau đâu phải chỉ ngồi sau xe
Ngồi sau xe, rồi lại cinê…chưa chắc là đã yêu nhau!
Yêu nhau đâu phải chỉ cầm tay
Cầm tay chưa chắc đã yêu nhau thứ thiệt
Yêu nhau đâu phải chỉ là hôn nhau
Là hôn nhau, chứ là hôn nhau…chưa chắc là đã yêu nhau!...

Bài ca đơn giản vậy thôi. Chữ “yêu” tôi đổi thành “thương” cho nhẹ chút, không thôi chúng nó kiểm điểm tôi hát nhạc vàng đồi trụy, phản cách mạng!

Hôm sau tôi ngồi nhà chơi có thằng nhỏ tới nhà đưa mảnh giấy. Nó nói chị Châu nhà bên cạnh nhờ đưa cái thư này cho anh Thái.

Mèn ơi tôi sung sướng quá ! Minh Châu viết thư cho tôi ! Oh My God!

Có mấy chữ thôi, đại khái nàng nói hôm qua tôi ca bản nhạc gì lạ quá nhờ tôi chép lại dùm. Nàng đã nhờ dĩ nhiên tôi phải làm ngay. Thằng nhỏ nói sẽ chờ tôi chép xong mang về cho chị Châu. Tôi bèn chạy vô nhà hí hoáy định chép lại bài hát trên mảnh giấy của Minh Châu, chị tôi đi ngang hỏi chuyện, bả la:

- Mi ngu quá. Lấy tờ giấy khác chép, còn cái thư này phải giữ chớ.

Ô hay đúng ghê! Tôi ngu thật. Phải giữ cái thư này làm kỷ niệm.

Kiếm được tờ giấy khác trong nhà thiệt đẹp tính bắt đầu, bà chị lại nói.

- Mi ra nói thằng nhỏ đi về đi, tý nữa mi mang bài hát tới nhà nó.

Tôi ngạc nhiên

- Chi dzậy? Sẵn có thằng nhỏ để nó mang về.

Bà chị gõ lên đầu thằng em than:

- Mi khờ quá. Muốn cua hắn mi phải tới nhà hắn chơi. Mà hắn không mời lấy chi mà tới! Đây là cơ hội mi có lý do tới nhà chơi đàng hoàng lần đầu, phải nắm cơ hội này chớ.

Trời ơi bà chị hơn tôi có 2 tuổi mà thông minh cực kỳ, kinh nghiệm đầy mình. Nhờ bả chỉ bảo chứ mình tôi hư bột hư đường ráo!

Khoảng một tiếng sau, chăm chút được trọn bài bát trên tờ giấy pelure màu xanh loại dùng để viết thư, tôi hồi hộp tới nhà Minh Châu.

Run chứ, sao mà không cho được. May nhờ có bài hát làm bùa hộ mệnh, có lý do để tới chứ đâu phải khơi khơi ! Vậy mà vẫn run như thường.

Khi còn cách nhà nàng khoảng 3,4 căn đã thấy Minh Châu ngồi trên chiếc xích đu trước nhà có vẻ như đang chờ. Thấy tôi, nàng đứng dậy tiến tới sát hàng rào vừa cười vừa vẩy tay chào. Tôi lúc đó đang đánh bò cạp, tim đập còn hơn trống làng, nhưng thấy nụ cười của Minh Châu là quên hết tất cả.

Ôi tình yêu!
Làm sao định nghĩa được tình yêu
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt…

Tiến tới sát hàng rào tôi cầm tờ giấy có bài nhạc trao ra, chưa kịp nói với nhau lời nào, từ trong nhà ba của nàng bước ra hỏi

- Ai đó Châu?

Ông ra đúng lúc tôi đang trao Minh Châu tờ giấy pelure màu xanh đó làm tôi sợ đến rụng rời, và nàng cũng xanh mặt. May mà nhanh ý nói:

- Thái ở chi hội tới nói con tối nay đi họp.

Nàng vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu. Tôi hiểu ý, lẹ làng vòng tay chào ổng:

- Thưa bác con về.

Nói xong là tôi quay lưng phóng một mạch, khỏi cần chào Minh Châu luôn.



Đến bây giờ thỉnh thoảng ngồi nhớ lại chuyện xưa, vẫn còn vấn vương một điều không biết bữa đó khi tôi về rồi, ông ta có đòi Minh Châu đưa tờ giấy có bài hát cho ông ấy kiểm duyệt?

Lỡ mà ông kiểm duyệt thiệt thì ông nghĩ gì khi đọc những dòng chữ:

Yêu nhau đâu phải chỉ là hôn nhau,
Hôn nhau chứ là hôn nhau… Chưa chắc là đã yêu nhau !

ThaiNC
(Còn tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.