Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Học Hỏi Được Gì Từ Biến Cố 30 Tháng 4 Sau 40 Năm

24/04/201500:00:00(Xem: 3677)

Thấm thoát mới đó mà đã 40 năm trôi qua kể từ khi miền Nam rơi vào tay Cộng sản. Thời gian gần nửa thế kỷ cũng đủ để người Việt quốc gia nhìn lại cuộc chiến đau thương cùng với bạn và thù, hầu rút tỉa những bài học xương máu để có thể dùng cho việc quang phục quê hương. Đau đớn cho người miền Nam là chúng ta phải đối diện với một kẻ thù độc ác, thủ đoạn và sát cánh với một người bạn bất trắc, sẵn sàng phản bội bất cứ lúc nào vì quyền lợi, bất chấp lời hứa cam kết được ký bằng giấy trắng mực đen công khai trên các hiệp định.

Mỹ viện trợ quân sự cho miền Nam. Vì nhu cầu và vì quyền lợi, Mỹ cắt viện trợ thì miền Nam phải thua vì lấy súng đạn đâu mà đánh lại với Bắc quân. Có điều cũng nên nói ra ở đây là miền Nam đã phải chịu thua một cách ô nhục vì tầng lớp lãnh đạo ươn hèn, nhu nhược. Một Nguyễn văn Thiệu vô liêm sỉ và hèn nhát leo phi cơ chạy thoát thân trong tình thế dầu sôi lửa bỏng; Một Dương văn Minh nhu nhược đầu hàng vô điều kiện khi chưa tìm một phương cách nào chống đỡ cho sự suy sụp của miền Nam đã làm cho miền Nam chết một cái chết ô nhục, kéo theo cả chục triệu quân dân miền Nam lọt vào tay bọn quỷ đỏ Cộng sản Việt Nam. Nếu miền Nam có một cấp lãnh đạo can đảm, bất khuất, quyết đương đầu với Bắc quân bằng mọi giá. Khi tình hình quân sự bắt đầu nguy ngập thì phải có kế hoạch rút quân về miền Tây tiếp tục chiến đấu thì chắc chắn miền Nam không sụp đổ một cách nhục nhã như đã xảy ra vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Sau này có người kể tướng Tư lệnh vùng 4 là Nguyễn khoa Nam đã có kế hoạch hành quân vào mật khu để tiếp tục chiến đấu nhưng tiếc thay chuyện không thành vì có một viên đại tá giữ mật mã hành quân bỏ chạy. Âu đó cũng là do vận nước xui xẻo của miền Nam đã đến hồi mạt vận, không còn cách gì cứu vãn được nữa.

Năm 1980 tôi đến Mỹ định cư theo diện tỵ nạn. Là một người thích tìm hiểu lịch sử, tôi đến các thư viện để truy tìm những tờ báo chính trị của Mỹ như Newsweek và Time để mong đọc được những bài vở chính trị, quân sự liên quan đến sự sụp đổ của miền Nam vào ngày 30 tháng 4. Tôi thực sự ngạc nhiên vì bài vở liên quan đến biến cố 30 tháng 4 của miền Nam rất ít và thưa thớt.Tại sao một biến cố lớn liên quan đến một quốc gia đồng minh của Mỹ trong hàng chục năm trời lại bị báo chí Mỹ thờ ơ, hững hờ như vậy. Sau này tôi ngẫm nghĩ tự tìm ra câu trả lời là: cuộc chiến Việt Nam đã gây quá nhiều đau khổ, phân hoá cho xã hội Mỹ nên người Mỹ tìm cách lảng tránh cái chết của Nam Việt Nam. Nếu cứ tiếp tục loan tin chiến sự Việt Nam một cách ồn ào thì càng làm cho người Mỹ phân hoá, đau nhức thêm. Hãy để cho Nam Việt Nam chết một cái chết âm thầm, yên ổn nên truyền thông Mỹ không loan tin rùm beng, ồn ào. Xem thế mới thấy cái siêu đẳng của truyền thông Mỹ mà còn lâu mới có người theo kịp.

Mới đây truyền thông Mỹ ồn ào loan tin: ”Thượng nghị sĩ Mccain tuyên bố Mỹ chưa thể bán vũ khí sát thương cho Việt Nam vì Việt Nam chưa tôn trọng nhân quyền”. Báo chí truyền thông Việt tỵ nạn cũng lải nhải nhắc lại lời tuyên bố của ông Mccain. Nhìn lại câu tuyên bố trên thì thấy hai vế của câu nói không liên quan gì đến nhau cả. Chuyện bán võ khí sát thương và chuyện tôn trọng nhân quyền của Cộng sản Việt Nam không có quan hệ lô gích gì với nhau cả. Nói xin lỗi, nếu chuyện bán võ khí sát thương cho Việt Nam có lợi cho Mỹ thì Mỹ sẽ bán ngay, không đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền gì cả. Mỹ cũng thừa biết Việt Nam là nước vi pham nhân quyền trầm trọng trong mấy mươi năm nay. Nói ra chuyện này để cảnh giác báo chí truyền thông Việt tỵ nạn. Truớc khi loan tin gì phải tìm hiểu sâu xa, sự sai đúng của vấn đề chứ không phải nghe chính khách Mỹ tuyên bố điều gì là ồn ào phổ biến. Giới chính khách là giới luôn có những phát biểu dối trá, hào nhoáng, thiếu sự trung thực cẩn trọng. Phải biết can đảm phê phán những sai trái trong những tuyên bố ồn ầ thì mới làm lợi đuợc cho tiến trình quang phục quê hưong,

Ngày 30 tháng 4 gần đến nơi rồi, những người Việt định cư ở miền Nam California muốn tổ chức một buổi lễ tưởng niệm ở traị Pendleton, là nơi họ tạm ở đầu tiên khi đến Mỹ, nhưng rốt cuộc buổi lễ phải hủy bỏ vì chính quyền Mỹ không chấp nhận cho người tỵ nạn được sử dụng lá cờ vàng trong buổi lễ. Chuyện cấm người Việt tỵ nạn sử dụng lá cờ vàng trong một buổi lễ vài tiếng đồng hồ là một quyết định thiếu hiểu biết của Mỹ và đã làm buồn lòng không ít người Việt tỵ nạn. Chuyện sử dụng lá cờ vàng trong buổi lễ chỉ nhằm nhắc nhớ đến kỷ niệm xưa.Tiếc rằng chuyện này cũng không được thực hiện. Điều chua xót này nhắc nhở cho những người Việt tỵ nạn là phải nỗ lực chiến đấu để một ngày nào đó có được tự do làm những điều mình muốn trong đó có chuyện tưởng niệm một quê hưong xa ngút ngàn đã bị xoá tên trên bản đồ thế giới.

Rồi lại mới đây Mỹ yêu cầu nhà nước Việt Nam đừng cho Nga sử dụng sân bay Cam Ranh để làm chỗ dừng chân cho những phóng pháo cơ của Nga. Năm 1975 Mỹ dùng đủ mọi cách để giật sập miền Nam, làm cho miền Nam rơi vào tay Cộng sản. Giờ lại đi xin xỏ kẻ thù cũ là Cộng sản Việt Nam đừng làm điều này điều nọ liên quan đến sân bay Cam Ranh. Cộng sản Việt Nam cũng chưa dứt khoát trả lời Mỹ vì còn vướng víu quan hệ với Nga. Xem thế mới thấy sách lược đối ngoại của Mỹ cũng không có đường lối dứt khoát, nay thế này, mai thế khác. Làm đồng minh với Mỹ cũng khó biết làm sao cho Mỹ hài lòng.

Bốn mươi năm trôi qua đã làm cho lớp nguời Việt quốc gia hôm nay khôn ngoan, sáng suốt hơn. Phải giữ thế độc lập và không làm tay sai cho bất cứ siêu cường nào vì siêu cường nào cũng tính toán những bước đi có lợi cho quốc gia họ. Có sáng suốt và can đảm mới mong giữ được độc lập cho đất nước, tránh khỏi cảnh “ dịch chủ tái nô” như bao nhiêu lần đã xảy ra.

Los Angeles, một chiều hanh nắng cuối tháng 4 năm 1975

TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG

Muốn đọc những bài khác cuả Trần viết Đại Hưng thì vào những trang sau:

1) Vào www.vietbao.com, đánh bốn chữ Trần Viết Đại Hưng vào ô trống phiá trên có hàng chữ “ Nhập vào từ cần tìm”, rồi bấm vào phía sau

2) Hay vào www.hung-viet.org bấm vào hàng chữ Nhân Vật- Tác giả phía trên rồi bấm vào tên Trần viết Đại Hưng

Ý kiến bạn đọc
24/04/201522:02:13
Khách
Ông bạn TVDH.
Quả đúng, ông bạn quá phiến diện để nhận sự việc...Nguyễn văn Thiệu không co giò bỏ chạy như bạn nói, hảy truy cứu kỷ lại. Ông bạn có biết cuộc điện đàm giửa tướng Nam và TT/Thiệu? Và ông bạn có biết mật lệnh gì cho ông Đại sứ đối với ông Thiệu? Và ông bạn có biết ông Đại tá tham mưu trưởng vùng 4 dưới quyền tướng Nam nghe lệnh ai để phản lại chủ soái mình? 3 câu hỏi tầm thường nầy nằm trong hàng chục câu hỏi, mà nếu chưa trả lòi được xin đùng phê phán vội.
24/04/201515:33:50
Khách
Nhận định một cách hời hợt, phiến diện và một chiều. Ai chẳng biết "Phải giữ thế độc lập và không làm tay sai cho bất cứ siêu cường nào..." nhưng làm thế nào ? Bài viết không có câu giải đáp !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
Tôi đã trót có dăm ba lời về nón cối, mũ cối, và dép râu nên (lỡ trớn) cũng xin được thưa luôn, đôi câu, về cái nón tai bèo...
Bạn ơi, -Kẻ trí tuệ ít lỗi lầm và khi phạm lỗi thì nhận biết và tu sửa. Kẻ ngu si không biết lỗi lầm và khi nhận biết thì biện minh mà không hề tu sửa. -Kẻ trí tuệ trước mọi sự việc đều tìm hiểu và phân tích lợi-hại. Còn kẻ ngu si chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. -Kẻ trí tuệ biết đo lường thời thế. Còn kẻ ngu si thì làm bừa, khi thất bại lại đổ lỗi cho Trời. Tức khí nhảy ra đâm chém dễ. Nhẫn nhục chờ thời khó, “Khảng khái cần vương dị. Thung dung tựu nghĩa nan.” (Lý Trần Quán Tiến Sĩ đời Lê Trung Hưng)
Theo VOA Tiếng Việt hôm 9-9-2022 bà Aler Grubbs, giám đốc Quốc gia USAID Mỹ tại Việt Nam và ông Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng GD&ĐT-VN đã ký kết bản ghi nhớ nâng cao chất lượng giáo dục Đại học và thúc đẩy xây dựng một nền Đại Học Tự Trị tại Việt Nam...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.