Hôm nay,  

Những sự dối trá ác độc của truyền thông về Việt Nam cuối cùng đã bị phơi bày

30/03/201500:01:00(Xem: 16143)

CHỐNG TÀU DIỆT VIỆT CỘNG

Bản tin số 63— Ngày 30 tháng 03 năm 2015 

Những sự dối trá ác độc của truyền thông về Việt Nam cuối cùng đã bị phơi bày

Một câu chuyện làm bừng mắt cuối cùng nói lên sự thật về chiến tranh gây tranh cãi nhất của Mỹ

 

WND (25-03-2015)

Tác giả: Chelsea Schilling

Người dịch: Trần Văn Minh

Ngày 30-03-2015

blank


​Vào n
gày 11 tháng 6 năm 1963, một nhà sư Phật giáo Đại thừa Việt Nam tự thiêu tại một ngã tư đông người ở Sài Gòn.

blank
​Thiếu
Tướng Nguyễn Ngọc Loan của Nam Việt Nam, Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia Việt Nam, tử hình một du kích Việt Cộng vào ngày 01 tháng hai năm 1968.

Những hình ảnh đáng kinh ngạc đã mãi mãi in sâu vào tâm trí của người Mỹ trong thập niên 1960.

Một nhà sư tưới đầy xăng lên mình và tự thiêu đến chết trên một con đường tấp nập ở Sài Gòn.

Một cảnh sát trưởng của Nam Việt Nam chĩa súng vào đầu của một tù nhân và sắp sửa bóp cò.

Một bé gái trần truồng khóc lóc và đang chạy khỏi một cuộc tấn công bom napalm của Mỹ khiến cô bị phỏng nặng.

Đó là chiến tranh Việt Nam như được miêu tả qua ống kính thiên lệch của giới truyền thông Mỹ.

Lính Mỹ bị coi là kẻ điên khùng giết trẻ em và nghiện ma túy, và những kẻ giết người. Đồng minh Việt Nam của Mỹ Việt cũng không tốt hơn; họ thường được miêu tả là tham nhũng, hèn nhát và không xứng đáng với sự hy sinh của quân đội Mỹ.

blank


​Trang nhất của nhật báo
Plain Dealer tường trình vụ lính Mỹ giết hại hàng loạt thường dân Nam Việt Nam vào ngày 16 tháng 3 năm 1968.

Nhưng phải chăng những hình ảnh và cảnh tượng này – nhảy múa trên truyền hình và báo chí Mỹ - thực sự tiêu biểu cho câu chuyện có thật ở Việt Nam và sứ mạng ngăn chặn sự lan rộng của chủ nghĩa cộng sản?

Phó giám đốc Richard Botkin và giám đốc Fred Koster có một cái nhìn khác biệt về chiến tranh Việt Nam và các binh sĩ từng chiến đấu, trong bộ phim tài liệu mới, "Ride the Thunder: Một câu chuyện chiến tranh Việt Nam về chiến thắng và sự phản bội", sẽ được phát hành vào ngày 27 tháng 3 tại Westminster, California. Bộ phim miêu tả những câu chuyện đầy cảm hứng mà các phương tiện truyền thông đã bỏ quên - một câu chuyện về tình bạn, lòng dũng cảm, lòng yêu nước và sự hy sinh.

Botkin nói, thẳng thắn mà nói, người Mỹ đã bị lừa.

"Những người phục vụ ở Việt Nam trong mọi khía cạnh đều tuyệt vời như cha chú của họ, những người phục vụ trong Thế chiến thứ Hai". Ông nói với trang tin WND, thêm rằng "có hàng ngàn sĩ quan cấp úy phục vụ trong thủy quân lục chiến và lục quân, nhưng chỉ một cái tên duy nhất được nhắc tới là Trung úy William Calley", một cựu sĩ quan quân đội Mỹ bị kết tội giết chết 22 thường dân Nam Việt Nam không có vũ khí trong tay tại Mỹ Lai vào ngày 16 tháng 3 năm 1968.

Botkin nói: "Chúng ta phải thay đổi điều đó".

Sau nhiều năm chiến tranh kết thúc, cựu Tổng thống Richard Nixon than rằng: "Không có sự kiện nào trong lịch sử nước Mỹ bị hiểu lầm nhiều hơn là chiến tranh Việt Nam. Khi đó nó được tường trình sai. Bây giờ nó được ghi nhớ không đúng cách".

blank


​“Ride the Thunder”: binh sĩ thủy quân lục chiến ở Việt Nam

Ông Botkin cho biết, nhiều bộ phim phổ biến về Việt Nam - như "Apocalypse Now", "The Deer Hunter", "Good Morning, Việt Nam", "Rambo" và "Full Metal Jacket" – phục vụ giải trí thật tuyệt vời, nhưng chúng thường bóp méo quá đáng sự thực về các chiến sĩ, là những người đã chiến đấu dũng cảm để ngăn chặn sự lan rộng của chủ nghĩa cộng sản.

blank


​Richard Botkin

Ông Botkin nói, "Họ miêu tả những người lính Mỹ là những kẻ nghiện ngập, lường gạt, là một nạn nhân, đi vào chiến tranh vì lý do sai lầm. Và khi người lính ấy trở về, anh ta chắc chắn sẽ bị đẩy qua bên lề và tùy lòng thương xót của hệ thống hành chánh quân sự. Và đồng minh Việt Nam của chúng ta được miêu tả tệ hại hơn. Họ được cho là tham nhũng, không hiệu quả, không muốn chiến đấu, không xứng đáng để được [Mỹ] bảo vệ".

Nhưng Botkin - người cũng là tác giả cuốn sách của WND dẫn tới bộ phim "Ride the Thunder", và đã đi xem lại các chiến trường xưa ở Việt Nam và ghi lại những câu chuyện về thủy quân lục chiến Việt Nam và các cố vấn Mỹ của họ - nhất quyết khẳng định rằng "các điều mô tả đó là hoàn toàn sai".

Ông nói, "Bộ phim là nỗ lực của chúng ta để cố gắng sửa chữa lại các sai lầm lịch sử, để giữ lại một hồ sơ tích cực hơn về người lính Mỹ và cũng như đồng minh Việt Nam của chúng ta. Cộng sản là kẻ ác. Chúng ta phản đối là đúng".

Vào đầu thập niên 1970, theo chương trình "Việt Nam hóa chiến tranh" của Tổng thống Richard Nixon, cuộc chiến được chuyển cho miền Nam Việt Nam. Phim của ông Botkin kể về câu chuyện ít được biết đến của một số chiến sĩ thủy quân lục chiến Mỹ và Việt Nam, kẻ đã chiến đấu dũng cảm để ngăn chặn cuộc xâm lăng của Cộng sản - gần như giữ vững được Nam Việt Nam - trong đợt tổng tấn công của Bắc Việt từ vùng Phi Quân sự [vĩ tuyến 17], được biết đến với tên Chiến dịch Xuân Hè 1972.

Trong một câu chuyện có thật, bộ phim cho thấy như thế nào khi quân đội Bắc Việt với 20.000 binh sĩ và 200 xe tăng liên tục tiến đến cầu Đông Hà, cuộc tấn công của họ đã bị một lực lượng nhỏ với hơn 700 thủy quân lục chiến Việt Nam và cố vấn quân sự Mỹ chặn lại.

Mặc dù các binh sĩ thủy quân lục chiến Việt Nam gần như thắng trận, họ sẽ phải chịu đựng kinh khủng, đói khát và trải qua nhiều năm lao động khổ sai sau chiến tranh dưới tiến trình cải tạo của cộng sản.

blank
​D
iễn viên Joseph Hiếu đóng vai đại úy thủy quân lục chiến Việt Nam Lê Bá Bình (thứ hai từ trái sang), người bị giam tại một trại cải tạo của cộng sản trong bộ phim, "Ride the Thunder"

 blank


​Trung tá
Lê Bá Bình ở Quảng Trị trước khi bị thương lần thứ 9, năm 1972

Bộ phim theo chân đại úy thủy quân lục chiến Lê Bá Bình, nhân vật chính do Joseph Hiếu thủ vai, trong thời gian ở trại giam của cộng sản ở Nam Hà vào năm 1979.

Ông Botkin giải thích, "Chúng tôi bắt đầu với ông trong một trại cải tạo và với tất cả những sự hồi tưởng. Trong lúc hồi tưởng, chúng tôi đi đến Việt Nam, sau Thế chiến thứ II, với anh ta như một cậu bé. Chúng tôi đi đến tất cả người Mỹ và người Việt Nam, những người được phỏng vấn và kể lại một cách thích đáng câu chuyện thông qua kinh nghiệm cuộc sống của Bình".

Bình, một người khó có đối thủ trong sự nghiệp chiến đấu, đã phục vụ 13 năm ở các chiến trường hạng nặng và 11 năm trong các trại tù. Mặc dù có rất nhiều vết thương chiến tranh và đồng đội bị tử nạn, ông đã cho thấy sự can đảm vững chắc trước những khó khăn khôn cùng. Ông đã bị thương chín lần và được giải thưởng Huy chương bạc của Mỹ.

Ông Botkin giải thích, "Khi người Mỹ đến Việt Nam, họ thường ở khoảng 12 hoặc 13 tháng, nhưng Bình đã ở đó thường xuyên. Nhờ ông mà chúng tôi kể lại câu chuyện, hy vọng sẽ làm cho người Mỹ thấy rằng sự hy sinh của họ là hợp lý".

 blank


​"Ride
the Thunder": trại giam cải tạo của cộng sản

 

"Khi chiến tranh kết thúc, hàng triệu người dân Việt Nam di tản chạy trốn cuộc xâm lược của cộng sản. Những người dân vô vọng đã phải đối mặt với tù tội và tử hình. Vào sáng ngày 30 Tháng Tư năm 1975, thủy quân lục chiến Việt Nam không còn tồn tại sau 21 năm chiến đấu.

Dàn diễn viên của bộ phim bao gồm nhiều người tỵ nạn Việt Nam. Thực ra, địa điểm của buổi chiếu phim ra mắt, miền Nam California, là nơi ở của khoảng 370.000 người Mỹ gốc Việt, nhiều người trong số họ là những người di dân thế hệ đầu tiên, người tỵ nạn hay cựu chiến binh của miền Nam Việt Nam trước đây. Gần 200.000 người Mỹ gốc Việt sinh sống tại Quận Cam.

Ông Botkin nói, "Đối với họ, kể câu chuyện này đòi hỏi nhiều hơn là một việc làm. Điều này thực sự là một cái gì đó họ nhiệt tình tin tưởng. Tất cả những người này chống cộng manh mẽ. Họ nhiệt tình, bởi vì họ đã phải chịu đau khổ dưới bàn tay của người cộng sản. Gia đình của họ đã bị giết hoặc bị tra tấn dã man. Họ đã mạo hiểm rất nhiều và phải trả một giá cao cho sự tự do của họ. Tôi không thể không tôn trọng họ".

 

blank
​“Ride the Thunder”: trại cải tạo của cộng sản

Ông Botkin cho biết, đối với sứ mạng của Mỹ tại Việt Nam, nỗ lực của Mỹ đã mua thời gian cho phần còn lại của Á Châu đang phát triển xây dựng tự do mà không bị ảnh hưởng của cộng sản.

Ông nói, "Khi chúng tôi đặt chân lên bờ vào năm 1965, đã có những cuộc nổi dậy của cộng sản ở Philippines, Malaysia, Indonesia, Thái Lan. Các nỗ lực của Mỹ - cùng với tất cả những sai sót mà người ta chỉ ra – đã chặn đứng sự lan rộng của cộng sản và giúp cho các nền kinh tế đó thời gian để phát triển. Tôi không nghĩ rằng có bất kỳ thắc mắc gì về các nỗ lực đúng đắn của chúng ta".

Đối với uy tín của Mỹ ngày hôm nay, ông Botkin nói, "Chúng ta đang chiến đấu cho linh hồn của quốc gia. Người ta nghĩ rằng nước Mỹ xấu. Nhưng Mỹ là ánh sáng soi đường cho thế giới. Chúng ta là người tốt”.

"Chúng ta là những người tốt trong Thế chiến II. Chúng ta là những người tốt trong chiến tranh Triều Tiên. Và không ngờ rằng, chúng ta là những người tốt ở Việt Nam".

blank


​“Ride the Thunder”: chiến thắng gần cầu Đông Hà

 

Về tác giả: Chelsea Schilling là một biên tập viên tin tức và bình luận cho tuần báo WND và một cựu chiến binh quân đội Mỹ. Cô có bằng cử nhân báo chí và cũng là người soạn tin tức cho USA Radio Network và là một phóng viên tin tức cho nhật báo Sacramento Union.


Chống Tàu Diệt Việt Cộng


.
,

Ý kiến bạn đọc
03/04/201516:19:50
Khách
Cám ơn Schilling vế bài viết của Ông liên quan dên truyền thông thời chiến tranh VN. Nhưng quả thật rất thiếu sót nếu Ông cố tình bỏ quên giới truyền thông hịên nay tại Hoa-kỳ, theo tôi đa phần là "Giối trá, gạt gẫm".Nếu làm một so sanh chính xác thì giới Truyền thông Mỹ cũng tồi tệ như Truyền thông "Lề phải" tại VNCS hiện nay mà thôi ":bit miệng dư luận và nịnh hỏt, che dấu bọn có quyền", vubinh
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.