Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khi Em Xa Nhà...

22/01/201500:00:00(Xem: 3501)

Nhân ngày cuối tuần nghỉ lễ, em đi thăm con làm việc ở miền thung lũng hoa vàng. Xa nhau, em gởi anh vài dòng tin ngắn qua chiếc Iphone:

- Ở nhà một mình mấy hôm rồi có nhớ Em không? Đi rồi đến đây mới hiểu là các con “lonely” và nhớ nhà lắm.

Em đâu biết vài chữ trong lời nhắn lại dài như bức thư tình. Anh đọc đi đọc lại... cảm động chỉ vì một chữ “Em”. Danh xưng ấy bộc lộ cả một cõi lòng bởi nếu thiếu nó thì động từ đằng trước hẳn sẽ mông lung, mất đi nhiều ý nghĩa. Chỉ một chữ “Em” mà đã thức tỉnh mối tình mùa đông lạnh lùng đang yên ngủ. Viết được như vậy phải chăng câu hỏi cũng là tâm trạng của người hỏi? Anh đoán thế và trả lời em:

- Khi xa mới thấy gần! Thỉnh thoảng nên xa để thấy gần nhau. Tâm lý nhân sinh sống gần mà cư xử như đang ở xa nhau, yên ả vô tâm lúc mất rồi mới tiếc thì đã muộn! Tình cảm sinh ra và luôn ẩn hiện trong bóng tối vì con người so đo, sợ sự thật. Phương cách giúp nó hiện ra ánh sáng là chánh niệm. Chánh niệm chính là những khi xa nhau cách mặt rồi nghĩ về nhau tựa như người thiền nhắm mắt để lòng chăm chú hai động tác “thở vào, thở ra”.

Quan tâm sẽ dễ nhận thấy sự chân tình nhưng đầu nguồn sinh lực làm cho họ nhớ nhau vẫn là tình yêu. Có tình yêu thì dù xa mặt cũng không cách lòng. Hiểu tâm tình đó thì em tự biết mấy ngày qua, anh cô đơn, nhớ em cỡ nào rồi! Những điều này đàn ông thường hay giữ kín vì khó thổ lộ.

- Qua câu kế tiếp, em viết thiếu mất chủ từ nhưng vẫn êm ái vì chữ “Em” anh đã ca ngợi ở phần trên. Các con tuy nhớ nhà nhưng tâm trạng đó ví như cơn gió thoảng chỉ chốc lát là yên cây lặng gió... Tuổi đôi mươi không cho phép chúng tơ vương với buồn vui lâu dài vì con đường tương lai luôn bận rộn giống như chúng mình khi xưa lúc còn trẻ bôn ba tìm sự nghiệp. Đừng lo, chúng “lonely” cũng sẽ mau quên vì mải mê theo đuổi những mục đích chính đáng đang chờ trước mặt.


Vào những ngày rảnh rỗi, bỏ thời giờ đi thăm các con là niềm vui lớn của cha mẹ nhưng chỉ nên thăm ngắn hạn, vài ngày đoàn tụ rồi lại đi... Cố níu kéo ở lâu sẽ làm chúng không vui khi phải chia sẻ không gian, cắt bớt thời gian, thay đổi dự tính, thu xếp công việc để tiếp đón. Thông cảm với chúng vì đời sống riêng tư của tuổi trẻ luôn hữu hạn. Nói xa nói gần chi bằng nói với kinh nghiệm thực tế vẫn hơn mọi bề. Cuối cùng thì vợ chồng vẫn phải nương nhau mà đi hết quãng đời còn lại với một nhận xét tích cực là khi đôi đũa còn có đôi thì cuộc sống còn thực dụng và hữu dụng.

- Có gì ở trên cõi đời này vĩnh cửu nếu không vĩnh viễn là sự đổi thay! Đổi thay sẽ biến vầng trăng đang tròn thành khuyết giống như đôi ta, hai người ngày mai sẽ chỉ còn một... Ấy là cái bóng một cụ già lẻ loi đứng trước cửa nhà nhìn bình minh đến hay hoàng hôn đi. Làm gì với một chiếc đũa? Sử dụng thế nào với một chiếc dép? Đi kiếm chiếc khác thế vào ư? Có người nghĩ và làm thế... đoán chừng khi xưa ở “sòng bài cuộc đời” họ “cay cú” chưa ngả ngũ được thua! “Cuộc sống là làm sao biết nhảy múa dưới cơn mưa” thì có lẽ không may đã bị ướt như chuột lột! Phải tìm mọi cách để chẳng bao giờ “cuộc đời phải chịu đựng qua cơn bão” mà luôn luôn là những ngày nắng đẹp.

Một năm có bốn mùa, cuộc đời chia từng giai đoạn. Mỗi mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông đều sẵn có nét đẹp riêng nhưng chúng ta chỉ nhận biết khi chúng qua đi rồi tìm lại. Tình yêu trong tâm hồn cũng thế! Thỉnh thoảng hãy xa nhau để nhìn thấy nhau cận kề và trả lời câu hỏi “Ở nhà một mình mấy hôm rồi có nhớ Em không?” mãi mãi tích cực tựa như tâm tình này.

01/21/2015

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
Như vậy, từ hiện tượng đảng viên “quay lưng” lại với đảng đến chuyện dân bỏ mặc mọi việc cho nhà nước lo cho tới chuyện thanh niên, rường cột của Tổ quốc, cũng “khô đoàn” và “nhạt đảng” thì điều được gọi là “nền tảng Tư tưởng đảng” có còn gốc rễ gì không, hay trốc hết rồi?
Niềm vui trong Ngày Hội Ngộ, với đặc san được quý nương “khen” còn mấy ông già chồng chỉ gật gù “mầy giữ gìn sức khỏe để tiếp tục”. Tháng 5 năm 2020 và tháng 5 năm nay vì cái dịch Covod-19, không có cơ hội gặp nhau. Dù “ghét cay ghét đắng” mấy ông già chồng hành hạ “con dâu” nầy nhưng không được dịp hội ngộ với nhau, nhớ nhiều.
Khi đối với cha mẹ có thể cung kính mà vui vẻ, mới là tận Hiếu. Chữ “Kính” nhấn mạnh việc không để xảy ra sơ suất dù rất nhỏ, phụng dưỡng cha mẹ già xuất phát từ nội tâm, với khuôn mặt vui vẻ, mới có thể nói là “Hiếu.” Người già không khác những đứa trẻ, nhiều khi hay tủi thân, hờn dỗi và dễ phiền muộn. Con cái có thể cho cha mẹ ăn uống, hầu hạ cha mẹ khuya sớm nhưng rất khó biết đến nỗi buồn của cha mẹ lúc về già.
Giáo hội xin tán thán tinh thần hộ đạo và tu đạo của quí Thiện nam Tín nữ trong hoàn cảnh tai ương đầy kinh hãi hiện nay. Tất cả năng lực và công đức lớn lao này của người đệ tử, chúng con xin dâng lên cúng dường đức Thế Tôn trong ngày Đản sinh. Hàng trăm ngàn trái tim, hàng vạn ngàn bàn tay siết chặt giữa những thương đau tràn ngập của nhân loại, chúng con nguyện quán chiếu thật sâu sự khổ nạn hiện nay để kiên nhẫn mà vượt qua.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.