Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Như Lục Bình Trôi: Chuyện Gõ Báo Chùa Tại Hải Ngoại

19/01/201510:30:00(Xem: 7818)

NHƯ LỤC BÌNH TRÔI

CHUYỆN GÕ BÁO CHÙA TẠI HẢI NGOẠI

 

Nguyễn Thượng Chánh, DVM

 

Nói rõ là tôi không phải là một nhà văn hay một nhà báo gì cả. Tôi chỉ là một nhà gõ quèn mà thôi.

Tôi gõ “chùa “, để tự mình trau dồi thêm kiến thức, để tự học hỏi, để giải khuây, để cho vui, để khỏi nghĩ quẩn, để bắt trí não làm việc,đề phòng bị bệnh Alzeihmer, để thoát ly, và cũng để giảm bớt stress trong cuộc sống.

Viết hay gõ được xem như là một trị liệu pháp vậy.

Thế cho nên, tôi gõ cho người đọc nhưng thật ra là tôi cũng đồng thời gõ cho chính tôi, cho cuộc sống của mình có được thêm phần ý nghĩa hơn…

 

blank

                                     

Tự do ngôn luận:

Vào thế kỷ thứ 18,  đại văn hào Voltaire của Pháp có nói một câu để đời: “Tôi có thề không đồng ý với những điều anh nói ra, nhưng tôi sẽ tranh đấu tới cùng để anh có quyền phát biểu (« Je ne suis pas d’accord avec ce que vous dites, mais je me battrai jusqu’à la mort pour que vous ayez le droit de le dire . I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it »,)

 

blank

                               

 

                                                         ***

Như lục bình trôi

Sau khi ra trường CĐNLS Sài Gòn năm 1967, tôi liền xuống đầu quân làm giảng nghiệm viên với équipe Viện Đại Học Cần Thơ do Gs Phạm Hoàng Hộ làm Viện Trưởng thời đó.

Trường sở, nhân sự, và phương tiện giảng dạy đều rất thiếu thốn. Đúng là vạn sự khởi đầu nan.

Thêm nữa, tình hình miền Nam lúc đó thật bất ổn và rối ren vì chiến cuộc.

Một số không ít người trong ban giảng huấn nòng cốt đều là giáo sư thỉnh giảng từ các bộ sở quan và từ Viện Đại Học Sài Gòn. Họ chỉ đi lên đi xuống Cần Thơ dạy trong năm mười ngày rồi lấy Air Việt Nam bay trở về  Sài Gòn. Đó là tình hình của mấy năm đầu.

Chịu đấm ăn xôi, nằm luôn tại chỗ là các thầy cô trẻ vừa mới ra trường từ các đại học Sài Gon.

Tất cả đều một lòng một dạ, hăng say, xắn tay áo lên, chung sức với thầy Hộ để đặt những viên gạch làm nền mống xây dựng một đại học đầu tiên cho bà con miền Tây Nam phần.

 

blank

                           .

Khi đổi đời, cũng như hằng triệu đồng bào miền Nam, tôi và gia đình đã nhập vào làn sóng thuyền nhân...

Sau bao nhiêu năm thăng trầm, nín thở qua sông, gia đình tôi mới đến được Canada, xứ lạnh tình nồng đất lành chim đậu. Đó là tháng sáu năm 1980

Qua đến bên nầy, cái bằng DVM do chính tay Quốc vương Bhumibol, của Thái Lan trao cho tôi tại Chulalongkorn University Bangkok năm 1973 không dược nhìn nhận nên bắt buộc tôi đành phải đi học lại mà thôi.

 

Làm lại cuộc đời

                            

 Lúc đó nghĩ phải đi học lại trong lúc tuổi đời 37  sao tôi ớn quá. Ai lo cho gia đình đây? Lấy gì để sống đây? không biết học có nỗi không đây?

Nhưng tôi nghĩ chuyện vượt biên mấy lần, chết sống và tù đày, mình còn dám làm thì không lẽ ba cái chuyện nhỏ nhen lẻ tẻ khác mình lại ngán sao.

Cũng may là  Canada có chánh sách nâng đở các người tị nạn, nên cả tôi và nhà tôi đều cố gắng đi học lại và phải học ngay lập tức.

Thôi phải ráng vậy...

Thế rồi 4 năm sau, nhờ Trời Phật phù hộ hai đứa cũng xong.

Năm 1985 tôi lấy lại bằng bác sĩ thú y DVM tại Université de Montréal và bà xã cũng có được bằng hành nghề Dược Sĩ, tại Canada và tại Quebec.

Tôi liền đầu quân vào làm việc cho cơ quan Canadian Food Inspection Agency thuộc chánh phủ liên bang Canada.

Tôi đã đặt chân vào hầu hết các nhà máy giết mổ thú tại khắp tỉnh bang Quebec, NewBrunswick, Nova Scotia và Prince Edward Island  thuộc miền Đông Canada.

Trong 23 năm ngụp lặn trong nghề đâm heo thuốc chó tại quê người.  Làm việc ở ngay tuyến đầu của ngành thịt, hằng ngày tôi phải  chứng kiến biết bao là cảnh máu đổ thịt rơi,  cũng như những âm thanh la rống hãi hùng của các sanh linh khốn khổ trước giờ bị hành quyết.

Thủ phạm chánh của các sự độc ác vẫn là con người.

Tôi cũng là nhân chứng của bao nhiêu là đổi thay thăng trầm hỉ nộ ái ố trong kỹ nghệ thực phẩm nói chung và kỹ nghệ thịt nói riêng.

Bởi lý do nầy, những đề tài tôi viết thường xoáy quanh những mối ưu tư của bà con mình trong vấn đề dinh dưỡng sức khỏe, vệ sinh phòng bệnh thịt thà cá mắm rau cải, v.v

Đó là chuyện cũ. Tôi đã nghỉ hưu từ năm 2008.

Job mới của tôi hiện giờ  là làm “việc thiên nguyện nguyện, không tên, không giờ” tại nhà. Bảo đảm không bao giờ sợ thất nghiệp cho tới ngày vô viện dưỡng lão để chờ ngày ra đi mà thôi.

 

Vạn sự khởi đầu nan với Thời Báo Canada

 

Năm 2000, Anh VBT đại diện Thời Báo Montréal có nhã ý mời tôi viết bài. Tôi đón nhận đề nghị nầy với một tâm trạng phân vân, nửa mừng nửa lo. Mừng vì tôi có thể thực hiện hoài bão của mình, lo vì không biết mình có làm được gì không?


Tôi chưa từng viết báo bao giờ cả. Tôi không có học chương trình Việt. Tôi biết đọc biết “viết” như ngày nay là nhờ hồi nhỏ lối 12-13 tuổi tôi ham đọc các mục xe cán chó và từ Sài Gòn đến lục tỉnh, trong mấy tờ “nhựt trình” như Thần Chung, Tiếng Dội, Tiếng Chuông , Sài Gòn Mới… thời bấy giờ.

Tôi thuộc loại tự học, tự biên tự diễn. Cho tới bây giờ,  chữ nghĩa, hỏi ngã của tôi còn lạng quạng lắm. Nhưng thử làm gan một lần xem sao.

 
Lúc đầu tính viết chơi cho vui nhưng sau thành thiệt. Nói đúng ra, thời đó tôi đánh máy bằng 2 ngón tay chớ không phải là gõ computer như ngày nay.

Một bài không có dấu phải mất  2-3 ngày mới xong. Rồi còn trật tới trật lui. Rồi sau đó thì phải bỏ dấu bằng tay…cho đúng cũng không phải dễ.

Lúc trước, có lần  anh chủ bút Thời Báo khi gặp tôi, anh có nhắc lại chuyện xưa. Ảnh nói hồi nẵm, mỗi lần nhận bài của ông Chánh thì …mệt lắm.

Đến năm 2005, nhờ thằng con trai, tôi mới chập chững bước vào thời đại tin học…Nó mua máy, load program nầy, program nọ, gài Word perfect và Fonts tiếngViệt vào. Rồi nó phải cắt nghĩa và chỉ dẫn cách sử dụng, nhưng tôi thuộc loại thông minh nhưng sao chậm hiểu quá nên làm vẫn trật vuột và quên tới quên lui hoài.Đôi lúc thấy nó cũng có vẻ bực tui lắm.

Mò mẫm từng bước đi thật là vất vả, nhưng theo thời gian thì nay tôi cũng “hơi quen quen” rồi… Sau đó thì nó cưới vợ và phải theo vợ move đi xa để lập nghiệp. Tôi chới với, hổng phải vì thằng nhỏ lấy vợ nhưng lỡ laptop có problem thì làm sao đây? Tại mình già, thuộc thế hệ cũ,  theo hổng kịp techno nên mình sợ. Chắc các bạn gìà cũng giống tui chớ gì?

Sau đó  nó mới nói : dễ òm, no problem, có gì thì con làm remote assistance cho- để laptop open, pa cứ đi ngủ đi. Sáng thức dậy thấy notepad trên màn hình có ghi chữ DONE.

Mình thở phào nhẹ nhõm.

 

Cơ duyên với Việt Báo Cali-Làm chơi mà ăn thiệt

 

Sau đó, tháng 3 năm 2007 tôi nổi hứng bất tử nên gởi cầu may cho Việt Báo Cali bài “Đất lành chim đậu” để dự cuộc thi Viết Về Nước Mỹ. Chẳng bao lâu, Việt Báo cho biết là tôi được chấm giải Vinh Danh Tác Giả. Thật là quá bất ngờ. Đúng là làm chơi mà ăn thiệt. Tây gọi đây là một một sự ngạc nhiên thích thú heureuse surprise. Tui mừng hết lớn.

Thế là hai vợ chồng, đóng cửa pharmacie vài ngày và khăn gói bay qua Westminster, Quận Cam để dự lễ phát giải thưởng và nhận chèque luôn thể.  Xin cám ơn Việt Báo.

Thừa thắng xong lên và thêm tự tin, tôi gõ liên tu bất tận và gởi bài tới tấp cho các báo hải ngoại để cho họ mệt chơi. Ai muốn đăng thì đăng. Không post thì cũng hổng sao, vì là của chùa, tình cho không biếu không mà.

Tính đến tháng 1/ /2015 số bài của tôi đăng trong mục Sức khoẻ Việt Báo Cali là 520 bài. Nếu kể luôn các bài trong các mục Bình Luận của VB cũng như trong các báo và trang mạng khác thì phải hơn 600 bài.

 

Các bài viết của tác giả Bs Nguyễn Thượng Chánh trong Việt Báo Online USA

http://www.vietbao.com/author/post/85/1/bs-nguyen-thuong-chanh

 

blank

 

Tác giả Nguyễn Thượng Chánh, nguyên Giáo sư  Đại học Cần Thơ và nay đang là Bác sĩ Thú Y tại Canada, với bài viết “Ba Lần Vượt Biển”. Đây là bài viết mở đầu cho bộ sách quí Viết Về Nước Mỹ: Cay Đắng Ngọt Bùi.” (Vietbao 2007)

 

blank

                            

blank
Nhờ những bài viết cho cộng đồng VN tại Canada phổ biến kiến thức vệ sinh ăn uống, đồng thời cũng là sợi dây liên lạc của cơ quan Canadian Food Inspection Agency (CFIA) với cộng đồng VN, GS Nguyễn Thượng Chánh (K5 CĐNLS Sài Gòn) được trao tặng giải thưởng Presidential Prize, Community Services tại cơ quan Canadian Food Inspection Agency (CFIA) Ottawa, Nov 2000. Các người trong hình là President, Vice presidents personnel và program của CFIA./.

 

Thời đại tin học

                                                             

Ngày nay việc sử dụng Internet được xem như là một phần trong sinh hoạt hằng ngày của đa số chúng ta. Internet là tai mắt và đồng thời cũng là sợi dây liên lạc (email, chat) giữa mọi người với nhau.

Chúng ta, trong đó có bạn và cả tôi nữa, ít nhiều đều ghiền Internet chẳng khác nào mình ghiền...một loại ma túy nào đó.

Internet chỉ biết vâng lệnh mà ít khi nào cãi lại. Kỹ luật.

Báo mạng, blogs xuất hiện nhiều vô số kể. Vàng thau lẫn lộn, thượng vàng hạ cám.

Tại hải ngoại, ai muốn viết gì thì mại vô cứ việc viết loạn xà ngầu lên.Vui lắm bà con ơi.

Không ai cấm cản ai hết, tự do tư tưởng, tự do ngôn luận mà!

 

Gõ bài cũng lắm công phu
Gõ một đề tài về khoa học để quảng bá thông tin đến đại chúng cũng không đơn giản chút nào hết. Mình phải gõ sao cho dễ hiểu bằng cách tránh tối đa những khía cạnh quá chuyên môn, quá kỹ thuật technicité, làm cho bài gõ trở nên khó hiểu, quá khô khan nhàm chán mà không có mấy người muốn đọc.
Đối tượng của tôi là người Việt trung bình bất luận đang sanh sống tại đâu.
Tôi phải phối kiểm đi phối kiểm lại các số liệu cũng như các sự kiện đang gõ, tuy vậy đôi lúc vì vô tình, sơ ý hay vì xớn xác nên tôi cũng bị tổ trát bị hố như thường.
Đối với tôi sử dụng đúng danh từ khoa học là một trở ngại chánh yếu, bởi lý do nầy mà tôi thường chêm thêm tiếng Tây hoặc tiếng U (usa) cho rõ nghĩa và cho chắc ăn hơn.
Tôi quan niệm gõ có sách mách có chứng nên tôi thường hay kèm theo các links quan trọng để bạn nào thích thì có thể tham khảo thêm.
Tôi nghĩ sao thì tôi gõ vậy, không cần màu mè, giống như tôi đang nói chuyện thẳng với các bạn. Đó là văn phong của tôi.

Tôi cố ý sử dụng những chữ thật bình dân, dí dỏm, tếu, và thường là những từ hoặc cụm từ rặc chảy miền Nam vì tôi là dân vùng Cần Thơ, Cái Răng, Cái Khế, cây xanh trái ngọt.

Đổi thực đơn để bạn đọc đỡ ngán

Đôi khi tôi cũng đánh bạo đổi món nên đề cập đến tâm lý học, đến những vấn đề nhân sinh chẳng hạn như chuyện sống chết, đàn ông và đàn bà, chuyện sơ vợ, chuyện tứ khoái ANDI và chuyện canh ba gà gáy ó o...
Đôi lúc kẹt đề tài, bí quá tôi phải liều mạng gõ các mẩu chuyện thời sự, chuyện huề vốn, chuyện tào lao tào tháo, tầm phào, ba phải chẳng hạn như chuyện múa lân,1001 chuyện ăn, 1001 chuyện tò mò, cái tên cúng cơm, chuyện huề vốn, chuyện dê, chuyện thằng nhỏ khó dạy thầng lớn buồn rầu, chuyện chim đã mỏi cánh, chuyện ăn trên bổ dưới, ông uống bà chê, chuyện cụ ông cụ bà gây lộn, chuyện homo, lại đực lại cái…
Mục đích là giúp quý bạn có được những giây phút thoải mái đọc chơi cho vui đồng thời cũng biết thêm được đôi điều hữu ích cũng tốt thôi.
Gần đây tôi còn bạo gan, dám len lỏi cả vào trong lãnh vực Phật giáo nữa. Thật ra đó là những bài tôi đọc lóm được từ sách báo ngoại quốc, thấy hay hay, thấy hữu ích nên cố gắng dịch ra để chia sẻ với mọi người vậy thôi. Tôi rất biết ơn cư sĩ Nguyên Giác Phan Tấn Hải, chủ bút Việt Báo đã cố vấn và giúp ý tôi rất nhiều trong lãnh vực nầy.

Tôi chưa phải là thầy tu, hay cư sĩ gì hết vì mình còn ham vui, chấp ngã, sân si và tham ái.

Coi như tôi đọc báo giùm các bạn vậy.


Nói rõ, cốt lõi của các bài tôi gõ thường được rút ra từ các tạp chí chuyên môn Anh pháp và tôi chỉ thêm mắm thêm muối bỏ tiêu cho ngọt bỏ hành cho thơm mà thôi.

Tôi đọc báo và tham khảo tập chí ngoại quốc rất thường xuyên. Theo dõi thời sự, tin tức CNN, TV 5 (France 2), RDI Canada mỗi ngày.

Thư viện và nhà sách là nơi chốn tôi rất thích đến từ hồi còn học trung học ở Sài Gòn cho đến ngày nay. Khi biết được một tin thời sự nào quan trọng và có ích cho bà con là mình liền thu thập tài liệu để thai nghén ra ngay một bài. Đó là trường hợp các bài về dịch Ebola, Chuyện cà phê mèo tại Hoa Kỳ, Cà phê xanh làm giảm cân, Lễ hội thịt chó tại Trung Quốc, Fast food hay Fat Food (Khai trương nhà hàng Mc Do tại Sài Gòn), Thiên tai và động đất tại Bắc Cali, Quyền được chết trong phẩm giá,  Nghịch lý Okinawa, Nên uống nước máy hay nước đóng chai vv…

Đặc biệt một số bài liên quan đến thuốc men và tâm lý học cũng thường được bà xã tôi, Ds Nguyễn Ngọc Lan tiếp tay, góp ý và đôi khi cũng là đồng tác giả.

Một cái nhìn khác, có thể xem như tôi đọc báo giùm các bạn vậy. Đây là những thông tin mới nhứt lấy từ những nguồn đáng tin cậy, hoặc từ những tạp chí khảo cứu khoa học có uy tín quốc tế của các đại học Âu Mỹ…
Tôi tránh né những vấn đề có thể gây sự nghi kỵ, chia rẽ, tạo sự ngộ nhận hoặc làm cho độc giả nuôi dưỡng một hy vọng hão huyền nào đó.
Khoa học, dặc biệt là khoa sinh vật học và y học, là những môn học không chính xác. Chúng biến đổi không ngừng theo thời gian và theo đà của những khám phá mới.
Bởi lý do nầy, thỉnh thoảng tôi phải điều chỉnh lại, update lại những bài cũ tôi đã viết từ nhiều năm trước để cho chính xác và phù hợp thời gian tính hơn. Có bài tôi rút bớt ra, sửa lại, và có bài tôi thêm vô ý kiến mới. Đúng là bình cũ nhưng rượu thì mới.

Là người Việt Nam sống tại hải ngoại mình có lợi điểm là có được tự do, được thấy cái hay và cái dở của cả hai nền văn hóa vừa Việt Nam và vừa Tây phương.

Một việc làm công quả chăng?

Hầu như tại hải ngoại, các người gõ đều là những người làm “chùa” hay làm công quả. Đây không phải là chùa một cột, chùa Phật, chùa Chà, hay chùa Bà gì hết, nhưng chùa ở đây là free, bài cho không, biếu không …Bố thí.

Nội việc tờ báo chịu đăng bài cũng đem lại cho mình cảm giác sướng “lăng tăng, tưng tưng ” cả thể xác lẫn tâm hồn rồi.Phê.

Quan trọng hơn hết là có người để ý, quan tâm, kiên nhẫn, chịu khó đọc; chê khen hổng thành vấn đề, thì quả thật đây làm điều làm mình bay bổng lên chín tầng mây.Đã.

Bất cứ chuyện gì cũng đã có người gõ cả rồi. Từ chuyện phòng bệnh, ăn uống sao cho sống lâu sống khỏe để có sức mà kéo cày ngày cũng như đêm, mà trả nợ đời, nợ nhà băng và đóng thuế cho tới ngày về chín suối. Chuyện thiền, chuyện nam nữ vật lộn ạch đụi trên giường, chuyện xe cán chó, chuyện kinh bang tế thế, kinh doanh từ thiện, chuyện người Việt bôi bác lẫn nhau, đả kích nhau túi bụi, chuyện phỉ báng nhau tưới hột sen,  chuyện cụ già “bên ni mò về bên nớ” làm từ thiện và giúp đỡ mấy cháu gái đổi đời v,v... Tả pín lù

 

Gõ để làm gì?

Có người gõ để phổ biến những thông tin hữu ích, còn người khác thì viết để khuyên bảo bá tánh nên ăn chay sám hối, mau mau lo tu tập đi kẻo hổng còn kịp nữa đâu. Đời mạt Pháp đã tới rồi.

Thậm chí có Ông Mỹ già Harold Camping bên Cali, một kỹ sư công chánh về hưu, cho biết dựa theo Kinh Thánh và sự tính toán riêng của ông thì chắc chắn như đinh đóng cột, là ngày 21/5/2011 là ngày tận thế. Ông nầy là sáng lập viên đài phát thanh Family Radio bên Cali. Thầy hù có khác. Dỏm.

Có người gõ để giải khuây, cho bớt khùng, có ngưòi gõ để xả xú bắp, để nói lên tâm sự, có người gõ để chọc giận phe nầy, đá giò lái phe nọ. Khó hiểu.

Có người gõ, người đọc không biết họ muốn nói cái gì, không hiểu mô tê gì hết. Nhức đầu quá.

Có người gõ để hù cho thiên hạ sợ khơi khơi chơi. Đây là mấy cái thơ dây chuyền chain letters được gởi qua I Meo. Họ dọa thòng một câu bắt buộc mình phải chuyển thơ đi cho người khác nếu không thì mệt lắm. Bộ hết chuyện làm rồi sao anh hai, rảnh rỗi quá hé? Tào lao, chắc cha nội nầy mắc bệnh tâm thần.

Có người gõ để bán ảo tưởng. Chuyện ruồi bu kiến đậu?

Có người thì muốn phô trương, vì ganh tị, vì ghen ghét, để trả thù, để trả lời, để chửi cho bỏ ghét, cho đã tức. Sân si chấp ngã.

Có người gõ để xin xỏ, dụ khị,  để gạt gẩm,  vì tham vọng cá nhân, phe nhóm, vì quyền lợi, vì tiền bạc, vì cái ghế.. . Tham

Có người gõ để cho biết là mình vẫn còn sống nhăn răng đây nè. Yêu cái tôi, thương cái ngã..

Ai thích thì cứ đọc. Không ai ép buộc ai cả. Tự do ngôn luận-Je suis Charlie.

Vậy, viết, gõ hay nói, phải cẩn thận, coi trước coi sau, cân nhắc chữ nghĩa cho kỹ lưỡng. Nhắm mắt viết đại, gõ đại, nói bừa, cương ẩu dám bị người ta hiểu lầm, diễn giải sai ý, rắc rối lắm chớ hổng phải chơi đâu. Có khi bị trả thù, thậm chí bị lôi ra tòa Mỹ về tội vu khống…. Bút sa gà chết.

Tiếng Việt mình khó lắm, nói thế nầy mà đôi khi ngụời ta lại tưởng, lại hiểu thế khác, mích lòng giận hờn là vậy. Y nghĩa bất y ngữ

Mỗi người mỗi cách gõ

Gõ bừa, cương ẩu, gõ đại thì dễ.

Còn gõ đàng hoàng, có suy nghĩ thì khó hơn vì phải tốn thời giờ, phải phối kiểm tin tức, tra cứu tự điển, hỏi han ý kiến bạn bè và các người chuyên môn v,v… Chữ quốc ngữ khó thiệt

Danh từ chuyên môn, danh từ khoa học, tiếng Tây tiếng U thì đã khó rồi nhưng tiếng mẹ đẻ của mình cũng không phải dễ gì hơn. Mỗi vùng, mỗi miền, tiếng Việt trước 75, và tiếng Việt sau 75 đều có cách nói, cách gõ khác nhau. Bắc, Trung, Nam. Gõ không đúng lề bị chửi, bị chụp mũ là chuyện thường thấy. Rắc rối.

Gõ cho đúng khó lắm. Lo.

Ngôn ngữ của mình mang theo là tiếng Việt xài trước 75, còn bây giờ thì có nhiều từ nhiều chữ lạ quá. Chữ bên nầy chữ bên kia.  Chịu thua thôi.

Gõ sao cho mọi người đều hiểu hết là điều cần thiết.. Đó là ý muốn và mục đích của nhà gõ. Cố gắng lên, dạ xin lỗi tui là.

Văn là người?

Không chắc đâu.

Đôi khi mình thấy bài nào hay trong báo Mỹ thì đem dịch ra, xào nấu nêm nếm lại cho đúng gu người “Việt trung bình” nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi bị người ta gán mình vào nhân vật đã được nêu ra trong bài.Nghe tui nói nhưng đừng có coi tui làm..

Có  khi bị sửa lưng, sao ổng nói vậy mà ổng lại làm khác. Chỉ biết cười trừ mà thôi…Xả.

Có người đọc để biết, có người đọc để bắt giò, bắt cẳng, vạch lá tìm sâu …Ráng chịu, đời c’est la vie.

Theo sách thì người nào chê mình là thầy mình... Sao tui nghi quá

Trăm người trăm ý.

Vậy thì không thể nào thỏa mãn, viết đúng như ý muốn của tất cả mọi người được hết. Ảo tưởng.

Nghĩ tới chuyện các người mù rờ con voi, mình thấy tâm hồn được an ủi phần nào. Bình thản trong tỉnh thức..

Về những phản hồi

http://vietbao.com/a232288/ve-nhung-phan-hoi

 

 

Kẹt

Chuyện trích dăng lại bài vỡ của người khác từ một blog, từ một báo mạng không phải là một vấn đề gì quá đáng, hiếm thấy xảy ra đâu. Đó là chia sẻ thông tin.

Nhưng cần phải tôn trọng tác giả, tôn trọng nội dung bài viết.Phải có chút liêm sĩ. Không được lờ cái tên của người ta, không được sửa lại tên cúng cơm hay bút hiệu của người ta, không được thêm những gì người ta hổng có viết trong bài gốc. Và cũng nhớ ghi thêm là trích lại từ báo nào, từ website nào… theo đúng luật giang hồ.

 Cám ơn người anh em.

Báo Quốc Nội Copy Hải Ngoại Xóa Tên Tác Giả, Ghi Tên Khác

Tác giả : Phan Tấn Hải

http://vietbao.com/D_1-2_2-282_4-184341/

 

“…Báo Quốc Nội Copy Hải Ngoại Xóa Tên Tác Giả, Ghi Tên Khác; Tác giả Nguyễn Thượng Chánh yêu cầu tờ Tin Tức Xã Luận đính chánh và xin lỗi, vì tự ý copy bài, xóa tên tác giả và ghi tên khác vào

Phan Tấn Hải
Bác sĩ Thú Y Nguyễn Thượng Chánh, một tác giả từ Canada thường xuyên có bài viết trên Việt Báo (www.vietbao.com) và nhiều báo khác ở hải ngoại, vừa gửi thư cho báo quốc nội -- tờ Tin Tức Xã Luận (tintucxaluan.com) -- để yêu cầu báo này đính chánh và xin lỗi vì đã tự ý copy bài viết “Dầu Mỡ, Bạn và Thù” trên mạng Việt Báo, xóa tên tác giả và đăng lại dưới tên tác giả khác (ghi tác giả là: Dạ Quỳnh).
Bài này đã đăng trên nhiều mạng ở hải ngoại do chính tác giả Nguyễn Thượng Chánh gửi, nhưng ông “không biết gì về người viết Dạ Quỳnh hết.”…

Thiết tưởng rằng hành vi “tự ý copy bài viết, xóa tên tác giả và ghi tên khác vào” là điều mà không xã hội nào chấp nhận. Thư của tác giả Nguyễn Thượng Chánh gửi vào sáng sớm Thứ Năm 7-12-2011 giờ Calif. và tới chiều vẫn thấy bản văn không đổi, và cũng không thấy lời đính chánh và xin lỗi trên trang báo này.
Thiết tưởng, báo Tin Tức Xã Luận cần khẩn cấp đính chánh và xin lỗi theo yêu cầu của tác giả Nguyễn Thượng Chánh mới là phải đạo. Đó là mới nói tới đạo đức nhà báo, chưa nói tới khía cạnh vi phạm pháp lý trầm trọng.
Việt Báo cũng trân trọng chia buồn cùng tác giả Nguyễn Thượng Chánh đã bị tờ Tin Tức Xã Luận xóa tên một cách lạ lùng như thế. Cũng hy vọng các giới cầm bút quốc nội giúp áp lực để những chuyện tương tự không xảy ra nữa
.(trích Phan Tấn Hải, Vietbao.com).

Buồn 5 phút

 

Một nhà báo kinh nghiệm tại Quận Cam mách nước.

“…Khó khăn nhất là cách dùng chữ sao cho khéo léo và tế nhị, nơi dễ bị hiểu nhầm và gây đau đớn, nhất là
về chính trị (thí dụ, dùng chữ TPHCM)
về tôn giáo (thí dụ, khi dịch tin Vatican bao che các linh mục lạm dụng trẻ em)
về đảng phái (thí dụ, khi có bài nào nhắc tới đảng tranh, xưa thì là thời ông Diệm, gần là các đảng trong cộng đồng bây giờ)
về thẩm định nghệ thuật (thí dụ, lỡ lời chê văn thơ người này, người kia dở
)

Đề tài dễ câu khách là sex, về chuyện gay cấn tình, tiền, về y khoa, sức khỏe, bảo hiểm... nhưng với nhiều độc giả thì họ chỉ quan tâm về tình hình quê nhà. Không thể biết chính xác bao nhiêu phần trăm độc giả ưa thích.
Vui thì viết là vui, lại là môn thể thao luyện chữ, luyện Anh văn, thấy mình giúp nhiều cho đồng bào... Buồn là khi đọc các thông tin quê nhà làm mình khóc, như đọc về cảnh dân nghèo, về Lời Tuyên Bố của TS Cù Huy Hà Vũ, về bài của TS Nguyễn Thanh Giang viế "Thương Hạnh Lắm" và nhiều nữa...
Phản ứng thì trả lời tế nhị, nếu thấy càng gây thêm chia rẽ, thì đành im lặng... Thêm nữa, có những người hình như ngồi 24 giờ gửi bài lên các diễn đàn mạng, trong khi mình đâu có dư thì giờ mà đọc kỹ từng email, mà trả lời hết các ý mình muốn nói...
Muốn viết không đụng chạm ai hết là nên làm thơ tình, nhưng đừng gia nhập các hội văn nghệ, kể cả Văn Bút, vì mất thì giờ, rồi có khi chia phe, tan rã lại buồn, lại nghe đổ tội cho nhau...
Bài viết lý tưởng? Không biết. Xấu đẹp, hay dở tùy người đối diện
”…(Xin cám ơn anh Phan Tấn Hải)- Chí lý

 

Ngồi buồn gõ phím sướng lăn tăn

Là người vừa cầm chuột và vừa gõ phím, không gì vui sướng hơn và hạnh phúc hơn khi thấy mình cũng làm được một cái gì có ích lợi cho bà con Việt Nam.

 Bài vở của mình được chiếu cố, có người để ý đến, có người đọc, dù khen, dù chê, dù ghét cũng đều tốt hết. Xin cám ơn tất cả bà con cô bác khắp năm châu.

Tác giả cũng xin chân thành cám ơn các webmaster,  chủ biên, chủ bút và ban điều hành của các báo, tập chí, trang mạng, blogs đã giúp ý kiến và đăng tải một cách chuyên nghiệp các bài viết từ nhiều năm qua.

Vietbao.com : http://www.vietbao.com/author/post/85/1/bs-nguyen-thuong-chanh

Vietnamdaily.com: http://www.vietnamdaily.com/?c=author&a=266

Gia đình nông Nghiệp : http://www.advite.com/TrangNguyenThuongChanh.htm

Khoahọcnet.com: http://khoahocnet.com/category/nguy%E1%BB%85n-th%C6%B0%E1%BB%A3ng-chanh/

Nguoivietboston.com: http://nguoivietboston.com/?cat=72

Thưviện Hoa Sen: http://thuvienhoasen.org/author/post/52/1/nguyen-thuong-chanh

Thoibao.com: http://thoibao.com/so-hen-co-tinh-tro-duong-khong/

TrunghocnônglâmsúcCầnthơ: http://thnlscantho-4.page.tl/

Diển đàn k7 cựu sinh viên  đại học Cần Thơ: http://k7dhct.com/index.php?threads/th%E1%BA%A7y-nguy%E1%BB%85n-th%C6%B0%E1%BB%A3ng-ch%C3%A1nh.281/

 

-Tập chí Chùa Viên Giác (Đức Quốc)

 

-Nội san Hội Nông Nghiệp Việt Nam Hải Ngoại.Costa Mesa

 

Kết luận

Tôi gõ (hay suy nghĩ)  là tôi sống. (Je pense, donc je suis, I think, therefore I am,Cogito ergo sum-René Descartes)./.

 

Đọc thêm

 -Chuyện nghỉ hưu tại hải ngoại

    http://vietbao.com/a179519/chuyen-nghi-huu-tai-hai-ngoai

 

   -Về những phản hồi

  http://vietbao.com/a232288/ve-nhung-phan-hoi

- Như lục bình trôi

http://thnlscantho-4.page.tl/Nh%26%23432%3B-l%26%237909%3Bc-b%ECnh-tr%F4i.htm

 

Chanh Nguyen Thuong se fait communicateur auprès de la communauté vietnamienne

http://www.advite.com/ChanhNguyen.htm

 

 

Montreal, jan 2015

 


.
,

Ý kiến bạn đọc
20/01/201505:08:00
Khách
Cảm ơn ông thày gõ, xin tiếp tục gõ nonstop cho bà con cô bác được học hỏi thêm
từ các bài viết của tác giả. Ông thày gõ thêm chuyện thú y ở miệt vườn miền Nam chắc là hấp dẫn lắm. Xin chân thành cảm ơn tác giả.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cuộc Họp Thường Niên lần thứ 75 của Liên Hiêp Quốc năm nay diễn ra trong hoàn cảnh chưa từng thấy trong lich sử do tác động của đại dịch Covid-19. Các hội trường, các cơ sở của LHQ ở New York vắng hoe ngay trong thời điểm diễn ra buổi họp khoáng đại thường niên kể từ ngày 21-9-đến ngày 02-10-2020.
Chủ Nhật, 27 tháng 9, năm 2020 – Gần 200 người Mỹ gốc Việt và đồng minh đủ mọi lứa tuổi đã tổ chức trên mạng một buổi họp rầm rộ để vận động cho cuộc bầu cử có khả năng quyết định đường hướng tương lai của Hoa Kỳ.
Việc qua đời của Thẩm Phán Ruth Ginsberg và Tổng Thống Donald Trump đề cử Tân Thẩm Phán Amy Coney để được Thượng Nghị Viện (với đa số thuộc đảng Cộng Hòa) gấp rút thông qua không đầy 40 ngày trước bầu cử đã khiến báo chí và dư luận nổi lên làn sóng tranh luận gay gắt gọi đây là cuộc chiến văn hóa sống còn trong nước Mỹ. CNN hôm 09/26/2020 chạy hàng đầu bài bình luận rằng đây là cuộc đão chánh do phe bảo thủ chuẩn bị từ nửa thế kỷ nay [1]. Bài viết này sẽ tìm hiểu giữa Tòa Án Tối Cao lại có liên hệ gì đến cuộc chiến văn hóa vốn âm ỷ trong suốt 50 năm nhưng nay bùng nổ làm rạn nứt xã hội Hoa Kỳ, không kém gì cuộc Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc vào thập niên 70. Nhưng trước cả cuộc chiến văn hóa của thập niên 60 còn có cuộc chiến kinh tế từ thập niên 30. Sau Đại Khủng Hoảng 1929 Tổng Thống Franklin Roosevelt đưa ra chương New Deal bảo vệ công đoàn và quyền lợi người lao động theo mô hình Dân Chủ Xã Hội do John M. Keynes đề xướng. Ngược lại không ít dân Mỹ chủ trương tiếp tục tư bản
Ở Việt Nam, một tờ báo được cung cấp 3 thẻ phóng viên quân đội. Cục An Ninh Quân Đội điều tra rất cẩn thận, từ cá nhân ký giả, cha mẹ, ông nội bà nội, có ai vào theo Việt Cộng không? Có ông bà, cha mẹ đi vào rừng với Mặt Trận giải phóng miền Nam hay không?
Hơn hai phần ba thế kỷ qua, chế độ toàn trị và bạo ngược hiện hành ở Việt Nam chưa hề mang lại an bình hay phúc lợi cho bất cứ ai (ngoài đám lãnh đạo) nên cứ “yên tâm đi” và “đừng lo lắng quá” e không phải là thái độ tương thích để có thể sống với cái nhà nước tráo trở này.
Năm nay, 2020, cháy rừng không những tại California mà còn bùng phát tại cả chục tiểu bang ở Miền Tây nước Mỹ làm hàng triệu mẫu tây đất rừng bị thiêu rụi. Tình trạng cháy rừng ngày càng trầm trọng. Trong cuộc họp với Tổng Thống Donald Trump hôm 14 tháng 9 năm 2020, Thống Đốc California Gavin Newsom và nhiều lãnh đạo Miền Tây khác đều nói rằng cháy rừng sở dĩ ngày càng dữ dội là do ảnh hưởng của biến đổi khí hậu. Trong khi đó TT Trump cho rằng các tiểu bang Miền Tây đã không dọn sạch bụi cây và gỗ mục để cho cây cỏ dễ cháy chất đống trong rừng. “Khi cây ngã xuống sau một thời gian ngắn, khoảng 18 tháng, chúng sẽ biến thành cây rất khô. Chúng trở thành những que diêm… các bạn biết đó, không có nước đổ xuống và chúng trở nên rất, rất – chúng dễ bị cháy,” theo Trump phát biểu tại California hôm 14 tháng 9. Phụ Tá Giáo Sư dạy về Lịch Sử tại Đại Học Oregon là Steven C. Beda, cũng là sử gia về môi trường đã nghiên cứu về các khu rừng tại Bở Biển Thái Bình Dương cho biết
Trước tình trạng dịch Vũ Hán lây lan mạnh trở lại, riêng ở Pháp trong vài ngày qua, cứ mỗi 24 giờ, có tới trên dưới 10000 trường hợp bị nhiễm, tuy chánh quyền chưa chánh thức thừa nhận đợt 2 dẫng tới, bổng xuất hiện «phong trào chống mang mặt-nạ» phòng bịnh, chống đóng cửa.
Tại Thượng Viện, được xem là tay chiến lược gia lão luyện của phe Cộng Hòa, McConnell được bầu làm lãnh đạo khối thiểu số khi Thượng Viện rơi vào tay Đảng Dân Chủ năm 2006 rồi trở thành lãnh đạo khối đa số tại Thượng Viện trong sáu năm qua, khi đảng Cộng Hòa giành lại phần thắng vào năm 2014.
Là vị vua thứ ba của nhà Trần, thái tử Trần Khâm con trưởng của vua Thánh Tông và thái hậu Nguyên Thánh sinh ngày 11 tháng 11 năm Mậu Ngọ, niên hiệu Nguyên Phong thứ 8, năm 1258. Khi còn trẻ, nhà vua học thông tam giáo và hiểu sâu Phật điển, ngay cả thiên văn, lịch số, binh pháp, y thuật, âm luật, không thứ gì là không mau chóng nắm được sâu sắc.
Cuối tháng 11 năm 1967, Đại đội 17 – Khóa 25 Sinh viên sĩ quan Thủ Đức chúng tôi được vinh dự làm Đại đội dàn chào, khánh thành Đài Tử Sĩ của Nghĩa trang quân đội Biên Hòa vừa được Công binh xây dựng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.