Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Có Gì Đâu Mà Sao Dấu Kỹ Thế!

13/01/201500:00:00(Xem: 4262)

Thế là ông Nguyễn Bá Thanh đã được đưa về Đà Nẵng tối 9/1/2014. Sự kiện này được dư luận trong nước theo dõi chặt chẽ, do có cảm tình với một nhà chính trị có tính cách mạnh mẽ, từng tỏ ý chí chống tham nhũng, hốt liền, hốt hết các loại sâu, giặc nội xâm.

Do cuộc đấu giữa các phe phái, nhóm quyền lợi đối chọi nhau, ông Nguyễn Bá Thanh bị trượt không vào được bộ chính trị trong cuộc bàu bổ xung bộ chính trị giữa nhiệm kỳ, nên ông càng được một số người thông cảm. Nay ông đổ bệnh, lại là bệnh hiểm nghèo nên có thêm người thương mến. Nhiều bạn bè, người thân, fan của ông, đặc biệt là bà con ở Đà Nẵng sốt ruột ngóng trông cuộc trở về nước từ Hoa Kỳ của ông, sau khi các đợt hóa trị của ông tại đó không đạt kết quả mong muốn.

Cuộc trở về loan báo sớm nhưng bị trì hoãn do thời tiết, trước định vào tối 2/1, rồi tối 6/1, rồi lại tối 9/1 mới thực hiện được.

Ở sân bay quốc tế Đà Nẵng, dọc đường từ sân bay về Bênh viện đa khoa Đà Nẵng, vài ngàn bà con tập trung chờ đợi, chỉ mong được thấy hình dáng, nét mặt, nụ cưòi hay một câu nói của ông Nguyễn Bá Thanh.

Thế nhưng điều mong muốn ấy không hề được đáp ứng. Sao ai lại khắc nghiệt đến vậy ?

Mặc dù ngay sau đó các mạng tin và báo của lề phải cũng như của lề dân có những bản tin dài tả tình tả cảnh rất ư có vẻ là đầy đủ, từ khi máy bay cứu thương Hoa Kỳ xuất hiện trên bầu trời Đà Nẵng, đến tin về các quan chức, gia đình đi hộ tống, đến các xe cứu thương đặc biệt đậu sẵn chờ đón, tin các nhà lãnh đạo Đà Nẵng đến bệnh viên thăm hỏi, tin từ các bác sỹ trong cơ quan chăm sóc sức khỏe của TW, đủ hết, cho biết sức khoẻ ông Thanh là bình thường, cho biết ông Thanh còn vui vẻ nói rằng  tui vẫn khoẻ, có chi mô .


Đi theo các bản tin dài là ảnh ở sân bay, đồng bào tụ tập hai bên đường đoàn xe đi qua, và ở bệnh viện, tất cả có hơn 100 bức ảnh khác nhau.

Vậy mà không có một bức ảnh náo về nét mặt, dáng ngưòi - dù là nằm trên cáng hay trong xe cứu thương, hay ngồi hoặc nằm trong phòng bệnh -, không có một tiếng nói nào của ông Thanh được ghi và phát – dù chỉ là một lời cám ơn đồng bào. Tịnh không ! Cứ như ông Thanh không có mặt vậy. Vì sao họ phải dấu kỹ lưỡng ông đến vậy?

Vì sao ? Trứớc khi ông Thanh về đến bệnh viện có cuộc họp của Thành uỷ với các cơ quan tuyên huấn, báo chí, quản lý bệnh viện, đại diện cơ quan chăm sóc sức khoẻ của TW đảng … để nhận sự chỉ đạo của bộ chính trị, để bàn bạc mọi chuyện liên quan.

Phải chăng từ cuộc họp này mà nhân dân không một ai được thấy mặt mũi, nét mặt, đầu tóc, cả dáng người của đương sự, không được trực tiếp nghe một câu nói, dù một lời cám ơn của đương sự, chỉ được gián tiếp biết rằng ông bình thường  có chi mô .

Đây là thái độ độc đoán, cửa quyền, coi thường người bệnh, khinh thường nhân dân, cưỡng bức công luận, cho gì biết nấy, chỉ có dưới chế độ độc tài cộng sản.

Để xem cho đến bao giờ ông Nguyễn Bá Thanh mới được tự do giao lưu với bà con Đà Nẵng của mình ? Hay họ sợ rằng ông sẽ thổ lộ, bật mí điều gì cho công luận mà bộ chính trị không muốn ? giữa lúc cuộc họp TW lầ thứ 10 đang bước vào những ngày cuối cùng rất sôi động ?

Bùi Tín, VOA's Blog

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.