Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ăn Xin Không Có Màu Áo

23/10/201400:00:00(Xem: 4795)

Ngày nay, hiện tượng ăn xin và làm từ thiện không còn xa lạ gì đối với tất cả mọi người nữa.

Ăn xin, được gọi bằng nhiều tên khác nhau và cũng được biểu lộ ra bằng vô số hình thức, đa dạng, phong phú, thiên biến vạn hóa, có tổ chức và có hệ thống đàng hoàng.

Ăn xin không còn giới hạn trong phạm vi hạn hẹp của một địa phương, của một quốc gia hay của một tổ chức nữa. Nó đã vượt ra không gian và trở nên một hiện tượng toàn cầu.

* * *

Ăn xin không có màu áo.

Ăn xin, ăn mày thời nay, có điện thoại di động, lái xe xịn… theo kiểu Mỹ...

“Oklahoma City: Một ngày thứ năm cuối tháng 9 năm 2014, ông Danile Ayala đã thấy một bà cụ tóc bạc phơ, đứng xin tiền trong một bãi đậu xe trong thành phố Oklahoma. Bà ăn mày 78 tuổi này đã cho biết bà xin tiền mua thực phẩm. Ông Ayala đã thương tình, có 4 mỹ kim trong túi cho bữa ăn trưa, đã bỏ ra cho bà ăn mày này.

Vài ngày sau, ông Ayala thấy bà ăn mày lái một chiếc xe Fiat mầu đỏ đời 2013 vào đậu trong một khu bãi đậu xe, và trong xe của bà này, ông Ayala còn trông thấy có cell phone và máy hình.

Ông này nổi giận nói với bà ăn mày là “tao làm việc cực khổ kiếm tiền, không ăn trưa cho mày tiền, mà mày còn lái chiếc xe xịn hơn tao”.

….Một bà là cháu của bà ăn mày đã cho biết là bà ngoại ( nội) của bà ta có giấy phép đi làm nghề ăn mày, và bà ngoại của bà chẳng làm gì trái phép cả”...(Ngưng trích ThoiBao.com 9/oct 2014)

Ai cũng có thể ăn xin được hết.
Muốn mau giàu, đi ăn xin

“Giang Tô: Xin được quá nhiều tiền, ông lão ăn xin thuê người đếm tiền trước cửa bưu điện

Do xin được quá nhiều tiền và không có khả năng đếm được hết trong “một chốc một lát” nên 1 ông lão ăn xin đến từ tỉnh Giang Tô (Trung Quốc) đã đưa bao tiền tới trước cửa bưu điện ngồi đếm.

Cụ ông không rõ danh tính này khoảng 70 tuổi, quê ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Ông cho biết số tiền kiếm được nhờ đi ăn xin ở Bắc Kinh từ lâu đã trở thành nguồn thu nhập duy nhất để nuôi sống gia đình ở quê. Bằng những đồng tiền đó, ông có thể nuôi được ba con đi học đại học và xây cả một ngôi nhà hai tầng khang trang.

Một nguồn tin cho biết tháng nào người đàn ông này cũng đến bưu điện và gửi về nhà 10,000 nhân dân tệ (khoảng 1,600 mỹ kim). Vào những dịp nghỉ lễ, số tiền có thể gấp đôi. Sau đợt Trung thu vừa qua, ông phải đến bưu điện ba ngày liền do không thể đếm toàn bộ số tiền xin được chỉ trong một ngày.

Cụ ông này thường ngồi bệt giữa nền nhà của bưu điện đếm tiền trước khi đưa cho nhân viên thu ngân để gửi về nhà.

Không hề ngần ngại hay lo sợ bị cướp, ông thản nhiên mang cả bao tiền tới trước cửa bưu điện để đếm và chuyển về quê. Thậm chí, để đếm hết số tiền đó, ông còn thuê người với mức giá 100RMB (khoảng 350,000 đồng)” (Ngưng trích - Ăn mày ngồi đếm tiềnThoi Bao Oct 17,2014).

Đối mặt với hành động ăn xin, các biểu lộ tình cảm cũng như thái dộ và phản ứng của mỗi người đều khác biệt nhau hết: như cảm thông, thương hại, xót xa cho hoàn cảnh của người khốn khổ, nghi ngờ, khinh rẻ, bất an, nổi giận, bất nhẫn nhứt là trong trường hợp người ăn xin lại là những đứa bé còn quá nhỏ tuổi.

Có người thì dửng dưng, thờ ơ trước cảnh ăn xin vì đây là một hình ảnh quá quen thuộc trong xã hội ngày nay.

Thật ra tất cả những mâu thuẩn trong tình cảm chúng ta đều xuất phát từ ý niệm những kẻ ăn xin là những người lạ mặt, những người chưa hề quen biết, nên gây cho chúng ta sự lo sợ, ngờ vực và đôi khi cũng tạo nơi chúng ta những thành kiến không mấy tốt đẹp về họ. Họ đi xin vì cần tiền,vì làm biếng, vì để có tiền uống rượu hút xách, vì muốn lợi dụng lòng hảo tâm của thiên hạ của bá tánh, v.v...

Họ cố tạo cho chúng ta một mặc cảm tội lỗi nếu không ban bố cho họ chút đỉnh tiền bạc.Của ít lòng nhiều, miếng khi đói gói khi no, lá lành đùm lá rách…

blank
Ăn xin không có màu áo.

Kinh doanh từ thiện và kinh doanh tín ngưỡng

Cúng giải hạn: Tín ngưỡng hay kinh doanh?

“Cúng sao (còn gọi là giải hạn) được xem là một hình thức tín ngưỡng dân gian có từ lâu đời. Thế nhưng hiện nay, phong tục này đang được một số nơi thương mại hóa bằng dịch vụ cúng thay và có thu tiền…

Nhiều người tin rằng năm nào bị sao “xấu” chiếu mệnh thì sẽ gặp chuyện không may, có thể dẫn đến tai nạn, ốm đau, bệnh tật… nên phải cúng sao để được hóa giải. Đây cũng là nguyên nhân chính làm cho các điểm thờ tự luôn chật kín người đến nhờ cúng sao giải hạn trong những ngày đầu năm….” (ngưng trích Gia An- Báo Đồng Nai- Cúng giải hạn: Tín ngưỡng hay kinh doanh? Báo Đồng Nai)

Trong cuộc sống hàng ngày tại hải ngoại chúng ta rất quen thuộc với hiện tượng quyên góp tiền, những bữa cơm chay gây quỹ…,kêu gọi đóng góp giúp từ thiện và tín ngưỡng. Đặc biệt là vào mùa lễ lộc cuối năm hoặc khi có xảy ra thiên tai hay biến cố quan trọng tại một gốc trời nào đó trên thế giới.

Họ gởi thơ xin tiền cứu trợ, xin trên mạng Internet, đăng trên các báo biếu chiều thứ sáu, tổ chức văn nghệ, tiệc tùng gây quỹ, thể thao, đi bộ, chạy bộ, trùng tu… nầy nọ. Họ đến từng nhà gõ cửa xin, giao cho các em học sinh đem chocolat hoặc bánh kẹo về nhà bán. Thường là bán cho cha mẹ, thân nhân hoặc bán cho người lối xóm…Đôi khi họ chận một đoạn đường trong thành phố bắt buộc xe cộ phải chạy rề rề vào một hướng. Rồi họ đưa thùng ra “ nài ép” mình phải bỏ vô chút đỉnh. Đó là chưa kể họ liên kết với một số nhà hàng, tiệm buôn, siêu thị, trạm xăng … nói rằng sẽ trích 1$ trên mỗi cái hóa đơn để gởi giúp chổ nầy cho chổ nọ (Tsunami Nhật Bản chẳng hạn).

Từ hơn 30 năm nay phong trào làm từ thiện giúp Việt Nam đã nở rộ lên khá nhiều. Ai cũng đều biết hết. Dư luận thế nầy thế nọ. Vàng thau lẫn lộn, có thiệt mà cũng có giả, nhưng chúng ta phải nhìn nhận một sự thật đau lòng là còn rất nhiều đồng bào bên nhà đang sống trong cảnh lầm than đói khổ cần được giúp đỡ.

Tại Canada, hằng năm đều có nhiều buỗi Téléthon trên TV để xin tiền giúp trẻ em bệnh tật, xin tiền giúp khảo cứu bệnh cancer vv… như tổ chức Opérations Enfant Soleil và Sun Youth chẳng hạn. Đó là những show trình chiếu liên tục trên TV. Suốt một ngày trời nhiều tên tuổi, Mc, văn nghệ sĩ được “mướn có thù lao”, gào thét, cố sức năn nỉ bá tánh gởi tiền giúp. Họ còn đẩy cả xe lăn đưa bệnh nhân lên trình diện cho bà con nhìn tận mắt. Ai thấy mà mà chẳng não lòng và tội nghiệp! Phải cho để khỏi bị cắn rứt lương tâm.

Cuối buổi, số tiền thu vào cũng được sơ sơ vài ba triệu. Trừ các chi phí tổ chức ra cũng còn lại đươc chút đỉnh. Sau đó họ gởi bao nhiêu, gởi cho ai, chừng nào gởi, xin bắt thang mà lên hỏi ông Trời…

Nhiều tổ chức từ thiện lớn móc nối được với chánh phủ Canada để quyên góp tiền bằng cách trích thẳng từ mỗi kỳ phát lương công chức. Mỗi năm có một người trong cơ quan mình làm việc đi từng departement, gặp riêng từng nhân viên. Họ ca sáu câu vọng cổ mùi mẫn lâm ly về việc làm từ thiện. Sau đó họ đưa cho mình một phiếu ưng thuận để ký tên cho phép họ trích một số tiền 5$ hoặc 10$ tùy hỉ trên mỗi kỳ phát lương để giúp cho United Way of Canada(Centraide du Canada). Một tổ chức từ thiện Canada có tầm vóc quốc tế. Lúc còn đi làm việc, tác giả ký cho 5$/mỗi kỳ phát lương. Tính ra cũng hết 120 $/năm.

Đây là việc thiện cần phải làm. Số tiền trên đối với mình không phải là bao nhiêu, nhưng biết đâu nó có thể góp phần vào việc xoa diệu đôi chút nỗi thống khổ, nghèo đói tại một chân trời nào đó. Có ba trăm ngàn công chức, số tiền góp được cũng không phải là ít đâu. Có nhiều người nói, đây là một kiểu tài trợ subvention gián tiếp cho nhà nước để họ được nhẹ bớt ngân sách về dịch vụ xã hôi.

Kinh doanh từ thiện có môn bài…
“Phải tốn tiền mới xin được tiền”

Tại Canada, muốn làm từ thiện quyên góp tiền bạc thì phải xin phép nhà nước và đăng ký dưới danh nghĩa là đoàn thể bất vụ lợi (organisme à but non lucratif) để khỏi phải đóng thuế.

Canada đứng hàng thứ hai sau Hoà Lan về tổ chức bất vụ lợi. Hoa Kỳ đứng hành thứ năm.

Theo thống kê năm 2010 Canada có 85 378 tổ chức từ thiện, trông đó có 16 328 tại Québec. Các tổ chức trên xin tiền bằng đủ cách: xổ số tombola, bán đồ vật kỷ niêm, bán lịch, chocolat, áo thung, kẹo bánh, v.v…

Để thu được 5,3 triệu $, tổ chức Société canadienne de sclérose en plaque (bệnh đa xơ cứng?) phải chi 2,5 triệu $.

Société Alzheimer Canada phải tốn 3,6 triệu $ phí tổn để gây quỹ thu được 9 triệu $.

Société canadienne du cancer tốn 8,7 triệu $ để thu được 25,3 triệu $

Fondation des maladies du coeur tốn 80 triệu $ để thu được 155 triệu $.

Các bạn nào ở tỉnh bang Ontario Canada muốn tổ chức gây quĩ từ thiện cứu trợ thiên tai thì hãy vào site sau đây để biết thủ tục đễ xin giấy phép: Fund raising-Guideline for disaster relief committee

http://www.mah.gov.on.ca/Page1573.aspx

blank
Ăn xin không có màu áo.

Tại sao chúng ta nên bố thí?

Có người bố thí có chủ đích, để mong được đền ơn, để mong cầu được phước, cho con cái và cho bản thân mình lúc chết được vãng sanh về cõi Tây Phương Cực Lạc. Đây là cho để được nhận.

Có người thì làm ăn lươn lẹo, chôm chỉa nhiều quá nên cần bố thí bớt để nhẹ tội với lương tâm đồng thời chứng tỏ là mình là người hào phóng, và cuối năm còn được credit dimpôt giảm thuế cuối năm nữa (nhớ xin biên nhận khi cho tiền!).

Có người cho để lấy tiếng. Có người cho để lấy le.

Có người cho vì bị ép buộc, vì sợ người ta trù ẻo, làm khó dễ. Càng giàu thì càng phải cho nhiều coi mới được vì noblesse oblige để khòi bị người ta chửi đồ giàu mà keo kiệt. Cho để được xin hai chữ bình an, để khỏi bị chúng ghét.

Cũng có người vì bị ép bụng nên bắt buộc phải cho, vì bạn mình ngồi cùng bàn cũng đã cho rồi...Mình làm khác người ta sợ khó coi.

Khoa học neuroscience đã chứng minh được hành động bố thí sẽ tạo cảm giác sung sướng, hạnh phúc ở người cho. Ngoài sự vui sướng ra, bố thí còn làm tăng tính miễn nhiễm đối với một số bệnh tật.

Sự kiện giúp đỡ người khác sẽ làm cho mình cảm thấy hữu ích trong cuộc sống và quên đi nỗi niềm hiu quạnh cô đơn. Cuộc đời mình sẽ có ý nghĩa hơn.

Cần chút tiền còm để giúp khảo cứu về rượu.Xạo quá đi cha nội.

*Theo Phật Giáo

Dana (Đàn Na): bố thí

Phạn ngữ có nghĩa là “cúng dường.” Nói chung từ “dana” chỉ một thái độ khoản đại. Đàn na quan hệ với việc phát triển một thái độ sẵn sàng cho ra những gì mà mình có để làm lợi lạc chúng sanh. Trong Phật giáo Đại thừa, đây là một trong lục Ba La Mật. Hành vi tự phát tặng cho tha nhân một vật, năng lượng hay trí năng của mình.

Bố thí là một trong sáu hạnh Ba La Mật của người tu Phật, là tác động quan trọng nhất làm tăng công đức tu hành mà một vị Bồ Tát tu tập trên đường đi đến Phật quả. Trong Phật giáo Nguyên Thủy, đàn na là một trong mười pháp “quán chiếu” và là những tu tập công đức quan trọng nhất.

Đàn na là một thành phần chủ yếu trên đường tu tập thiền quán, vì chính đàn na giúp chúng ta vượt qua tánh ích kỷ, đem lại lợi lạc cho cả đời này lẫn đời sau” (Tổ Đình Minh Đăng Quang-Phật Học Tự Điển-Thiện Phúc)

Bố thí hay cúng đường là một hạnh trong Phật giáo.

Bố thí là hạnh đầu tiên trong sáu hạnh của Bồ Tát.

Bố thí có mấy loại (Kinh Điển Phật Pháp) và Bố Thí Ba La Mật (Thích Trí Siêu).

blank
Ăn xin không có màu áo.

Bố thí có 3 loại:

1) Tài thí: tức bố thí tiền

2) Pháp thí: bố thí pháp

3) Vô úy thí: tức bố thí sự không sợ hãi

Ba loại bố thí vừa nêu được gọi chung là vật thí.

*“Khi nói đến bố thí, thì chúng ta phải nhận ra ba yếu tố tạo ra nó: người cho (năng thí), món đồ (vật thí) và người nhận (sở thí). Ba yếu tố nầy rất quan trọng. Nếu thiếu một trong ba yếu tố kể trên thì sẽ không có sự bố thí.

Có người cầm trong tay một món đồ muốn cho mà không có ai nhận thì không có sự bố thí. Có món đồ mà không có người cho và người nhận thì cũng không có sư bố thí. Có người sẵn sàng nhận đồ mà không có ai cho thì cũng không có sự bố thí.

*Một sự bố thí được xem là trong sạch và đem lại phước báo vô lượng vô biên cần phải có ba yếu tố sau đây

- Người bố thí phải có tâm trong sạch.

- Vật được thí phải chân chính.

- Người nhận phải được kính trọng tối đa”.

*Theo thiền sư Munindra (tác phẩm Living this life fully)

Có người rất từ tâm, sẵn sàng bố thí một cách sốt sắn.Họ cảm thấy được vui sướng khi có dịp bố thí hoặc khi giúp đỡ người khác. Hành động của họ xuất phát từ tâm quảng đại bố thí generosity, từ tâm metta (loving kindness) và từ bi karuna (compassion).

Lòng tham ngăn chặn hành động bố thí.

Có ba thọ (vedana) hay giác: vui thích, khó chịu và trung dung.

Thiền sư Munindra nói rõ là cội rễ của vedana là kinh nghiệm có trong từng khoảnh khắc một.

Để đáp lại với lục căn six sense organs(nhãn, nhĩ,tỷ, thiệt, thân, ý) là sự xuất hiện của lục trần six sense objects (sắc, thanh,hương, vị, xúc, pháp).

Cảm giác tốt sẽ làm nẩy sinh ra lòng tham greed và tâm bám víu chấp thủ attachment (upadana).

Cảm giác xấu, khó chịu sẽ sanh ra lòng ghét bỏ aversion và đưa đến sự kết tội.

Cuối cùng, là bất khổ bất lạc thọ (không khổ không sướng) neutral feeling sẽ đem đến phiền não delusion vì tâm ý không thể thấy rõ và thấu triệt được. Nghĩa là không có chánh niệm tỉnh thức mindfull awareness. (Neutral sensation generally precipitates delusion because it often does not make enough of an impression on the mind and thus is not observed or understood clearly; that is, there is no mindfull awareness) (Ngưng trích- Thiền sư Munindras).

*Theo Thiên Chúa Giáo

Đức Chúa Trời là đấng toàn năng, tạo ra mọi sự vật trên Trời và dưới thế. Chúa cho chúng ta sự sống đời đời.

Từ thiện được xây dựng từ lòng thương yêu bất vụ lợi không màng đến sự báo đáp hay nhận lại bất cứ điều gì cả. Cho xuất phát từ lòng thương yêu không giới hạn.

Kinh thánh có nói “Cho sẽ mang đến cho ta nhiều hạnh phúc hơn nhận”

Act.20.35 Luc 14.12-14. « Il y a plus de bonheur à donner qu'à recevoir.»

Thiên Chúa Giáo khuyên bảo tín đồ phải có trách nhiệm giúp đỡ người khốn khổ, kém may mắn.

Kết luận

Xét về mối tương quan giữa con người với nhau, hành động ăn xin đã tạo nên một tương quan bất bình đẳng.

Kẻ ăn xin là người đứng ở vị trí có chủ đích rõ ràng...

Một số kẽ ăn xin, bằng mọi cách cố tình phải phơi bày ra tất cả những gì ghê tỡm nhất trên thân thể họ, kể lể nỗi bất hạnh của đời họ với thâm ý gợi lòng thương cảm nơi chúng ta, và nhất là phải gây cho chúng ta một mặc cảm tội lỗi nặng nề nếu chúng ta không chịu giúp họ.

Ôi ! Ngày nay “ăn xin” đã trở thành một nghề, một “kỹ nghệ” hái ra tiền khoẻ ru bà rù.

Nghèo mới ăn xin, nhưng có kẻ giàu cũng ăn xin nữa để được giàu thêm…

Còn cho hay không, đó là quyền, là cách suy nghĩ riêng và cũng như tùy vào cái tâm của mỗi người./.

Đức Phật có nói: “Trên thế giới nầy có ba điều giá trị mà người phát tâm bố thí cần phải có: …Trước khi bố thí, tâm phải được phỉ lạc., lúc cho tâm phải thanh tịnh. Sau khi cho, tâm phải được thăng tiến lên”.

In this world there are three things (of value) for one who gives… Before giving, the mind of the giver is happy. While giving, the mind of the giver is peaceful. After giving, the mind of the giver is uplifted. (The Buddha, AN 6.37)

Đọc thêm

- Ts Lê Minh Thịnh-Suy nghĩ về việc làm từ thiện tại VN
http://www.vietnam.ca/suy-nghi-ve-viec-lam-tu-thien-tai-viet-nam/

- Về việc biến chùa chiền thành các siêu thị Phật
http://baomai.blogspot.ca/2014/08/ve-viec-bien-chua-chien-thanh-cac-sieu.html

- Xuân Mai-Sư ăn mày " xuất hiện rầm rộ ở Úc
http://quangduc.com/a54464/su-an-may-xuat-hien-ram-ro-o-uc

- 2 Video: Lật tẩy "cái bang" giả nhà sư khất thực | VTC

http://www.youtube.com/watch?v=PqFK1fMkfkc

http://www.youtube.com/watch?v=rs9_g-LUH-Y

- Dân Trí. Ăn xin - Nhìn từ nhiều giác độ
http://dantri.com.vn/c202/s202-303250/an-xin-nhin-tu-nhieu-giac-do.htm

- Louise Leduc. La charité coute cher. Cyberpress
http://www.cyberpresse.ca/actualites/quebec-canada/national/201012/02/01-4348720-la- charite-coute-cher.php

- C Goldberg. Boston Globe. For good health, it is better to give, science suggests
http://www.highbeam.com/doc/1P2-7819658.html

Montreal, Oct 2014

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Đông y, còn được gọi là y học cổ truyền Trung Quốc, là một hệ thống y tế lâu đời nhất được biết đến trên thế giới. Không như Tây y, Đông y tập trung vào một sinh lực gọi là “Khí” (hay chi) lưu chuyển trong cơ thể, và khi bị tổn thương, cơ thể sẽ dễ mắc bệnh. Các bác sĩ tìm hiểu căn cơ dẫn đến sự mất cân bằng về tinh thần và thể chất, sau đó thực hiện một cách tiếp cận toàn diện để chữa lành và phục hồi khí cho bệnh nhân.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.