Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sài Gòn: Những Mảnh Đời Vất Vả Kiếm Sống Về Đêm

06/10/201400:00:00(Xem: 2673)

SAIGON -- Khi màn đêm buông xuống, một số phụ nữ nghèo khó lại bắt đầu công việc kiếm sống cơ cực của họ trên đường phố, nơi góc chợ, gầm cầu, bãi rác…, thậm chí bằng những công việc lạ lùng, ít người biết đến, theo báo Tiền Phong.

Gần 20 năm nay, những con gián hôi hám đã mang lại nguồn thu nhập chính nuôi sống cả gia đình bà Trần Thị Kim Anh (52 tuổi, ngụ quận 11).

Hằng ngày, với chiếc xe đạp cọc cạch, bà lọ mọ đi bán vé số từ khi trời tờ mờ sáng đến khi mặt trời lặn mới về nhà. Lùa vội chén cơm, bà lại chuẩn bị cho một đêm dài bắt gián bán cho dân câu cá với hy vọng ngày mai đủ tiền đi chợ. Bà dắt chiếc xe đạp ra cùng một bịch vỏ sầu riêng tìm đến góc chợ, bãi rác, chân cầu hay miệng cống. Chỗ nào bẩn nhất, ẩm thấp nhất là chỗ đó có bà, vì theo bà, nơi đó nhiều gián nhất.

Cứ thế, khi bắt đủ số gián mà khách đặt, bà trở về nhà cho từng con vào chai nhựa xong thì đồng hồ đã chỉ 3 giờ. Vừa chợp mắt thì trời đã tờ mờ sáng, bà lại thức dậy để đi bán vé số.

Bà Anh cho biết, khoảng 20 năm trước, chồng bà làm nghề đánh bóng lưỡi câu cá. Thấy gia đình khó khăn, có người chỉ cho bà cách đi bắt gián đất kiếm tiền. Ngày đó bà và bốn đứa con nhỏ chở nhau trên một chiếc xe đạp đi tìm mọi ngóc ngách của Sài Gòn, từ nội thành ra ngoại thành.

“Hồi mới vào nghề, mùi hôi của gián kèm theo mùi của bãi rác, cầu cống bốc lên, phải nín thở mà bắt cho được gián để giao cho người ta. Hồi ấy, mỗi con gián chỉ 100 đồng, năm mẹ con đi bắt cả ngày có khi được vài trăm con, về bán được 20 nghìn đồng. Mua ít gạo và nước mắm về ăn qua ngày. Những lúc người ta đặt 400 con mình cũng thích, nhưng năm mẹ con đi bắt hai, ba ngày không đủ nên đành từ chối”.

blank
Một phụ nữ bất bình thường, ban đêm thường đi lượm ve chai dọc theo đường Đồng Khởi (Quận 1).

Tuy nhiên, phải từ chối khách bà cũng không ấm ức bằng việc người ta đặt hàng trăm con gián, mẹ con bà lùng sục bắt đủ số lượng về thì khách không lấy nữa, rồi họ tắt điện thoại luôn. Thế là công sức đổ đi hết vì gián bắt về không bán được mà để vài ngày sẽ chết hết.

Được nhiều tay câu biết đến, hàng đặt ngày càng nhiều, gián cũng có giá hơn, 400 đồng một con. Thế nhưng đơn hàng càng nhiều thì bà lại càng phải thức khuya vì gián ngày càng khó bắt.

Bộ đồ nghề của bà Anh là một cái xô nhựa, hai que nhỏ có quấn vải vào một đầu và một hũ mạch nha pha đường thắng cùng vài miếng vỏ sầu riêng còn dính cơm. Tìm đến những nơi có gián, bà đặt vỏ sầu riêng vào miệng cống, khe gạch. Còn mạch nha pha đường thắng bà trét lên đầu quấn vải của hai cây que rồi thọc sâu xuống các lỗ thoát nước ở nắp cống. Để đó, bà xách xô đến từng thùng rác hay gầm sạp chợ, lật từng viên gạch, bịch rác.., tay thoăn thoắt chộp từng con gián cho vào xô nhựa. Một lúc sau, bà quay lại nơi đặt vỏ sầu riêng, que mồi. Khi miếng mồi được nhấc lên, hàng chục con gián bâu đầy cả lên tay bà…


Cũng rất cơ cực, chịu dơ chịu hôi là công việc lượm ve chai ban đêm của chị Nguyễn Thị Hoa (46 tuổi, quê Vĩnh Phúc). Len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm lượm từng mảnh nhựa, vỏ chai, lon bia, bịch nylon…, đến khi chiếc xe đạp không còn chỗ chất, chị trở về nhà phân loại từng thứ ra để sáng mai đem bán. Một xe cồng kềnh đủ thứ đồ như thế nhưng bán chỉ kiếm được hơn 100,000 đồng. Lúc các thứ được phân loại xong, đồng hồ đã chỉ 4 giờ sáng. Chợp mắt một lúc chị bật dậy bởi công việc khác đang chờ, đó là đạp xe ra chợ lấy rau đi bán.

Chị Hoa có chồng và hai con, nhưng khi đứa con thứ hai chào đời chưa đầy ba tháng, chồng chị bỏ nhà ra đi biệt tăm đến nay. Ở quê nhà, một mình quần quật làm lụng nhưng không làm sao kiếm đủ hai bữa cơm và tiền đóng học phí cho con, chị đành gửi lại hai đứa con cho bà ngoại rồi vào Sài Gòn kiếm sống bằng nghề lượm ve chai ban đêm. Chị kể, làm lụng vất vả một thời gian, góp được ít vốn chị đã nghĩ cách kiếm thêm thu nhập: mua rau rồi chở đi bán dạo ban ngày.

Mỗi ngày đêm, có khi chị Hoa đạp xe gần trăm cây số cũng chỉ kiếm được hơn 200,000 đồng tích góp gửi về quê. Với chị, bữa ăn chính là gói mì tôm, bát cơm nguội hay gói xôi. Có những đêm đói quá nhưng cũng không dám mua thứ gì ăn. “Trái bắp cũng 3 nghìn, tô hủ tiếu gõ cũng 10 nghìn, ăn mà thấy xót, sao dám ăn. Những lúc đói quá thì lấy chai nước ra uống cầm hơi rồi cố tập trung vào công việc để quên nó đi”, chị Hoa bộc bạch.

Theo Tiền Phong, ở chợ đầu mối Bình Điền (quận 8) có những nữ cửu vạn (bốc, chuyển hàng) bắt đầu làm việc từ 10 giờ khuya đến 8 giờ sáng. Công việc của họ là kéo chiếc xe đẩy của mình đi khắp chợ, gặp sạp nào cũng ghé lại hỏi “có hàng không” rồi chất những bao tải, thùng tôm, cá lên xe đẩy ra đường cho lái buôn. Như bà Nguyễn Thị Dung (64 tuổi, quê Tiền Giang). lưng đã còng nhưng vẫn bước thoăn thoắt trên nền gạch ướt sũng, trơn trượt của khu chợ. Mỗi chuyến bà chỉ được cho 3,000 đồng, chuyến nào hàng hơi nhiều thì được cho 5,000 đồng. May mắn gặp được mối quen, người ta thương thì cho 10,000 đồng.

Bà Nguyễn Thị Năm (62 tuổi, quê Long An) cũng được trả công 10,000 đồng với gần 40 kg hàng trên xe, nhưng phải đẩy chiếc xe chạy lòng vòng 200m mới đến khách nhận. Có lúc chiếc xe chất đầy cá trôi tuột dốc cao hơn 2m khiến bà phải còng lưng, cắn răng giằng lại vì sợ đổ hàng, chủ không mướn nữa. Làm lụng cả đêm, mỗi nữ cửu vạn ở đây chỉ kiếm được hơn 100,000 đồng, có khi chỉ 70,000 – 80,000 đồng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.