Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhơn Kiến Nghị Của Bà 7 Vân Nhìn Lại Sự Nghiệp Của Lê Duẩn

27/09/201400:01:00(Xem: 6911)
Tướng Quân Đội Nhân dân hà nội Võ Nguyên Giáp mất năm nay được một năm. Đám tang trọng thể. Mồ mả hoành tráng. Có lính bồng súng đứng hầu.Truyền thông nhà nước hà nội hết mực đánh bóng. Mà phải làm như vậy để vớt vác sự thất sủng dài hạn của ông? Hay phải làm cho phù hợp với tuyên truyền trước kia đã lở gây dấu ấn đậm nét trong dư luận thế giới Tướng Võ Nguyên Giáp là một vĩ nhơn của chìến tranh Việt nam ? Nhứt là dư luận phản chiến của tây phương. Sự đề cao Tướng Giáp là nhơn vật lịch sử Việt nam thứ hai, sau Hồ chí Minh, đã làm cho Bà 7 Vân nổi tam bành.

Những điều tốt đẹp cực kỳ về Tướng Giáp có đúng hay không, người ta phần lớn, chưa biết và cũng chưa tin hoàn toàn.

Ngày mai sẽ có không ít người nói lại cho rỏ. Cũng như về Hồ Chí Minh. Nhưng giờ đây, hào quang của Tướng Giáp đã thật sự làm cay mắt, chảy nước mắt ở Bà 7 Vân, vợ bé (vì lúc Lê Duẩn chôm bà thì bà vợ chánh thức của Lê Duẩn hảy còn sống ở quê) của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn nên bà đã viết kìến nghị yêu cầu Trung ương đảng cộng sản hà nội khôi phục địa vị cho Lê Duân xứng đáng đúng với địa vị và sự nghìệp của ông. Bà thề đời của bà làm không được thì đời con, đời cháu, đời chắc của bà sẽ tìếp tục tranh đấu.

Nhưng Ông Lê Duẩn là người anh hùng vĩ đại như thế nào? Sự nghiệp của ông to lớn cở nào đối với dân tộc Việt nam? Có đáng khôi phục hay không?

Thư gởi TW đảng của bà không được hồi đáp nên nay bà chọn cách công bố.

Rìêng về Bà 7 Vân

Bà 7 Vân, với tư cách là vợ bé của Lê Duẩn, chịu khó viết một bức thư khá dài đòi cái đảng của bà mà bà được 65 tuổi đảng, phục hồi địa vị và sự nghiệp cho chồng của bà. Vợ đòi hỏi quyền lợi cho chồng con là chuyện bình thường. Làm điều này còn nói lên phẩm hạnh và tình nghĩa của người phụ nữ. Nhưng ở đây, trong trường hợp của Lê Duẩn, điều mà bà đòi hỏi có đáng làm trước lịch sự Việt nam hay không? Bà lên án những người theo Ông Giáp, tức theo Liên-xô là phản quốc. Theo Tàu mới ái quốc vì theo Tàu làm chiến tranh biển người kiểu mao trạch-đông để thống nhứt đất nước. Và cho Tàu. Không thấy có Việt nam trong đó.

Riêng về bức thư, sau khi đọc qua, chắc nhiều người đã không khỏi ngạc nhiên trình độ kiến thức của bà như vậy mà đã làm Phó Tổng Biên tập nhựt báo Sài gòn Giải phóng. Bà viết một câu “Anh Ba”, hai câu “ Anh Ba” làm như Anh Ba của bà là Anh Ba của mọi người. Bà sợ mất Anh Ba vì thân phận vợ bé chăng? Bà không nghĩ người đọc sẽ ngượng đến khó chịu. Nhưng nay, bà đã trên 80 tuổi rồi còn gì nữa?

Ông Xuân Hồng, ký giả BBC, trong cuộc phỏng vấn, có hỏi bà “Nghe nói Ông Lê Duẩn có nhiều vợ, nhiều nhơn tình lắm, phải không?”. Bà biến đổi sắc mặt và trả lời lảng đi. Chính cái tâm lý “hoạn thư” này, ngày nay biến thành sự ganh tỵ, đã thúc đẩy bà viết thư yêu cầu đảng cộng sản phục hồi sự nghiệp lớn “giải phóng Mìền nam và thống nhứt đất nước” chăng? Hay cánh gia nô Tàu, vốn không ưa Võ Nguyên Giáp, như Lê Đức Anh, Đỗ Mười, …bảo bà làm việc này để tiếp tục hán hóa Việt nam cho trọn sự thiên chức hán ngụy của họ?

Trong thư, Bà 7 Vân, đề cao Lê Duẩn cũng như Hồ Chí Minh, là người khiêm tốn, đơn giản, vì mọi người quên mình, không hề viết hồi ký hay bất kỳ một câu nào nói riêng về bản thân. Vì già cả hay không đọc sách mà bà đã quên Hồ Chí Minh có hai Hồi ký tự bốc thơm mình dưới tên Trần Dân Tiên, đó là “Vừa đi đường vừa kề chuyện” và “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”. Hai hồi ký này được Hà Minh Đức, nhà văn học của đảng, công bố là “Tác phẩm Văn của Hồ Chí Minh” (NXB Khoa Học Xã hội ) Hồ Chí Minh viết để “Đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào và của bạn bè trên thế giới “. Số sách in để phát hành khá lớn, lên tới 8200 quyển. Còn “Những sự kiện lịch sử đảng” xuất bản tới cả 100 000 quyển. Tức phổ biến khá rộng trong đảng. Dân chúng thì chẳng mấy ai để ý tới chuyện của đảng cộng sản.

Lý do của Hà Minh Đức phổ biến là chánh thức, nói bằng lưởi gổ. Lý do kín đáo nhằm tác dụng chánh trị là của Lê Duẩn, chủ yếu bêu xấu Hồ chí Minh, đánh mất uy tín Hồ Chí Minh được đảng cộng sản tuyên truyền là “con người trong suốt như pha-lê”, mà phơi bày rỏ Hồ chí Minh chỉ là một con người tầm thường ham danh tuy 2 quyển hồi ký này, về mặt văn chương, khó có thể xếp vào loại Văn.

Chuyện kín này, chỉ có những người trí thức, tương đối có suy nghị độc lập, ở Hà nội mới biết. Năm 1987, Ông Phan Đinh Diệu qua Paris, với vài người bạn, nói rỏ việc công bố Trần Dân Tiên chính là Hồ Chí Minh do Lê Duẩn chủ trương. Đây là một “cú ân huệ” Lê Duẩn ban cho bác sau khi đã hạ bác sát ván từ mấy năm trước rồi. Sau 30/04/75, Lê Duẩn mang nảo trạng “đỉnh cao trí tuệ loài người” nên đạp hết mọi người để chỉ còn mình làm vua một cõi.

Bà 7 Vân không đủ trình độ để bìết những chuyện này tuy là vợ bé của Tổng Bí thư đảng.

Một chút quan hệ gia đình. Bà 7 Vân là em gái thứ 7 của Bảy Bốp Nguyễn Ngọc Tân, Ủy viên Trung ương đảng Tân Đại Việt, Đại Việt Quốc Dân đảng, Dân biểu VNCH, Trưởng Khối Dân quyền trong Quối Hội VNCH trước 30/04/1975. Khi nhắc tới 7 Vân, Bảy Bốp chửi thề “ĐM. Tao mà bắt được con nhỏ đó, tao xé xác nó ra!”. Sau 75, ông đi tú, Bà 7 Vân lảnh ông ra sớm. Sau đó, ông ở tù trở lại hơn mười năm nữa.

Con trai của bà là Lê Kiến Thành giàu sụ ngay sau 60/04/75 nhờ Lê Duẩn vào Sài gòn kiểm tra trở về. Nay là một doan nhơn vĩ đại ở Việt nam. Cha làm Tổng Bí thư, con Đại gia!

Sự nghiệp của Lê Duẩn

Ngay sau ngày 30/04/75, Lê Duẩn vào Sài gòn tuyên bố “Ta giải phóng Mìền nam, thống nhứt đất nước là cho Trung quốc và Liên-xô”.

Ngày nay đa số người dân trong nước có để ý ít nhiều đến tình hình đất nước đều khẳng định “Việt nam đã mất cho Tàu rồi”. Khi nói như vậy là họ chỉ nhìn thấy thực tế. Cái mất nước – xin nói lại cho rỏ là “mất nước” chỉ có ở những người còn Việt nam, tức không cộng sản hoặc từ bỏ cộng sản – đã bắt đầu từ năm 1950 sau khi Mao Trạch-đông chiếm trọn lục địa nước Tàu.


Ở Hội nghị 9, Lê Duẩn đã nói “Tư tưởng mao trạch-đông là tư tưởng lê-nin của thời đại 3 dòng thác cách mạng Á-Phi-La (Á châu, Phi châu và Châu mỹ La-tinh, tức Nam mỹ). Chủ tâm của Lê Duẩn là suy tôn Mao để Mao mới đưa Duẩn lên thay Hồ Chí Minh.

Nội dung chủ yếu của Nghị quyết 9 là làm chiến tranh, tức đưa chiến tranh vào Miền nam. Mao chủ trương thống nhứt Việt nam bằng võ lực được Lê Duẩn và Nguyễn Chí Thanh chấp hành triệt để. Những ai trong đảng còn “suy nghĩ” đều bị Lê Duẩn gạt phăng ra ngoài và còn cho đi tù.

Từ nay, Hồ Chí Minh “được phép không phải tham dự những buổi họp của Bộ chánh trị” nữa vì sức khỏe. Còn những người khác như Võ Nguyên Giáp, Lê Liêm thì dành thì giờ trao dồi nghệ thuật, học dương cầm, …Ung văn Khìêm nghỉ Ngoại giao (Đèn Cù, trg 213, 275).

Hạ Tướng Giáp xong, thấy Tướng Giáp không phản ứng, Lê Duẩn còn chửi thêm là “Đồ hèn” (id, trg 270).

Tệ hơn nữa đối với đồng chí, Lê Duần còn ra lệnh cho Hoàng Tùng đục bỏ 2 chữ “Đại tướng” trên nhựt báo Nhân Dân. Một số đảng viên khác không thuộc phe cánh Lê Duẩn bị đi tù hoặc đi cải tạo. Nhưng cải tạo vẫn chưa phải như “ngụy quân ngụy quyền” đi cải tạo sau 30/04/75 cũng theo lệnh khoan hồng của Lê Duẩn vì lúc đầu Lê Duẩn làm dấu đưa bàn tay phát qua cổ (ý giết hết) để trả lời số phận của những người này!

Lê Duẩn không chỉ nhằm hạ những người thân Liên-xô, mà thật ra là hạ tất cả mọi người có thể là đối thủ với anh ta. Trường Chinh cũng là đảng viên kỳ cựu theo Tàu cũng bị cho yên phận. Tại Hội trường Ba Đình, tháng 1/1964, Trường Chinh, trước đảng viên cao cấp và trung cấp học tập Nghị quyết 9, giải thích “…Về cơ bản, đường lối đối nội và đối ngoại của ta đã thật sự thống nhất với Trung quốc”. Khi Mao Trạch-đông đưa ra tập tài liệu “9 Đại phát xét lại của Liên-xô”, Trường Chinh đã tổng kết đó là “chín quả đấm thôi sơn đánh sập chủ nghĩa xét lại của Liên-xô”. Còn ai ở đất này theo Tàu hơn Trường Chinh!

Lê Duẩn hăn hái làm gia nô Tàu để Tàu cho thay thế Hồ Chí Minh. Tàu chủ trương làm chiến tranh đến người Việt nam cuối cùng thì Lê Duẩn là người thi hành. Tàu cần gây ra chiến tranh ở Việt nam để chiếm lấy biển đông và làm chủ Á châu khi “thiên hạ đại loạn” thì Lê Duẩn phất cờ giải phóng Miền nam. Nhơn dân Việt nam 2 miền tử vong đến 10 triêu để xây dựng sự nghiệp Lê Duẩn. Điều này được Bà 7 Vân xác nhận trong phỏng vần của BBC với Ông Xuân Hồng. Bà còn nói thêm: Lê Duẩn cầu viện Bắc kinh để nhơn dân khỏi phải hi sanh thêm nữa. Nếu Bắc kinh từ chối thì ông sẳn sàng cho nhơn dân Việt nam chết thêm nữa cho hoài bảo giải phóng Miền nam của ông. Những người bộ đội cũ còn nhớ những cảnh tượng rùng rợn trên đường xâm nhập. Xác thanh niên, cả thiếu niên chất thành đóng, trên những dòng suối làm tắc nghẻn dòng nước. Chim rừng ăn xác chết bay lên không nổi!

Lê Duẩn bám theo Tàu để được ủy nhiệm lo chánh trị thay thề Hồ chí Minh, Nguyễn Chí Thanh lo quân sự thay thế Tướng Giáp. Nguyễn Chí Thanh chết bất ngờ đã làm cho Mao tức giận đã buộc miệng “Các đồng chí đừng buồn nữa” khi đích thân đi tới Tòa Đại sứ Hà nội ở Bắc kinh phúng điếu. Ngụ ý ta sẽ lấy Miền nam và cả Việt nam, chớ không phải Liên-xô. Lúc Hồ chí Minh chết, Mao không đi phúng điếu như đối với Nguyễn Chí Thanh.

Về Mao Trạch-đông, Thầy của Lê Duẩn

Khoảng 1964, Giáo sư Đặng Thai Mai đăng ở trang nhứt báo Văn Nghệ một bài ca ngợi “ Thơ và Từ ” bất hủ của Mao chủ tịch. Những bài này phản ảnh những vĩ đại này nọ ở Người (id, trg 234) để nâng bi Mao và tìm cho mình cây dù:

“Trong tập “Thơ và Từ”, chúng ta có thể nhìn thấy một người anh hùng kiểu mới, người anh hùng của giai cấp vô sản, người anh hùng lý tưởng của thời đại chúng ta.

Đọc xong tập Thơ và Từ của Mao chủ tịch, chúng ta có lý do để mà nghĩ rằng: Phải là con người vĩ đại mới có thể viết được văn chương thật sự vĩ đại, vì một tác phẩm văn chương vĩ đại bao giờ cũng biểu hiện một cá tính vĩ đại”.

Mời đoc thơ của Mao Trạch-đông:

Núi Côn-Lôn

Mà nay ta bảo Côn-Lôn:

Không cần quá cao, không cần bấy nhiêu tuyết.
Sao tựa được trời, rút bảo kiếm,
Đem ngươi chặt làm ba khúc,
Một gửi châu Âu,
Một tặng châu Mỹ,
Một trả về Đông quốc.
(NXB Văn Học, 1966, trang 95-97)

Qua bài thơ Núi Côn-lôn, phải chăng ý của Mao muốn chia thiên hạ ra làm 3, phá thế siêu cường Nga-Mỹ lãnh đạo thế giới. Mao phải nhảy vô và giành phần Á châu về mình. Bởi Mao không gọi Á đông mà gọi Đông quốc: Á châu là nước phía Đông của Tàu. Hay rõ hơn Đông ở đây là Mao Trạch-đông, nước của Mao Trạch-đông?

Trong quyển Mao Tsé-toung, NXB Voix, Paris, 2003, do M.H.Bernard trích dịch:

“Tần Thủy Hoàng không có gì siêu quần. Y chỉ chôn 460 nho sĩ; còn chúng tôi, chúng tôi chôn 46.000 người ”.

“Tất cả phe cộng sản lúc ấy là một chậu nước lớn, nhưng đã ngầu đục, bị Mao lắc cho nổi sóng cuộn gió, và bên trong chậu đó, các anh hùng hảo hán, các kẻ vệ đạo nghiêng ngửa hò hét hủy diệt nhau. Trong sóng gió tối tăm ấy của cộng sản (id, trg 215), mới thấy đúng “ thiên hạ đại loạn Trung Quốc được nhờ ”!

Những người cộng sản ở Hà nội đánh nhau, giết nhau, vận dụng mưu lược, hoàn toàn không cho Vìệt nam, mà chỉ nhằm quyền lợi bản thân là trên hết. Sự nghiệp của Lê Duẩn là làm chiến tranh giết 10 triệu người cho địa vị của anh ta và phục vụ chánh trị bá quyền của Tàu. Hoàn toàn không có Việt nam. Đó là tội phản quốc, diệt chủng. Tội chống nhơn loại. Bà 7 Vân có thấy không?

Ai có thể chỉ dùm một người cộng sản chuyên chính là người Việt nam thương nước! Hay chỉ gồm toàn gia nô cho Tàu hoặc cho Lìên-xô?

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.