Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đàn Ông Đi Chợ... Vợ Thêm Lo

02/09/201400:00:00(Xem: 3960)
Riêng tặng các ông chồng già…hải ngoại

Ngày xưa tại quê nhà, chuyện chợ búa, bếp núc, lo cơm nước, rửa chén rửa bát là chuyện của đàn bà con gái. Đàn ông ít ai dám xía vô lắm. Có thương vợ cũng hổng dám nhảy vô để giúp vì sợ bị gia đình và thiên hạ dèm pha xỉa xói nầy nọ.

* * *

Đàn ông đi chợ...vợ thêm lo
Để ông đi chợ cũng hay
Mua đồ quá rẻ khi ông đem về
Bởi sao muốn được vợ khen
Mua mười nói chín vợ khen ông tài
Bà đâu có hiểu ông đi
Chợ nào không có đàn bà bán mua
Ông đây Thì quá đẹp trai
Chị nào không liếc không cười với ông
Chỉ cần đá cái lông nheo
Ông liền móc túi mua ngay dễ dàng
Nhiều khi còn hẹn còn hò
Thương anh tui bán đồ này như cho
Đàn ông tìm vợ chợ đông
Đàn bà tìm chồng ở chốn ba quân
Quý bà xin hãy nhớ rằng
Khôn nhà dại chợ đó là quý ông

St
(Lượm trên net-Không biết tác giả )

Đi chợ bên nhà ngày xưa

Lỡ kẹt lắm thì nình ông mới xách giỏ đi chợ, dĩ nhiên là theo...lệnh bà. Bà đưa tiền và dặn phải mua cái nầy cái nọ thì mình phải làm y như vậy đúng theo “quyền lực mềm” để tránh chiến tranh.

Thuở đó, xách giỏ vô chợ mắc cở thấy mồ tổ, đôi khi còn bị mấy con nhỏ bạn hàng trêu ghẹo chế ngạo nữa.Tụi nó nói là đàn ông gì mà đi chợ, là đàn ông gì mà trả giá kỳ kèo còn hơn đàn bà con gái nữa, v.v...Tiền bạc đưa ra, thối lại đều theo lối tính rợ, chớ có xài máy tính, có receipt gì đâu nên dễ bị thối thiếu lắm. Nhứt là đàn ông con trai thì lại càng dễ bị gạt hơn. Chẳng lẽ mình đứng đó mà đếm tới đếm lui hoài sao, coi sao cho đặng...Thôi, họ thối bao nhiêu thì họ biết, mình mau mau thồn hết vào túi rồi vọt lẹ cho rồi, để tránh cái cười...nhạo báng của con nhỏ bán hàng quê lắm.

Đôi khi, tiền còn dư được chút đỉnh thì mình giữ lấy, kể như tiền tip, đủ uống ly nước mía hay làm một cái cà phê phé nại hoặc xây chừng bên lề đường. Nếu hổng đủ tiền lẻ thì làm một cái lưng chừng cũng đỡ ghiền...(phé nại: cà phê sữa, lưng chừng:1/2 ly cà phê đen nhỏ, xây chừng: cà phê đen nhỏ nguyên ly).

Nụ cười tươi mát của cô chủ quán và nước trà free, uống bao nhiêu, ngồi bao lâu cũng được.

Mấy năm đầu sau 75, đồ đạc trong nhà đem bán bớt hết nên ít có nhà nào còn xài tủ lạnh. Mỗi ngày mấy bà, mấy cô, mấy dì, mấy mợ, mấy thím, mấy chị, mấy em gái thường hay xách giỏ đi chợ, mua đồ đủ ăn trong ngày chớ ít ai có cái lệ mua trữ để ăn cả tuần như tại hải ngoại. Cánh đàn ông con trai thì ở nhà làm chuyện khác hay phì phà điếu thuốc mơ tưởng chuyện vượt biên…

Mà các bạn có biết không, chợ là nơi để mấy bà gặp nhau mỗi ngày, nhỏ to tâm sự, chem chép với nhau, bàn chuyện đàn bà, chuyện đánh ghen, chuyện con mẹ kia chài thằng cha nọ, chuyện con nhỏ nầy sao nó ngựa quá thấy mà phát ghét, v.v... Rồi thì sẵn dịp ngồi xề xuống sạp làm bậy một tô bánh canh giò heo, hoặc một tràng bánh hỏi thịt nướng thơm phức để rồi còn có sức mà… nói tiếp nữa chứ.

Ngày đó, bà xã tui thường đạp xe mini đi chợ một mình. Ngày cuối tuần, người gõ lấy xe honda hai bánh chở vợ đi chợ. Tới nơi, hai đứa thường tìm cái gì lót bụng trước đã... Sau đó tìm chỗ đậu xe, và bả dặn tài xế ra chờ tại ngã tư Phan đình Phùng/Nguyễn an Ninh, ở đó tha hồ mà nhìn ngắm các cô đi qua các bà đi lại để giết thời giờ. Khỏi cần biểu, em ơi!

Thời điểm đó, hai vợ chồng sống tại thị xã Cần Thơ. Nhà lồng chợ nằm ở dưới bến Ninh Kiều. Bạn hàng bán buôn ì xèo, loạn xà ngầu dưới bến và ngay cả trên bờ quanh chợ.

Bà xã kể rằng bả đi chợ quá thường xuyên, mua dễ nên bạn hàng quen mặt và rất thích nên mỗi khi thấy mặt bả là họ kêu réo um xùm mời cô Tư mua mở hàng dùm...

Đó là chuyện đời xưa, lúc hai đứa đang ở lứa tuổi ngoài 30, tràn đầy sức sống.

Thế rồi thời gian qua mau…

blank
Hình ảnh về đi chợ.

Đi chợ bên nầy, ngày nay

Tại hải ngoại thì khác. nam nữ bình quyền mà. Chuyện chợ búa và bếp núc là chuyện của cả đàn bà lẫn đàn ông. Hễ ai rảnh rỗi thì người đó nhận lãnh. Còn như muốn tình nguyện lãnh luôn thì càng tốt.

Phần đông thiên hạ đều đi chợ vào những ngày cuối tuần.

Thứ năm là ngày lãnh lương của công nhân hãng xưởng, nên chiều thứ năm thì tất cả chợ búa và siêu thị đều bắt đầu rộn rịp lên hết.

Ai cũng đi chợ vào những ngày cuối tuần để mua sẵn đồ ăn cho cả tuần tới. Nhà nào có con đông thì mua khẩm đồ, đầy nhóc một xe... để đẩy, để xách mệt nghỉ.

Khuynh hướng đi chợ Costco có mòi gia tăng trong những gia đình đông con. Giá tương đối rẻ nhưng bắt buộc phải mua khối lượng lớn. Sẵn tiện ghé ăn hotdog va uống coca thả cửa chỉ tốn có 2$ mà thôi.

Từ vài năm nay, Canada bắt chước Việt Nam mình ngày xưa, hễ đi chợ thì phải xách theo túi, giỏ để đựng đồ, nhưng lỡ có quên cũng hổng sao, nhưng phải trả thêm 5 xu cho một cái xắc plastic. Lý do để hạn chế ô nhiễm môi sinh vì vấn đề phế liệu plastic (?).

Những năm đầu khi mới định cư Canada

Nhớ những năm đầu 80 khi mới qua định cư tại Montréal, nghèo rớt mồng tơi mà dám chơi sang hết biết. Cuối tuần thì tụi nầy lôi hai đứa nhỏ đi chợ với Pa Má. Đi bằng métro/bus chớ có xe cộ riêng gì đâu. Đi một vòng hai ba chợ cùng trong một buổi chiều...

Đầu tiên thì xuống chợ cá, còn gọi là chợ Roy mua đầu cá: 1 đô 1 cái đầu, về nấu canh chua ăn tanh rình tanh ói. Kế là chợ trái cây 4 Frères ở đường Avenue du Parc, rồi đón bus xuống chợ Việt Nam ở đường St Laurent (gần métro St Laurent) phố Tàu để mua lặt vặt vài ba món đồ và rau thơm. Có khi thì xuống tiệm Thu, cũng nằm trên St Laurent ngày nay. Hai chợ Việt Nam và chợ Thu đã biến mất từ lâu lắm rồi.

Sau cùng là vợ chồng và hai đứa con khệ nệ xách đồ leo lên bus về chợ Tây Provigo đường Mt Royal gần nhà để mua thịt, sữa, bánh mì... Xong xuôi hết thì lết bộ, lội tuyết vài ba trăm mét về apt.ở đường Fabre gần Parc LaFontaine. Vô nhà, đồng hồ chỉ 7giờ rưỡi tối. Cái ngộ là hồi đó mình không có mắc nợ ngập đầu như bây giờ.

Chơi sang chỉ biết xài tiền mặt thôi, chớ hồi đó có biết mặt mũi Visa, Master Card ra làm sao đâu.

Ăn không có bao nhiêu mà hổng biết tại sao mình phải chịu mệt xác như vậy!

Hai đứa nhỏ thì mừng lắm vì mỗi khi đi chợ với Pa Má thì được cho ăn Mc Do. Tụi nó cũng phụ một tay xách đồ lăng xăng thấy tội nghiệp. Đây là chuyện của những năm đầu 80 khi mới định cư tại Montreal.

Đó là những ngày xưa thân ái, những ngày hạnh phúc nhất của gia đình nhà gõ.

blank
Hình ảnh về đi chợ.

Khi đã ổn định và có xế hộp.

Sau nầy khi đã đi làm, thì có xế hộp nên cũng đỡ hơn.

Tuần nào mình cũng có bổn phận làm tài xế chở vợ đi chợ và đẩy xe tò tò phía sau bà nhà như hầu hết các ông chồng khác. Nghề nầy rất tốt cho sức khỏe thể xác và tâm thần. Bảo đảm không bao giờ bị mất job.

Còn nhớ một hôm trong chợ Á Đông, thình lình có tiếng đàn bà phía sau lưng gọi anh ơi anh ởi, rồi còn khều lưng nữa chớ. Mình quay lại thì có một cô nào lạ hoắc hà. Té ra là cô ta xớn xác muốn gọi ông chồng đứng đâu đó mà lộn với mình. Mình hết hồn hết vía vì có bà xã bên cạnh, sợ bả hiểu lầm thì mệt. Còn phần cô ta chắc cũng hết hồn mà còn bị quê nữa (chắc chồng cô ta đầu cũng hói như mình). Không phải tại có tịch nên hay giật mình đâu. Đây chỉ là tình ngay lý gian mà thôi!

Có một lần khác, trong lúc mình đang ngó chỗ khác, có bà nào đó tự nhiên đem bỏ thêm vài ba món vào xe của mình rồi ung dung đẩy cái xe của mình đi tỉnh queo. Té ra bà ta lộn xe (có lẽ vì lựa đổ gần giống nhau quá). Thiệt là vô ý vô tứ hết sức!

Có khi chợ đông quá, lối đi lại chật chội, đẩy xe không kịp, không thấy bà xã, hổng biết bà chủ lủi ở đâu mất tiêu (chắc còn chạy đi kiếm trái cóc) … Lại phải mất công chờ thêm tí nữa!

Tại các chợ A Đông, trong khi chờ trả tiền, ôi thôi mình thường chứng kiến hoạt cảnh của những người “vui tánh” bô lô ba la và nổ với nhau toàn chuyện riêng tư của họ nghe mà phát mệt.

Rồi còn cái vụ, có người đi chợ mà cứ tưởng họ đang ở trong nhà họ, tự tiện để xe nằm chình ình choán giữa lối đi, cản trở lưu thông, không ai qua lại được hết. Mất lịch sự hết biết. Thường thấy ở mấy chợ Á Đông nhiều hơn là chợ Canadian., có lẽ nhờ chợTây rộng rãi hơn chăng?.

Ra quầy tính tiền, thì phải xếp hàng, kẻ trước người sau đông ơi là đông.

Mấy năm gần đây phần lớn chợ Tây đều có các “két tự động” libre service. Mình tự scan lấy đồ mua, bỏ vào xắc, tự trả tiền vô máy, xong thì xách đồ đi về thơi thới.

Người gõ thuộc thế hệ cao niên, thông minh nhưng lại chậm hiểu nên hơi lọng cọng với ba cái kỹ thuật mới nầy lắm. Cứ làm trật vuột hoài, lúc nào cũng phải đứng đó chờ cô em trách nhiệm lại giúp.

Thôi, thà đứng xếp hàng bên phía quầy có caissière cho tiện việc hơn.

Trong gia đình, chuyện chợ búa do các bà quyết định.

Trong gia đình VN, chợ búa mua cái gì là do mấy bà quyết định. Đây cũng là trường hợp chung của các xứ Âu Mỹ.

Mỗi chiều thứ tư, thì người ta quăng dủ thứ tờ quảng cáo bươm bướm bán sale vô nhà mình.Bà xã gom góp lại và nghiên cứu kỹ lưỡng theo nhu cầu trong tuần và budget gia đình.

Mình muốn ăn cái gì thì phải đề nghị, bàn tính trước để bà xã xem lại giá cả, so sánh cái nầy với cái kia, chợ nầy chợ kia, nên hay không, mắc hay rẻ, nên mua ở đâu, ở chợ nào cho có lợi, v.v…

blank
Hình ảnh về đi chợ.

Mình thấy bà xã đôi khi cũng có lý.

Nói chung đám nình ông không có thói quen nầy.

Một số bạn chắc cũng như mình, hễ thích món nào là mua món đó, tiền bạc mắc rẻ chút đỉnh cũng hổng sao, không quan trọng. Bận tâm chi ba cái lẻ tẻ.Thấy cục thịt bò nào mình ưng ý thì a lê hấp, lấy thẩy vô xe mà ít khi nào check lại cái giá theo đơn vị price per/kg.

Mình còn có tật làm biếng, nhiều khi không chịu kiểm soát coi cái gì còn cái gì hết trong tủ lạnh trước khi đi chợ nên cắm đầu lấy thẩy vào xe một cách vô tội vạ. Về nhà mới té ngửa ra là đã có món đó trong tủ lạnh rồi. Bị cự cũng không oan.

Rau cải, trái cây là vấn đề nan giải nhứt, vì là hàng mau hư. Có khi các chợ Tây bị ối đọng hàng hóa nên phải bán bỏ để khỏi hư. Chẳng hạn chợ Trái cây Fruiterie 440, họ thưởng bán sale cải salade dún 1$/ba bó. Mỗi bó tươi rói lớn hơn ba bàn tay, hai vợ chồng ăn một bó một tuần cũng hổng hết. Thấy rẻ thì ham, mua về hổng có chỗ nhét vô tủ lạnh, vì còn nào là rau muống, cải bẹ xanh, khổ qua, bầu bí, trái cây, v.v…Nhiều khi rau cải thúi trong tủ lạnh mà mình cũng hổng hay.

Còn cái vụ lựa bắp tươi. Tây tụi nó lựa rất lâu vì tụi nó chỉ thích bắp non. Ngược lại, mình thì khoái bắp già, trái to, hạt to, càng cứng càng tốt. Chỉ cần 5 phút là lựa xong 24 trái bắp tốn 3$.

Mua dưa hấu, thì mình ôm lên, kê ngang tai và búng nhè nhẹ nghe kêu bon bon là được khiến Tây trắng lé mắt hết (chắc hổng biết cái ông nầy lựa cái kiểu gì?). Thật ra mình cũng chẳng biết gì hơn ông Tây.

blank
Hình ảnh về đi chợ.

Vấn đề khuyến mãi để móc túi thiên hạ

Vấn đề khuyến mãi marketing là một vấn đề rất khoa học. Con buôn nắm lấy tâm lý ham rẻ của người tiêu thụ nên triệt để khai thác, bắt buộc họ mua số lượng lớn để tiết kiệm được một hai đồng. Rồi còn những mặt hàng họ cố ý trưng bày ngay cửa, cạnh caisse trả tiền với những lời quảng cáo đầy màu sắc gợi sự chú ý, đó là những mặt hàng họ cố tình tạo cho người mua tâm lý thôi thúc phải mua ngay nhưng mua về thì cũng hổng có sử dụng. Khoa học gọi đây la impulse buying.

Đàn ông Tây đi chợ cũng khá nhiều và thường là họ có làm một cái liste những gì họ cần phải mua.

Hai vợ chồng tụi nầy thì hầu như tuần nào cũng y như tuần nào, mua cũng bao nhiêu thứ đó mà thôi. Khỏi cần làm liste mất công, ngoại trừ khi nào nhà chuẩn bị đãi tiệc thì bà xã mới làm liste phải mua những gì cần mua cho buổi tiệc mà thôi.

Khi nào ghé chợ mua ít đồ, thì bà xã đi vô mua một mình, còn mình ở lại xe xem báo hoặc đánh một giấc cho sướng tấm thân già.

Nếu có mua gạo hay nước mắm thì mình phải đi theo để xách và đẩy xe ra. Nói chung, nếu có chồng đi theo thì chắc bà xã vẫn vui hơn!

Đi chợ một mình

Đôi khi bà xã bận việc, mình được vợ giao tiền cho đi chợ một mình. Trước khi đi, bả dặn dò đủ điều, nên mua thứ nào, phải xem như thể nào thí dụ như mua hột gà nhớ mở ra coi có hột nào nứt bể không; fromage đầu bò bao nhiêu tiền một hộp, nhớ đưa coupon cho họ bớt tiền; mua sữa nhớ xem ngày hết hạn sử dụng expiration date; trả tiền xong đứng lại check coi có đúng hay không, coi chừng người ta ăn gian đó như mua hai hộp lại tính ba hộp, mua loại tomate 99 xu/lb lại tính loại 1.50$/lb; tiền lẻ thối lại nhớ đếm kỹ đừng thấy con nhỏ caissière liếc nhìn rồi lính quýnh, hớp hồn nên quên hết; Sao bả đoán đúng quá vậy? Nhớ check lại receipt coi đúng không.

Nhớ mua món nầy xong rồi chạy qua tiệm nọ mua món khác vì ở đó rẻ hơn.Có khi mua có ba bốn món mà phải chạy qua hai ba chợ...Làm như xe chạy bằng nước lạnh không bằng!

Theo các nhà tâm lý học, họ khuyên các bà xã đừng gọi phone vô sở bảo ông nhà xong giờ làm việc ghé qua chợ coi cái gì được mua về làm cơm chiều. Khi đói bụng ông xã thường hay có khuynh hướng thấy món nào cũng ngon hết nên mua quảng mua tiều đủ thứ. Tốn tiền vô ích. Đúng là đói con mắt!


Mua món gì thì nên đi thẳng lại nơi có trưng bày những thứ đó. Mua xong thì nên lẹ lẹ đi ra chớ đừng có dại mà đi vòng vòng tiệm coi họ có bán cái gì lạ không. Thế nào cũng bị ngứa con mắt mà mua thêm những thứ thật sự không cần thiết.

blank
Hình ảnh về đi chợ.

Coi chừng bị ăn gian giá cả

Hầu như các siêu thị Tây tại Montreal đều chủ trương bán bằng giá với các siêu thị đối lập nếu chúng ta đưa cho họ xem tờ quảng cáo hàng sale của tiệm đối lập.

Tại một vài siêu thị Quebec, như chợ MAXI, tại Montreal nếu quầy két tính lố giá niêm yết, (như thay gì niêm yết 0.99$/lb, họ lại tính 1.50$/lb). Áp dụng Politique dexactitude des prix của họ, chúng ta có quyền đến quầy khiếu nại (còn gọi là “quầy nghe chửi”) customer service trình receipt, hay coupon de caisse – Nếu món hàng giá dưới 10$, mình sẽ được hoàn lại tiền đã trả mà còn được biếu free món hàng cầm về.

Nếu giá sản phẩm trên 10$.(thí dụ 12$). Mình phải trả nguyên giá nhưng được bớt 10$. Nghĩa la mình chỉ phải trả 2$ mà thôi.

Luật không áp dụng cho các mặt hàng như: rượu chát, bia, thuốc lá, sữa và thuốc men…

Hơi mất công chờ đợi nhưng có lợi và nhứt là đỡ ấm ức trong bụng,.

Mấy tiệm Á Đông thì đừng hy vọng cái vụ nầy. Chuyện tính ẩu cũng thường hay xảy ra lắm.Vô tình hay cố ý? Thí dụ mua 3 lon họ lại nhấn máy thành 4 lon, mua loại rẻ tiền tính theo loại giá đắt tiền hơn v,v…Về tới nhà mới kiểm soát receipt thì trễ quá. Chỉ còn biết kêu Trời mà thôi.

Cũng có tiệm Á Đông bên Brossard, gần Montreal, receipt của họ toàn là biên có một chữ grocery từ trên xuống tới dưới … thì làm sao mình phân biệt được món nào là món nào.

Tức quá thì trở lại tiệm hỏi cho ra lẽ để tức thêm và tốn xăng, tốn thời giờ vô ích cho 1-2 $.

Đây là luật mà ít người biết.

Dédommagement en cas derreur de prix
http://www.opc.gouv.qc.ca/consommateur/sujet/prix-rabais/magasin/conseils/politique-exactitude/#.VAJIBfldU6s

Prenez le temps de vérifier votre coupon de caisse avant de quitter le magasin. Si vous constatez une erreur, vous pourrez faire appliquer la politique sur-le-champ.

Vous vous rendez compte de lerreur après coup? Vous pouvez retourner chez le commerçant et demander le dédommagement prévu par la politique.

Các nhà tâm lý học nói gì?

Tạp chí La Semaine vol 6 No 21 tháng 7/2010 vừa qua có đăng bài “Hommes et Femmes: à chacun son épicerie” có nêu nhiều điểm khác biệt trong cách đi chợ giữa người đàn ông và người đàn bà. Sau đây là những điểm chính yếu qua nhận xét của nhà tâm lý học Yvon Dallaire và nhóm Environics Research Group:

-/ Đàn ông thường hay ghé chợ để mua lặt vặt những gì họ đang thiếu trước mắt mà thôi. Đàn bà thì khác, các bà quy hoạch rất kỹ, lo xa nên chỉ đi chợ một tuần một lần mà thôi.

-/ Chỉ cần nhìn vào chiếc xe đẩy trong chợ cũng đủ thấy có sự khác biệt về thói quen và gu mua sắm giữa đàn ông và đàn bà. Các ông không có nhu cầu và sở thích giống như các bà về mặt ăn uống.

-/ Xe của quý bà, hàng hóa thường bỏ lộn xộn, không thứ tự. Quý ông đầu óc rất khoa học (cartesien), theo bản năng tự nhiên, họ sắp xếp sản phẩm theo từng loại chẳng hạn như rau quả chung với nhau ở một phía, thịt thà cá tôm thì theo một phía khác, v.v…

-/ Đàn ông thường có cầm theo cái liste mua sắm nhưng kẹt một nỗi là quý ông hơi ích kỷ (égoistes) nên có khuynh hướng hay mua bốc đồng (achat impulsif) nhiều hơn các bà. Quý bà thì có lòng rộng lượng (altruistes) hơn, thường nghĩ chung cho cả gia đình trong lúc mua. Trong thực tế, có khi cái liste trong tay các ông là do chính tay bà viết ra vì bà biết cái gì còn cái gì thiếu trong tủ lạnh hay trên kệ…

-/ Khảo cứu của MasterCard cho biết đàn ông thường dễ tính (indulgence) nên có khuynh hướng hay mua quà ăn chơi, ăn vặt như chocolat, kẹo, bánh ngọt, chip, v.v.

-/ Đàn bà quan tâm nhiều hơn đàn ông trong vấn đề bảo vệ sức khỏe. Trong lúc đi chợ, các bà thường xem nhãn hiệu dinh dưỡng trên món hàng trước rồi mới mua.

-/ Các bà rất quan tâm đến chi thu trong gia đình. Rất cần kiệm để ngân sách gia đình khỏi phải thiếu hụt. Chính các bà là người lo gom góp coupons, chờ mua đồ sale.

Đây là một đức tánh tốt, chúng ta, những người đàn ông, cần ghi nhận và phải biết ơn bà xã của mình. Bởi lý do này, các bà ít chịu đi ăn tiệm hơn các ông.

Ăn ở nhà vừa bảo đảm sức khỏe và vừa tiết kiệm được tiền!

Một cái nhìn của nhà văn Chu Tất Tiến: “Người Việt Năm Bờ Oăn”

“…Người Việt mình, sau 15 năm tái định cư, đã trở thành Năm Bờ Oăn hết rồi! Cứ đi chợ thì biết liền, các bà vô chợ lục tung tất cả trái cây, rau củ của người ta lên mà lựa tan nát, coi cuộc đời cứ như củ khoai ấy.

Có những thùng lê ngon, giá cao, đã để trong hộp đàng hoàng, và dán chữ “Xin đừng lựa”, các ông bà Năm Bờ Oăn cứ tỉnh bơ, nhặt trong chồng hộp ấy, quả nào to nhất, ngon nhất thì cho vào hộp mình, rồi tàn tàn ra tính tiền, để mặc đống quả kém kém chút chút kia nằm tụm năm, tụm ba, ngơ ngác.

Túi cam cũng thế, mặc dù tính tiền theo túi, các bà cũng tháo giây cột miệng túi ra, lựa cho đã rồi cột dây lại, coi như không có gì xẩy ra. Lại còn chỉ cho nhau mánh lựa cam ngon nữa chứ! Lựa trái làm rớt lỏng chỏng dưới đất, thi lấy chân đá vào gậm, đôi khi cũng chả thèm đá cho bẩn chân.

Mấy vị mua cá nhờ chợ làm giùm cũng ít khi nói lời cảm ơn với người đã giúp gọt vẩy, rửa ruột.

Vài vị khác thì lựa cho đã, đưa người làm rồi bỏ đi luôn, không thèm trở lại. Ra tới quầy tính tiền, thì chả toàn thấy những bộ mặt đưa đám. Không thấy có nụ cười nào cả. Người tính tiền cứ lầm lầm lì lì làm việc, khiến người mua cũng tiếc một lời cám ơn.

Chả ai cám ơn ai! Ai cũng Năm bờ Oăn mà!(Ngưng trích –Chu Tất Tiến-Người Việt Năm Bờ Oăn).

Còn những người “Việt Khôn ngoan” tại quê nhà thì sao?

“Trên trang mạng www.sbtn.tv vào ngaỳ 8/8 có đăng một bản tin mang tựa đề: “Dân Việt bị bêu xấu ở các siêu thị”. Đại khái bản tin này nói rằng người Việt hiện nay đang bị cảnh giác ở siêu thị các nước Nhật, Thái, và bây giờ bị bêu xấu ngay tại siêu thị ngay trong nước Việt Nam. Một tờ báo trong nước chỉ ra 5 tật xấu của người Việt hay diễn ra trong các siêu thị: ăn cắp, tật bới tung hàng hoá, không chịu xếp hàng theo thứ tự, hay ăn thử và nói cười lớn tiếng. Bài báo chỉ nêu lên hiện tượng này, mà không chỉ ra biện pháp để ngăn ngừa, tiêu diệt các thói xấu đó…” (Ngưng trích Ba chợ búa-Suy nghĩ về một số cố tật của dân Việt qua một bài báo- Vietbao.com )

“…Bởi vì một số tật xấu kể trên của người Việt trong nước vẫn còn thấy tại các siêu thị của người Việt mình bên này (ở mức độ ít nghiêm trọng hơn), đặc biệt là ngay trong khu vực Little Saigon, thủ đô của người Việt tị nạn. Đi vào các siêu thị Việt Nam, vẫn thấy những bịch trái cây bị bóc ăn thử, vỏ và hột vứt lăn lóc trên quầy. Vẫn thấy hàng hóa bị khách bới tung, vứt bừa bãi để lựa hàng cho vừa ý. Có người nói thích đi mua trái cây ở chợ Trung Đông, bởi vì trái cây ở đây không bị người mua trước “bấm” thử bầm dập, những người mua sau không dám mua nữa…” (Ngưng trích Ba chợ búa- Suy nghĩ về một số cố tật của dân Việt qua một bài báo, Vietbao.com 12/08/2014)

Phỏng vấn thăm dò đồng hương về vấn đề đi chợ cuối tuần tại hải ngoại

Chào các Anh và các Chị,

Tại hải ngoại, USA, Canada, Westminster, San José, Virginia, New york, Houston, Toronto, Vancouver, Montreal, Paris, London, Sydney, Munich, chắc đa số các bạn nình ông cuối tuần thường phải chở bà xã đi chợ mua đồ ăn cho tuần tới (không phải đi shopping xí xọn trong mấy cái thương xá đâu nhé!)

+ Các bạn hãy cho biết cảm tưởng của mình, những vui buồn, bực bội (nếu có)....

+ Bạn thấy gì quanh bạn, cho biết những nhận xét của quý bạn về thái độ, tâm lý mua của nình ông và nình bà VN trong chợ;

+ Bạn thường thấy gì trong chợ? Cung cách của nình ông, nình bà trong chợ (Chợ Tây và Chợ VN, chợ Tàu);

+ Thái độ lúc mua, lúc đẩy xe, lúc trả tiền;

+ Bạn đi với bà xã của bạn (phải trên 10 năm thâm niên mới hợp lệ);

+ Bạn từng bị hay được bà xã nhờ đi chợ một mình;

+ Ai thường sử dụng coupon giảm giá;

+ Nình ông thích mua gì trước mua gì sau cùng...Còn nình bà thì sao?

+ Vấn đề mua đồ sale, nhãn đỏ;

+ Nếu bạn là người độc thân, vợ chết, vợ bỏ hay bỏ vợ thì thái độ của bạn lúc đi chợ ra sao?

+ Ai thường móc bóp trả tiền.

Đây là một thăm dò ý kiến mà thôi.

Thành thật cám ơn tất cả,

Nguyễn Thượng Chánh, Canada

**Sau đây là một số bạn bè đã trả lời

“Ý nào cũng hay, cũng chí lý hết”:

-/ Thưòng là vui, vì ngày thường đi làm việc mệt nhọc, mấy khi đi với nhau, thêm nữa, phải kiên nhẫn vì H quen sợ vợ rồi. Thâm niên có vợ là 19 năm;

-/ Đàn ông giả bộ đứng ngó là chính, thường xúi mua đại cho rồi. Đàn bà mua kỹ hơn, có khi đi 2 hay 3 chợ để mua các thứ khác nhau;

-/ Thường là vui vẻ khi được bà xã bắt đi chợ một mình;

-/ Chợ Việt Nam không có coupon. Chợ Mỹ có, nhưng không xài bao giờ, vì chủ yếu đi chợ Việt Nam là chính. Các thứ có coupon thì mình lại không cần mua;

-/ Đương nhiên là H móc bóp trả tiền.

(Anh trung niên PTH, Nam Cali)

-/ Trước khi đi chợ: anh chờ em tí nhé... để em vô tè...một cái;

-/ Lúc đẩy xe trả $ thì còn lục đục lựa thêm đồ... bắt chồng phải chờ;

-/ Bạn từng bị hay được bà xã assign đi chợ một mình: Thì xong ngay trong vòng 10 phút nhưng cộng thêm chai rượu chát;

-/ Ai thường sử dụng coupon: cắt coupons để dành là bà ta... mình chỉ cần giảm giá về bia gượu...và mồi;

-/ Nình ông thích mua gì trước mua gì sau cùng: 1/ rượu bia 2/ mồi, còn nình bà thì thịt cá... rau cải... trái cây... đồ nấu canh chua cá kho;

-/ Vấn đề mua đồ sale, nhãn đỏ: only nàng ta... not me!

-/ Nếu bạn là người độc thân, vợ chết, bị vợ bỏ hay bỏ vợ thì thái độ lúc đi chợ ra sao? Nhanh, gọn còn về lo việc khác...vui hơn;

-/ Ai thường móc bóp trả tiền? Tui chứ ai... trừ $ shopping for beauty!

 (Anh cao niên NQĐ, tự Chúa Đảo Đào Hoa, Honolulu, Hawai)

-/ Đi chợ nhiều khi cũng là một cái thú để đi ra đường chơi, hoặc cho mấy đứa nhỏ đi chợ chơi cho vui, để cho biết mấy cái món ăn;

-/ Thường thì đi nhìn chung quanh coi có gì mới lạ, rabais, hoặc mình đang cần;

-/ Thường thì đi dạo qua các dãy hàng coi những món mà mình định mua, hoặc có món gì mới lạ không. Khi nào biết sẽ mua món đồ đó, thì chỉ cần đi thẳng tới quầy hàng đó lấy;

-/ Lúc đi một mình thì chỉ cần mua món mà mình đi mua rồi đi ra trả tiền, rồi dong;

-/ Đa số là đi chung với gia đình để cho mấy đứa nhỏ chơi;

-/ Chỉ khi nào có cần gấp cái gì hoặc là quá bận rộn thì bà xã kêu đi một mình để mua cái đang cần;

-/ Ai thường sử dụng coupon: bà xã;

-/ Cái gì thấy trước thì lấy trước, thấy sau thì lấy sau. Thường thì bắt đầu đi từ chỗ entrée đến cái dãy cuối cùng rồi ra caisse;

-/ Vấn đề mua đồ sale, nhãn đỏ: tùy theo cái gì mình cần. Đa số là coi trong circulaire;

-/ Ai thường móc bóp trả tiền? Cả hai, nhưng người trả bill là mình.

(Anh trung niên NNM, Ericsson, Montréal)

-/ Tôi riêng bản thân thì thích mua đồ sale thôi. Cái vừa rẻ, vừa tốt. Ngày thứ năm là tôi chốp tờ quảng cáo, cái nào sale là mua ngay cái ngày sale cuối tuần. Đó là những món xài thường nhất, còn quần áo thì miễn bàn, không cần. Còn chợ VN thì muôn năm không bán đồ sale bao giờ, có rẻ thì là đồ thúi, vì vậy để vừa túi tiền thì phải tới lui lựa chọn thành thử đi chợ VN đã lâu còn lâu hơn. Đôi khi cản trở lưu thông, không lịch sự…nói lớn tiếng nữa chứ. Không khí cũng vui. Ui cha, còn đàn ông rất ít người chịu lựa chọn. Đa phần là vô lấy mua đại rồi xách ra, tiếc ơi là tiếc, vừa mắc và vừa không ngon lành gì cả. Chợ Tây tôi thích đồ sale và coupon, mua cho kỳ được, vì vậy khăn lau và giấy vệ sinh và savon xài mãn đời, 10 năm, không hết. Tôi thuộc loại «đầu cơ tích trữ…cỡ hạng trung bình»

(Chị cao niên NNM, ville Emard, Montréal)

-/ Tui chở bả đến chợ, bả vô mua gì thì mua, còn tui, tui đợi ở trong xe.

(Anh cao niên NNL, Montréal)

-/ Tôi rất đơn giản, không chấp mọi thứ, kể cả vợ mình. Phớt tỉnh. Mua gì cũng được. Không mua thì ăn mì gói hay dùng cơm với xì dầu Maggie của Đức. Nếu bà xã đi chợ, bả có tiền sẵn bả trả. Mua gì tùy bả, xong tôi lái xe về. Nếu có đói bụng, tôi đến shop trái cây mua pears, apple, strawberry, mua xong ăn liền 1 đồng 1 kílô, rẻ chán.

Không quan tâm mọi sự. Giữ tâm an ổn. Về nhà coi sách. Hạnh phúc đó bạn Chánh ơi!

(Anh cao niên BTT, Úc Châu)

**Đọc thêm:

- Chu Tất Tiến: Tếu Cho Vui – Người Việt “Năm Bờ Oăn”
http://nguoivietboston.com/?p=21204

- Tống Chí Linh. Đàn Ông đi chợ
http://www.vn.net/article.php/20060903230624462

- Phạm Xuân Phụng- Những người Việt « khôn ngoan »
http://www.advite.com/nhungnguoivietkhonngoan.htm

- Marilyn Gardner.What men want- in the supermarket
http://www.csmonitor.com/2004/0623/p11s01-lifo.html

Montreal, 2014

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Ngày nay tại hải ngoại, đạp xe máy hay cỡi ‘ngựa sắt’ là một cái mode xê dịch rất ư là phổ thông, vừa duỡng sanh, rất tốt cho sức khỏe, lý thú cho mọi lứa tuổi kể cả các cụ ông lẫn cụ bà “chưa quá rệu” và vẫn còn ham sống ham vui…
Biết rằng hệ tiêu hóa của chúng ta chứa thường trực trên 400 loại vi khuẩn khác nhau với tổng số trên 100 000 tỉ vi khuẩn. Đây là những vi khuẩn có ích cho cơ thể. Chúng tạo thành hệ vi sinh đường ruột (intestinal flora). Các vi khuẩn nầy giúp ích trong việc làm lên men vài loại glucid như chất cellulose mà cơ thể không hấp thụ được. Cellulose là một chất trong các loài thực vật.
Khi các trường hợp bị nhiễm vi khuẩn corona gia tăng trở lại, có thể là khó khăn đối với những người lớn tuổi để nhìn thấy bất cứ sự chấm dứt nào đối với nhu cầu cách ly xã hội và vì vậy sự cô đơn có thể đến. Cách nay nhiều tháng, họ đã thực hiện theo lời khuyên sức khỏe công cộng để giảm nguy cơ bị lây nhiễm bằng cách ở nhà, biết rằng việc truyền nhiễm có thể có nhiều biến chứng đe dọa tính mạng. Nhưng việc ở trong nhà cũng có nghĩa là cách biệt với gia đình, bạn bè và những nơi họ hoạt động và tham gia.
Hằng năm thành phố Montreal, Canada đều có tổ chức nhiều cuộc lễ hội quốc tế về thể thao. Marathon International de Montreal là một môn chạy dua dai sức quy tụ cả ngàn người đến từ khắp thế giới. Từ người trẻ tuổi đến các cụ ông cụ bà còn gân đều có thể tham dự. . .
Người châu Á biết thưởng thức hương vị của trà từ nhiều ngàn năm về trước. Mãi đến thế kỷ thứ 17, trà mới được dân chúng Âu châu biết tới mà dùng. Các quốc gia sản xuất trà nhiều nhất trên thế giới hiện nay là Ấn Độ, Trung Hoa, Sri Lanka.
Thủy sản có thể bị nhiễm khuẩn Salmonella,Vibrio vulnificus, Vibrio parahaemolyticus hiện diện trong nước bẩn. Virus norwalk (Norovirus) cũng là một vấn đề quan trọng ở sò hến tại Bắc Mỹ. Rối loạn tiêu hóa, đau bụng, tiêu chảy là những biểu lộ thông thường sau khi dùng phải thực phẩm có chứa những mầm bệnh vừa kể. Ngoài ra sò hến cũng có thể bị nhiễm virus viêm gan A (hepatitis A).
Phàm ở đời, ai ai cũng đều muốn mình có được nhiều điều tốt lành cũng như nhiều tiền nhiều bạc, mà càng nhiều chừng nào thì càng tốt và càng sướng chừng đó, phải không các bạn? Bởi vậy cho nên, hễ gặp nhau vào những dịp lễ lớn như Tết, thì người ta hay chúc cho nhau những câu như:“an khang thịnh vượng”, “tấn tài tấn lộc”, “làm ăn phát tài”, “tiền vô như nước ra như keo” vân vân. Tóm lại trong chúng ta, ai cũng đều mong muốn có được cuộc sống thật sự hạnh-phúc!
Vận động hay thể dục hoặc thể thao, là việc mọi người trong chúng ta bất kỳ tuổi tác nào, cũng cần phải thực hiện thường xuyên mỗi ngày để mong duy trì được một sức khỏe tốt. Có rất nhiều cách vận động lắm, nhưng ở đây chúng ta chỉ đề cập đến việc đi bộ và chạy bộ vì có thể được xem là dễ thực hiện nhứt. Đây là hai môn thể thao xưa nhứt thế giới!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.