Hôm nay,  

“Đời Y Sĩ Trong Cuộc Chiến Tương Tàn” của BS Nguyễn Duy Cung: Bản Hùng Ca Quân Y Sĩ VNCH Thời Nội Chiến Quốc-Cộng

23/08/201400:00:00(Xem: 16051)
Đó là cuộc chiến tương tàn lớn nhất và gây thiệt hại lớn nhất trong lịch sử Việt Nam: cuộc chiến Quốc-Cộng. Tác phẩm "Đời Y Sĩ Trong Cuộc Chiến Tương Tàn" của Bác sĩ Nguyễn Duy Cung đã ghi lại một mảng đời của Quân Y Sĩ Nguyễn Duy Cung trong cuộc chiến tương tàn này.

Ban Biên Tập Diễn Đàn Cựu Sinh Viên Quân Y QLVNCH (http://www.svqy.org/) ghi nhận về tác giả Nguyễn Duy Cung, QYHD khóa 7, trích như sau:

"Ông tốt nghiệp Bác sĩ Y Khoa trường Đại Học Y Khoa Sài Gòn năm 1960 và liên tiếp đảm nhiệm chức vụ Y sĩ trưởng của một số đơn vị Quân Y khác nhau của QLVNCH. Ông đã từng đi tu nghiệp tại Hoa Kỳ về chuyên môn Gây Mê Hồi Sức trong năm 1962 và tại Nhật Bản về Giải Phẫu Lồng Ngực vào năm 1969.

Năm 1966, ông đắc cử dân biểu Quốc Hội Lập Hiến đại diện cho tỉnh Bình Thuận và tham gia vào việc soạn thảo bản Hiến Pháp hoàn chỉnh cho nền Đệ Nhị Cộng Hòa của nước Việt Nam Cộng Hòa.

Sau ngày Sài Gòn thất thủ 1975, ông bị bắt đi tù cải tạo cho đến năm 1976 thì được VC thả về làm việc tại Trung Tâm Thực Tập Y Khoa Gia Định với tính cách "tù nhân cải tạo tại chỗ."

Năm 1979, ông cùng gia đình vượt biên đường biển và đến được bến bờ Tự Do Hoa Kỳ năm 1980. Ông lấy lại được bằng hành nghề Y Khoa tại Hoa Kỳ và làm việc cho đến khi nghỉ hưu trong thời gian gần đây.

"Đời Y Sĩ Trong Cuộc Chiến Tương Tàn" là một tập hồi ký kể lại cuộc đời thăng trầm của một người có thể tự hào là "kẻ sĩ" trong thời loạn, đồng thời cũng là chứng nhân của một thời kỳ tương tàn nhất trong lịch sử cận đại của Việt Nam." (hết trích)

Bao giờ sẽ ra mắt sách? Để trả lời câu hỏi này, Ban Biên Tập Diễn Đàn Cựu Sinh Viên Quân Y cho biết dự định sẽ tổ chức một buổi Ra Mắt Sách "Đời Y Sĩ Trong Cuộc Chiến Tương Tàn" tại Westminster, California vào cuối tháng 9 năm 2014.

Được biết, bác sĩ Nguyễn Duy Cung sinh ngày 31 tháng 5 năm, tại Sa Đéc Miền Nam Việt Nam. Thuở nhỏ học bậc tiểu học ở trường Montaigne Sa Đéc. Lên Sài Gòn học bậc Trung học và Đại học.

blank
Bìa sách “Đời Y Sĩ Trong Cuôc Chiến Tương Tàn.”

Trong phần Lời Tựa, tác giả Nguyễn Duy Cung tâm sự, trích đoạn về những thời kỳ sôi động nhất, như sau:

"...Khi trở về nước tôi được Trường Đại học Y khoa Sàigòn đề bạt làm Giảng Sư cho trường về chuyên ngành nầy, đồng thời Bộ Y Tế cũng đề cử tôi làm Tổng Quản Đốc Trung Tâm Thực Tập Y Khoa Gia Định, chức vụ sau này ngang hàng Thứ Trưởng do Thủ Tướng bổ nhiệm. Tôi giữ hai nhiệm vụ nầy từ đó…

Vào thời điểm đen tối nhất của Miền Nam, những ngày cuối tháng 4/1975, TTTTYK GĐ phải đón nhận một số bịnh nhân đông quá mức, hầu hết thương tích vì đạn pháo kích của Việt Cộng vô phi trường Tân Sơn Nhứt và các vùng phụ cận thuộc tỉnh Gia Định. Tin tức chánh phủ sẽ rút quân bỏ ngỏ các tỉnh Miền Trung dồn dập đưa về Sàigòn với viễn ảnh Miền Nam sẽ thất trận trong tương lai, khiến dân chúng hoảng sợ nguy cơ Cộng Sản tràn vào thành phố, một số lớn bác sĩ, y tá của Trung Tâm lần lượt rời bỏ bịnh viện, tìm đường ra đi… Tôi tự nguyện ở lại làm việc để chăm sóc hơn 550 bịnh nhân khốn khổ đang nằm chờ chữa trị, và trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 Cộng Sản vào chiếm bệnh viện trong khi tôi đang làm việc trong phòng mổ.

Thế là mọi việc chấm dứt từ đây, tôi và những anh em sĩ quan bị gọi là “ngụy quân” đưa đi cải tạo, bắt đầu sống đời tù nhân đọa đày bằng cách nầy hay cách khác, bị đưa đi qua các trại tù tập trung như Trảng Lớn, Xuân Lộc, Suối Máu, Sóng Thần... cho đến khi sức khỏe bị suy kiệt tận cùng vì đói kém, vì vất vả do lao động quá sức, tưởng chừng có thể ngã lăn ra chết bất cứ lúc nào, như một vài bạn sĩ quan khác trong tù.

Năm 1976, lúc tôi đang bị giam ở trại Sóng Thần thì được lịnh tạm thả về với lý do là Trung Tâm Thực Tập Y Khoa Gia Định đang cần một bác sĩ chuyên khoa giải phẩu lồng ngực để mổ cho một cán bộ cao cấp bị thương nặng, có thể nguy hiểm đến tánh mạng do một mảnh đạn nhiễm trùng ghim lâu ngày trong phổi. Tôi đã thực hiện ca mổ thành công và cứu sống bệnh nhân này trong sự thán phục của VC. Đó là lương tâm nghề nghiệp của tôi, mặc dù tôi ghét sự trả thù khắc nghiệt của họ dành cho chúng tôi trong cảnh tù đày.

Họ giữ tôi lại bệnh viện để làm việc với tư cách tù nhân “tự nguyện không lương”. Ban ngày cặm cụi làm việc trong phòng mổ, chiều đến trở thành bịnh nhân trên khu Nội khoa và Vật lý trị liệu vì đôi chân đau nhức của tôi trong thời gian tù tội, tối về làm “dân phòng” vác gậy và dây luột ra canh gác khu vực dưới sự kiểm soát của Công An phường như một hình thức “cải tạo tại chỗ”. Quần quật suốt ngày, suốt tháng không có thời giờ nghỉ ngơi và bị đối xử lạnh nhạt, khinh dể, lòng tôi cảm thấy đau đớn cho thân phận mình, từ đó suy nghĩ sâu hơn là xót xa tủi nhục cho thân phận cả dân Miền Nam thất trận.


Những lúc tinh thần xuống quá thấp tôi tự an ủi là mình vẫn còn may mắn hơn mấy anh em sĩ quan hiện đang còn nằm trong trại giam, ốm đau, ghẻ chóc, thiếu thốn đủ mọi thứ, kể cả thức ăn bình thường là cơm và muối, những thứ rất rẻ mạt thời Việt Nam Cộng Hòa.

Là người dân sinh trưởng nơi miền Tiền Giang, bên ngoại ở Sa Đéc, bên Nội ở Mỹ Tho, miền Nam là nơi chôn nhau cắt rún tôi quyến luyến đã đành, nhưng mảnh đất ở bên kia vĩ tuyến 17 đối với tôi vẫn là đất nước ViệtNam, tôi yêu tha thiết quê hương mình, nhưng bây giờ nhìn lại không còn nơi nào yên ổn để dung thân, để phục vụ nữa, ngay trên lãnh vực Y tế chăm lo sức khỏe cho người dân, tôi cũng không có quyền nhúng tay vào. Sống giữa những người CS tâm địa nhỏ nhen đầy hận thù đố kỵ thì chỉ có nguy hại cho mình mà còn vướng bận đến gia đình người thân cũng bị ảnh hưởng theo. Hòa bình hiểu theo nghĩa của người Cộng Sản đương thắng thế là không còn chiến trận, là hết súng đạn vang rền, nhưng lòng dân miền Nam thì tan tác, xã hội lúc nầy còn thê lương điêu tàn gấp vạn lần thời binh lửa ngày xưa.

Biết không còn cơ hội sống bình yên trong chế độ với lý lịch quân nhân của tôi, trước viễn ảnh tương lai đen tối của các con, gia đình tôi đã tìm cách cho tôi vượt biển. Chúng tôi ra đi trên một con tàu gỗ cũ kỹ đươc dùng để vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Phú Quốc- Rạch Giá, đã bị chìm một lần và chủ tàu cho vớt lên sửa chửa để xông vào một chuyến hải hành đầy gian nguy, bất chấp cái sống mỏng manh trong đường tơ kẻ tóc... để tìm đến bến bờ tự do như bao người con của đất nước đã nát lòng khi rời bỏ quê cha đất tổ, liều chết cho một cuộc đào thoát vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc trước quốc nạn.

Tháng 5/1980 gia đình tôi được đặt chân lên nước Mỹ, định cư tại làng Van Buren, tiểu bang Arkansas sau hơn một năm ở lại đảo Pulau Bidong và trại chuyển tiếp Cherras ở Mã Lai để làm việc giúp đở thuyền nhân tỵ nạn.

Tại đất nước dung thân mới có nhiều tình người nầy, tôi được may mắn tiếp tục con đường học vấn để trở lại nghề cũ Y khoa, được hân hạnh là bác sĩ của Hàn lâm viện Giải phẫu thẫm mỹ Hoa Kỳ, sau đó đậu luôn bằng Giải phẫu thẩm mỹ quốc tế, tôi hành nghề cho tới ngày về hưu…

Ngồi suy ngẫm lại cuộc đời mình với thân xác yếu đuối, như lau sậy nghiêng ngã giữa phong ba khắc nghiệt, bịnh hoạn èo uột từ thời niên thiếu, khi đến tuổi trưởng thành thì lao vào chiến trận đầy gian truân, nguy hiểm trước súng đạn vô tình. Khi tàn cuộc chiến lại bị tù đày khổ nạn, lúc vượt thoát còn phải đối diện với bao thử thách hãi hùng trên biển cả, đôi lúc giữa cái chết và sự sống không có lằn ranh, tưởng chừng như con người khó thể tồn tại nếu không có bàn tay nhiệm mầu của Thượng Đế cứu vớt.

Nhiều khi suy nghĩ lại tôi thấy mình không dị đoan mê tín chút nào khi cho rằng sự tồn tại của gia đình tôi qua những phong ba của đời là nhờ có sự che chở của người Mẹ thương yêu đã quá vãng nhưng hầu như lúc nào cũng ở bên cạnh để độ trì cho tôi trong những phút giây cùng cực nhất Quyển hồi ký nầy có nhắc đến những địa danh, những nhân vật một thời, những vui buồn thế sự, tất cả đều là sự thật mà tôi đã trãi qua. Tôi ao ước nó được in ra, gởi đến độc giả xa gần như một chút tâm tình của kẻ đi trước khi nói về một đời người."

Tác phẩm được viết nhiều thập niên sau cuộc nội chiến nhưng vẫn ghi được nhiều hình ảnh cảm động một thời. Và thực sự, đây là thiên hùng ca của người Y Sĩ Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa.

Trong Lời Giới Thiệu, Y Sĩ Nhảy Dù Vĩnh Chánh đã viết về tác phẩm Đời Y Sĩ Trong Cuộc Chiến Tương Tàn, trích:

"Đọc tập hồi ký của bác sĩ Nguyễn Duy Cung, một trong những người anh cả của Y Sĩ Tiền Tuyến, vào những ngày đầu của cuộc chiến, chúng ta có thêm những tài liệu quí giá để chấp nối cho đầy đủ một chuỗi dài lịch sử Quân Y nói riêng và của Việt Nam Cộng Hòa nói chung."

Tiến sĩ Mai Thanh Truyết trong phần Cảm Nhận Của Bạn Bè đã ghi nhận, trích:

"Tôi cảm phục và đồng cảm với Bác sĩ Cung. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc chiến, trong lúc các đồng nghiệp khác và cộng sự viên đều bỏ đi tìm đường di tản, anh Cung vẫn can đảm tiếp tục mổ xẻ, băng bó các vết thương của người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa. Xin nói đây quả là một việc làm hiếm hoi của một người bác sĩ 'thời hiện điạ' mà ở xã hội CS đầy ác nhân này, chúng ta hiếm thấy được tinh thần phục vụ đích thực của một người lương y!"

Sách dày 400 trang, giá 20 USD. Liên lạc: cungduynguyen@yahoo.com.

Ý kiến bạn đọc
11/08/201623:57:07
Khách
Nhan duoc Email nay Xuan hay lien voi Tieu ngay nhe. Home 213 620 0854. Cell 626 400 0680. De Han Huygens tam su duoc nhieu hon. Bye. Xuan
11/08/201623:44:47
Khách
Minh Xuan than men Nhan Duoc Email nay lien lac ngay voi Minh Tieu Rat nho den ban va nho nhieu lam Nhat la nhung ky Niem o truong Sao Mai Danangvietnam Hon muoi nam nay Tieu co gang tham hoi so phone cua Xuan ma khong duoc Rat may co BS Ha thuc Le ve Santa moi duoc Email cua Anh Cung Xuan goi phone cho Tieu nhe. Home 213 620 0854. Cell 626 400 0680. Truoc khi. Tam biet cho Vo chong Tieu Buu than tham Anh Cung,Minh Xuan Cung Goan the Gia dinh duoc luon luon suc khoe .Tieu khong quen goi loi tham Be ( Minh Chieu. Than ai. August 11 .16
24/08/201402:51:28
Khách
Xạo quá
1-"Tổng Quản Đốc Trung Tâm Thực Tập Y Khoa Gia Định, chức vụ sau này ngang hàng Thứ Trưởng do Thủ Tướng bổ nhiệm. "…có bao nhiêu quan quản đốc ở TTTTYK Gia Định mà ngài làm Tổng quản đốc? và tương đương với thứ trưởng Bộ Y Tế?
2- ở tù không được một năm đã được thả về mà sao "chân đau nhức của tôi trong thời gian tù tội " đến nổi " chiều đến trở thành bịnh nhân trên khu Nội khoa và Vật lý trị liệu " trong lúc tuổi mới 45 là tối đa.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhiều sự việc thay đổi kể từ thập niên 1970 khi Richard Nixon và Mao Trạch Đông nghĩ ra công thức “một Trung Quốc” cho sự dị biệt của họ đối với quy chế Đài Loan. Nhưng nếu kết hợp với các biện pháp khác để tăng cường việc răn đe chống lại bất kỳ hành động xâm lược bất ngờ nào, chính sách này trong 50 năm qua vẫn có thể giúp cho việc gìn giữ hòa bình. Liệu Trung Quốc có thể cố tấn công Đài Loan vào năm 2027 không? Philip Davidson, Tư lệnh mãn nhiệm của Bộ Tư lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương của Mỹ, nghĩ như vậy hồi năm 2021 và gần đây ông đã tái khẳng định việc đánh giá của mình. Nhưng liệu Hoa Kỳ và Trung Quốc có định sẵn cho cuộc chiến trên hòn đảo này không, đó là một vấn đề khác. Trong khi nguy hiểm là có thật, một kết quả như vậy không phải là không thể tránh khỏi.
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.