Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lá Thư Từ Đức Quốc: Bảng Xếp Hạng Của LHQ “10 Quốc Gia Đáng Sống” Đức Ít "Tốt" Hơn Pháp

26/07/201400:02:00(Xem: 3504)
Tăng trưởng kinh tế, giáo dục, và thậm chí sự hài lòng: có rất nhiều yếu tố được đánh giá và so sánh trên cơ sở của các quốc gia. Bảng xếp hạng mới bây giờ đã tính toán thề nào là "tốt"đối với những quốc gia trên thế giới. Đức kết thúc trong " Good Country Index (tạm dịch là Chỉ Số Quốc Gia Tốt)" ở vị trí thứ 13 đáng kính trọng. Quốc gia bất ngờ nằm ở châu Phi !.

"Good Country Index" được phát minh bởi nhà cố vấn chính trị Simon Anholt. Anholt giải thích cho các đồng nghiệp của Yahoo USA những gì mà sự xếp hạng của ông khác biệt so với người khác và những gì ông ta muốn đạt được với sự xếp hạng. "Đối với tôi nó không phải về nhân đức luân lý. Tôi không có ý tốt như trái ngược với xấu, nhưng như là sự đối diện của ích kỷ !. Anholt nói: "Một đất nước tốt là một quốc gia có những đóng góp cho nhân loại nhiều hơn trên hành tinh!".

Ông đã tạo ra „Good Country Index“ bởi vì các bảng xếp hạng hiện hữu chỉ đánh giá những gì mà các quốc gia làm trong giới hạn của họ. Nhưng ảnh hưởng của đất nước cho toàn thế giới thì cho đến nay không được đo lường. Anholt nói: "Bất cứ điều gì mà một quốc gia làm có ảnh hưởng vô cùng lớn trên phần còn lại của thế giới. Điều này cho đến nay không có ai đo cả ! ".

Để nắm bắt được tác động toàn cầu của một quốc gia trên hành tinh, Anholt đã sử dụng nhiều nguồn. Trong đó bao gồm bảng xếp hạng của khoa học và công nghệ, an toàn quốc tế và sức khỏe. Các dữ liệu đến từ Liên Hiệp Quốc, Ngân hàng Thế giới và các cơ quan khác nhau. Tổng quát, Anholt đánh giá bảy loại. 125 quốc gia có thể được tìm thấy trong các chỉ số (Index). Khoảng chừng 70 quốc gia không hội đủ thông tin để đánh giá.

Quốc gia "tốt nhất" là Ireland (hạng 1), tiếp theo là Phần Lan (2), Thụy Sĩ (3), Hoà Lan (4) và New Zealand (5), Thụy Sĩ (6), Vương Quốc Anh (7), Na Uy (8), Đan Mạch (9) và Vương Quốc Bỉ (10). Từ vị trí 5 đến 11 tất cả các nước từ châu Âu đều chiếm. Đức là vùng đất đứng vị trí thứ 13, ít tốt hơn sau Bỉ (10), Pháp (11) và Canada (12). Đức có thể để lại sau mình là các quốc gia như Áo, Tây Ban Nha và Hoa Kỳ. Ở cuối danh sách là các nước Angola, Azerbaijan, Iraq, Việt Nam (124) và hạng chót là Libya (125).

Điều ngạc nhiên đến từ châu Phi. Kenya đã làm chiếm được đến vị trí thứ 26, mặc dù Kenya là một trong những nước nghèo nhất trên thế giới !.

Thay lời kết: Tôi đã giới thiệu tin này nhưng chỉ "Top Ten" tức 10 nước có đời sống tốt nhất và đáng sống trên thế giới) trên 2 diễn đàn tôi thật sự tham gia tuy rất giới hạn thì một đàn em Nha sĩ và một thân hữu nếu ra thắc mắc; Hoa Kỳ không thấy đứng hạng mấy và tại sao mọi người lại thích sang Hoa Kỳ ??.

Theo sự nhận xét của tôi qua bài tóm lược ở trên thì (có lẽ) Hoa Kỳ thua Đức ba hạng, chiếm vị trí thứ 16 sau Áo và Tây Ban Nha (nếu quý vị nào biết rõ ràng hơn xin bổ túc dùm !).

Riêng câu hỏi tại sao mọi người lại thích sang Hoa Kỳ sinh sống ?. Đây là câu hỏi nếu trả lời cho thật chuẩn thì cần phải mổ xẻ, phân tích kỹ lưỡng dựa trên rất nhiều yếu tố. Tôi chưa đủ khả năng để làm chuyện này nên không dám đi sâu vào chi tiết. Vấn đề này xin nhường lại cho các nhà nghiên cứu về Tâm lý Học, Chính trị, Nhân chủng hay Xã hội học. Mong quý vị hoan hỷ.

blank
Hình ảnh các quốc gia trong bản chỉ số.

Tuy nhiên cho tôi được giới hạn với vài yếu tố chính theo nhãn quan của riêng tôi hầu trả lời thật đơn giản thắc mắc của hai "vi hữu" tôi đề cập ở trên:

1) Hoa Kỳ khác với Đức (nơi tôi định cư là một ví dụ điển hình) làm cho một số người Đức nói riêng thích di dân sang đó vì Hoa Kỳ là một "Hiệp Chủng Quốc", gồm nhiều sắc dân hầu như ít kỳ thị chủng tộc và có lẽ đây là yếu tố căn bản cho sự lựa chọn của họ, theo thiển ý.

2) Cũng theo sự nhận xét giới hạn của tôi, Hoa Kỳ là một quốc gia ưu tiên khuyến khích cho những những ai có khả năng trên nhiều lãnh vực. Nôm na Hoa Kỳ chịu dầu tư "vào những nhân tài cho nước Mỹ" trong tương lai, một chuyện mà không phải quốc gia nào cũng thực hiện. Đức cũng có các chương trình tương tự nhưng giới hạn, không được như ở Hoa Kỳ!

3) Hoa Kỳ có thể nói là đất nước rất Tự Do trên hầu hết các lãnh vực. Đơn cữ chuyện kinh doanh cũng dễ dàng hơn và nếu ai có khả năng, gặp thời cũng "dễ kinh doanh và giàu có" một cách mau chóng. Có lẽ đây cũng là yếu tố đưa đến sự ưa chuộng chọn Hoa Kỳ đối với những ai nhanh muốn trở thành người có tài sản. Thử hỏi có bao nhiêu người Việt ở Đức có tài sản như bên Mỹ nói riêng?


4) Hoa Kỳ cũng là quốc gia mà ai có khả năng "thăng tiến" rất nhanh !. Lý do đơn giản, ít kỳ thị và là đất nước "đa chủng" mà. Đức mất khá nhiều "nhân tài", họ đã rời quê hương sang Hoa Kỳ và trở thành những người "nổi tiếng" cũng vì yếu tố này.

Nhìn sang Hoa Kỳ thấy biết bao người Việt (chỉ giới hạn NVTN) có điạ vị cao, tham chính, nhiều giáo sư, khoa bảng ?. Còn ở xứ Đức nói riêng - mà ai cũng biết họ kỳ thị không ít và rất tự cao - có được bao nhiêu người như thế ?. Tính theo ỷ lệ cũng thua xa Hoa Kỳ. Giáo sư Đại Học đếm trên đầu ngón tay, người việt tỵ nạn có ai là chính trị gia tên tuổi ?. Hầu như không mà ngôn ngữ là yếu tố ảnh hưởng nhiều vì thế hệ thứ nhất thiếu trình độ Đức ngữ, chưa nói đến Đức ngữ rất khó học so với Anh ngữ (ngoại trừ Philipp Roesler là con nuôi của gia đình người Đức từ khi 9 tháng tuổi vì ông ta ăn nói như 1 người Đức, khác chăng chỉ khác màu da, khuôn mặt và đây cũng là yếu tố làm cho ông Roesler đã có vấn đề trong nội đảng theo sự nhận xét và đánh gía của tôi ).

Tránh ngộ nhận tôi chỉ đưa ra 1-2 thí dụ mà tôi là nhân chứng. Có vài bác sĩ, dược sĩ tốt nghiệp ở VN, được Cap Anamur cứu mạng sang Đức...thấy khó khăn họ tìm cách "di dân" sang Hoa Kỳ và bây giờ tôi biết họ có sự nghiệp vững vàng, hơn tôi xa. Họ đến Hoa Kỳ học lại 2-3 sau thành Bác Sĩ ra mở phòng mạch, anh kia thành dược sĩ mở nhà bán thuốc Tây, giàu có. Nếu họ ở Đức có lẽ họ cũng là những người đi làm bình thường. Cũng có, nhưng rất hiếm người qua đây học lại để trở thành bác sĩ, dược sĩ vì phải chăm và ý chí lắm mới vượt qua chuyện thi cử vốn không đơn giản so với Hoa Kỳ nói riêng, ngoài chuyện Đức ngữ là một trở ngại khá lớn. Cũng nói thêm 1 chi tiết nhỏ, có luật sư nào ở VN qua tốt nghiệp lại luật sư ở Đức ?. Tôi chưa nghe (ai biết bổ túc dùm).

Quý vị ở Mỹ (hay các quốc gia khác như Úc, Canada...) đừng ngạc nhiên tại sao trong giới "Thuyền Nhân tỵ Nạn ở Đức" ít người trở thành Kỹ sư, luật sư, Bác sĩ...như ở Hoa Kỳ nha. Tôi chỉ nói ngắn gọn học hành thi cử ở Đức phức tạp và khác với Hoa Kỳ nói riêng rất nhiều, ngay cả chuyện lấy bằng Tú Tài cũng khác xa với Hoa Kỳ và các quốc gia khác, đừng nói chi chuyện học Đại Học, nhưng để tránh hiểu lầm tôi không đi sâu vào chi tiết. Dưới cái nhìn của người viết chỉ có thế hệ con cháu, thứ hai thứ ba bây giờ mới trở thành nhiều bác sĩ, nha sĩ hay luật sư, kinh tế gia...vì chúng nó sinh ra, lớn lên ở Đức và đó là yếu tố căn bản đưa đến thành công so với thế hệ cha, chú!. Một điểm khác không kém phần quan trọng, "người Đức" theo học lấy Tú Tài hay muốn kiếm mảnh bằng Đại Học mà lơ là tí là khốn đấy, chuyện "trắng tay, không bằng cấp" rất dễ xảy ra vì ở Đức không có chuyện ai muốn học bao lâu thì học, miễn đủ chứng chỉ là "xem như xong!"

5) Ai nói csVN là "tốt hay này kia" tôi miễn phê bình. Tôi chỉ thắc mắc nếu "VN bây giờ "hết sẩy" như thế sao "chim không đậu đất lành mà vẫn vẫy cánh bay xa", chưa ngừng??. Và như chúng ta thấy, thứ hạng 124 trong số 125 quốc gia được khảo cứu cũng đủ nói lên " tình trạng tót của xã hội VN hiện tại ", theo bảng xếp hạng " Good Country Index". Từ đó chúng ta có thể hiểu tại sao ngườt Việt từ quốc nội thích sang Hoa Kỳ. Xa hơn nữa, ngoài các yếu tố kể trên, Hoa Kỳ là nơi có "không khí sống VN" như ở quê nhà nên dễ lôi cuốn người Việt. Có nhiều bạn bè, thân nhân và có môi trường dễ dàng hội nhập, chuyện học hành, thăng tin ít gặp trở ngại nên theo thiển ý, hấp dẫn người Việt là chuyện không có chi lạ.

Riêng người viết, từng sang Mỹ trước đây - du lịch có, thăm thân nhân, đồng môn hay người quen và công tác cũng có - nên cũng biết chút ít về Mỹ. Tuy Mỹ có nhiều ưu điểm thật nhưng vì đã "quen cá quen nước", ưu tiên cho một nếp sống tạm cho là "an bình, ít xô bồ (có lẽ) vì sinh kế như ở Mỹ" nên cho đến hết cuộc đời, chắc tôi vẫn xin chọn Đức làm "Quê Hương Thứ Hai" của mình !

Tôi tạm thời xin ngưng ở đây không thôi bài viết trở thành quá dài, chưa nói là đi xa ngoài chủ đề. Mong độc giả hoan hỷ cho những nhận xét riêng, đôi khi không phản ảnh đúng cảm tưởng của người đọc. Và cũng mạn phép được đề nghị là nếu có cơ hội quý vị nói chuyện với bà con, thân hữu ở Đức thì sẽ hiểu thêm đời sống ở Đức.

© Lê - Ngọc Châu (M_Nam Đức, ngày 25-7-2014)

Phóng dịch và tóm lược theo Yahoo News & hình từ Internet (created by NC).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Nước Mỹ như một viên kim cương, 50 cạnh là 50 tiểu bang, mỗi cạnh lại được mài dũa với hằng ngàn chính quyền dân chủ địa phương, mỗi cạnh nhỏ lấp lánh phản chiếu giá trị của nó, tạo thành giá trị của nước Mỹ một quốc gia tự do và dân chủ nhất thế giới.
Nhờ làm nghề truyền thông mà tôi được nhiều cơ hội gặp mọi người, từ anh lính đến Đại tướng, từ người dân đến Tổng Thống, từ một người giáo dân đến Đức Hồng Y,... Đi đến đâu, tôi cũng được giúp đỡ một cách tận tình để được phỏng vấn.
Hoạt động chính trị nội bộ cộng đồng gốc Việt vốn không được truyền thông dòng chính để tâm, ngoại trừ dăm báo chí địa phương vẫn thường đưa tin về các ứng viên gốc Việt ra tranh cử hay thắng cử vào các chức vụ dân cử địa phương trong mỗi mùa bầu cử.
Vào ngày 16/10/2020, một nam giáo viên Pháp dạy lịch sử đã cho học trò cả lớp xem những bức hý họa châm biếm Nhà Tiên Tri Mohammad để chứng tỏ quyền tự do ngôn luận đã bị chặt đầu ở một địa điểm gần trường học của ông ở ngoại ô Paris.
Việt Nam có chu kỳ lịch sử năm trăm năm: 500 năm thịnh, 500 năm suy. Dân tộc ta đang ở cuối thời kỳ suy thoái năm trăm năm vừa qua (hậu Lê, Nguyễn, Tây thuộc, Cộng sản thuộc), đang tiến dần vào giai đoạn chuyển tiếp sang 500 năm hưng thịnh sẽ tới (Đại Việt 2000).
OECD dự đoán đến cuối năm 2021 GDP Trung Quốc tăng trưởng 10% trong khi GDP Hoa Kỳ chỉ trở lại bằng năm 2019 [1], trong lúc Âu Châu và Nhật Bản mất thêm nhiều năm nửa mới phục hồi. Như vậy nếu thương chiến tái khởi động hiệp 2 thì Trung Quốc vừa ở thế mạnh hơn trước lại càng dễ dàng chia rẽ các nước Tây Phương.
Nếu các cuộc thăm dò dư luận phản ảnh trung thực trên lá phiếu cử tri thì cựu Phó Tổng thống Dân chủ Joe Biden sẽ là Tổng thống Mỹ thứ 46 sau cuộc bầu cử ngày 3/11 (2020).
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.