Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cảm Nghĩ Về Quốc Gia Hồi Giáo Tại Iraq

25/07/201415:31:00(Xem: 3653)
Cảm nghĩ về Quốc Gia Hồi Giáo tại Iraq

Từ Công Nhượng


Ngày 25 tháng 7 năm 2014

 

Vào đầu tháng 7 vừa qua một tổ chức vũ trang mang tên là “Quốc gia Hồi Giáo tại Iraq và đất Levant (ISIL) hay là ISIS nếu dịch là Islamic State of Iraq and Syria) tuyên bố sự ra đời của “Quốc Gia Hồi Giáo” (Islamic State) sau khi đánh chiếm gần 60% vùng đất phía bắc của nước Iraq.

 

Tổ chức vũ trang này mang gốc gác từ nhóm Al-Qaeđa nhưng sau đó tách rời thành tổ chức riêng dưới sự lãnh đạo của Abu Musab al-Zaqarwi vào năm 2004. Nhóm này sát máu đến nỗi Ayman al-Zawahiri, lãnh tụ của nhóm Al-Qaeda đã kết án là chúng đã lệch ra khỏi Islam chính thống và ly khai với nhóm này. Từ đó Abu Musab al-Zaqarwi đã tự do lộng hành gieo rắc sự kinh hoàng trong nước Iraq vào những năm 2004 cho đến năm 2006 sau khi bị Mỹ bắn hạ y tử thương. Vài năm sau, một lãnh tụ mới dưới tên là Abu Bakr al-Baghdadi đã nổi lên lèo lái tổ chức, xử tử tập thể những người thuộc phe đối lập bất kể là Sunni hay Shi-ait. Sự cai trị sắt thép dưới đường lối mà họ cho là Hồi Giáo chính thống của nhóm ISIS làm cho dân Iraq di cư đi nơi khác đặc biệt đối với những người thuộc tín ngưỡng khác phái như Shi-ait hoặc Sufi, và gần đây đã trục xuất dân Thiên Chúa giáo tại Mosul, đốt cháy nhà thờ ở nơi đó đã hơn 1800 năm. Làm như đầu óc của nhóm ISIS và những dân quân quá khích mang một thành kiến thù địch đối với những người không chia sẻ cùng chung tư tưởng như họ, một tư tưởng hoàn toàn phản lại với sự từ bi và khoan dung của nền Caliphat, một đế chế trải dài hơn 3 lục địa, sống chung với dân tộc và tín ngưỡng khác nhau hơn 1300 năm.

 

Thế thì Caliphat là gì? Nhiều bài viết đã nói về đế chế Caliphat trên cơ quan truyền thông và sách báo Mỹ cũng như trong cộng đồng Việt Nam chúng ta điển hình như bài “Từ Khủng Bố đến Nổi Đậy và Độc Lập” của tờ báo Người Việt.

 

Nói chung, Caliphat là một thể chế chính trị cai trị vương quốc Hồi Giáo sau khi Thiên Sứ Muhammad qua đời vào thế kỷ thứ 7. Thể chế Caliphat trải qua nhiều triều đại kéo dài hơn 13 thế kỷ, kết thúc với sự tan rã của Đế Quốc Ottoman ở Thổ Nhĩ Kỳ vào năm 1924. Vị chính thể Caliphat chiếm ngự uy quyền còn lớn hơn là Đức Giáo Hoàng của Kitô Giáo. Đó là vì Đức Giáo Hoàng chỉ nắm quyền hành trong lãnh vực tôn giáo nhưng vị cai trị vương quốc Caliphat vừa có quyền trên lãnh vực tôn giáo (religious) và vừa cả thế tục (secular) cho nên quyền lực của ông ta dường như tột đỉnh đối với công dân Hồi Giáo trong đế quốc này. Tuy nhiên, quyền lực đó không có tầm vóc quan trọng đối với công dân khác đạo vì những người này không bắt buộc phải sống và thi hành theo tín ngưỡng Hồi Giáo. Ví dụ như mỗi người công dân Hồi Giáo phải đóng tiền thuế Zakaat, một trong 5 rường cột trong tín ngưỡng thì những người khác đạo đóng tiền thuế tương đương gọi là Jizaat để đảm bảo sự công bình trong xã hội.

Cũng như bài “Từ Khủng Bố đến Nổi Đậy và Độc Lập” đã diễn tả: mặc dù Abu Musab Al-Zarqawi bị Hoa Kỳ hạ sát năm 2006 nhưng giấc mơ thiết lập nền Caliphat vẫn được nhiều người khác tiếp tục. Những người này tiếp tục bằng phương pháp khủng bố và bắt cóc để lấy tiền mua võ khí. Khi Mỹ rút hết quân khỏi Iraq vào năm 2010, rồi nội chiến bùng nổ tại Syria từ năm 2011, họ có thêm cơ hội mới, từ khủng bố tiến tới chiến tranh nổi dậy và kết nạp thêm lính để tấn công theo hình thái chiến tranh quy ước nhằm mở rộng địa bàn hoạt động. Tức là mở mang lãnh thổ của một Caliphate Hồi Giáo mới, lần đầu tiên có hy vọng thành hình kể từ năm 1924.

Nhìn lại các trang sử Islam, nếu so sánh với thể chế Caliphat cổ điển về mặt tôn giáo và chính trị thì sự ra đời của Quốc Gia Hồi Giáo tại Iraq vào đầu tháng 7 này đánh dấu sự thất bại mới trong lịch sử Islam bởi lẽ trong khắp lịch sử không có vị Caliphat nào đã xử dụng bàn tay sắt để khống chế thường dân, bắt bớ, hăm doạ, xử tử hàng loạt, đập phá nơi tôn nghiêm thờ phượng của tôn giáo khác trong vương quốc. Hồi Giáo tôn trọng sinh mạng của nhân loại đến nỗi đã nói rằng nếu ai giết một sinh mạng vô tội thì cũng như đã giết hết toàn thể nhân loại và cứu sống một sinh mạng thì cũng như cứu sống toàn thể nhân loại (Kinh Qur’an chương 5 câu 32). Chẳng những đó là lý thuyết mà lịch sử đã chứng minh qua, điển hình nhất là trong thời Trung Cổ lúc Tôn Giáo Pháp Đình (The Inquisition) đã ban tối hậu thư cho dân Do Thái, hoặc cải đạo trở thành tín đồ Thiên Chúa giáo hoặc sẽ bị trục xuất ra khỏi Âu Châu thì vương quốc Hồi Giáo tại Thổ Nhĩ Kỳ đã mở cửa đón tiếp sự di dân của họ.

 

Thể chế Caliphat cổ điển khuyến khích công dân học hành và trao giồi kiến thức thì nhóm vũ trang Taliban và al-Qaeda và các tổ chức Hồi Giáo quá khích lại cấm sự học vấn cho phái nữ, không cho họ ra khỏi nhà ngoại trừ phải có người nhà đưa đón và nói rằng nơi chốn của phái nữ là bếp núc và chăm sóc con cái. Điều này hoàn toàn phản lại với lời chỉ dạy của Islam, bắt buộc nam và nữ phải dốc sức học hành và thủ đắc kiến thức. Không những lịch sử Islam mà cả thế giới còn ghi nhận sự thành công của Âu Châu ngày hôm nay là nhờ các phát minh về toán học, thiên văn, triết học, kiến trúc, âm nhạc, nghệ thuật, thuốc men và đã chuyển kho tàng ấy cho Âu Châu cho nên nền văn minh Hồi Giáo từ thế kỷ thứ 12 cho đến thế kỷ thứ 15 là gạch nối giữa nền văn minh cổ Hy Lạp và Âu Châu hiện đại. Nhưng một thể chế không kích thích sự học vấn như chính quyền Taliban hay ISIS và những cảnh vô học của nhóm vũ trang quá khích, chỉ quan tâm đến quyền lực và sự khống chế thì không thể nào nói nó đại diện cho thể chế Caliphat chính thống được.

 

Vương quốc Caliphat Hồi Giáo nổi tiếng với những lối kiến trúc độc đáo từ thành phố Cordoba ở Âu Châu cho đến Taj Mahal, một trong những kỳ công nổi tiếng trên thế giới thì ngày hôm nay nhóm Taliban và Al-Qaeda và ISIS đập phá những di tích cổ xưa của nhân loại như các pho tượng phật khổng lồ ở Bamiyan tại Aghanistan và các kiến trúc lịch sử Hồi Giáo tại những nơi mà họ đã chiếm đóng. Chúng biến Hồi Giáo trở thành một loại tôn giáo hiếu chiến, thiếu sự đồng loại và nhân nhượng với các tôn giáo khác.

 

Phải, Abu Bakr al-Baghdadi đã thành công trong việc lôi cuốn những tên tử thần không biên giới. Đó là những anh chàng thanh niên lạc loài phẫn nộ với xã hội, vì lý do này hay lý do khác mang hận thù với Tây phương. Họ mang trong lòng sự bi quan xã hội từ lúc bị đô hộ dưới chế độ thực dân của Tây phương, bị khinh thường ngay cả trong xã hội của họ, rồi những vụ nổ bom hay bắt giữ con tim được thổi phồng lên trên báo chí Tây phương trong lúc hàng trăm hàng ngàn công dân Hồi Giáo vô tội bị giết oan trên đường phố Baghdad hay Gaza dưới súng đạn của Mỹ và Do Thái nhưng không ai đếm xỉa đến. Tất cả làm tăng thêm sự hận thù và cuồng tín, lèo lái dưới những tên lãnh tụ chưa bao giờ được đào tạo trong môi trường tôn giáo nhưng chỉ là những người được đào tạo trong các học viện Tây phương và sử dụng lập luận của Tây phương để khống chế quần chúng. Quả thật, các vị lãnh tụ của al-Qaeda như Ayman al-Zahiri là vị bác sĩ chuyên nghiệp, Osama bin Ladin là vị kỹ sư công chánh, còn Abu Bakr al-Baghdadi thì được biết là tốt nghiệp tại các viện đại học thế tục. Những vị bác sĩ kỹ sư này tự nhiên giác ngộ trở thành những vị lãnh đạo tôn giáo lôi kéo những tên tử thần không biên giới không ngoài mục đích gì hơn là phát huy tư tưởng quá khích mà lý tưởng đó hoàn toàn xa lạ với tín điều của Islam.

 

Sự chém giết và huỷ diệt nền móng xã hội của nhóm Taliban, Al-Qaeda, ISIS và tất cả những nhóm Hồi Giáo quá khích gợi lại những cảnh tượng tàn sát của các đội quân mông cổ khi xưa. Cũng như năm 1258, đội quân Mông cổ đã bao vây và huỷ diệt thành Baghdad thành bình địa, đốt sạch những tài liệu quí giá về thiên văn, vật lý, toán học và những ngành khoa học khác làm cho Islam bị ngã quỵ, chấm dứt thời vàng son của Hồi Giáo. Những đội quân Mông cổ chém giết thây tràn ngập sông Tigris, đầu lâu chất thành núi, tiêu diệt nền Caliphat của triều đại Abassid. Các nhóm quân dân Hồi Giáo quá khích hiện đại đã huỷ diệt những di tích cổ xưa, đốt những tài liệu quí giá, trục xuất những người khác đạo ra khỏi lãnh thổ gợi lại những cảnh tượng sát máu và mọi rợ không khác gì những đội quân Mông cổ khi xưa.

 

Tóm lại, các nhóm vũ trang quá khích đã vi phạm tín điều Hồi Giáo một cách trắng trợn, không tôn trọng mạng sống con người và cũng không tôn trọng nền móng văn hoá của nhân loại. Chúng chỉ biết có một điều là chống Tây phương và thiết lập nền Caliphat bằng mọi giá dù có vi phạm tín điều hay nhân mạng của con người. Làm như các nhóm cực đoan này rơi vào sự say mê quyền lực như bị Sa-tan cám dỗ nhằm để thiết lập quyền lực thế tục trên thế gian nhưng bán rẻ linh hồn của họ cho Ngày Sau.

 

Rõ ràng thái độ man rợ này không thể nào nói nó đại diện cho Hồi Giáo mà chỉ làm nhơ nhuốc thanh danh của một tôn giáo chính thống và những người Hồi Giáo ngoan đạo. Chúng đã biến một tôn giáo với truyền thống học vấn, bác ái, nhân nhượng, một xã hội đại đồng với các sắc dân và tín ngưỡng khác nhau thành một loại tôn giáo hiếu chiến, man rợ và thiếu sự nhân nhượng với người đồng loại.

 

*

 Từ công Nhượng là dịch giả của nhiều tác phẩm Islam (Hồi Giáo) hiện đang bán tại Nhà Sách Tự Lực toạ lạc tại Nam California. Trong đó có cuốn Vụ Trộm Vĩ Đại đã phân tích sự khác biệt giữa nhóm quá khích và ôn hoà trong thế giới Hồi Giáo. 

 


.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.