Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đừng Bắt Ông Hồ Làm Thánh

18/05/201400:00:00(Xem: 3873)
Trong lịch sử Việt Nam, có lẽ ông Hồ Chí Minh là nhân vật nhiều tăm tiếng cũng như nhiều tai tiếng nhất. Có những cái tự ông làm ra, gây ra như chuyện viết sách tự “bốc thơm” mình, cũng có cái không do ông làm ra mà do kẻ khác gây ra như kiểu”tháp mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ” khiến cho người bênh những điều không thật, kẻ chống những chuyện dối trá làm tốn nhiều giấy mực công sức, hao tài tốn của và mức tiêu tốn cho những câu chuyện về ông Hồ khá đắt giá, có thể đạt kỷ lục thế giới.

Thật ra chuyện Hồ Chí Minh không có gì phải ầm ỉ, ồn ào dư luận xã hội, con người Việt Nam dai dẳng nhiều chục năm dài không dứt, chưa có dấu hiệu chấm dứt bởi không thiếu nhân chứng sống, vẫn còn đang sống biết rõ về “sự thật Hồ Chí Minh”. Thế mà những kẻ mê tín lẫn cuồng tín cứ lải nhải, nhai đi nhai lại những sự thật “vĩ đại” lẫn thêu dệt để trở thành “huyền thoại”mà ông Hồ Chí Minh không hề có. Ông Hồ cũng là người trần mắt thịt cũng có những cái tầm thường của cảm xúc thịt da đời thường, vẫn mang nặng tâm sinh lý yêu thương-nhỏ nhen-ganh ghét- thù vặt-bức xúc của cuộc sống đời thường như những người bình thường khác.

Thế nhưng vẫn có những người trâng tráo, tâng bốc rất đồng bóng, mê tín đến độ ngu ngơ mông muội của thời hoang dã, thời ăn lông ở lỗ. Cứ nghe thấy câu nói nào của ông Hồ phun ra là lao nhao xông vào giành giật bàn tán xôn xao làm thành những câu chuyện “thần thoại” qua truyền khẩu, bài viết lẫn tài liệu để cho cán bộ học tập như chuẩn tư tưởng, đạo đức, mặc cho ông giẫy nảy phủ nhận mình chả có tư tưởng chi cả!

Những câu chuyện kể làm nên tên tuổi Hồ Chí Minh có rất nhiều, thật có giả có, tốt có xấu có, hay có dỡ có bởi ông cũng là con người như mọi người, nhưng tất cả đều được nhào nặn, chế biến để trở thành hàng “độc” chỉ có bác mới có. Chẳng hạn như chuyện đoàn phụ nữ miền nam vượt Trường Sơn ra thăm bác trong thời chiến tranh “chống Mỹ” câu đầu tiên ông nói rất ấn tượng với chị em ta: “Kinh nguyệt các cháu có đều không?” Rồi lời qua tiếng lại một lúc, ông Hồ dường như bị kinh nguyệt ám ảnh không thể quên được nên bàn tiếp: “...kinh nguyệt là biểu hiện xuất sắc của phụ nữ?...”

Với câu hỏi về “kinh nguyệt phụ nữ” cũng tầm thường như những người thường, thế mà các cháu ngoan xuýt xoa khen ý tưởng “độc”và cho đó là sự nghiệp giải phóng phụ nữ của bác. Không những thế các cháu ngoan còn nâng “bác” lên tầm cao mới với dẫn chứng qua câu chữ của nữ sử gia Mỹ: “...chỉ có Hồ Chí Minh là luôn luôn bộc trực về quyền bình đẳng của phụ nữ...” cho thêm phần long trọng, trong bài viết: “Vai trò Hồ Chí Minh trong lịch sử tiến bộ của phụ nữ” làm như không có ông Hồ thì phụ nữ không tiến bộ được!

Câu phát ngôn theo cách vừa kể không phải là lần duy nhất mà ông Hồ phát ra, nó còn tái diễn khi ông Hồ tiếp đón đại diện phụ nữ trong cuộc chiến thần thánh “chống Mỹ cứu nước”. Lần khác, có hai nữ dân quân được tuyên dương công trạng xuất sắc được vinh dự gặp bác Hồ, một trong hai cô có tên là Nguyễn Thị Hằng trắng trẻo cao ráo kể, câu đầu tiên bác không hề hỏi về thành tích chiến đấu mà bác hỏi: “Cháu có buồn đi tiểu, bác chỉ cho mà đi.” Câu nói này được ghi lại trong hồi ký của ông Nguyễn Đăng Mạnh và không ít người nức nở khen: “bình dân và gần dân!?”

Không chỉ “kinh nguyệt, ỉa đái” hiện diện trong văn nói, trong giao tiếp mà nó còn thể hiện trong tài thơ của “bác” diễn tả qua bốn câu trong Nhật Ký Trong Tù, được đưa vào sách giáo khoa, giảng dạy trong các trường học khắp cả nước:

“Ôi khổ nào hơn mất tự do
Đến buồn đi ỉa cũng không cho
Cửa tù không mở khi đau bụng
Đau bụng thì không mở cửa tù.”

Sự nghiệp thơ của ông Hồ hay nói cách khác là những bài thơ của ông Hồ trừ tập thơ “Nhật Ký Trong Tù” nguyên bản chữ Hán là đọc được, có chất thơ nếu chịu khó loại bỏ bài “đến buồn đi ỉa cũng không cho” là gần như hoàn hảo, nhưng tập thơ này có nghi vấn về nguồn gốc thật của nó? Còn lại đa phần thơ của ông Hồ ngang tầm với những câu nói ngẫu hứng kiểu “kinh nguyệt, ỉa đái” rải rác trong cuộc đời thơ Hồ Chí Minh. Điển hình cho tài thơ của ông Hồ, là bài thơ được đặt trang trọng khắc trong văn bia tuyên xưng công trạng vua Quang Trung tại Núi Quyết tỉnh Nghệ An như sau:


“Nguyễn Huệ là kẻ phi thường
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm giặc Tàu
Ông đà chí cả mưu cao
Dân ta đoàn kết cùng nhau một lòng
Cho nên Tàu dẫu làm hung
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà.”

Nếu cho rằng các câu cú “bình dân”như người nước ngoài làm thơ Việt, theo cách văn xuôi có xuống giòng như bài thơ được khắc vào văn bia, được gọi là thơ, là thiên tài thơ thì quả thật đã khinh thường thơ, sỉ nhục thơ quá sức vì những từ “kẻ, đà, hung” đã làm mất chất thơ của thơ, nó giống thơ trào phúng của loại thơ “bút tre” hơn là một bài thơ nghiêm chỉnh, trang trọng ca ngợi công đức của tiền nhân. Đó là chưa bàn tới cách gieo vận, chưa nói đến tứ thơ, tư tưởng thơ của bài thơ trên. Lẽ khác, nếu cho những câu nói dân dã bộc trực của ông Hồ là tư tưởng, những câu thơ của ông làm ra nôm na dễ hiểu là tài thơ thì tôi tin rằng có khối người không nhỏ, có khả năng đó, trong hiện tại và kể cả tương lai!

Với sự thật trần trụi vẽ lên một góc nhỏ về cuộc đời, sự nghiệp của ông Hồ Chí Minh do chính các cháu ngoan của bác trân trọng trần thuật đúng thật về con người thật Hồ Chí Minh cũng đầy dẫy “ kinh nguyệt, ỉa đái” của cuộc sống đời thường. Thế mà, vẫn có khối người khác thuộc diện cháu ngoan xum xuê ca tụng ông thuộc “diện” nhà thơ lớn, nhà văn hóa lớn, nhà trí thức kiệt xuất và bất cứ chuyện trên trời dưới biển nào, từ tư tưởng, tài năng, đạo đức thì y như rằng đều cùng nhau thi đua để có bóng dáng của “bác “ trong đó, như thể không có “bác” không được!

Có lẽ, hội chứng cần chứng tỏ thiên tài của ông Hồ, xui khiến tai nạn “kinh nguyệt, ỉa đái”hân hạnh ra mắt bạn đọc xa gần cả hai lề trái và phải, giúp cho người dân biết thêm một phần sự thật “vĩ đại” khác của ông Hồ Chí Minh.

Viết về những câu nói, lời thơ “ kinh nguyệt, ỉa đái” thoát ra từ tư tưởng Hồ Chí Minh không có nghĩa phỉ báng, nói xấu ông Hồ mà chỉ muốn các ông bồi bút, báo nô, văn nô của đảng, nhà nước cộng sản soi mình trên gương để dừng lại “trò Lố”buôn hình bán ảnh Hồ Chí Minh qua các câu chuyện hư cấu tương tự như “sáng mãi bộ đội cụ Hồ”, “huyền thoại đường Hồ Chí Minh trên biển”... và nhiều chuyện mà ông Hồ Chí Minh không có khả năng, không hề nghĩ hoặc biết đến.

Là người trong cuộc sống đời thường làm được những điều phi thường, lập công lớn sẽ được nhân dân tôn lên làm thần, làm thánh như đức Hưng Đạo Đại Vương sống đức hạnh, quên thù nhà lo việc nước lập nhiều chiến công hiển hách vang danh lịch sử được dân tộc Việt phong thánh. Ông Hồ Chí Minh không có tố chất đó, ông có quá nhiều thủ đoạn gian manh dối trá độc ác với đồng chí, đồng bào mình, ông chưa buông bỏ được tham vọng, dục vọng, nhục dục thấp hèn của đời người, ông đã để lại hậu quả quá khủng khiếp cho con người, đất nước Việt Nam. Bấy nhiêu tội lỗi,việc ông Hồ gây ra khiến ông chưa xứng đáng làm được người, huống hồ chi là thần, là thánh bắt người dân lập đền thờ lạy. Thế mà chuyện lập đền thờ cúng, xì xụp bái lạy thánh Hồ vẫn cứ xảy ra!

Hãy trả lại đúng vị trí, sự thật của ông Hồ Chí Minh cho lịch sử Việt Nam, đừng bắt ông Hồ làm thánh vì cuộc đời hoạt động cách mạng được gọi là vì dân vì nước, được cho là đạo đức của ông ngập tràn tưởng tượng, hư cấu và có rất ít sự thật. Cuộc đời của ông Hồ cũng có nhiều cái tầm thường như tư tưởng“kinh nguyệt, ỉa đái” phát ra từ chính cửa miệng của ông, được các cháu ngoan do tai nạn nghề nghiệp “bốc thơm” ghi nhận chân thật chính xác mà không do các thế lực thù địch nói xấu ông Hồ làm ra lưu trữ, phát tán nhằm chống phá, lật đổ chính quyền nhân dân! Thôi đủ rồi, hãy để cho ông yên giấc nghìn thu, đừng bắt ông Hồ làm thánh để đổi chác, bán buôn nhé- những người cộng sản Việt Nam, cháu ngoan bác Hồ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.