Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Gởi những nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay

10/05/201403:56:00(Xem: 4651)
Gởi những nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay

Tý Nổ

Trong tháng 04 năm 2014, nhận được nhiều tin thả tù chính trị mà xem ra biết được nhà cầm quyền Việt Nam bối rối vì những thành phần đối lập, những người có những ý kiến khác mình về xây dựng đất nước, rồi bị nhà nước chụp mũ cho là phản động, chống lại chế độ đương thời như: Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, thả từ trại giam và tống khứ ra nước ngoài, thả Vi Đức Hối, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, thầy giáo Đinh Đăng Định, ông Nguyễn Hữu Cầu, những người tù chính trị đã làm xôn xao dư luận cả nước, và còn cầm tù rất nhiều người khác nữa vì lý do có những ý kiến, tư tưởng không hợp với nhà nước. Nếu cứ đà này thì đất nước ta không tiến lên được, chỉ có thụt lùi và mất nước về tay ngoại bang. Những nhà lãnh đạo hiện nay nên học hỏi ở những nước lân bang gần với chúng ta để đất nước thoát ra khỏi cảnh nghèo đói, chậm tiến, lạc hậu, nhất là về vấn đề chính trị, như tự do dân chủ và nhân quyền, để 90 triệu người dân có đủ cơm ăn áo mặc và thoát được cảnh cai trị quái đản như hiện nay.

Sau đệ nhị thế chiến, nước Nhật đã vươn lên trở thành một cường quốc kinh tế của thế giới. Một nước thua trận, một nước nằm trên quỹ đạo có nhiều thiên tai, lại không có tài nguyên khoáng sản và không được thiên nhiên ưu đãi. Nhưng đã trở thành một cường quốc kỹ nghệ, họ được như vậy là nhờ tinh thần học hỏi, sự kiên tâm làm việc, tôn trọng của công, không trộm cắp hối lộ. Họ thật là một tấm gương đối với chúng ta vì, cùng ở châu Á gần gũi với nếp sống dân tộc Việt. Chúng ta nên bắt chước những cái hay của người, không vì tự ái vặt, anh hùng rơm. Hoàn cảnh của chúng ta cũng có một số người bị đẩy đi ra nước ngoài bất đắc dĩ từ sau 30-04-1975, những tinh hoa đó, nhất là từ thế hệ thứ hai, đã có hàng trăm ngàn bạn trẻ, họ có cử nhân tiến sĩ thật, chứ không dổm như những nhà lãnh đạo đất nước hiện nay. Lắm người đã học hỏi được những diều vô cùng bổ ích hơn hẳn những người trẻ được gởi đến các nước văn minh để học tập của Nhật từ nhiều thập niên trước. Vì đã 39 năm sau khi hòa bình thống nhất không có chiến tranh mà đất nước qúy vị lãnh đạo vẫn nghèo khó, thiếu thốn đủ thứ, cái gì cũng phải nhờ người ngoài viện trợ hoặc cho vay mượn mới có, thì thử hỏi ngày nào mới tiến lên. Hiện tại chứng minh, quý vị thiếu tài năng, thiếu đạo đức nên đã để dân tộc tụt hậu như hiện nay.

1- Tinh thần học hỏi.

Sau khi Nhật thua trận vì hai trái bom nguyên tử của Mỹ thả xuống ở Nagasaki và Hiroshima, nước Nhật tan hoang với số người chết và nạn nhân lên đến 220.000 ngàn. Người Nhật phải bắt tay xây dựng từ con số không. Nhà lãnh đạo của đất nước đã ý thức tầm quan trọng của giáo dục, vì giáo dục là yếu tố cần thiết để phục vụ xã hội Nhật vươn lên, họ đã gởi rất nhiều người trẻ đến các quốc gia tiên tiến để du học, nhất là Mỹ. Để học hỏi những kỹ thuật hay của người về kỹ thuật, sản xuất, chất lượng, bảo quản, bảo trì để hàng hóa họ sản xuất ra có chất lượng cao, bảo quản tốt, lâu bị hư hỏng.

Trăm lần nghe không bằng một lần thấy. Nếu bạn đã có một lần đến Nhật bạn mới thấy tinh thần làm việc của họ, mới thấy dân Nhật sạch sẽ, làm việc chăm chỉ, cần cù và kiên nhẫn. Cái ấn tượng từ khi bước xuống phi trường Narita, đến nhà ga Tokyo rộng mênh mông và đầy người qua lại, nhưng sạch sẽ không có một cọng rác hay một mẩu kẹo Sơ mi gum trên các nền gạch thì ta phải ngưỡng phục dân Nhật đến độ nào. Nếu đi sâu vào các cơ quan hành chánh, các văn phòng, công sở, trung tâm thương mại, chỗ mua sắm nơi họ làm việc ta mới nhận ra sự cần cù chăm chỉ nhẫn nại của người dân Nhật. Những cửa hàng ăn, uống phục vụ rất sạch sẽ, ngăn nắp, những tiếp viên nhanh nhẹn và niềm nở. Đặc biệt là không bán giá cao với người nước ngoài, hay với người từ nước khác tới mà còn lóng ngóng với việc chi trả bằng đồng Yen khi mới đến Nhật. Đặt biệt ở Nhật các trung tâm về du lịch, giá hàng cũng không chênh lệch nhiều như ở các nước tiên tiến, hoặc các nước chậm tiến khác như Việt Nam ta. Chính vì lý do đó, đi du lịch ở Nhật, ta không lo lắng “bị chặt chém” như ở các nước khác trên thế giới, từ đồ uống, đồ ăn đến việc mua sắm.

2- Sự kiên tâm, nhẫn nại làm việc.

Trẻ em sinh ra trong nước Nhật được giáo dục rất thực tế, khác với người trẻ của nước Việt Nam ta. Những trẻ em Nhật sớm nhận ra rằng, họ được sinh ra trên một dải đất hẹp, hàng năm bị động đất và bão táp, không có khoáng sản, không có tài nguyên thiên nhiên, mọi cái cần phải đi mua của các nước khác, phải chở từ xa về. Từ những bài học thực tế đó đã giúp cho những người trẻ từ sau khi chào đời và dần trưởng thành biết kiên tâm làm việc, biết nhẫn nại chịu đựng với những khó khăn, không bị chán nản mỗi khi gặp khó khăn.

Đến Nhật, điểm đầu tiên đập vào mắt người du khách là thấy những người trẻ ở ngoài đường, đi từng nhóm, từng đoàn mặc đồng phục, đẹp mắt, gọn ghẽ. Đến nỗi nếu bạn là du khách, muốn bỏ một cọng rác bạn cũng tự động ngó trước, ngó sau, tìm chỗ (thùng) bỏ rác, chứ không dám vứt bừa xuống đường. Vì nếu một người trẻ thấy bạn xả rác bừa bãi xuống đường, em nào thấy được sẽ chạy đến lượm cái rác bạn vừa bỏ đem bỏ vào thùng rác công cộng, thì bạn đã tự cảm thấy xấu hổ rồi, vì ở Nhật mọi người đều tự trọng như thế.

Sự kiên tâm nhẫn nại mà bạn dễ thấy nếu bạn mới đến Nhật lần đầu, hoặc bạn là du khách, thì điểm đến là nhà bưu điện, ngân hàng và những trung tâm mua sắm, bạn sẽ nhìn thấy những người phục vụ của họ, họ tận tâm, hòa nhã làm bạn dễ chịu, không mảy may khó khăn hay tìm cách làm tiền như nhiều nơi khác bạn đã đến.

3- Tôn trọng của công.

Ở Nhật thật khó mà tìm được những tin tức có liên quan đến tham ô hối lộ của các viên chức nhà nước trên báo chí, hay những công trình bị rút ruột như Vinalines của nước Việt Nam ta, hoặc những nhân viên cảnh sát đứng ở các ngã tư đèn đỏ, ở trên xa lộ, các cửa khẩu để làm tiền dân, như ở đất nước ta, nghe tin trên đài, đọc báo, hầu như ngày nào cũng có. Người Nhật biết tôn trọng của công, và coi trọng của người khác, đến nỗi một cái bóp của ai vô ý đánh rơi, hoặc bỏ quên trên xe bus, thì chỉ ngày hôm sau có cảnh sát đưa đến nhà cho họ, không hề mất mát những thứ ở bên trong, vì qua những giấy tờ đọc được ở trong bóp.

4- Hàng ngũ cán bộ không tham ô hối lộ.

Hàng ngũ cán bộ, có nghĩa người làm việc cho các công sở, lãnh lương hàng tháng của nhà nước, không quen đi trễ về sớm, mà họ bấm thẻ đủ giờ mỗi ngày khi làm việc, không lấy trộm đồ nơi công sở, coi trọng của công, của người khác, không cầm lầm lấy lộn của người, vì đồ của họ đắt giá hơn của mình. Họ coi những hành vi trộm cắp thật xấu xa, cho nên những vấn đề liên quan đến của công mà họ có liên hệ, hay bị mang tiếng là không trong sạch thì họ thường hay từ chức. Đây là văn hóa đặc trưng của người Nhật.

Họ khác với nhiều dân tộc trên thế giới. Mua quan bán tước, những nhiệm vụ dân cử như dân biểu, thủ tướng, tổng thống, hết nhiệm kỳ thì bày trò sửa đổi hiến pháp để ngồi lại, muốn làm thủ tướng tổng thống cả đời, gần chết thì trao quyền lại cho con, cháu, anh hay em. Chính vì vậy dân tộc, đất nước họ cứ lùi dần, không thể nào tiến lên. Không khác gì thủa xa xưa: đất nước là của Vua, có thời của người Tàu, có thời của người Pháp. Rồi đến nay nước Việt Nam là của Đảng. Vì vậy ruộng đất của cha ông để lại đã trở thành Hợp Tác Xã, thuộc về nhà nước. Đảng làm chủ, cho dân mượn tạm để canh tác, khi nào đảng cần thì lấy lại.

Chính bởi bất tài, cai trị đất nước không giống ai, nên đã ở vào thế kỷ 21 mà xã hội Việt Nam cứ từ từ đi xuống, trong khi dân số thì cứ từ từ tăng lên, tạo cho đất nước cứ mỗi ngày một nghèo khó thêm. Thiếu lương thực, thiếu việc làm, thiếu nhà ở, giáo dục thì chỉ chắp vá, bằng cấp sản sinh ra nhiều mà việc làm thì không, chưa kể văn bằng của những người học tại chức: bằng mua, bằng dổm, bằng giả. Những lao nô bán ra nước ngoài sau này phần lớn là đi lao động, ở đợ, nhiều nước ở lậu, làm nhiều điều bất hợp pháp như ăn cắp rồi tuồn về trong nước bán lậu thuế. Đấy là những điều thực tế của những nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay phải chịu trách nhiệm, “thượng bất chánh thì hạ tắc loạn”.

Dân tộc Việt Nam đã quá thấm đòn khổ đau sau 1000 năm bị giặc Tàu đô độ, một trăm năm bị đế quốc Pháp cai trị. Hai mươi năm nội chiến từng ngày vì ý thức hệ Cộng Sản và Tư Bản do các đế quốc tạo ra. 39 năm Đảng Cộng Sản cai trị cả nước. Đã làm cho Việt Nam hoàn toàn phá sản, đánh mất văn hóa, đạo đức của một dân tộc có tới 4000 ngàn năm văn hiến.

Thời sự những tháng qua về tình hình Ukraine, không hiểu đảng cộng sản Việt Nam có tỉnh ngộ ra không?

Ukraine thuộc địa của Liên Xô cũ, cũng như Việt Nam thủa 1989 về trước, người dân muốn có tự do dân chủ. Nhưng lãnh tụ Putin (tổng thống nhiệm kỳ thứ ba, sau khi mãn hạn hai nhiệm kỳ làm tổng thống, đưa bạn mình là Medvedev lên thay, xuống làm thủ tướng một nhiệm kỳ để sửa đổi hiến pháp, rồi ra ứng cử lại, lên làm tổng thống nhiệm kỳ ba, rồi sẽ làm tổng thống nhiệm kỳ bốn), thật là quái đản trong xã hội văn minh hiện nay. Quyền lực của nước lớn nằm kế bên không chịu cho Ukraine độc lập, hơn nữa phần đất này trước 1989 nằm trong qũy đạo của Liên Xô, cho nên ngày nay tổng thống Putin của Liên Xô muốn thuộc về họ, dù rằng Liên Xô đã phủ nhận chế độ Cộng Sản, theo tự do tư bản. Nhưng chỉ theo nửa vời thôi, óc thực dân, óc Cộng Sản, tính bá quyền lúc nào cũng còn nằm sẵn trong tư tưởng các nhà lãnh đạo những nước lớn, có quyền, có thế, có tài nguyên là dầu khí. Thật vậy, chẳng có đất nước nào, chẳng có đảng nào yêu dân tộc Việt Nam bằng chính người Việt Nam với nhau. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Đừng đặt dân tộc Việt với 90 triệu dân dưới cái trướng của Xã Hội Chủ Nghĩa. Cái đảng quái dị này đã bị vứt vào sọt rác từ năm 1989 đến nay, sao cái đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn nắm lấy, vẫn còn vin vào để gây bao khổ đau cho dân tộc Việt. 70 năm rồi chưa đủ sao ? Hay phải mượn lời họ Trịnh một ca sĩ rất được lòng đảng cộng sản Việt Nam của những năm trước 1975, để hát lại:

Một ngàn năm nô lệ giặc tàu,

Một trăm năm nô lệ giặc tây,

Bảy mươi năm cộng sản đọa đày.

Gia tài của mẹ để lại cho con,

Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”.

Thật đất nước Việt Nam ta xui xẻo bị một chủ thuyết được thế kỷ coi là quái vật cai trị, cho nên sản sinh ra những quái vật làm điêu đứng cho Dân tộc. Vì quá đói, quá nghèo nên đến nơi đâu cũng trổ tài “ăn cắp vặt”, chỉ ăn cắp vặt thôi chứ không dám đụng tới những bí mật quốc gia khác. Ở lậu, trồng bạch phiến, trốn thuế làm hoen ố người Việt Nam đang có mặt ở thật nhiều quốc gia tiên tiến trên thế giới. Họ vì ghê tởm chế độ cộng sản mà phải trốn đi sau 30-04-1975. Mong những nhà lãnh đạo Việt Nam hôm nay đừng gọi người Việt tỵ nạn chúng tôi là Việt Kiều, hãy dùng từ cho nó chỉnh khi phải giao tiếp với Tổng Thống Obama hay các thủ tướng tổng thống khác trên thế giới./-

 

 .

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.