Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tại sao chúng ta muốn gặp lại nhau ở Hamburg? Và rồi cũng vào ngày 09 tháng 8 năm 2014!

28/04/201410:16:00(Xem: 5094)
Tại sao chúng ta muốn gặp lại nhau ở Hamburg?
Và rồi cũng vào ngày 09 tháng 8 năm 2014!
14 giờ tại cầu tàu
(Landungsbruecken) Freien và Hansestadt HAMBURG

* Dr. Rupert Neudeck

* Lê-Ngọc Châu phóng dịch


Lời phi lộ: Được Đại diện Ban tổ chức - anh Nguyễn Hữu Huấn (Cap Anamur) và anh Hội trưởng Lê Ngọc Tùng (Hội Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại Hamburg e. V. - cho biết từ đầu năm nay là sẽ phối hợp tổ chức LỄ KỶ NIỆM 35 NĂM NGÀY CON TÀU CAP ANAMUR RA KHƠI CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN vào ngày 09 tháng Tám 2014 nên tôi đã hội ý riêng với Tiến Sỹ Neudeck và anh Huấn. Qua đề nghị của tôi, đại diện cho Hệ thống Truyền thông của Cali Today / USA như đã nói với anh Huấn và cũng nhờ quen biết trước, từng gặp gỡ nên Ts Neudeck hoan hỳ đặc biệt viết riêng cho tôi ngay sau khi điện đàm một bài ngắn gọn nhưng súc tích giải thích mục đích và lý do tổ chức Lễ Kỷ Niệm 35 Năm nói trên.

Vì "sự phức tạp" của tiếng Đức khi chuyển ngữ sang tiếng Việt nên tôi "phóng dịch" bài viết đính kèm và trân trọng giới thiệu cùng độc giả. Hy vọng đồng hương Việt, những người tỵ nạn được Cap Anamur cứu vớt hiện đang định cư tại đệ tam quốc gia và thân nhân đoàn tụ sau đó, đặc biệt "boat people" được nước Đức cưu mang cố gắng về Hamburg tham dự để gặp lại những ân nhân, bạn và thân hữu đã từng sống chung với nhau trong các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á sau khi được Cap Anamur cứu vớt . (LNC).


* * *

blank

Các chuyến tẩu thoát của hàng trăm ngàn người dân Việt Nam trên vùng Biển Đông giống như một cơn sóng thần, chỉ còn tồi tệ hơn !. Những người này xưa kia đã đánh liều đặt sự an toàn của họ để thoát khỏi một chế độ không cho họ được sống theo cách mà họ đã tưởng tượng và mong muốn.


Vào thời điểm đó, mọi người ở Đức, Pháp và các nước Châu Âu khác đã sẵn sàng, không những chỉ là khán giả thụ động trên màn Truyền hình quan sát sự chết đuối của khối người này trên Biển Đông mà họ còn "tích cực lưu ý !" .


Người Đức vào thời điểm đó hầu hết đã "treo ra ngoài cửa sổ" (ghi chú thêm: thành ngữ Đức, ý nói mạo hiểm ủng hộ dù chưa biết rõ kết quả trong tương lai ra sao !) nhiều nhất . Hàng chục triệu người quyên góp (Spender) tài trợ cho con tàu Cap Anamur và ba chiếc tàu tiếp theo cho đến năm 1986 , do đó chiến dịch này là một "hành động của xã hội Đức" vào thời điểm trên . Công dân đi trước , "chính trị và chính phủ" đã theo sau. Nhưng cuối cùng thì đó là một hành động tuyệt vời của cộng đồng .

Vô số đồng bào của tôi đã giúp. Đặc biệt có một số nhân vật "nổi bật và quan trọng": người viết không thể nào quên văn sĩ Heinrich Böll , người điều khiển chương trình truyền hình Đức ông Franz Alt , Thống đốc tiểu bang Niedersachsen Ernst Albrecht , diễn viên hài (ghi chú thêm: trình diễn nhiều môn như ca, múc, nhạc ... ) của Đức là Dieter Hildebrandt .

Những người Việt Nam của tôi , như sau này tôi luôn luôn được phép gọi tất cả như thế, về sau đã ban thưởng cho chúng tôi, Đức một món quà bất ngờ . Họ hoàn toàn có giá trị cho xã hội Đức , họ đã gần như là "những người được cưng" (tạm dịch từ Lieblinge= darlings) của dân tộc. Khi người Việt Nam (ghi chú của người dịch để khỏi nhầm lẫn: ý nói người Việt tỵ nạn vì Cap Anamur đã cứu người Việt vượt biển Đông tìm Tự Do từ cuối thập niên 70 cho đến giữa thập niên 80 !) hát tại Lễ Khánh Thành Tượng Đài Tỵ Nạn (ghi chú thêm: vào chiều ngày thứ Bày 12.9.2009) ngay tại bến cảng Hamburg bài quốc ca Đức , tôi thấy Wolfgang Schäuble , Bộ trưởng Nội Vụ Liên bang vào thời điểm đó , đã phải lau những giọt nước mắt từ đôi mắt của mình !.


Chúng tôi muốn ăn mừng cơ hội tuyệt vời này một lần nữa !. Ngày 09 tháng Tám 2014, 35 năm sau khi chúng tôi cùng con tàu đã rời cảng Nhật Bản vào lúc 15 giờ 23 phút, chúng tôi muốn cảm ơn đồng hương (đồng bào) của chúng tôi cho một trong những hành động sống đẹp nhất trong lịch sử sau chiến tranh của Đức.


Vì vậy chúng tôi có thể hứa với Thị trưởng thành phố Hamburg Olaf Scholz là Hamburg , ngày 09 tháng 8 năm 2014 sẽ ngập đầy dẫy các phụ nữ Việt Nam trẻ và già và những người Việt đến đây để nói lời cảm ơn Cộng Đồng Đức, chính phủ liên bang Đức và chính quyền các tiểu bang.


* Tiến sĩ Rupert Neudeck
Người sáng lập con tàu Cap Anamur và Mũ màu xanh lá cây e.V.

* © Lê-Ngọc Châu phóng dịch bài Ts Neudeck đặc biệt viết cho tôi là thân hữu (Munich, 28.4.2014)

* quý vị có thể xem thông báo của ban tổ chức theo một trong những Links sau đây:

http://danviet.de/?mid=1&bai=3744&man=0&sE=&sF=1&gA=0&gb=1&g1=0&g2=0&g3=0&g4=0&g5=0&ba=2&b1=0&b2=0&b3=0&ca=1&c1=0&da=1&d1=0&xx=0&bg=0#left_div

http://www.baocalitoday.com/vn/tin-tuc/cong-dong/ky-niem-35-nam-ngay-con-tau-cap-anamur-ra-khoi-cuu-nguoi-vuot-bien.html

http://vietbao.com/a219519/duc-moi-du-ky-niem-35-nam-ngay-con-tau-cap-anamur-ra-khoi-cuu-nguoi-vuot-bien


blank
Deutsche Version :

Warum wir uns noch einmal in Hamburg treffen wollen?

Und dann auch noch am 9. August 2014!

14 Uhr an den Landungsbrücken in der Freien und Hansestadt HAMBURG

Die Flucht von hunderttausenden Vietnamesen über das Südchinesische Meer war wie eine Tsunami-Katastrophe, nur noch schlimmer. Diese Menschen setzten damals ihre eigene Sicherheit aufs Spiel, um einem Regime zu entfliehen, das sie nicht so leben lassen wollte, wie sie es sich vorstellten und wünschten.

In Deutschland und Frankreich und auch anderen Ländern Europas sind damals Menschen bereit gewesen, diesem Massen-Ertrinken im Süd-Chinesische Meer nicht nur als passive Zuschauer am Fernsehschirm beobachtend beizuwohnen, sondern sich aktiv dagegenzustellen.

Die Deutschen haben sich damals am weitesten aus dem Fenster gehängt. Bis zehn Millionen Spender haben das Schiff Cap Anamur und die nächsten drei schiff bis 1986 unterstützt, so dass diese Aktion damals eine der deutschen Gesellschaft war. Die Bürger sind vorangegangen, die Politik und die Regierungen kamen hinterher. Aber am Ende war es eine wunderbare Gemeinschaftsaktion.

Unendliche viele meiner Mitbürger haben dabei mitgeholfen. Einige waren besonders prominent und wichtig: der unvergessliche Schriftsteller Heinrich Böll, der deutsche Fernsehmoderator Franz Alt, der Niedersachsen Ministerpräsident Ernst Albrecht, der deutsche Kabarettist Dieter Hildebrandt.

Meine Vietnamesen, wie ich sie alle später immer wieder nennen durfte, haben uns Deutsche dann noch mit einem unerwarteten Geschenk belohnt. Sie wurden für die deutsche Gesellschaft ganz wertvoll, sie wurden geradezu die Lieblinge der Nation. Als die Vietnamesen bei der Enthüllung des Gedenksteins an den Landungsbrücken in Hamburg die deutsche Nationalhymne sangen, sah ich, wie Wolfgang Schäuble, damals Bundesinnenminister, sich die Tränen aus den Augen wischen musste.

Wir wollen diese wunderbare Gelegenheit noch einmal feiern. Am 9. August 2014 - 35 Jahre nach dem wir mit dem Schiff um 15.23 Uhr aus dem japanischen Hafen ausgelaufen sind, wollen wir den eigenen Mitbürgern danken für eine der schönsten lebensrettenden Aktionen in der deutschen Nachkriegsgeschichte. Hamburg, so können wir dem Ersten Bürgermeister Olaf Scholz versprechen, wird am 9. August 2014 im Meer von jungen und alten Vietnamesinnen und Vietnamesen versinken, die alle dorthin kommen, um das Danke an die deutschen Gesellschaft und die deutsche - Bundes- und Länderregierungen zu sagen.

Dr. Rupert Neudeck (27.04.2014)

Gründer von Cap Anamur und den Grünhelmen e.V.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.