Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

'Tôi Có 1 Giấc Mơ'

25/04/201400:00:00(Xem: 3380)

Giao Chỉ, San Jose
(Viết tặng trung úy quân pháp Việt Nam Cộng Hòa Phan Quang Tuệ)

Năm xưa, khi còn ở Việt Nam anh chàng trung úy quân pháp Việt Nam Cộng Hòa không thể tiên đoán được số mệnh của mình ra sao. Anh cũng không đoán được tương lai của đất nước. Năm 1975 chạy được qua Mỹ, đi rửa chén, chạy bàn, bỏ báo... Rồi đi học lại, dù vất vả trăm chiều nhưng cũng chỉ gọi là lao động như mọi người để xây dựng lại cuộc sống. Chuyện định cư khó khăn cách mấy cũng chẳng có gì đáng kể so với thiên hạ hay các chiến hữu còn kẹt lại. Dù là đã tốt nghiệp tại Việt Nam, anh chàng tỵ nạn đất Quảng cũng còn vất vả với chữ nghĩa Hoa Kỳ. Nhưng Phan Quang Tuệ không phải là mẫu người yên phận thủ thường. Ông luôn luôn tự nhủ thầm. "Tôi có 1 giấc mơ."

Mới sang đến Mỹ, vợ ông Tuệ qua đời. Đã mất nước, mất bằng bây giờ lại mất vợ. Giấc mơ đầu tiên của ông là phải tốt nghiệp luật sư Mỹ và phải lập gia đình. Chấp nhận định mệnh, nỗ lực đi lại từ đầu. Ông Tuệ tục huyền trước hay tốt nghiệp trước. Cũng chẳng cần phải biết rõ. Ra luật sư rồi mới lấy được vợ hay nhờ lấy vợ mà được thúc đẩy việc học hành. Chuyện nọ yểm trợ chuyện kia. Sau khi yên bề gia thất và an cư lạc nghiệp ở miền Trung Mỹ. Luật sư Phan Quang Tuệ vẫn còn nuôi mộng lớn: "Tôi có 1 giấc mơ". Trong khi mục sư King: "I have a dream" thì ông Tuệ cũng "I have a dream". Ông King ước mơ 1 thế giới đại đồng thì ông Tuệ khiêm nhường hơn chỉ mơ ước làm ông tòa Hoa Kỳ. Có thể vì giấc mơ của vai trò chánh án Việt Nam lỡ dở, bây giờ nằm ngủ ở Mỹ ông bèn mơ tiếp.

Mới quen biết tại Hoa Kỳ tôi hỏi ông Tuệ là móc nối thế nào, vận động ra sao mà bỗng nhiên ông được chính phủ ký giấy bổ nhiệm làm thẩm phán tòa di trú liên bang. Ông tòa nói rằng: Tôi có vây cánh con ông cháu cha gì đâu. Bà tổng trưởng tư pháp Janet Reno chẳng phải người đồng hương gốc Quảng Trị. Hệ thống tư pháp Hoa Kỳ tưởng chừng rắc rối nhưng xem ra quá đơn giản. Có loại tòa phải bầu theo dân cử. Có loại tòa trên, tòa dưới do thống đốc hay tổng trưởng bổ nhiệm. Lại hỏi: Chạy cửa nào để được bổ nhiệm. Đáp rằng: Thẩm phán di trú là ghế liên bang. Mình chờ thông cáo, xem qua thấy đủ điều kiện. Đã đủ diều kiện rồi làm sao. Rồi làm đơn xin. Xin rằng: thưa bà tổng trưởng, xem ra chỗ này hợp với tôi. Tôi thích làm ông tòa. Xin bà đề cử tôi. Bà Reno đâu có biết trung úy Phan Quang Tuệ là ai. Do ủy ban cứu xét thấy được đề nghị lên. Bà thấy anh luật sư tỵ nạn Việt Nam mà làm tòa di trú ở San Francisco chắc là đúng người, đúng việc. Bèn ký giấy bổ nhiệm.

Đó là nguyên do anh chàng di cư tỵ nạn 1975 trở thành thẩm phán tòa di trú San Francisco vào năm 1995.

Mười tám năm sau, ông Tuệ chuẩn bị về hưu, anh em hỏi bây giờ làm gì. Ông có chương trình rủ bạn bè làm 1 chuyến đi vòng quanh thế giới. Anh em cười nói là mơ mộng hão huyền. Người ta người nào việc đó. Làm sao mà bỏ nhà ra đi khắp thế giới cả năm trời. Thực ra, đây chỉ là giấc mộng ảo. Mộng thực của ông muốn làm dân biểu liên bang.

Con đường gai góc bắt đầu

Trong thế giới của người Việt Nam di tản, giấc mộng lớn của giới cao niên là giải phóng quê hương. Ông biệt kích bộ binh Võ Đại Tôn từ Úc qua Mỹ rồi qua Thái tìm đường vượt sông Mê Kông vào đất Lào. Kết quả đau thương bị bắt và trình diễn màn họp báo chống Cộng hết sức vĩ đại tại Hà Nội. Ông tướng hải quân Hoàng Cơ Minh cũng lập căn cứ tại Thái Lan và Đông tiến qua Lào. Kết quả là cái chết anh hùng tự sát để khỏi rơi vào tay địch. Từ Pháp, lãnh tụ sinh viên Trần văn Bá đi cùng không quân VNCH Mai văn Hạnh xâm nhập qua ngả Cà Mau. Cả 2 cùng các kháng chiến quân bị bắt, mang án tử hình. Như thế là có đủ hải lục không quân sinh quán từ ba miền đất nước cùng đứng lên làm lịch sử.

blank
Phan Quang Tuệ...

Toàn là các chiến sĩ tìm đường gai góc mà đi.

Bốn mươi năm sau 1975, đến lượt ông cựu trung úy VNCH 70 tuổi tìm đường giải phóng quê hương tại quốc hội Hoa Kỳ. Sau chiến tranh Việt Nam ai cũng nói chúng ta thua ở thủ đô Hoa thịnh Đốn. Vì vậy ông trung úy tư pháp tìm cách đánh từ DC Hoa Kỳ đánh về Việt Nam. Xem ra rất có lý. Gần 30 năm trong ngành tư pháp Mỹ, ông bước qua lập pháp quả là đúng đường. Bài vở biết hết rồi, đâu phải học hỏi nhiều cho vất vả. Chỉ cần phiếu là đủ. Tiếc thay muốn có phiếu ông phải có tiếng, có tiền, có tài và có thế. Tài giỏi hay không, tùy người đối diện. Tuy nhiên với con người thắng được hoàn cảnh đi từ rửa chén di cư mà lên đến ghế thẩm phán liên bang, chắc phải là có khả năng và nghị lực. Còn lại ông thiếu nhiều thứ. Thiếu tiền, thiếu tiếng và thiếu cả thế lực chính trị. Điều ông sẵn có lại không phải là ưu điểm. Ông là người có tuổi. 70 tuổi là quá tuổi về hưu chính thức. Ông tòa khi ra tranh cử có tâm sự với tôi: Ông đại tá thấy tôi có "khùng" không. Không dám nói khùng đâu, chỉ hơi điên. Tôi thành thực trả lời. Nhưng phải theo dõi công việc của ông 1 thời gian mới biết được.

Ngay khi ông công bố ý định đầu năm 2014, tháng đầu tiên có những bài báo đánh phá ông nặng nề. Có người đem cả thân phụ ông là bác sĩ Phan quang Đán ra chửi. Anh em nghĩ rằng, ông này điên thực, khi không nhẩy ra làm chính trị để cho thiên hạ chửi. Ông Tuệ ngao ngán tâm sự rằng ở nhà có 3 cái chum. 1 cái đựng tiền ủng hộ. 1 cái đựng tiếng khen. 1 cái đựng tiếng chê. Tính đến nay, tiếng chê gần đầy. Tiếng khen được 1 nửa, chum tiền còn trống. Nhu cầu tranh cử cần bạc triệu, gây quỹ chưa đi đến đâu, nghĩ có nên đi tới không.

Chẳng biết thiên hạ góp ý ra sao, phần tôi bàn như sau: Đảng Cộng Hòa địa phương khu 11 thua phe Dân chủ liên tiếp 19 kỳ. Chức vụ dân biểu bầu 2 năm 1 lần. Ông già phe Dân chủ ngồi suốt 38 năm, nổi danh Tây phương bất bại. Dù nhiều năm gần đây ông ù lì chẳng làm gì cả. Nhưng phe Cộng hòa không hề có ai đại diện cho ngon lành. Kỳ trước có bà ứng cử viên Mỹ đen Virginia Fuller cũng khá cương quyết và sắc xảo. Ra tranh cử 2 năm trước đã có thành tích và nhiều phiếu nhưng vẫn thua. Bây giờ đảng bộ Cộng Hòa địa phương tổ chức cho 2 vị nam nữ ứng cử viên Phi châu và Á châu tranh luận. Nếu ai thắng sẽ chính thức đại diện đảng. Tôi đề nghị nếu ông Tòa thua thì nên bỏ cuộc, không nên cố tranh cử tự do. Nếu thắng tranh luận thì "đành" đi tới cho dứt đường trần.

Chẳng ai ngờ, ông tòa phe ta thắng vẻ vang trong kỳ tranh luận tháng 3 vừa qua tại Walnut Creek. Đảng Cộng Hòa nhận ông thẩm phán là đại diện chính thức. Đó là tin mừng số 1. Tin mừng số 2 là ông dân biểu thâm niên, già cúp thùng thiếc của phe Dân chủ quá mệt mỏi với chức vụ gần nửa thế kỷ. Ngài vừa xin từ chức. Phe Dân chủ cử người khác.

Tháng 6 này bầu sơ bộ đơn vị cử tri khu 11 dân biểu liên bang Hoa Kỳ sẽ có đến 6 người ra tranh cử. Một tay tự do, thường chỉ ra cho vui, không quyết tâm. Bốn vị thuộc đảng Dân Chủ, trong số này có 2 người ở ngoài đơn vị, cũng chẳng hết lòng và ông tòa của chúng ta, đại diện duy nhất của phe Cộng Hòa. Phân tích theo lý luận thông thường, Dân Chủ sẽ bị chia phiếu. Hy vọng sau cùng sẽ có 1 Dân chủ và 1 Cộng hòa cao phiếu nhất vào chung kết. Đây chính là bác Cộng Hòa trung úy quân pháp Phan quang Tuệ.

Nếu kết quả như thế, báo chí Hoa Kỳ sẽ xúm lại lấy tin. Gần 40 năm qua tại đất Dân Chủ khu 11 mới có 1 ông Cộng Hòa bước vào vòng chung kết. Đảng bộ Cộng hòa Contra Costa sau hơn 30 năm chỉ đi câu cá chờ thời, ngày nay mới có được ông đại diện Việt Nam Cộng Hòa vào sân đấu. Sẽ phải xin Cộng Hòa trung ương rót tiền vào để đánh trận để đời. Không chừng sẽ kéo cả ông tổng thống già Bush cha xuống yểm trợ cho ông trung úy già xứ Quảng.

Kết quả cuối cùng ra sao, chưa cần biết. Chỉ vào chung kết cũng như võ sĩ lên võ đài Las Vegas là đã lừng danh thiên hạ.

Nửa sự thật không phải là sự thật, nhưng nửa khúc bánh mì vẫn là nửa khúc bánh mì. Và nửa giấc mộng vàng vẫn là nửa giấc mơ đẹp.

Vẫn còn vất vả

Tuy nhiên, đi đến kết quả trận sơ bộ hạ được đối phương để vào chung kết, con đường từ nay cho đến ngày 3 tháng 6-2014 tuy gần mà rất xa. Thời gian gần kề nhưng tiền bạc vẫn còn xa cách. Cử tri chưa biết nhiều về ông tòa Tuệ. Cần tiền quảng cáo, trả tiền mua nước cho các em tình nguyện. Cần tiền cho media. Báo chí, TV, radio Hoa Kỳ rất đắt đỏ.

Thêm vào đó, khu vực ông tòa cư ngụ không phải là nơi có cộng đồng Việt Nam. Đồng hương bỏ cho đồng hương chẳng được bao nhiêu.Tuy nhiên, nếu có lòng muốn bỏ phiếu cho vị dân biểu gốc Việt đầu tiên tại Cali vào quốc hội Hoa Kỳ, cử tri không cần phải dọn nhà. Cũng không cần là cư dân ở Mỹ. Có thể ở khắp nơi trên thế giới. Các bạn có thể bỏ phiếu bằng tiền. 10 đồng, 100 đồng hay 1,000 đồng gửi cho ban vận động. Đó chính là các lá phiếu trực tiếp mạnh mẽ nhất.

Quả thực chúng ta rất cần 1 dân biểu Việt Nam trong tòa nhà quốc hội Mỹ. Tính theo tỷ lệ dân số toàn quốc hợp lý và công bình là trong số 435 ghế hạ viện, phải có ít ra 2 dân biểu gốc Việt. Muốn trúng số thì phải mua số. Muốn trúng cử thì phải ra tranh cử. Xem ra kỳ này tại Mỹ khi ông thẩm phán về hưu ra quân thử sức, dường như lại chỉ có một mình. Không những cô đơn mà thiên hạ ác độc lại còn đem thân phụ của ông ra "tưởng niệm". Rồi các nhân sĩ mẫn cán của cộng đồng trong thế giới ảo lại phổ biến rộng rãi để gọi là rộng đường dư luận. Lại có bình luận rằng ông này chỉ nhằm phục vụ cho công quyền Mỹ trên đường hội nhập. Anh em chỉ gieo tiếng ác. Sự thực không phải vậy.

Vị dân biểu gốc Việt không phải chỉ có nghĩa vụ riêng với cử tri địa phương và đất nước Hoa Kỳ. Khi đã mang hồn Việt với căn cước tỵ nạn là phải do Việt Nam, vì Việt Nam và cho Việt Nam... Cộng Hòa.

Có người bàn rằng làm sao mà biết được ông tòa Tuệ hiện đang là người phe ta. Rồi cứ cho là phe ta, khi thành dân biểu ông có thể bị cộng sản mua chuộc trở thành.. vân vân. Nếu bạn đã suy diễn xa xôi như thế thì mình chả bận tâm bàn thêm làm gì. Nhưng nếu ông bạn tâm tình nói rằng tôi cũng muốn xin địa chỉ để gửi tiền ủng hộ nhưng không biết tay này ra sao. Chúng tôi xin giãi bầy. Anh Tuệ là sỹ quan Thủ Đức, con bác sĩ Phan quang Đán. Anh có văn bằng luật nên ra trường được đưa về ngành quân pháp. Trận Quảng trị 1971 ở Đông Hà có 1 máy bay của ta bị hạ, phi công mất xác. Người phi công đó là Phan quang Tuấn, em trai của Phan quang Tuệ. Bác sĩ Phan quang Đán lúc đó đang là quốc vụ khanh Đệ nhị Cộng hòa, có thể xin cho con hoãn dịch hay đi binh chủng khác, nhưng cậu con trai đã có hẹn ước với số trời. Đi không ai tìm xác rơi. Khi nói chuyện cũ, trước máy thu hình ông Tuệ khóc cho người em, khóc cho số phận quê hương. Chúng tôi ngồi nghe hết sức xúc động. Bụng bảo dạ rằng, tay này ra ứng cử không phải vì sinh kế, không hoàn toàn vì danh vọng, đây là người yêu nước, thực sự muốn làm gì cho quê hương. Khi nghe tin con thứ chết, ông quốc vụ khanh Phan quang Đán gọi cho người con trưởng Phan Quang Tuệ, lúc đó là trung úy biệt phái công cán ủy viên cho tối cao pháp viện. Cha con ra Quảng Trị làm lễ tang cho phi công Phan Quang Tuấn nhưng không có di hài. Bên này phòng tuyến, cha con ngó qua Đông Hà nơi phi cơ bị hạ. Quân ta có đi tìm mà không thấy xác rơi. Thân nhân họ Phan đất Quảng nhìn lên cao chỉ thấy mây trời Cam Lộ một mầu xanh ngắt.

Dòng giõi họ Phan, người đất Quảng, trực tính, nghĩ sao nói đó, nhưng biết phục thiện, biết sửa chữa, biết xin lỗi. Tôi bỏ phiếu cho ông Tuệ. Bạn lại hỏi rằng đang ở San Jose, thuộc quận Santa Clara làm sao bỏ phiếu ở Contra Costa County.

Thì bạn đem gửi cho ban bầu cử hình ảnh của các tổng thống Hoa Kỳ. Hình ông Hamilton trên giấy 10 đồng. Hình ông Jackson trên giấy 20 đồng. Đừng gửi hình ông Washington 1 đồng. Tôi gửi hình ông Franklin trên giấy 100 đồng. Hy vọng sau này có dịp lên DC, được ông dân biểu đồng hương chở đi xem hoa anh đào.

Bạn lại hỏi thêm. Này, nếu "lui" vào được Capitol liệu có giữ ghế lâu dài được hay được 1 kỳ rồi lại văng ra như tay dân biểu họ Cao ở bên New Orleans. Không, anh không biết người đất Quảng, đất cầy lên sỏi đá mà còn không bỏ đi, nếu được ghế dân biểu là sẽ ngồi luôn cho đến chết.

Bạn yên chí, chỉ có mấy chục bạc, gửi người chính thức vào quốc hội Hoa Kỳ hô đả đảo cộng sản cho đồng viện vỗ tay. Còn muốn hơn gì nữa.

Xin chiến hữu gửi ngay cho trung úy Tuệ hình ảnh của các vị tổng thống Hoa Kỳ. Có thể gửi bằng chi phiếu thay thế. PO. Box 1687 Danville CA 94526 email: vannaphan@pacbell.net

Đoạn cuối cho bằng hữu. Tôi gửi bản thảo bài báo cho bạn cao niên rất quan tâm thế sự. Bạn hỏi rằng mục đích viết để làm gì. Thì còn làm gì nếu không phải là xin tiền tranh cử cho chiến hữu Việt Nam Cộng Hòa. Lại hỏi thêm, email này là của ai? Đây là địa chỉ của phu nhân Phan quang Tuệ. Cô hết lòng giúp chồng tranh cử. Kỳ này, mọi thành công là nhờ vợ. Thất bại là do chồng. Tiếp tân tranh cử cô vợ luôn luôn nhắc. Khách đến rồi, cười lên anh Tuệ. Anh qua chào bàn bên kia, sao cứ ngồi lỳ một chỗ. Khi cả hai đi phát tài liệu tranh cử, có ông cử tri Mỹ ghé tai thì thào với bà vợ ứng cử viên:"Sao cô không ra tranh cử. Cô ra tôi bỏ 2 phiếu." Nàng nói, kỳ này xin bác một phiếu cho ông xã. Nếu không đậu, kỳ sau đến lượt em...

Ý kiến bạn đọc
02/05/201420:46:15
Khách
Minh khong thich cong hoa....sorry!!!
29/04/201420:31:33
Khách
Cam on tac gia. Se gui chi phieu ngay hom nay.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.