Hôm nay,  

Câu Hỏi Cho Người Hoạt Động: Ở, Đi?

24/04/201400:00:00(Xem: 3755)

Sự việc gần đây Ts. Cù Huy Hà Vũ rời khỏi nhà tù Việt Nam và đến Hoa Kỳ dấy lên những bình luận về tính hiệu quả của một người hoạt động sau khi bỏ nước ra đi. Đây là một đề tài cần được suy xét nghiêm chỉnh và thấu đáo vì nó ảnh hưởng đến công cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền.

Đã nói về hiệu quả thì phải có các chuẩn mực để đo lường thành quả.

Thành quả được định nghĩa là sự thăng tiến phúc lợi của đối tượng mình phục vụ. Đối tượng phục vụ có thể là nông dân bị cướp đất, người theo đạo bị ngăn cản hoạt động tôn giáo, công nhân bị bóc lột sức lao động, người tù bị tra tấn hay cưỡng bức lao động, phụ nữ bị buôn bán...

Mức thăng tiến phúc lợi của đối tượng phục vụ chính là thước đo hiệu quả của công việc. Chẳng hạn bao nhiêu tù nhân lương tâm không còn bị biệt giam, tra tấn hay cưỡng bức lao động, và bao nhiêu được trả tự do… Hoặc, bao nhiêu người đi lánh nạn cộng sản được bảo vệ pháp lý, bao nhiêu nạn nhân buôn người được giải cứu, bao nhiêu nhà tranh đấu được quốc tế can thiệp khi bị đàn áp hay sách nhiễu bởi chính quyền, một xứ đạo chặn đứng hiểm hoạ cưỡng chế đất đai được bao lâu… Phúc lợi của đối tượng phục vụ là thước đo duy nhất cho thành quả.

Do đó muốn đạt thành quả thì người hoạt động, dù ở bất kỳ môi trường nào, trong hay ngoài nước, đều phải tự đặt các câu hỏi sau đây cho chính mình:

- Đối tượng phục vụ của mình là ai?

- Những phúc lợi nào mình tranh đấu cho họ?

- Mức phúc lợi sẽ đạt được đến đâu trong từng thời điểm?

Nói tóm lại, vấn đề không còn là nên ở hay nên đi mà là hiệu quả của hoạt động, bất luận ở nơi nào – trong nước hay ngoài nước.

Tấm gương của Đức Đạt Lai Lạt Ma là một minh chứng. Ở ngoài nước, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã rất hiệu quả trong việc xây dựng cộng đồng Tây Tạng lưu vong và vận động quốc tế để yểm trợ cho cuộc đấu tranh đòi tự chủ của người Tây Tạng ở trong nước. Chắc chắn Đức Đạt Lai Lạt Ma không thể đạt hiệu quả như vậy nếu vẫn còn ở Tây Tạng.


Một ví dụ gần gũi hơn là Bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ của tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh. Qua các cuộc điều trần và các cuộc tiếp xúc ở nhiều quốc gia, chỉ trong vài tháng Bà Ngọc Minh đã góp phần đáng kể để nâng mức quan tâm của quốc tế đối với tù nhân lương tâm Việt Nam nói chung. Chắc chắn Bà Ngọc Minh đã không thể đạt hiệu quả này nếu còn ở trong nước.

Như vậy, sự thiếu hiệu quả của những nhà đấu tranh lưu vong là do làm sai việc, phần lớn là do môi trường đã thay đổi mà vẫn làm việc cũ, chẳng khác nào một nông gia đã ra đến biển khơi thay vì học câu cá lại khư khư trồng lúa để sinh tồn. Không hiệu quả là phải.

Muốn đạt thành quả thì phải làm đúng việc. Việc đúng phải thoả đáng cả 3 yếu tố:

- Nhắm vào thành quả.

- Đúng cương vị của mình, dù là trong hay ngoài nước.

- Phù hợp với sở trường của mình.

Làm đúng việc để đạt thành quả là nguyên lý áp dụng cho cả những người ở trong nước.

Tóm lại những ai thực tâm vì lợi ích lâu dài của dân tộc và đất nước, cần tự đặt cho mình 3 câu hỏi đã nêu ra trước đây và rồi chọn đúng việc mà làm. Rồi cứ định kỳ, 3 tháng một lần chẳng hạn, lại tự đánh giá mức thành quả của công việc, nghĩa là đối tượng phục vụ có tăng phúc lợi hay không và tăng đến mức nào. Nếu muốn kêu gọi ai khác thì phải báo trước – tôi nhấn mạnh chữ “trước” – để họ theo dõi công việc của mình và đánh giá thành quả đã đạt được trước khi quyết định hợp tác hay yểm trợ.

Không làm thế thì sẽ là bất công với những người đang yểm trợ hay hợp tác với mình, gây thiệt thòi cho đối tượng mình mưu cầu phục vụ nhưng không đem lại phúc lợi gì cho họ, và mất dần sự tin tưởng của những người và tổ chức dày dạn kinh nghiệm hoạt động mà mình đang cần họ hợp tác hay yểm trợ.

Ngày 21 tháng 4, 2014
(Nguồn: Mạch Sống, http://machsong.org)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.