Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam Có Nhiều Thứ Đứng Đầu Bảng

18/03/201400:00:00(Xem: 7031)
Hành tinh đã bước vào thế kỷ 21, nhờ những nhanh nhậy của thông tin mà lợi tức hằng năm của từng quốc gia được xếp hạng mau chóng vào những ngày cuối và đầu năm dương lịch. Nào là tăng trưởng kinh tế, lạm phát, thất nghiệp, nợ nần. Địa hạt mất nhân quyền, bỏ tù bất công, bắt bớ giam giữ người trái phép, thậm chí đến cả những vụ đánh chết người trong đồn công an rồi vu cho nạn nhân là tự tử. Thâm lạm của công, từ bạc tỷ tiền Việt Nam đến bạc triệu đô-la, người lo vụ án, chạy án, kẻ đưa tiền, người cầm tiền xúi đàn em chạy trốn ra nước ngoài. Bị bể, bị xử, rồi trong lúc xử thì kẻ nhận hối lộ bị chết vì ung thư gan như vụ Phạm Chí Ngọ Thượng Tướng Công An vừa mới xẩy ra gần đây ở Việt Nam.

Thực tế thì Việt Nam ta có nhiều thứ được xếp hạnh nhất lắm, nhưng nghe ra không vẻ vang gì như:

Nợ nần nhiều nhất.

Tham nhũng nhiều nhất.

Vi phạm nhân quyền nhiều nhất.

Bán lao động ra nước ngoài nhiều nhất.

Lừa trẻ vị thành niên nữ đi lao nô tình dục nhiều nhất.

Giáo dục thì loạn cả, mua bán bằng cấp, tiến sĩ, thạch sĩ nhiều nhất thế giới.

Ăn cắp vặt thì nhiều vô kể, và lan cả ra đến ngoài nước Việt Nam.

Hậu quả tiềm ẩn của chế độ Cộng Sản.

Vì nhiều thứ nhất quá nên bài viết này ngưới viết chỉ đề cập đến một cái nhất của người Việt Nam, mà nó lan cả ra hải ngoại nơi có người Việt đến định cư xin tỵ nạn, làm cho xấu hổ chung. Ở trong Việt Nam thì làm sao cũng được. Đầu năm xin xâm, đốt vàng mã, vứt bừa bãi xuống hồ ao, thả cửa làm mất vệ sinh, người mình ở trong nước quen mắt, quen lệ, nhiều khi lại còn cho là văn hóa xã hội chủ nghĩa sau năm 1975. Nhưng ở nước ngoài đè đầu bắt chấy cho con rối bỏ vào miệng cắn, hàng xóm thấy được thì báo cho cảnh sát ngay, vì họ khiếp quá, vừa phản khoa học và mất vệ sinh. Chưa kể họ khiếp sợ dân mình bắt vịt, bắt ngỗng (thiên nga) họ nuôi ở các mương rạch làm kiểng, hay giết chó thui vàng ăn theo kiểu Việt Nam lúc mới đến đất nước này.

Chủ điểm bài này chỉ viết về một cái nhất, cũng đã đủ dài dòng, các cái nhất khác để dành cho bài sau. Cái nhất này xem ra tầm thường nhưng xấu hổ lắm, người bản xứ có ăn cắp vặt, nhưng người bán hàng ở các winkel, siêu thị để ý quan tâm tới một thì nếu bạn là người Việt Nam họ sẽ quan tâm tới mười, do họ để ý và dễ nhớ người mình nhiều hơn. Một phần các dân tộc Á Châu sống ở vùng trời u là một giống dân khác lạ, nên họ dễ nhận ra. Vì vậy, nếu cửa hàng nào đã bị người Việt Nam cầm nhầm một lần không trả tiền là y như lần sau mình bước vào cửa hàng đó sẽ bị theo dõi ngay. Khác với cán bộ cao cấp ở trong nước tham ô hối lộ tiền tỷ, tiền triệu đô la, ít khi bị bắt. Nhưng người Việt Nam ở nước ngoài ăn cắp vặt ở siêu thị, ở hãng xưởng chẳng có bao nhiêu là bị bắt ngay, bị bắt tại trận, còn nếu không bị bắt ngay thì có camera thu hình, theo dõi rồi sẽ bắt chung một lần với những chứng cớ rõ ràng không thể chối được cho nên cái tính ăn cắp vặt ấy có thể làm ở trong nước thì thả dàn, vì truyền thống xã hội chủ nghĩa, vì nền giáo xã hội chủ nghĩa của nước ta đã như vậy. Ở Liên xô cũ, ở Trung Cộng hiện nay và ở Việt Nam, vì không còn ý thức về tội lỗi, về công bằng xã hội, và mọi người đều ăn cắp từ quan cho đến dân. Nhưng đến xứ người thì phải nhìn trước trông sau, phải phân biệt cái xấu và cái tệ hại của ăn cắp vặt dù ở winkel hay ở hãng xưởng cũng đều rất xấu xa với người bản xứ, không khác mấy hành động bắt chấy trên đầu con rồi cho vào miệng cắn, để cảnh sát đến ấn chuông nhà hỏi thăm sức khỏe mà phiền.

Khu vực tôi định cư không có đông người Việt Nam, lúc mới đến phần đông là giới trẻ, nên khi học ngôn ngữ xong ( 400 trăm giờ nếu đã trưởng thành và không học tiếp lên) rồi đi tìm việc xin đi làm, người Việt Nam có đức tính cần cù, chịu khó, nên dễ được nhận vào hãng xưởng làm những việc tay chân như hãng cá, hãng thịt, hãng lột vỏ tôm, hãng giặt ủi, vì nghề không phải học, chỉ cần coi người làm trước như thế nào rồi bắt chước làm theo, trước lạ còn chậm, sau quen sẽ làm nhanh cho nên chủ nhân dễ mến và nhận. Nhưng thủa đầu thì tốt, thật thà, nhưng lâu dần và quen việc thì sinh ra cái chứng ăn cắp vặt như ở Việt Nam. Mỗi ngày lấy trộm một ít cá, tôm về nhà ăn, ngày nào cũng ăn, ăn riết rồi chán, mỗi khi nhìn thấy tôm, cá trên bàn ăn là ngán tới cổ, ngán quá nên đưa cho người quen ăn dùm. Người quen thấy đồng hương hàng xóm đưa cá cho cũng lấy làm lạ nên thực tình hỏi mới biết là người quen của mình làm trong hãng cá, lấy cá về nhà ăn không hết đem cho. Người được cho nghĩ ngợi hồi lâu rồi mới dám nói: “lấy cá ra khỏi hãng như vậy có sự đồng ý của chủ hãng không mà làm vậy, nhỡ bị bắt thì khốn, bị đuổi việc v. v.. “ Người ăn cắp cá trả lời tỉnh queo, đâu có nhiều, vài ký mỗi lần thôi, và em thấy nhiều người khác cũng làm như vậy, người ta làm được thì mình cũng làm ”... Bẵng thời gian sau, thấy anh ta không đi làm mới tình cờ hỏi và mới biết bị hãng đuổi vì tội “ăn cắp vặt”.

Một thanh niên khác, khi đến Hòa Lan còn trẻ lắm, cũng khoảng 20, sau khi học ngôn ngữ, cũng đi học nghề vì còn trẻ và rồi đi làm. Hãng xưởng ở Hòa Lan, nhất là những hãng vừa và nhỏ, ít công nhân, sau giờ làm việc họ chỉ đóng cửa rồi về, nếu có canh gác thì họ chỉ gắn camara thu hình, căn cửa để đề phòng trộm đạo, thường thì chỉ mất mát hao hụt những đồ nhỏ như bao tay, giấy vệ sinh, giấy văn phòng, nhưng không mất nhiều, tính ra chỉ như hao hụt. Nhưng kinh tế khó khăn hãng muốn rút bớt công nhân xuống vì thiếu lợi nhuận, hẳn nhiên muốn rút bớt những người làm biếng, hay trễ nải trước. Tin này thì đã được thăm dò trong các nhân viên, biết được tình hình như vậy, lại đã từng có tính ăn cắp vặt trong hãng từ lâu, nên nhân dịp này tính làm một chuyến ăn cắp của hãng cho bõ rồi có bị nghỉ cũng cam. Chàng ta lái hẳn xe hơi của mình tới hãng vào ngày nghỉ việc, tự mở cửa vào và chất những thứ mình cảm thấy có giá và có ích. Chuyến ăn cắp tưởng trót lọt. Nào ngờ camara gác cửa của nhà máy thâu được hình ảnh và số xe của người ăn trộm. Sự việc được đưa ra ánh sáng. Hiện vật lấy được bán chả được là bao nhiêu. Nhưng chàng ta bị đuổi sớm hơn dự tính của hãng về tội ăn cắp. Thật là ô nhục và xấu hổ, ngoài việc là người nước ngoài, anh là người Việt Nam, khốn nạn nhất là tội ăn cắp vặt được ghi đầy đủ trong hồ sơ, nên anh ta không thể xin việc nơi khác để làm.

Đi sâu vào tầng lớp người Việt ở nhiều nơi nhiều nước trên thế giới, biết được thêm một mánh khóe ăn cắp nữa mà được lợi bao nhiêu không biết, nhưng trước mắt là treo một tấm gương, một khẩu hiệu không tốt cho con, cho cháu ở trong nhà. Hai ông bà tự nhiên gây bất hòa ra bên ngoài, ra cán sự của xã hội, rồi nộp đơn xin di lỵ, sống riêng, thủa đầu chưa biết tưởng thật, sau mới hay, làm như vậy để lãnh hai đầu tiền, những người này không còn hăng hái bên ngoài xã hội để đi làm ở hãng xưởng được, vì đã gần hết tuổi lao động, bây giờ ở nhà làm cách này, cũng là một hình thức ăn cắp của xã hội. Thật đã không làm gương tốt lại cho con, cháu, lại gieo vào tầm nhìn của con cái, cháu chắt những gương xấu về gian lận, ăn cắp của công, của nhà nước. Trong khi con, cháu phải đi làm, phải đóng thuế lợi tức để lấy số tiền đó đóng góp vào quỹ phúc lợi của xã hội, như xây nhà đưỡng lão, duy trì lương hưu bổng cho những người cao niên, làm cầu, làm đường, tạo ra những tiện nghi cho xã hội, cho người già không còn lao động được là ông bà của mình. Hình thức ăn cắp này cũng nhiều lắm trong các cộng đồng Việt Nam ở nhiều nơi nhiều nước có người Việt định cư. Không lẽ chủ thuyết Cộng Sản mới có ở nước ta khoảng một thế kỷ, mà đạo đức truyền thống như Phật, Lão, Khổng biến mất nhanh như thế, vì Đức Phật dậy rõ ràng: “gieo nhân nào thì gặt quả đó”, gieo ác, gieo cho con, cháu tính gian dối, ăn cắp của công, của tư thì lúc chết làm sao qua cửa Phật được.

Hậu quả hiển nhiên.

Khi đang viết bài này thì người viết còn đọc được trên mạng vào tháng 1 năm 2014 cảnh sát tại quận Fukuoka đã bắt được 5 nhóm ăn cắp người Việt tại các siêu thị của Nhật. Sau khi ăn cắp hàng đã chuyển qua một nhóm chuyên viên lái máy bay Việt Nam Airlines do phi công Đặng Xuân Hợp. Tổ chức chuyên ăn cắp mỹ phẩm, hàng hiệu của Nhật bản, đóng thùng và chuyển đến địa chỉ là hotel của nhóm chuyên gia này khi đến phi trường Narita và ngụ tại đó, rồi đến khi về đem lên phi cơ chở về Việt Nam, bán giá thật hạ ở Hà Nội, có những loại hàng chưa cắt bỏ nhãn và giá cả ghi ở các tiệm tại Nhật. Đây là hàng ăn cắp, lại bán lậu thuế ở Việt Nam. Có xấu hổ không thưa các bạn người Việt Nam trên khắp thế giới. Giới lái Boeing VN Airlines là giới có học hành, chiêu đãi viên trên các chuyến bay liên quốc gia, trình độ có ít lắm cũng lớp 10 trở lên, mà đã toa rập, móc nối để ăn cắp hàng hóa của Nhật, rồi chuyền về Việt Nam qua các chuyến bay mình lái đi và về, đem về tung vào thị trường Việt Nam. Tội ăn cắp này đã làm hao hụt công quỹ của quốc gia Nhật, làm thiệt hại cho các chủ nhân, và gây thiệt hại cho quốc gia Việt Nam vì không thu được thuế. Các người vi phạm này phải bị truy tố ra các tòa án hình sự của cả hai quốc gia về tội ăn cắp và trốn thuế.

39 năm sau, Việt Nam không còn thù trong giặc ngoài, đất nước đã thống nhất, không lẽ đảng cộng sản Việt Nam đã đào tạo ra được đội quân tham ô hối lộ đấy dẫy ở trong nước từ trên thượng tầng xuống đến địa phương, mà trong tháng 1 năm 2014 chúng ta đã nghe và thấy đầy đủ hình ảnh trên internet về một chánh thanh tra của chính phủ, ông Trần Văn Truyền với cơ ngơi đồ sộ mà lương tháng không rõ có được 300 đô-la hay không? Mà sao giầu có như vậy. Tham đô, hối lộ, ăn cắp ở trong nước đã vậy, lại còn đào tạo ra được đạo quân ăn cắp khắp thế giới, mà nơi đâu có bóng dáng người Việt Nam là ít nhiều có những bọn ăn cắp. Không lẽ chủ thuyết Công Sản đẻ ra những thứ ngưới đó, nếu chủ thuyết này, đẻ ra bọn chuyên ăn cắp như vậy thì còn duy trì chế độ này làm gì trên đất nước ta, để những người Việt lương thiện đi đến đâu cũng phải xấu hổ.

Hậu quả con đường Xã Hội Chủ Nghĩa.

Việt Nam bị chia làm hai quốc gia từ tháng 07-1954. Miền Bắc theo chủ nghĩa Cộng Sản, miền Nam theo chủ nghĩa tư bản. Từ ngày 30-04-1975 quân Cộng Sản miền Bắc tiến vào chiếm lấy miền Nam. Lần đầu tiên những người cộng sản miền Bắc thấy rõ miền Nam tự do không cộng sản, rồi anh chị em dây mơ dễ má từ miền Bắc vào thăm anh chị em ở trong miền Nam, lúc đó họ thật ngã ngựa vì 20 năm ở miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa, họ đã bị đảng Cộng Sản lừa gạt. Sự dối trá của đảng đã làm cho họ tưởng thật về miền Nam đói khổ và bị kìm kẹp, bây giờ thấy tận mắt không phải như vậy, thế là sau ngày đó cả người dân trong Nam và ngoài Bắc đều tìm đường vượt biên. Thế giới thấy hoàn cảnh này thì cứu giúp như nhau, vì dân miền Bắc hay dân miền Nam phải tìm đường bỏ nước trốn thoát ra đi tìm tự do, chứng tỏ họ ghê tởm chế độ Cộng Sản biết chừng nào.

Trong số người tỵ nạn giữa hai miền có khác nhau duy cùng mẫu số tỵ nạn. Những thế hệ được cộng sản nhồi nhét trong giáo dục lâu năm thì ảnh hưởng gian dối, ăn cắp vặt nhiều hơn. Cho nên nếu đi sâu vào cộng đồng người Việt tỵ nạn ở nước ngoài, nơi đâu, nước nào có nhiều người miền Nam thì mức độ ăn cắp vặt, buôn bạch phiến, trồng cần sa ít hơn, nơi nào, nước nào có đông người miền Bắc thì tỷ lệ ăn cắp vặt ở các siêu thị, nơi hãng xưởng, buôn và trồng bạch phiên nhiều hơn. Phân tích như vậy để chúng ta thấy rằng, càng sống lâu trong chế độ cộng sản, nhất là phải lớn lên khi còn bé trong chế độ này, phải đi học lâu năm, lâu tháng thì tỷ lệ ô nhiễm nặng nề hơn về tính gian dối, ăn cắp của công. Vì chế độ cộng sản đã làm cho con người mất ý thức về tội lỗi, nhất là ý thức về của công, của người khác, của xã hội, của nhà nước, nên khi thấy của gì, của ai mà ăn được là ăn cắp ngay (trong chế độ CS ở Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn, chúng ta không bao giờ nghe về luật bản quyền, nên trong các nước này mới có hàng giả, hàng nhái). Cho nên chúng ta không lạ gì ở trong nước, các cán bộ từ thủ trưởng cho tới thủ tướng dù với đồng lương không đủ sống. Nhưng người nào cũng có cơ ngơi đồ sộ hàng tỷ đô la như Trần Văn Truyền. Tham nhũng và ăn cắp của công quỹ, của người khác, nói được là cái văn hóa của Chủ Nghĩa Xã Hội. Chế độ xấu xa như vậy làm sao đào tạo ra được những công dân tốt, cho nên việc gian dối, trộm cắp, nơi đâu có đông Việt Nam là nơi đó có một cái nhất đáng xấu hổ như vụ ở Nhật trong tháng 01 năm 2014 vừa qua.

Một số quốc gia ở vùng trời u có đời sống sung túc khi người nghèo có nhà ở và được sưởi ấm về mùa đông, có đời sống tươm tất về an sinh xã hội là do họ khó tìm ra một kẻ ăn cắp vặt trong các siêu thị, winkel. Người Nhật một đất nước sau thế chiến thừ II có một nhà cải cách về giáo dục là Minh Trị Thiên Hoàng, đưa dân tộc Nhật văn minh tiến bộ đến hôm nay. Họ rất tôn trọng của công, của người khác, đến nỗi những vật dụng như ví, bóp để rơi ở trên xe lửa hay xe bus, người nhặt được đều giao nộp cho sảnh sát, để nơi đây đem đến tận nhà giao lại cho người bị mất. Người Việt Nam (vì họa CS) đang có mặt ở nhiều nơi, nhiều nước trên thế giới, chúng ta phải làm sao để các dân tộc nhìn thấy một người Việt Nam ít nhất là vị nể như người Nhật, người Do Thái hay người Nam Hàn, về tính thành thật, tinh thần tôn trọng của người khác, của công. Không ăn cắp của công, của tư để tạo lại một hình ảnh đẹp thủa nào khi chưa có chủ nghĩa Cộng Sản ở nước ta. Có như vậy người Việt Nam mới dám ngửa mặt nhìn đời, và nhìn thế giới, nhất là các quốc gia tiên tiến hiện nay mà chúng ta đang có mặt./-

Ghi chú: tác giả tên thật là Nguyễn Văn Tý. Năm 1974 có đi học một khóa về chất nổ, sau khóa học, anh em đặt cho một cái tên là Tý nổ. Bí danh Tý nổ mang theo từ dịp đó.

Ý kiến bạn đọc
18/03/201422:27:39
Khách
Bài thơ trên là của Trần Thị Hải Ý trong Dân Làm Báo.
Tôi mượn bài thơ này viết lên cho quý vị xem, để đánh giá cái xã hội chủ nghĩa đầu trộm đuôi cướp xã nghĩa csVN .
Hèn với giặc ác với dân.
Tàu thì lạ nhưng hèn hạ thì quen.
18/03/201422:20:16
Khách
triêu thằng ăn cắp.
Xã viên ăn cắp củ khoai.
Dội trưởng ăn cắp một vài ký phân
Huyện quỷ ăn căp cái cân.
Tỉnh quỷ ăn cắp gổ liêm xây nhà.
Bộ đội ăn cắp quân xa.
Công an ăn cắp thịt da tộii tù
Pháp dình cưởng lý đoạt từ .
Hiến pháp ăn cắp tự do, nhân quyền.
Nhà băng ăn cắp bạc tiền.
Nhà truờng an cắp niềm tin nhi đồng.
Tướng lảnh ăn cắp chiến công.
Nhà thương ăn cắp tấm lòng luơng y.
Thằng Hồ chính kẻ đạo thi.
Triệu thằng ăn cắp còn chi giống nòi.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
OECD dự đoán đến cuối năm 2021 GDP Trung Quốc tăng trưởng 10% trong khi GDP Hoa Kỳ chỉ trở lại bằng năm 2019 [1], trong lúc Âu Châu và Nhật Bản mất thêm nhiều năm nửa mới phục hồi. Như vậy nếu thương chiến tái khởi động hiệp 2 thì Trung Quốc vừa ở thế mạnh hơn trước lại càng dễ dàng chia rẽ các nước Tây Phương.
Nếu các cuộc thăm dò dư luận phản ảnh trung thực trên lá phiếu cử tri thì cựu Phó Tổng thống Dân chủ Joe Biden sẽ là Tổng thống Mỹ thứ 46 sau cuộc bầu cử ngày 3/11 (2020).
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
Ông mô tả mình là một người chủ trương “tôn trọng sự sống – (pro-life),” ủng hộ Tu chính án số 2 (quyền sở hữu vũ khí,) cổ võ một bộ máy chính quyền nhỏ, một kế hoạch quốc phòng mạnh mẽ, và là một người bảo thủ tôn trọng quốc ca” đã nói là hiện nay nước Mỹ không còn là một quốc gia dân chủ gương mẫu, và rằng “chúng ta cần phải có một Tổng Thống cho tất cả mọi người Mỹ, chứ không phải chỉ cho một nửa nước Mỹ.”
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm.
Vấn đề không phải là để truy thù hay báo oán. Truyền thống văn hoá bao dung dân tộc Việt không cho phép bất cứ ai thực hiện điều đó. Tuy nhiên, quá khứ cần phải được thanh thoả – và không thể thanh thỏa bằng một (hay vài) cuốn truyện– để chúng ta đều cảm thấy được nhẹ lòng, và an tâm hơn khi hướng đến tương lai.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.