Hậu Quả Bi Thương Của Sự Phản Bội & Thất Lời Hứa

12/03/201400:00:00(Xem: 10648)
Bùi Phú
(Chuỵện xẩy ra trong lao tù CS - Z.30 C Xuân Lộc-Đồng Nai)

Khi con người mất hết niềm tin và hy vọng thì chuyện gì không may đều có thể xảy ra ngay đến việc phải tự huỷ bỏ cả bản thân mình cũng không hề luyến tiếc. Chuyện kể trước năm 1975, có đôi thanh niên, nam nữ từ quen biết, tìm hiểu nhau, thương yêu, quý mên nhau rồi quyết định tiến tới hôn nhân để đạt thành ý nguyện, vì cả 2 đều thuộc gia đình Công giáo truyền thống nện theo thông lệ trước khi tổ chức đám cưới 2 người phải đến nhà thờ nhờ Cha sở liên hệ đề làm thủ tục Lễ cưới xin & phép rửa tội thât trang nghiêm và trọng thể cũng như bao nhiêu căp vợ chồng Công giáo khác với sự chứng kiến của quan viên hai họ và bạn bè thân hữu. Sau khi hoàn tất thủ tục lễ cưới, người vợ mới bắt đầu từ tốn cảnh cáo nhẹ nhàng ông chồng, bây giờ anh đã là của riêng em rồi, em chỉ mong sao sau này anh có làm gì thì làm, quen biết xã giao với một cô gái nào ngoài xã hội là chuyện bình thường không đáng kể, nhưng nếu anh có ý định phản bội em mà sống chung với một người đàn bà nào khác thì em nhất định dứt khoát sẽ từ bỏ anh không thương tiếc gì cả. Anh chồng cứ tưởng đây là câu nói bình thường của một ngươì đàn ba vì quá thương yêu quý mến chồng, thêm tính ghen tuông khi phải chia sẽ tình yêu với người đàn bà khác, nên anh cũng không để tâm lưu ý đến lời cảnh cáo chí lý chân tình này, hơn nữa anh lại đang là một thanh niên hào hoa phong nhã, phóng khoáng đầy phong độ, hoạt bát và vui tính, biết giao tế rộng, là con của một gia đình gia thế và giầu có nên trong thời gian anh còn đang học Trường Luật, có một cô gái cũng khá xinh đẹp, t1nh tình lại hiền hậu, dễ thương bạn học cùng trường với anh vì quá thương yêu quý mến anh dù biết anh đã có gia đình va nàng sẵn sàng chấp nhận là kẻ đến sau, nâng khăn sửa túi cho anh và anh đã không ngần ngại đáp ứng thỏa đáng nguyên vọng tình yêu với cô ta bằng cách sống chung chính thức với cô ta như tình nghĩa vợ chồng, mối tình lén lút này anh đã dấu kín nhiều năm trời tưởng rằng vợ anh sẽ không bao giờ biết được anh đã cố tình phản bội lời hứa với nàng.Nhưng thật bất ngờ khó ai tin được, một cuộc đổi đời đã đến cho toàn thể nhân dân miền nam VN sau khi Cộng sản đã cưỡng chiếm và thống trị miền nam Việt Nam, Anh cũng như bao nhiêu Quân, cán chính trong chính thể VNCH phải chịu cảnh tù đầy trong lao tù vô cùng khổ ải của Cộng Sản với tên gọi mỹ miều là "Trai cải tạo" không ngoài mục đích"giết người một cách khoa học" nằm trong sách lược của CS không những đối với những người làm việc của chế độ cũ mà ngay với cả với nhân dân miền nam nữa

Cái kim dấu lâu ngày trong bọc cũng lòi ra ánh sáng, nhất là trong thời gian CS có chế độ cho phép thăm nuôi tù nhân cải tạo thuôc diện gia đình chế độ cũ, anh cũng chỉ là một trong những bạn tù, thân hữu không may có thêm bồ nhí, hoặc vợ lẽ đều bị công khai hóa hết, vợ anh sau khi biết được anh đã phản bội lời hứa với nàng vì anh đã dám lén lút sống chung đầm ấm với người đàn bà khác, liền tỏ vẻ đau khổ và tức giận vô cùng gần như muốn cắt đứt việc thăm nuôi anh ngay liền đó nhưng anh cố tình năn nỉ, xin lỗi vợ mong nàng ban ơn, tha thứ cho lỗi lầm sai trái quá lớn lao, đáng trách của anh, hơn nữa bây giờ anh còn đang trong tình trạng mang thân tù tội lại thêm mắc bệnh hoạn nan y nữa,"bệnh lao phổi". Anh tỏ ra hối lỗi, đôi lời than thơ với nàng: nếu em mà từ bỏ anh, không thăm nuôi anh nữa, có thể anh sẽ khó tồn tại trên thế gian này mà còn phải bỏ xác trong nhà tù này cũng như bao nhiêu tù nhân khác vì đói khát, bệnh hoạn và suy nhược cơ thể. Nghe xong, người vợ sau đôi phút trầm ngâm, suy tư mới từ tốn đáp lời anh: em sẵn lòng tha thứ cho anh, em sẽ vẫn thăm nuôi thuốc men đầy đủ cho anh chữa bệnh cho tới khi anh lành bệnh nhưng chỉ với tính cách là "tình người" thôi còn "tình nghĩa vợ chồng" coi như không còn nữa và sau khi anh mãn tù em mới chính thức dứt khoát từ bỏ anh. Nghe vậy, anh ta thật quá đau buồn và thất vọng nên sau cuôc gặp vợ thăm viếng đầu tiên trở về trại, anh như người mất hồn, nói ra những lời lẽ như muốn quyên sinh, không còn muốn sống trên cõi đời này nữa, thấy vậy "nhà trưởng", người trưởng lán" do CS đề cử ra để theo dõi và kiểm soát khoảng 40 anh em tù nhân cải tạo từ cử chỉ, lời nói cho đến việc lao động khổ sai. Anh nhà trưởng liền tức tốc đến gặp trực tiếp cán bộ trưởng trại tường trình hết mọi diễn tiến sự việc về anh và mong trại có cách nào giúp đỡ anh ta để anh có cơ hội thuận lợi găp được vợ nhà hầu có thể giải quyết ổn thoả việc gia đình. Cán bộ trại sau đôi phút đắn đo suy nghĩ, mới quyết định thỏa đáng lời yêu cầu của viên nhà trưởng: "chấp thuận cho phép anh ta được thăm 24 giờ giải quyết chuyện gia đình". Sau khi được nhà trưởng thông báo anh được trại chấp thuận cho anh được phép thăm 24, đây cũng là 1 ân huệ đặc biệt của CS để ban thưởng và khuyến khích cho nhửng tù nhân học tập tốt, lao động tốt và những người CS tin tưởng và sai khiến được như nhà trưởng, tổ trưởng và cả "anten", ",người chỉ điểm hại tù nhân anh em" nữa. Thật quá ngược đời và vô lý khi CS lại đem việc quan hệ vợ chồng, một tình yêu thiêng liêng và cao quy khó ai định nghĩa được mà Thượng đế đã ban phát cho mọi người để sinh tồn, thì giờ đây CS vô thần đã ngang nhiên cướp quyền tạo hóa và xử dụng nó như là một" đặc ân khuyến khích". một phần thưởng ưu đãi dành cho tù nhân cải tạo. Được tin, anh ta rất vui mừng vì đây là cơ hội may mắn cuối cùng mà anh ta hy vọng có thể hàn gắn được vết thương lòng. Sau 3 lần được ưu tiên thăm 24 để giải quyết chuyện gia đình, nhưng anh hoàn toàn thất vọng, vô phương thuyết phục vợ anh thay đổi đựợc ý định, nên mấy lúc sau này bạn bè trong nhà tù nhận thấy anh như người mất hồn, ăn nói lung tung, nhảm nhí, biếng cả ăn uống và đi lao động nữa, anh em bạn tù không biết cách nào có thể giúp anh phục hồi lại tinh thần, hầu có niềm tin và nghị lực để có thể sống nhẫn nhục với số phận cho đến ngày vô thời hạn được hưởng may mắn mãn tù.

Rồi việc đến sẽ phải đến, đó là ngày định mệnh oái ăm và bất hạnh đã xẩy đến với cuộc đời anh, sau khi tiếng kẻng báo thức tất cả mọi tù nhân cải tạo chuẩn bị đi lao động như thường lệ, anh cũng như bao anh em tù nhân khác, vẫn bình thản mặc quần áo, ra sân tập họp xếp hàng đi lao động, nhưng trước khi đi ra khỏi lán, anh liền lấy tay khều nhẹ người bạn tù đi bên cạnh đồng thời chỉ ngón tay lên đầu anh ta và nói một cách rất bình thản và tự nhiên: "tao vừa mới đóng đinh trên đầu này", người bạn tù nhìn theo ngón tay anh chỉ, nhận thấy trên đầu anh ta lòi ra một chân đinh khoảng 2 phân, nhô lên khỏi làn tóc đen, quá khủng khiếp gần như muốn xỉu, bạn anh bèn la lớn,inh ỏi báo động cho mọi người biết" có người tự vận, có người tự vận". Tất cả anh em tù nhân hốt hoảng bỏ cả tập họp đi lao động bèn xúm lại khiêng anh lên bệnh xá cấp cứu. Được biết anh ta đã có ý định quyên sinh từ lâu mà mọi người không để ý, vì trong lúc đi lao động bên ngoài, anh đã cố tình kiếm thủ sẵn 1 cây đinh 5 phân, và một cục đá nhỏ đem về dấu kín nơi anh ngủ, chờ đến đêm khuya thanh vắng, mọi người đang an giấc, anh mới lấy cây đinh 5 phân và cục đá nhỏ ra, từ từ đóng đinh lên đầu lún xuống 3 phân, còn lại 2 phân trên đỉnh đầu như sự kiện đã xẩy ra.

Tại bệnh xá, cán bộ trực CS bèn dùng xe cứu thương chở ngay anh đến bệnh viện Biên Hòa cấp cứu liền, tại đây cũng không đủ phương tiện y khoa nên chuyển gấp anh về ngay Bệnh viện Chơ Rẫy Saigòn may ra có thể cứu được mạng sống vô cùng nguy hiểm của anh Ở đây, các Bác sĩ chuyên khoa đã nhiệt tình, chăm sóc và cố gắng tận tuỵ với tất cả khả năng cùng xử dụng mọi phương tiện y khoa tiên tiến hầu mong cưú được sinh mạng của anh, nhưng định mệnh anh dường như đã được an bài sẵn nên các Bác sĩ dù có cố gắng, tận tâm và nhiệt tình cách mấy cũng đành bó tay vô phương cứu chữa vì khi cây đinh oan nghiệt từ từ được Bác sĩ rút ra khỏi đầu thì hồn anh cũng lìa khỏi xác mang xuống tuyền đài một mối hận tình bi thảm là hậu quả khó lường của một sự phản bội cùng với lời thất hứa do chính bản thân anh gây ra đối với người phối ngẫu mà anh đã từng thương yêu kén chọn kết nghĩa se tơ nên duyên vợ chồng và cũng không quên lời nguyện hứa trong lòng, sẽ luôn chung thủy sống mãi bên nàng cho đến trọn đời trọn kiếp.

BÚI PHÚ

VBMN/Tacoma

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Tại sao rất ít người Việt đọc sách Việt? Tôi muốn nói đến sách văn chương, sách triết học, sách khoa học. Đây là ba nguồn kiến thức, tư tưởng lớn của nhân loại. Nếu lấy ra hết ba loại hiểu biết này, con người chỉ là đàn bò nhai lại và tranh cãi. Nếu một người không có hiểu biết nào từ ba nguồn cung cấp trên, người đó không thể khác hơn con bò. Tuy nhiên, việc này không bao giờ xảy ra.
Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
✱ Lê Đức Thọ: Bây giờ về phần thỏa thuận chúng tôi đã đồng ý, chúng ta sẽ tiến hành như thế nào? ✱ Kissinger: Để tránh nhầm lẫn, chúng tôi sẽ đánh máy lại từ tiếng Anh của chúng tôi và ông có một bản sao của bản văn. Chúng tôi sẽ nỗ lực tận tâm nhất để đảm bảo rằng mọi thứ chúng ta đã đồng ý đều được hợp nhất. ✱ TT Thiệu: Nếu chúng tôi không thể ký thỏa hiệp này trước cuộc bầu cử, thời liệu Hoa Kỳ có cần phải công bố cho người dân biết rằng họ vẫn có ý định ký kết thỏa hiệp này không? ✱ TT Nixon: Tôi phải có câu trả lời của ông (TT Thiệu) trước 1200 giờ Washington, ngày 21 tháng 1 năm 1973...
Sau 13 năm, cuối cùng thì Bác sĩ David Sinclair và các đồng nghiệp đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi: Điều gì thúc đẩy quá trình lão hóa? Trong một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Cell vào ngày 12 tháng 1 năm 2023, Sinclair, giáo sư di truyền học và đồng giám đốc của Paul F. Glenn Center for Biology of Aging Research tại Trường Y Harvard (Harvard Medical School), đã phác họa ra một chiếc đồng hồ lão hóa, khi ta vặn chiều kim là có thể đẩy nhanh hoặc đảo ngược quá trình lão hóa của các tế bào.
Lời báo động muộn màng này cũng đã giúp tôi hiểu ra lý do mà sư Minh Trí – sau khi xuất gia, từ bỏ mọi hoạt động chính trị, đã hết lòng tận tụy chăm lo cho những lớp học Việt Ngữ, ở Kampuchea, cho đến… hơi thở cuối!
Trong bài viết sau đây, Henry Kissinger đã cảnh báo về một cuộc thế chiến mới có thể xảy ra và phương cách tốt nhất là tìm cách tạo cho Nga một cơ hội đàm phán trong danh dự. Ý kiến của Kissinger còn nhiều điểm chưa thuyết phục, cần được thảo luận sâu xa hơn...
Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.