Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đi Trung Úy Về Còn Thiếu Úy

04/03/201400:00:00(Xem: 11201)
Bùi Phú
(Câu chuyện xảy ra trong lao tù Cộng Sản.)

Trước Năm 1975, có một chàng trung úy trai trẻ,đầy phong độ, từng là Trưởng cuộc CSQG của Quận 5 thuộc BTL/CSQG trong chính thể VNCH Saigon, vang bóng một thời, lại có tiếng tăm ăn chơi phóng khoáng, giao thiệp rộng,nên được mọi người đặt cho anh một danh hiệu cậu Ba cho dễ nhớ.

Nếu không co gì biến đổi, cuộc đời anh thật vô cùng sung sướng và hạnh phúc Nhưng oái ăm thay, sau năm 1975, Cộng Sản đã cưỡng chiếm và đặt ách thống trị vô cùng tàn bạo, vô nhân tính đối với nhân dân miền Nam VN, có thể nói một cuộc đổi đời đã đến cho toàn thể nhân dânc miền nam VN thì đúng hơn, Anh cũng như biết bao nhiêu Quân nhân, cán, chính trong chính thể VNCH phải chịu cảnh tù tội với danh hiệu mi miều có tính cách mi dân là đi học tập cải tạo nên tất cả được tập trung lại trong một nhà tù lớn gọi là “trại tập trung học tập cải tạo” để thấy được chủ trương và đường lối của Chính phủ cách mạng lâm thời Giải Phóng Miền Nam VN, một chính thể ngoại vi của CS, không ngờ đó chính là sách lược vô cùng nham hiểm và độc ác của Cộng Sản là giết dần giết mòn những cải tạo viên trong nhà tù cũng giống như Liên xô và Ba lan đối với những người làm việc cho chế độ cũ sau khi “giải phóng” được Liên xô và Ba lan.

Trong thời gian ở trại tù An Dưỡng, nơi phục hồi sức khỏe của những Quân đội VNCH bị cộng sản bắt được trao trả trong giai đoạn trao trả tù binh giữa đôi bên, thật trớ trêu, chính nơi đây sau này lại là nơi tập trung giam cầm hơn 4500 Sĩ Quan Cảnh Sát từ cấp Thiếu úy đến Đại uý và nhân viên cấp cao của Phủ Đặc Trung Ương Tình Báo thuộc chính thể VNCH, trung úy nhà ta nhân một buổi trưa hè nóng bức, đem ống phóng lựu M79 lượm được trong thời gian đi lao động bên ngoài, ngồi bên ngoài cửa lán khoan thai, từ từ cưa qua cưa lại ống phóng lựu mong sao cho đứt đoạn cuối có chất nổ để có thể chế ra làm ống hút thuốc lào gọi là “điếu cầy” để có thể đươc ”hút tư do thoải mái” với người ta không phải lệ thuộc “hút ké” như trước nữa.

Không ngờ đó chính là giây phút định mệnh mà anh ta lãnh hậu quả, vì là Cảnh sát thuần tuý chưa am tường về chất nổ, do đó anh như người điếc không sợ súng và cứ bình thản cưa sao không biết, bất ngờ một tiếng nổ thật lớn “Ì” phát ra làm rung động cả trại, đánh thức mọi tù nhân đang an giấc ngủ trưa, khói thuốc nổ tỏa ra mù mịt bao phủ cả mặt mày khiến anh hai tay ôm mặt đau đớn ngã ngay bên ngoài cửa lán, mấy tên cán ngố hốt hoảng tức tốc đến ngay hiện trường trong giây phút. Đến nơi thấy anh nằm sõng soài dưới đất rên la đau đớn, mấy tên cán ngố hốt hoảng, la lối um sùm, bèn bắt buộc anh em tù nhân trong lán phải khiêng ngay anh lện bệnh xá trai cấp cứu.


Sau khi khám bệnh, nhận thấy có một con mắt Anh bị khói chất nổ làm hư hỏng vô phương cứu chữa, nên cán bộ Y tế Cong Sản đề nghị anh phải móc con mắt hư hỏng ấy đi nếu không sau này sẽ ảnh hưởng không tốt đến con mắt lành lặn hiện tại. Anh thật phân tâm, bối rối, lại còn đang trong tình trạng độc thân, nếu móc đi một mắt thấy nó dị hợm làm sao ấy và sẽ ảnh hưởng lớn trực tiếp ngay đến tương lai của bản thân mình, nên trong đôi phút trầm ngâm, tính toán điều hơn lẽ thiệt, không đắn đo suy nghĩ anh đành quyết định chấp nhận với số mạng, nhất định không móc mắt hư, sau này muốn ra sao thì ra. Cuối cùng viên cán bộ Y tế Cộng Sản đành phải chấp thuận thỏa đáng theo yêu cầu của Anh và chỉ điều trị cho anh bằng những loại thuốc trị bệnh thông thường liên hệ

Sau khi mãn tù cũng như bao tù nhân khác, có người đã găp lại anh ta, trông anh vẫn còn phong độ, ăn mặc sang trọng đâu có khác gì cậu ba trước đây nhưng có một điểm rất đặc biệt là bây giờ anh đeo đôi kính râm bản lớn trông rất ngầu hỏi ra thì anh trông vệy chứ không phải vậy vì cậu Ba bây giờ chỉ còn một mắt thôi” độc nhãn”, nên anh em quen biết trước đây có người có óc khôi hài, châm biếm bèn đặt riêng cho anh một danh hiệu gì đó cho dễ nhớ mỗi khi nhắc đến tên anh “Anh chàng đi Trung ứy về còn Thiếu Úy” vì anh quả vô duyên thật, hiên ngang mang lon Trung Úy (2 bông mai) đi cải tạo, sau bao năm bị giam cầm gian lao, khổ ải cuối cùng lại còn bị giáng cấp xuống còn Thiếu úy (1 bông mai) không giống ai... Còn về anh ta, sau này dù đã quá tuổi ngũ tuần, nhưng gia cảnh vẫn còn khá giả nên cuộc sống không đến nỗi nào và cũng không khó khăn trong việc lập gia đình với cô vợ trẻ theo ý muốn, đồng thời Anh cũng hưởng một cuộc sống tương đối hạnh phúc với người hôn phối được anh kén chọn, nhưng sau đó, các bạn bè và chiến hữu cũng ít gặp thường xuyên anh ta và nghi ngờ có lẽ anh cũng có ý định lánh mặt mọi người và có thể anh đã dọn nha cửa đến cư ngụ ở môt phương xa nào đó để sống yên thân với số phận tàn phế, kém may mắn do chính bản thân anh gây ra như dư luận đồn đoán.

BÙI PHÚ

Tacoma, Xuân Giáp Ngọ 2014

Ý kiến bạn đọc
05/03/201421:56:08
Khách
Tôi cũng thấy bài viết kết cục rất ko hợp lý và vô duyên tệ, đáng ra ko nên viết thì hơn.
05/03/201418:33:05
Khách
Bài viết thật vô duyên, nhat nhẽo! Người bị tai nạn dù bất cứ lý do gì cũng đáng thương vì họ đã phải chịu hậu quả suốt đời. Bêu riếu, chế nhạo người bị nạn khiến họ phải dọn đi nơi khác để được sống yên thân mà còn viết báo "lùm xùm" nữa là điều không nên.
05/03/201400:23:11
Khách
Luc đi "hoc tap cai tao" mang lon "trung uy", sau vai năm hoc tap tot vê chi con "thiêu uy" cung la con măy măn lăm. Rat nhiêu ngươi, luc đi mang lon "cap ta" ... nhưng chăng con "cai mang" đê vê nha xum hop vơi vơ con !!! Đo la mot "TOI AC TAY TRƠI" cua csVN đoi vơi "Quan - Can - Chinh" cua Chinh Quyên VNCH.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất hãnh diện đã ủng hộ đạo luật lịch sử, mang 130,000 người tị nạn đầu tiên từ các nước Việt Nam, Lào, và Campuchia đến Hoa Kỳ vào năm 1975 và đã thông qua nghị quyết chào đón họ. Tôi đã bỏ phiếu chấp thuận gia tăng ngân quỹ để giúp những người Việt mới đến định cư và sau này tôi đã đồng bảo trợ cho đạo luật dẫn đến sự hình thành của hệ thống di trú theo quy chế tị nạn hiện hành. Tinh thần cứu giúp người tị nạn, chào đón họ đến với tự do sau khi trốn thoát chế độ đàn áp, là giá trị nền tảng của chúng ta và của Hoa Kỳ. Cũng do giá trị đó mà nước Mỹ trở thành biểu tượng của tự do và hy vọng, dẫn đầu thế giới không chỉ bằng sức mạnh của một cường quốc mà bằng hành động cụ thể làm gương cho thế giới. Trong vai trò tổng thống, tôi cam kết sẽ giữ cho nước Mỹ là quốc gia luôn chào đón người tỵ nạn và di dân, và chúng ta ghi nhận sức mạnh phi thường của Hoa Kỳ đến từ xã hội đa dạng và đa sắc tộc của chúng ta.
Hai Dự thảo “Báo cáo Chính trị” (BCCT) và “Tổng kết công tác xây dựng Đảng và thi hành Điều lệ Đảng nhiệm kỳ Đại hội XII”, gọi ngắn là “Xây dựng, chỉnh đốn đảng”, dành cho Đại hội đảng XIII vào đầu tháng Giêng năm 2021, đã bộc lộ bản tính tham quyền cố vị và tư duy giáo điều
Tại Hoa Kỳ, tháng 10 được chọn là tháng nâng cao hiểu biết về ung thư vú. Theo thông tin từ trang web của Hiệp Hội Ung Thư Vú Quốc Gia (National Breast Cancer Foundation), trung bình cứ 2 phút thì có một phụ nữ được chẩn đoán bị ung thư vú tại đất nước có hệ thống y tế đứng đầu thế giới này. Theo trang web của Hội Ung Thư Việt Mỹ (Vietnamese American Cancer Foundation), ung thư vú là loại ung thư thường gặp nhất ở phụ nữ người Việt nhưng lại có rất ít thông tin về những gì người mắc bệnh đã từng trải qua. Đây một tổ chức vô vụ lợi có văn phòng tại miền Nam Cali được thành lập từ năm 2002 với sứ mệnh ủng hộ và tranh đấu cho quyền lợi của bệnh nhân ung thư.
Dân Việt Nam và các dân tộc trên thế giới tùy theo ảnh hưởng môi trường của nơi cư trú, văn hóa tập tục truyền từ đời này qua đời khác, cách sinh sống, tôn giáo khác nhau, họ có các hình thức mai táng khác biệt riêng mà tôi xin dần dà trình bày ra đây để gọi là góp thêm chút ý kiến với quý vị:
Mấy ngày qua nghe tin nước lụt ngập tràn miền Trung, tôi cứ cố "giả lơ" vì biết mình không thể cầm lòng được khi đối diện thêm lần nữa cảnh hoang tàn mùa lụt lội. Tôi xem lướt qua những hình ảnh nước ngập nhiều nơi ở miền Trung trong tâm trạng bất lực vì những điều tôi mong và muốn cho quê hương vẫn còn xa quá trong tầm với của tay mình.
Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.