Hôm nay,  

Đừng Để Lời Biện Hộ Trở Nên Muộn Màng

31/12/201300:00:00(Xem: 2505)
Điểm yếu chết người đeo dai dẳng đám cán bộ, quan chức đảng viên cộng sản có gốc gác “rừng rú” là hiểu biết giới hạn, thậm chí ngu dốt thấy chữ là nhức đầu nên dễ bị đám thiểu số lãnh đạo có chút ít chữ nghĩa, hiểu biết “sâu sát”nhưng mang tâm địa lưu manh độc ác dẫn dắt, định hướng giam thân vào chốn ngục tù của mù quáng, cuồng tín để phục vụ cho mưu đồ độc quyền quyền lực, danh vọng của chúng. Điển hình là Hồ Chí Minh với đám tay chân khuyển mã, thừa hiểu cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân chỉ là chiêu bài lợi dụng lòng yêu nước để cộng sản đệ tam mở rộng đế chế cộng sản “xã hội chủ nghĩa” và Lê Duẩn cùng đồng bọn thiểu số lãnh đạo mê cuồng đầy tham vọng núp bóng “chống Mỹ cứu nước” sử dụng xương máu dân tộc Việt Nam xẻ dọc Trường Sơn đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng nhằm hoàn thành nhiệm vụ tay sai “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc…”

Đến hôm nay đám hậu duệ của Hồ Chí Minh, những lãnh đạo kế thừa của Duẩn Chinh Đồng Giáp, của Mười Anh Nông Dân…là Sang Trọng Hùng Dũng vẫn bổn cũ soạn lại có phần tinh vi, nhuần nhuyễn, thâm độc hơn. Ngoài miệng chúng động viên, hô hào đám tay sai ngu dốt thân cận mù quáng tin rằng “Còn đảng còn mình…Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội…Đảng lãnh đạo là sự lựa chọn của nhân dân… Giữ vững vai trò lãnh đạo của đảng là trách nhiệm, nghĩa vụ của chúng ta (đảng viên cộng sản)…”

Bên trong chúng ra sức bưng bít sự thật nhằm lừa gạt những tên “bần cố nông” dốt nát phía dưới để bọn này đem thân che chắn lao đầu vào bảo vệ hình ảnh giả tạo của “đảng quang vinh Hồ Chí Minh vĩ đại” và dụ dỗ những tên cuồng tín lao đầu vào cái gọi là tiến lên thiên đường ảo xã hội chủ nghĩa như những con thiêu thân để chúng thu tóm quyền lực quyền lợi, tiêu diệt nguyên khí quốc gia, cướp bóc tài sản nhân dân, vơ vét của cải tài nguyên đem cất dấu trong các nước tư bản giẫy chết, đưa cháu con đi học, đi định cư ở xứ sở thù địch với chuyên chính vô sản để tiếp tục thực hiện cú lừa vĩ đại khác như “tiền nhân” cộng sản của chúng đã làm!

Ngày nay với phương tiện thông tin hiện đại của thời đại kỹ thuật số thì đối với những người quan tâm theo dõi thời cuộc quốc gia lẫn quốc tế không có mấy ai mơ hồ, nhận thức sai lạc, nhầm lẫn về con người cộng sản và chủ nghĩa cộng sản. Thật sự, nếu có ai đó không nhận ra cộng sản là gian manh dối trá, là xấu xa tồi tệ, là tội ác chống nhân loại, ít ra người ta cũng thấy được tài sản tri thức đậm đà bản sắc dân tộc, có giá trị nhân bản còn lưu lại như âm nhạc, văn hóa, con người trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở miền nam hơn hẳn Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở miền bắc và đời sống người dân Nam Hàn rõ ràng văn minh sung túc vượt trội Bắc Hàn, cũng như trong thời chiến tranh lạnh hiện tượng “trốn chạy” chỉ có người dân Đông Đức cộng sản liều chết chạy sang Tây Đức tự do, hiếm thấy chuyện trốn chạy ngược từ Tây Đức sang Đông Đức!

Ngay thời điểm này, tính từ ngày được gọi là hòa bình thống nhất đất nước đã gần 40 năm vẫn còn hiện tượng người dân Việt Nam tìm cách trốn chạy khỏi xứ thiên đường xã hội chủ nghĩa, từ vượt biên vượt biển, du lịch du học, xuất khẩu lao động cho đến đi làm cô dâu xứ lạ có nhiều bất trắc rủi ro nhưng vẫn không ngăn được các cô gái Việt Nam “rầm rập”tìm đường bỏ nước ra đi… và theo như đám lãnh đạo cộng sản trong những ngày đầu cưỡng chiếm miền nam phỉ báng, mạ lỵ những người trốn chạy cộng sản là “bọn có nợ máu với nhân dân…bọn ma cô đĩ điếm chây lười lao động…chạy theo ngoại bang kiếm bơ thừa sữa cặn…”

Giờ đây sau gần 40 năm “giải phóng” hiện tượng trốn chạy không còn là cá biệt của người dân miền nam, nó đã diễn ra phổ biến trên khắp ba miền đất nước, từ thành thị tới thôn quê, từ đồng bằng đến cao nguyên, từ rừng sâu lên núi cao, từ người đảng viên hay không đảng viên, từ gia đình truyền thống hay không truyền thống cách mạng… đủ mọi thành phần, đâu đâu cũng có người bỏ nước ra đi “thế có phải họ là thành phần bất hảo…rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn đi tìm bơ thừa sữa cặn?...” Vậy, nguyên nhân bởi vì đâu, có phải do chế độ độc tài độc ác cộng sản gây ra? Chắc không cần phải trả lời cho câu hỏi nhức nhối khá đơn giản này!

Thật ra, không phải chỉ có dân tộc Việt Nam trốn chạy khỏi “thiên đường” xã hội chủ nghĩa mà còn nhiều dân tộc là nạn nhân của chủ nghĩa quái thai cộng sản, của chế độ độc tài toàn trị cộng sản khắp nơi trên thế giới trốn chạy cộng sản phi nhân tính như dân tộc Việt Nam và những cuộc trốn chạy cộng sản chỉ tạm lắng xuống khi hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ, kết thúc chiến tranh lạnh giữa hai siêu cường Nga - Mỹ, đúng hơn là cuộc chiến “ai thắng ai”giữa thế giới tự do với cộng sản độc tài.

Đứng trước viễn cảnh đen tối của con đường đi lên xã hội chủ nghĩa, một “điểm hẹn” không bao giờ đến của các bộ óc hoang tưởng nên vài ba nước tàn dư cộng sản còn sót lại buộc phải thay đổi đường hướng kinh tế, giao thương buôn bán với “kẻ thù giai cấp” ở các nước tư bản dân chủ để bảo vệ quyền lực chính trị, để được sống sót trong thế giới văn minh nhiều thay đổi và Trung Cộng sau nhiều thập niên lột xác, thực hiện “xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc”. Thực chất là thay đổi đường hướng kinh tế tập trung đã phá sản, làm ăn theo kinh tế thị trường với các nước dân chủ tiên tiến và đã vươn lên để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai của thế giới, chỉ sau Hoa Kỳ, được đám ma đầu tư bản đỏ cộng sản Việt Nam dùng làm tấm bình phong như là thắng lợi của phe“xã hội chủ nghĩa” nhằm che chắn cho tham vọng quyền, tiền của chúng.

Có thể các tuyên truyền viên, dư luận viên, văn nô bồi bút, tuyên giáo, an ninh mật vụ, công an, quân đội… những kẻ thừa hành trong bộ máy đảng, nhà nước cộng sản không biết được sự thật của thế giới thời đương đại nên có khả năng nghi ngờ lý chứng vừa kể và cho rằng đó là luận điệu chiến tranh tâm lý, tuyên truyền chống phá của các thế lực thù địch? Thế thì các bạn hãy tự đi tìm hiểu sự thật, tự đặt câu hỏi, tự tìm lời giải cho chính mình, là tại sao các quan chức, các lãnh đạo trung, cao cấp “giàu có” triệu phú nhiều triệu USD của đảng cộng sản Việt Nam không chọn nước xã hội chủ nghĩa Trung Cộng để cất dấu tài sản do hối lộ tham nhũng, ăn cắp ăn cướp của nhân dân, của đất nước và tại sao họ không đưa con cháu đi du học, đi định cư ở các nước xã hội chủ nghĩa Trung Quốc, Cuba, Triều Tiên mà lại chọn các nước tư bản giẫy chết làm điểm đến “lý tưởng” cho hậu vận của cháu con họ và của chính họ?

Xa hơn nữa là các bạn đóng vai hề diễu dở trong gánh “xiếc” cộng sản, có biết những dân tộc rên xiết dưới sự áp bức bất công, bị chà đạp nhân phẩm nhân quyền của các loại chính thể độc tài, kể cả độc tài cộng sản hay bị nạn chiến tranh đe dọa cuộc sống ngay lành, buộc phải rời xa tổ quốc như người dân Việt Nam, người dân của các nước Châu Phi, Trung Đông hiện nay, tuyệt nhiên không một ai tìm đến các xứ “thiên đường” Trung Cộng, Việt Cộng, Triều Cộng, Cu Cộng tìm kiếm sự che chở, cứu giúp mà chỉ tìm đến các nước dân chủ tự do bị lãnh đạo “kính yêu” của các bạn to mồm mạ lỵ, chửi bới không tiếc lời nào là sen đầm quốc tế, đạo đức giả, sử dụng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền xen vào công việc nội bộ, kích động chiến tranh xâm lăng chiếm đóng…

Chắc rằng những người yêu nước lương thiện biết các bạn, những người thừa hành, dù có hiểu biết giới hạn về kiến thức chuyên môn, về thế giới văn minh chung quanh thời đương đại, không nhiều cơ hội nghe thấy chuyện xảy ra bên Tây bên Tàu nhưng không lẽ nào tệ đến nổi không nhìn thấy cảnh xã hội băng hoại, đạo đức suy đồi với những hoạt cảnh “trăm năm trong cõi người ta... những điều trông thấy mà đau đớn lòng” như các trẻ em mưu sinh trên bãi rác, các bà cụ già tóc trắng lưng còng vật lộn với bó rau nải chuối bên hè đường, các đoàn quân bán vé số trùng trùng điệp điệp trên mọi nẻo đường đất nước, các tai nạn giao thông hàng năm cướp đi mạng sống người Việt Nam nhiều hơn cả thời chiến tranh “chống Mỹ”, những cảnh cướp giết hiếp, mại dâm ma túy xảy ra nhan nhãn hàng ngày không phân biệt thành phần lứa tuổi và đau đớn hơn là trong quan hệ giữa nạn nhân với phạm nhân, không loại trừ huyết thống cật ruột...

Ngoài ra, còn có nhiều cảnh “nóng” của chuyện thường ngày ở huyện như: chuyện hai ba bệnh nhân nằm chung giường, nằm tràn ra cả hành lang bệnh viện; chuyện thầy gạ tình trò đổi điểm; chuyện hối lộ tham nhũng lộng hành ức hiếp dân đen; chuyện quan chức nhà nước ngồi xổm trên luật pháp; chuyện công nhân bị chủ nhân nước ngoài bóc lột sỉ nhục; chuyện nông dân làm “nô lệ” cho các tập đoàn quốc doanh trên mảnh ruộng thửa vườn, con tôm con cá của mình làm ra; chuyện lực lượng công an, quân đội trang bị vũ khí tận răng đằng đằng sát khí đi “giải phóng mặt bằng”; chuyện công an, an ninh mật vụ với dùi cui, lựu đạn cay, còng số 8 thẳng tay đánh đập, khiêng vác, đạp vào mặt người dân biểu tình chống Tàu xâm lược; chuyện “người lạ” đi lại nghênh ngang lập phố trên đất Việt; chuyện “tàu lạ” đuổi bắt, bắn giết ngư dân Việt trên ngư trường truyền thống, không thấy bóng dáng quân đội nhân dân Việt Nam “anh hùng”, không nghe hơi hám công an nhân dân “vì nước quên thân vì dân phục vụ” biểu dương lực lượng hung hăng rất máu như cách chúng kéo quân đi trấp áp biểu tình, cướp vườn cướp ruộng, thu hồi giải tỏa đất đai của nhân dân Việt Nam!

Đó là góc nhỏ u ám của bức tranh toàn cảnh Việt Nam, đó là bề nổi của tảng băng chìm suy thoái đạo đức, băng hoại xã hội khiến cho những người yêu nước có trách nhiệm phải lên tiếng đấu tranh chống xấu ác vì xã hội công bằng tốt đẹp hơn, vì một nhà nước thật sự của dân do dân vì dân, vì tương lai con cháu nòi Việt muôn đời sau. Họ là những người lương thiện dũng cảm, không phải là kẻ thù, không phải là bọn phản động hay thế lực thù địch nói xấu chống phá Tổ Quốc. Kẻ thù, phản động, thế lực thù địch không ai khác, nó chính là thiểu số lãnh đạo gian tham của đảng cộng sản Việt Nam, chúng biết rõ xã hội chủ nghĩa là dối trá ảo tưởng, thiên đường cộng sản là bịp bợm không có thật trên cõi đời này nhưng chúng lại cố tình hô hào những điều dối trá, bịp bợm để lợi dụng sự hiểu biết giới hạn của những người thừa hành mù quáng, cuồng tín trong đó có các bạn, phục vụ cho tham vọng thấp hèn của cá nhân, giòng tộc, phe nhóm của họ như Hồ, Duẩn, Đồng, Chinh, Thọ, Giáp, Hoàn(*)…Thọ, Phiêu, Linh, Mười, Anh, Nông, Dân (**)… khi xưa và Sang, Trọng, Hùng, Dũng, Quang, Lâm… hiện nay.(***)

Thời nay, thời toàn cầu hóa với kỹ thuật số của thời đại a - còng (@), không khó để các bạn tuyên truyền viên, dư luận viên, văn nô bồi bút, an ninh mật vụ, công an, quân đội…những người thừa hành phục vụ cho nhóm thiểu số lãnh đạo đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam tìm hiểu sự thật, trau dồi kiến thức để không còn dại dột nhắm mắt làm theo bọn ác và để có cơ sở tri thức lựa chọn hướng đi đúng đắn cho mình: buông bỏ “vũ khí” về với nhân dân hay bám lấy thiểu số lãnh đạo gian manh, xảo quyệt? Đừng để cho lời biện hộ vô nghĩa của các bạn“…tôi vô tội…tôi chỉ làm theo lệnh của cấp trên giao…” trở nên muộn màng, thách thức tính lương thiện, sự chịu đựng kiên nhẫn của nhân dân, những người đồng bào cùng chung giòng máu đỏ da vàng Việt Nam.

Chú thích:

(*) Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Võ Nguyên Giáp, Trần Quốc Hoàn.

(**)Mai Chí Thọ, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt(sáu Dân).

(***)Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Tô Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) có nhiều chứng bệnh nan y vì chúng là máu thịt của cán bộ, đảng viên. Chúng tồn tại và sinh sôi nẩy nở thường xuyên từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống. Đứng đầu trong số này là chứng “chủ nghĩa cá nhân” đã đẻ ra tham nhũng, tiêu cực và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.
Ngày 30 tháng 5, một bồi thẩm đoàn ở New York kết luận, cựu Tống thống Donald Trump phạm tất cả 34 tội danh. Đây là một sự kiện chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Mỹ, khi lần đầu tiên một cựu tổng thống bị tuyên án nhiều tội đại hình trong một vụ án hình sự. Ông Trump bị kết tội làm làm giả hồ sơ kinh doanh để che giấu các khoản khoản thanh toán tiền bịt miệng cho cựu ngôi sao phim khiêu dâm Stormy Daniels, nhằm mục đích ém nhẹm các thông tin bất lợi trước cuộc bầu cử năm 2016, để cử tri bỏ phiếu cho ông ta.
Hôm rồi, cháu Út hỏi: Người mình hay nói “phải sống đàng hoàng tử tế”. Thế nào là “đàng hoàng”, hả bố ? Tôi lúng túng không biết trả lời sao cho gọn gàng và dễ hiểu nên đành phải kể lại cho con nghe mẩu chuyện ngăn ngắn, của một nhà báo lẫy lừng (Anh Ba Sàm) đọc được qua Thông Tấn Xã Vỉa Hè: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo!”
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.