Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cao Niên Hải Ngoại Đón Mừng Giáng Sinh

17/12/201300:00:00(Xem: 4502)
Chúng ta hiện đang bước dần vào mùa lễ lộc, nào là Giáng Sinh, nào là Tết Tây và sắp tới là Tết Giáp Ngọ... Thôi thì tiệc tùng lu bù liên miên, ăn uống mệt nghỉ!

* * *

Cuối năm tiệc tùng lu bù liên miên

Lúc còn đi làm thì sinh hoạt của tháng 12 rất ư là nhộn nhip… Nói chung thì thường là tiệc trong cơ quan, trong sở hoặc trong hãng và tiệc khao mừng xếp lớn xếp nhỏ. Bây giờ đã nghỉ hưu được 5-6 năm rồi nên mối giao tiếp xã hội cũng có phần thu hẹp lại rất nhiều, lúc đầu còn lai rai tiệc gây quỹ hội nầy hội kia, tiệc từ thiện cứu trợ bão lụt, thỉnh thoảng còn có tiệc họp mặt bạn bè hát cho nhau nghe và sau đó thì chỉ còn tiệc trong gia đình hoặc đám giỗ quẩy mà thôi...

Cũng như ngày xưa, mỗi năm bị mời đi 2-3 cái đám cưới ứ hự, giá bạn bè thân thích là 200$ cho cả hai vợ chồng thì coi mới được. Cho 100$ cũng được nhưng có vẻ hơi kẹo kéo quá xá. Thà từ chối quách đi cho rồi thì còn hay hơn.

Lúc rày không còn thấy đám cưới đâu hết, cũng đỡ, chỉ còn thỉnh thoảng phải đi viếng đám tang bạn bè mà thôi nên ít tốn tiền hơn xưa!

Tiệc tùng là dịp để chúng ta gặp gỡ bạn bè, đấu láo, thăm hỏi đẩy đưa đầu môi chót lưỡi, nói toàn chuyện huề vốn chẩng hạn như: Lúc rày có khỏe không? / Có bệnh gì không? / Anh chị có về VN chơi chưa? / Chuyện con cái lúc rày ra sao? / Được mấy cháu nội ngoại rồi? / Năm nay anh chị có tính đi du lịch ở đâu không? / Có đi Trung Quốc chưa? / Có đi cruise Alaska chưa? Vân vân và vân vân. Ôi thôi, đủ mọi thứ chuyện trên đời dưới đất, bị hỏi tới tấp chẳng khác gì…bị công an bên nhà hỏi tội vậy!

Tiệc tùng là dịp để chúng ta cùng nhậu nhẹt, cụng ly cho đến ngất ngư con tàu đi, rồi sẵn đó còn bàn tính tới chuyện kinh bang tế thế, chuyện làm từ thiện bên đây cũng như bên nhà, chuyện nếu có dịp thuận tiện vọt về Việt Nam trước thăm thân nhân trả hiếu sau tự thưởng đi tắm ‘tiên’ luôn thể, chuyện sex yamaha của cao niên cũng như chuyện ăn cái gì để bổ cho cái phần dưới hoặc đã có ai hay đang lăm le gia nhập vô họ ‘Chung’ của ông ‘Vô Diệm’ rồi chưa, rồi còn chuyện học tài-chi cũng như tập dưỡng-sinh để duy trì sức khỏe nữa chớ bộ, vân vân và vân vân.
cao-nien-d-resized
Hình ảnh cao niên...

Ôi thôi, chuyện quá trời là chuyện, rồi thể nào rồi cũng sẽ tới chuyện cựu thổng thống Nam Phi Nelson Mandela, người anh hùng vĩ đại vừa nằm xuống với bao sự luyến tiếc của cả thế giới và sẽ còn xoay vòng vòng và vòng vòng nữa chớ, chuyện ông nầy bà nọ, chuyện vợ trước vợ sau, chuyện chán cơm thèm phở của TT Obama (bị paparazzi chụp được, hết chối cải nhé)...

Ngoài ra, còn có một chuyện thời đại văn minh tiến bộ và sốt dẽo là hỏi thăm coi bà chị nhà năm nay mấp mé # U70 hay U80 gì đó, có tính ghi tên dự thi “Người đẹp cao niên” năm nay nữa không chớ… Một thí dụ điển hình:

Video: Cuộc thi Hoa Hậu Cao Niên tại thành phố Montréal –SBTN Canada (dài 26 phút)

http://www.youtube.com/watch?v=vrk6oH99V6E

Sau khi đã xả xú bắp xong xuôi rồi thì chuyển qua chuyện khác xem có mòi…hiểu đời hơn một chút là sau khi chết hổng biết tro hỏa thiêu của mình nên đem đi đâu, đem lên núi Mont Royal ở Montréal và để dưới gốc cây cho nó bay theo gió làm phân bón cỏ hay đem quăng xuống sông Saint-Laurent cho linh hồn được mát mẻ và tự do trôi về nơi chốn cũ, vân vân…Lo quá xá!

Các bạn có thấy toàn là những chuyện tào lao hay không?

Ai cũng muốn nói cho vui, cho đã cái miệng móm mém, cho xả bớt những gì chất chứa trong lòng cho nó nhẹ, vậy thôi!

Và câu trả trả lời hợp tình hợp cảnh thường nghe nhất là “anh sao tui vậy” cho nó huề vốn và vui vẻ cả làng! Còn trả lời lạng quạng theo kiểu kên-xì-po móc họng thì bị thiên hạ ghét là cái chắc và còn bị chửi là già mà làm phách, chết tới nơi mà hổng biết lo (?).

Cũng dễ hiểu và cũng nên thông cảm cho bọn seniors chúng tôi. Ở nhà hổng có dịp bàn luận mấy cái chuyện tào lao nầy với nhau được vì biết tẩy với nhau hết trơn hết trọi rồi thì nó kém hào hứng hơn, vậy thôí!

Nói thiệt với các bạn, nếu các lão ông hay lão bà được chia ngồi riêng một bàn thì sẽ còn nhiều chuyện…nổ hơn nữa, đã biết mấy. Tự do, tha hồ mà đấu láo bất cứ chuyện gì mà hổng sợ bị mấy ông hay mấy bà phê bình kiểm duyệt…
cao-nien-c-resized
Hình ảnh cao niên...

Cũng có mấy cha hay mấy mẹ bị bệnh than mãn tính. Bệnh nầy hay lây lắm. Ngồi gần mà phải nghe than suốt cả buổi làm mình cũng phát chán đời theo luôn...Bất cứ chuyện gì họ đều cũng có thể than được hết…Trời mưa thì than là mưa sao buồn quá, ướt át không đi đâu chơi được... Mùa hè có mặt trời thì than là nóng quá, chịu không nổi...Mùa đông thì than tuyết rơi suốt ngày chán quá, lạnh quá, đi đâu cũng trơn trượt khó khăn...Gặp chuyện khó khăn trong công ăn việc làm bên nầy thì than khổ quá, và ước chi phải còn ở bên nhà thì sướng biết mấy (?)…Thiếu ăn thì than đói, còn ăn nhiều quá thì than no than khổ cho cái bụng.

Con cái khó dạy thì than con là nợ... Bị bà vợ cằn nhằn hay bị đì suốt ngày thì than vợ là oan gia… Còn ngược lại đụng nhầm ông chồng làm biếng hay ăn ở bầy hầy bừa bải quá thì than chồng là nghiệp chướng, vân vân và vân vân!

Tiệc tùng cũng là cơ hội để các bà có dịp ăn diện thời trang, áo dài áo dạ hội thật đẹp, thật à la mode hết xẩy, toàn là đồ xịn may bên VN không hà. Các bà đi tới đi lui, xề qua bàn nầy, xẹt qua bàn nọ, làm điệu làm dáng, ẹo qua ẹo lại, ỏn a ỏn ẽn, tưởng mình còn như là con gái đôi mươi nhân ba hay ba rưỡi gì đó…Mà đẹp thiệt, nhờ son phấn, nhờ chích botox, nhờ đội thêm tóc giả, nhuộm hoe hoe như đầm thứ thiệt nên thấy cũng mướt con mắt lắm chớ chẳng phải chơi đâu. Có bà mới đi làm tóc, đầu còn mới tinh cứng ngắt chẳng khác gì đầu cô dâu trong buổi tiệc cưới!

Nghe thiên hạ nói có nhiều bà chị nhân chuyến về VN thăm nhà và làm từ thiện, sẵn dịp tân trang lại nhan sắc mùa thu hay mùa đông gì đó luôn, cho ông xã đã xệ của mình lé mắt để có thể tìm lại cảm xúc tưởng như đã tắt lịm tự bao giờ... Người ta đồn đại là bên đó có lắm bác sĩ tài ba khéo tay lắm mà tính hô-nô-re lại rẻ rề!

Còn các ông thì gọi nhau ơi ới, rượu vào lời ra, dzô dzô tới tấp, múa tay múa chân, mặt mày đỏ gay như trái gấc, thường hay thích kể chuyện tiếu lâm, chuyện miệt dưới càng mặn càng tốt, rồi nhe răng giả trắng hếu cười hô hố, nghe rần rần như chợ cá Trần Quốc Toản của Sài Gòn năm nào.

Đồng ke! Các bà cũng ráng lắng tai nghe, nhưng sau đó thấm ý thì chửi là thứ đồ mắc dịch hay mắc toi, già hổng nên nết (có nết đâu mà nên), đồ tầm xàm bá láp gì đâu không hà... Làm mấy cha cụt hứng, tiu nghĩu, xìu hết!

Ai thích hát thì cứ việc lên hát, ai muốn nói chuyện thì cứ nói, hổng ai phiền hà gì ráo trọi.

Không khí quá ư là…ồn ào, giống như là cái chợ cá không sai…Vui lắm các bạn ơi!

Có ông anh thì ngồi thừ ra, nét mặt lại trầm tư mặc tưởng, chắc có lẽ mới bị bà chị…đì thì phải?

Ông khác thì có vẻ như ngủ gà ngủ gật, lim dim mơ màng trên bàn tiệc như đang nhập thiền, thả hồn vào cõi nào đâu, giao khoán hết mọi việc cho bà nhà muốn nói gì hay làm gì thì cứ tự tiện...
cao-nien-b-resized
Hình ảnh cao niên...

À, còn chuyện nầy nữa, bạn có khi nào để ý hầu như trong những buổi tiệc ở nhà hàng Tàu mấy bà hay có cái lệ hay bảo phổ-ky đem thêm cho mấy cặp dao nĩa nữa, không biết để lấy đồ ăn cho dễ hay để ăn cho nó có vẻ lịch sự noble như đầm thứ thiệt?

Ăn riết tại mấy cái tiệm Tàu thì cũng có bấy nhiêu món đó mà thôi, thí dụ như tổ chim đồ biển, mực xào nấm đông cô, thịt bò xào gai lan… khó gắp bằng đũa thấy mồ tổ nên có người dùng nĩa thấy có lý quá chớ… Đồ ăn thì ngon thiệt nhưng toàn là mỡ là dầu là bột ngọt, thấy mà phát ngán phát sợ luôn!

Có bàn ăn không hết, nhà hàng đem hộp ra cho ai muốn đem thức ăn dư về nhà thì cứ tự nhiên, đừng có ngại ngùng, đừng có mắc cỡ gì hết...Tiền đã trả rồi, thời buổi khó khăn, gạo châu củi quế, bỏ phí uổng lắm và cũng tội chết đi.

Mà có phải rẻ gì đâu. Cách nay 7 năm, tại Montréal, trung bình vừa ăn, vừa nghe ca sĩ cây nhà lá vườn hát, vừa vợ ai nấy ôm nhảy nhót loạn xạ, ban tổ chức chỉ lấy tượng trưng thôi, nhưng từ vài năm nay giá vé đã nhảy vọt lên lối gấp đôi gấp ba. Rồi còn vé ủng hộ, vé VIP, vé mạnh thường quân nữa... Hình như bên Mỹ người ta tính rẻ hơn thì phải.

Đó là chưa kể chuyện ủng hộ ngoài lề (mua vé số, bỏ thêm chút đỉnh vô bao thơ để giúp từ thiện, bán đấu giá mấy bức tranh, ép mua báo xuân, v.v...).

Kẹt một nỗi là phần đông chúng ta đều lớn tuổi cả rồi. Đến dự để gặp gỡ bạn bè cho vui vậy thôi chớ còn ăn uống thì có bao nhiêu đâu, vì còn phải kiêng cữ nầy nọ đủ thứ nữa.

Tiền hưu, tiền già cũng hạn chế, nên mỗi lần đi cũng đắn đo, cũng hao tài lắm chớ bộ…

Ngoài ra, ai nấy cũng đều có ít nhiều vấn đề sức khỏe nầy nọ, đầu óc khi nhớ khi quên, nhiều khi lại lộn tên người nầy qua tên người nọ cũng như chuyện của người nọ lấy gắn cho người kia, rõ khổ, chán bỏ mẹ...

Thứ mình cần xài thì lần lần mất đi. Còn những thứ khác cần nó giảm đi thì nó lại tăng lên hoài chẳng hạn như đường cao, máu cao, đau lưng nhức mỏi kinh niên.

Mắt mũi thì lèm nhèm hay lãng tai, quên trước nhớ sau, lẩm ca lẩm cẩm, nói đi nói lại hoài một chuyện nên làm con cháu bực mình bực mẫy sinh đổ quạu…
cao-nien-a-resized
Hình ảnh cao niên...

Hỏi thăm nhau thì hình như người nào người nấy cũng ít nhiều đều giống nhau hết.

Trăm cái khổ của tuổi già nên ăn uống cũng phải cẩn thận tốp tốp bớt lại, kiêng cái nầy, cữ cái kia, rất phiền phức chớ không được thoải mái tự nhiên như hồi còn trẻ đâu.

Đôi khi nhìn thực đơn, thấy ngon, thích ngó bằng mắt hơn là thích ăn bằng miệng!

Mấy năm trước, trong bàn tiệc, vợ chồng người gõ thấy có vài cụ niên trưởng lúc ăn đến món thịt, rút cây kéo nhỏ thủ sẵn trong túi ra, cắt xơ xơ rồi mới ăn được, ăn uống đổ tháo tùm lum tà la. nay thì phần đông các cụ nầy đã quy Tiên ráo trọi rồi.

Bây giờ tới lớp của vợ chồng tác giả tấn lên thay thế dần và rồi cũng kẻ trước người sau mà thôi…Cười người hôm trước, hôm sau người cười. Đúng quá xá!

Nhưng đi tiệc mà không ăn thì lỗ, còn ăn thì lại khổ!

Thôi thì thà chịu khổ, vì một năm chỉ gặp lại bạn bè đôi ba lần để tỉ tê, để xả ‘bầu tâm sự’, để tập biết lắng nghe, để tập biết cảm thông cũng là một điều hữu ích cho sức khỏe tâm thần của chúng ta lắm lắm rồi đó phải không nhỉ...

Thôi, bây giờ xin kiếu từ các bạn cao niên nhé, vợ chồng tụi nầy còn phải về để đi xúc tuyết ‘dưỡng sinh’ tại gia nữa đây.

Hẹn gặp, bye bye!

Video: Ngọc Lan: Tuyết rơi

http://www.youtube.com/watch?v=ji9CW85d7UQ

Montréal, Dec 17, 2013

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù, mà còn chia chung rất nhiều … cố tật! Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
Đọc các bản tin về ngày lễ nhậm chức của Tổng Thống tân cử Joe Biden cùng Phó TT Kamala Harris với chủ đề Nước Mỹ Đoàn Kết (America United), bên cạnh những thông tin áp đảo về vấn đề an ninh, có thể nhiều người còn thấy con số 191,500 lá cờ đủ kích cỡ tượng trưng cho người dân không thể đến tham dự cùng 56 bệ đèn được cắm và dựng quanh khu vực tổ chức.
Kết quả bầu cử tại Georgia cho thấy quyền lực chính trị ở Mỹ thay đổi chỉ vỏn vẹn 10 ngàn lá phiếu nhất là đến từ dân thiểu số. Cho nên đảng Dân Chủ dưới thời Biden sẽ gấp rút đẩy mạnh các chính sách nhập cư và an sinh xã hội nhằm biến đỏ thành xanh ở các tiểu bang như Arizona, Georgia hay ngay cả Florida và Texas vốn là những thành trì của đảng Cộng Hòa cho đến nay.
Bao lâu nữa thì hệ thống môi sinh nơi quê hương tôi sẽ bị hủy hoại, đến độ không sinh vật nào có thể sống được ở nơi này? Khi cái vòng sống liên tục vô thủy vô chung đó có một mắt xích bị hỏng, khi môi trường sinh thái ở một nơi nào đó bị mất quân bằng, có bao nhiêu sinh vật sẽ bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng tận cùng rốt ráo ra sao?
Tôi đã phỏng vấn các nhà tư tưởng hàng đầu về 101 đề tài riêng biệt – từ tiền bạc tới nợ nần, các hệ thống cung cấp tới mậu dịch, việc làm tới máy robots, báo chí tới chính trị, nước tới thực phẩm, biến đổi khí hậu tới nhân quyền, thương mại điện tử tới an ninh mạng, tuyệt vọng tới tinh thần lành mạnh, giới tính tới kỳ thị chủng tộc, nghệ thuật tới văn học, và ngay cả hy vọng và hạnh phúc.Những người tôi phỏng vấn gồm chủ tịch của Viện Khoa Học Quốc Gia Hoa Kỳ, cựu giám đốc CIA, cựu tư lệnh đồng minh tối cao NATO, cựu thủ tướng Ý và nhà thiên văn học hoàng gia Anh. Tôi đã “Zoom” – chữ này đã trở nên một động từ chỉ sau một đêm – với Kishore Mahbubani tại Singapore, Yolanda Kakabadse tại Quito, Judith Butler tại Berkeley, California, Alice Ruhweza tại Nairobi và Jeremy Corbyn tại London. Đối với tập mới nhất của chúng tôi, cựu Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon từ Hán Thành. Đối với tôi, đó thật sự là lý do của điều tôi học được. Trong số những thứ khác, nó giúp tôi hiểu tại sao
Nước Mỹ đang phải đối diện với những thử thách nghiêm trọng, kể từ khi người biểu tình ủng hộ Tổng thống Donald Trump tràn vào chiếm toà nhà quốc hội ở Thủ đô Washington chiều ngày 6/1 vừa qua. Trong bốn tiếng đồng hồ bị chiếm đóng, các dân cử có lúc đã phải nằm xuống ghế, chui xuống bàn để tránh bị thương do bạo loạn, trước khi được sơ tán đến một nơi an toàn. Vụ bạo loạn hôm 6/1 làm cho 5 người chết trong đó có một cảnh sát, mấy chục người bị thương gồm hơn chục nhân viên an ninh tại quốc hội. Lịch sử đã lập lại, sau hơn hai trăm năm. Năm 1814 quân lính Anh tấn công và đốt phá nhiều nơi kể cả toà nhà quốc hội đang được xây dựng. Đó là lúc có cuộc chiến tranh mang tên “1812 War”.
Mọi người ai cũng hi vọng qua năm mới 2021 Huê kỳ thoát ra khỏi một năm đen tối : có hơn 300 000 người chết vì corona vũ hán, kinh tế khủng hoảng do đại dịch nghiêm trọng không thua hồi năm 1929 tác hại, dân da đen bị kích động vấn đề chủng tộc, cận ngày bầu cử, nổi loạn ở nhiều Tiểu bang, biến Huê kỳ trở thành một nước khủng hoảng và chia rẽ.
Hãy hỏi những người đã mang Cờ Vàng-3 sọc đỏ đi tham gia biểu tình bạo động có biết nhiều người Mỹ và báo chí Mỹ đã cáo buộc những người tấn công vào điện Capitol là “quân khủng bố nội địa” (Domestic Terrorists), hay những kẻ phá hoại (Rioters)? Vì vậy thật khó biết, khi hình ảnh một người leo lên sân thượng của Capitol phất cờ Việt Nam Cộng hòa chiều tối ngày 6/01/2021 được truyền đi khắp Thế giới, trong khi những người biểu tình khác đập phá bên trong, có khiến ai chua xót và đau lòng vì là cờ đã bị xúc phạm ?
Sửa chữa các thiệt hại này trong một sớm một chiều sẽ là chuyện rất khó, nếu không muốn nói là không thể. Trump sẽ không còn là tổng thống nữa, nhưng Trump sẽ vẫn có ảnh hưởng trong đảng Cộng hòa và đất nước. Trong khi thế giới đang ngày càng rối ren và ảnh hưởng của Hoa Kỳ đã suy giảm, Trump đã thúc đẩy đáng kể cả hai xu hướng. Điểm mấu chốt là Trump đang để lại một đất nước và một thế giới trong tình trạng tồi tệ hơn nhiều so với những gì mà Trump được thừa hưởng. Đó là di sản đau buồn của Trump.
Nước Mỹ đang lâm vào Nội Chiến -Civil War-đó là thông điệp mà người Mỹ tìm thấy trên áo của đám người bạo loạn tấn công đập phá điện US Capitol hôm 6-1-2021. Bộ trưởng lâm thời về Nội An của Mỹ vừa từ chúc hôm 9/1, FBI liền cảnh cáo Trump sẽ xách động những cuộc bạo loạn vũ trang trên khắp 50 State Capitols từ ngày 16-1 đến 20-1, US Capitol kể từ ngày 17 đến 20-1, Acting DHS Secy resigns as FBI warns of “Armed Protests” at all 50 State Capitols from Jan-16-20, US Capitol from Jan 17-20.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Các đồng minh và cộng sự thân thiết của Tổng thống Mỹ Donald Trump bị cáo buộc đã thu hàng chục nghìn USD từ những người xin ông ân xá.
Khảo sát từ trang CNN cho thấy, tổng thống Donald Trump sẽ kết thúc nhiệm kỳ với tỷ lệ ủng hộ thấp nhất trong 4 năm qua
Trung tâm thủ đô Washington bị phong tỏa sau vụ bạo loạn ở Quốc hội và nguy cơ bạo lực gia tăng tại lễ nhậm chức của ông Biden.
Tổng thống đắc cử Joe Biden dự kiến sẽ công bố đề xuất gói kích thích 1.900 tỷ USD nhằm khôi phục kinh tế Mỹ, tăng tốc phản ứng với đại dịch
Theo thông báo mới của Intel, CEO Bob Swan sẽ từ chức vào ngày 15/02/2021 và được thay thế bởi Pat Gelsinger, CEO đương nhiệm của VMWare.