Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

“Cái Giáo Phái” Này Là Giáo Phái Gì... Bài 2: Vườn Địa Đàng Của ‘Cái Giáo Phái’

08/11/201300:00:00(Xem: 4208)
Bây giờ người ta ít nói tới “vườn địa đàng”, mà chỉ nói tới thiên đàng hay niết bàn. Theo một vài truyền thuyết thì “vườn địa đàng” là có thật hồi mới tạo thiên lập địa, nhưng đã bị tổ tiên loài người phạm tội đánh mất, nên con người từ đó phải biết lo tu thân để mong sau khi chết được lên thiên đàng mà hưởng phước đời đời, không phải xuống địa ngục.

Vậy thiên đàng là ở đâu?

Người ta có thói quen chỉ lên trời, còn địa ngục thì chỉ xuống đất. Mà quên rằng trái đất sau ông Galilée là không vuông, mà tròn. Bên kia trái đất cũng là trời, nếu chỉ như vậy thì thiên đàng và hỏa ngục cùng ở một nơi sao?

Theo một số người thì điều này là cũng có thể và có lý lắm. Theo họ, thiên đàng không ở một nơi nào hết, mà là một trạng thái hưởng thụ, vật chất hay tinh thần. Người ta không từng nói đã lên thiên đàng, đã gặp thiên đàng khi đạt được một điều gì vui sướng nhất, sảng khoái nhất trần gian đó sao? Không thiếu người trong đời đã khoe là đã từng được dịp lên đến “chín tầng mây”. Mà “chín tầng mây” tức là một thứ thiên đàng rồi. Vậy thiên đàng nó ở ngay trong lòng mình. Đi bộ cả buổi mà gặp một ly trà đá thì đúng là gặp thiên đàng.

Nhưng nếu cứ muốn nó phải ở một nơi cụ thể nào đó, thì ở đâu mà tình trạng hưởng thụ được cho là tuyệt vời lý tưởng nhất thì ở đó là thiên đàng. Một triền đồi, một mái nhà tranh, một doi đất bên bờ biển vắng trên mảnh đất quê hương có thể là một thiên đàng cho ai đó. Có nhiều vùng thiên nhiên tuyệt đẹp trên thế giới cũng được người ta tôn vinh là thiên đường, như thiên đường trắng của các dãy núi tuyết vĩnh cữu. Và Tình Yêu. Và cả những giấc mơ nữa. Có người vì vậy mà suốt đời bị cả những người thân của mình cho là mãi sống trên mây. Kỳ thật là họ đang sống trong những giấc mộng của mình, mà không phải là ác mộng hay mộng ác.

Ngược lại thì hỏa ngục cũng vậy. Ngược lại thì không thiếu người tội nghiệp đã gặp phải hỏa ngục ngay trong nhà mình. Nhân loại cũng không thiếu cảnh một dân tộc phải sống trong chế độ gông kìm của một địa ngục trần thế. Nếu địa ngục thật sự có nhiều tầng, thì chế độ của bọn Khmer Đỏ Pol Pot không biết ở tầng thứ mấy, mà người dân Campuchia, không trừ các vị sư sải của đạo Phật, đã phải kéo lê kiếp sống hãi hùng trong đó suốt 4 năm dài. Cả những chú khỉ hoang ở Angkor Vat cũng đến phải chết đói. Chế độ cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông cũng là một tầng địa ngục, hay tất cả các tầng địa ngục gộp lại cũng nên.

Nhưng xin trở lại chuyện cái thiên đàng của “cái giáo phái”. Nó không giống với thiên đàng trong niềm tin của một giáo phái nào khác.

Như giáo phái Aum Shinrikyo ở Nhật chẳng hạn. Báo chí thế giới đã từng nói đến cái gọi là “giáo phái của giới tinh hoa” này rất nhiều vào cuối những năm 90 của thế kỷ trước. Giáo phái Aum, nói tóm tắt, cũng rao giảng về việc cứu nhân độ thế, về ngày tận thế. Nhưng cái khác căn bản của nó là khi rao giảng về ngày tận thế, nó lại tin nó có khả năng thúc đẩy ngày tận thế mau đến bằng lợi dụng chiến tranh. Tận thế, nhưng Aum vẫn còn, và ai tin theo nó thì vẫn tồn tại để cùng với nó ngự trị trên thiên hạ đời đời. “Nổi tiếng” nhất là cái lần nó góp phần “thúc đẩy ngày tận thế” tới sớm bằng cuộc tấn công tàu điện ngầm ở Tokyo với chất độc sarin vào sáng ngày 20-3-1995, giết chết 13 người, làm bị thương nặng 54 người và 980 người nhẹ, theo con số chính thức. Cảnh sát còn khám phá ở tổng hành dinh của giáo phái dưới chân núi Phú Sĩ hằng kho chất nổ, vũ khí hóa học, vũ khí vi trùng… ước tính có khả năng giết hại ít nhất 4 triệu người, và các phòng bào chế các chất gây nghiện, như LSD… Sau cùng, giáo chủ của Aum là Shoko Asahara và mấy môn đệ hàng đầu cũng đã bị bắt và bị chung thẩm kết án tử hình vào ngày 15–9-2006.

Khác với Aum, giáo phái Đền Mặt Trời ở Thụy Sĩ và Canada thì lại gởi gắm đức tin vào một thiên đàng ở thế giới khác, ở một hành tinh khác. Và muốn đến đó thật sớm bằng cách tự sát và giúp nhau tự sát tập thể. Trước sau, từ tháng 9-1994 đến tháng 3-1997 có tất cả 4 vụ thảm sát hay tự sát tập thể làm xôn xao dư luận ở châu Âu và Bắc Mỹ, mà vụ có nạn nhân đông nhất là vụ xảy ra ngày 05-10-1994, tại 2 nơi ở Thụy Sĩ, với tổng cộng 53 mạng người, trong đó có cả một giáo chủ sáng lập giáo phái, cùng người bạn đời và con gái… Mọi chuyện rồi cũng chìm vào quên lãng sau phiên tòa năm 2006, trả tự do cho nghi can duy nhất còn lại trong nội vụ…

Hoàn toàn không giống với hai giáo phái điển hình kể trên, “cái giáo phái” nói ở đây nó thừa biết không có ai qua đời mà trở lại để cho biết thiên đàng hay hỏa ngục nó ra làm sao. Nếu có thì chắc tội ác loài người không đến nổi tràn ngập thế gian như xưa nay. Nhất là tội ác đối với con người. Là tội nặng nhất, vì chống lại Tình Yêu.

Cho nên “cái giáo phái” nó không chờ ngày tận thế, cũng không chờ kiếp sau, mà chủ trương xây dựng một thiên đàng ngay ở trái đất này, một vườn địa đàng.

Có thể được không?

Từ trước tới nay, lâu lâu người ta cũng nghe ai đó nói qua về một điều tương tự. Nhưng vừa rồi, qua tin các báo chính thức, có một ông lãnh đạo cao ngất đã chính thức tuyên bố về việc ông cũng đang xây dựng một “cái na ná”, mà ông lo không biết “cái na ná” của ông đến cuối thế kỷ 21 này có xong hay không?!

Trong khi đó thì có một cố tướng lãnh anh hùng, một nhà tình báo thượng thặng vừa là một nhà báo nổi tiếng, lúc sinh tiền đã từng tâm sự với bạn bè, đồng nghiệp làm báo trong ngoài nước, về một “cái na ná” như cái mà ông lãnh đạo cao ngất nói trên tuyên bố đang lo xây dựng. Theo ông tướng nhà báo, cái vườn địa đàng, hay “cái na ná”, nếu có thật, thì phải chờ ít nhất một ngàn năm nữa may ra mới đến đó được. Còn nếu ai sốt ruột, muốn có nó ngay, thì nên vô rừng mà sống như Tarzan, với Tarzan, nếu đâu đó thật sự còn rừng. Ông bạn nhà báo anh hùng này nói vậy là vì ông tham gia hoạt động vì lòng yêu nước yêu dân, như nhiều đồng bào bạn hữu khác của ông, chớ không hề có chút ảo tưởng về cái thiên đàng hay “cái na ná” nào do “cái giáo phái” nào hứa hẹn. Và ngày nay, nếu ông nghe được cái ông lãnh đạo cao ngất tuyên bố như trên kia, và chắc là ông nghe được, thì ông phải đến thét lên là cái ông cao ngất đó lại tiếp tục “nói theo các báo Sự Thật”.

Còn người dân ở đây, đứng trên nhiều góc độ khác nhau, thì mỗi người đều từng chứng kiến mỗi ngày cái vườn địa đàng của “cái giáo phái” đó từ rất lâu rồi. Người dân ở đây đã thấy hàng hàng lớp lớp các đội tiên phong của “cái giáo phái”, rồi toàn bộ “cái phần không nhỏ” của “cái giáo phái”, đã “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc”… vào cái vườn địa đàng của nó từ lâu rồi. Chớ không cần chờ đến cuối thế kỷ để được thấy “cái sự thật thế kỷ” của cái ông lãnh đạo cao ngất trên kia nó ra làm sao.

Vậy cái vườn địa đàng hay thiên đàng dưới thế của “cái giáo phái” nó là cái gì, như thế nào? Và nó ở đâu, theo người dân?

Theo người dân thì nó cũng ở trên cùng mặt đất với dân đen, nhưng mọi thứ của nó đều như trong một hành tinh khác, với cuộc sống, nếp sống, mức sống, với tất cả mọi thứ đều hoàn toàn khác với kiếp sống của người dân. Mà một trời một vực.

Nó là cái thứ được “cái giáo phái” sinh ra để tha hồ hưởng thụ và không hề bị trừng phạt. Thiên đàng thì làm gì có phạt. Chỉ có “điều chuyển” qua lại, lên xuống trong cái hệ thống tổ chức của “cái giáo phái” để mãi mãi tiếp tục hưởng.

Dân đen phải đổ mồ hôi, phải lao động mới có ăn. Dân trong vườn địa đàng của “cái giáo phái” không phải đổ mồ hôi mà có sẵn đủ thứ để ăn. Hằng núi đủ thứ để ăn, bao nhiêu đời con cháu ăn hoài không hết.

Dân trong vườn địa đàng của “cái giáo phái” không cần lao động, chỉ cần biết ký tên. Ký ở góc đường, ký ở lầu cao, ở các ngân hàng, dưới các giấy phép, dưới các dự án, các gói thầu, các hợp đồng; dưới quỹ lương, quỹ vay, quỹ viện trợ; dưới các chính sách, nghị quyết… Hãy nhìn những thứ ngồn ngộn nó thãi ra, và chừa ra, để chôn làm nền cho cái vườn địa đàng của nó trên cả nước thì biết sức ăn của nó khủng khiếp đến nhường nào.

Nó hơn là một thứ ôn dịch, hơn là một đại nạn hay quốc nạn, trăm năm hay ngàn năm. Vì trăm hay ngàn thì cũng qua, mà cái này, ở đây, theo chủ trương của nó, là muôn đời.

Muôn đời trên lưng người dân. Trừ phi tới ngày nó quyết định bán mảo từng gói, hay trọn gói để bỏ đi làm ăn nơi khác…

Cái ông lãnh đạo cao ngất trên kia tuyên bố đang lo xây dựng “cái na ná” của ông trước cuối thế kỷ là tung hỏa mù. Để bao giấu cái vườn địa đàng mà “cái thành phần không nhỏ” của “cái giáo phái” đã làm ổ trong đó từ lâu.

Ông nói vậy là nói xạo, vì không ai đi xây dựng một cái đã sập cách đây chỉ mới hơn 20 năm, ở chính cái nơi mà nó cũng chỉ sống vỏn vẹn có 74 năm. Không ai đi xây dựng những cái đã sập ở nhiều nơi cách đây cũng chỉ mới vài mươi năm, sau khi chỉ sống vỏn vẹn có 44 năm.

Và cái sớm muộn cũng sẽ sập là ở cái xứ nổi tiếng người ăn thịt người, nổi tiếng đốt sách chôn học trò, đập tượng ông Khổng rồi lại bày trò bịp bợm đi dựng lại ở khắp nơi trong ngoài nước. Cái xứ có truyền thống bá quyền chuyên đàn áp các dân tộc thiểu số, luôn âm mưu xâm lấn, thôn tính các nước chúng gọi là man di chung quanh.

Cát sa mạc đang lấn sâu vào nội địa cái xứ đó, bụi cát sa mạc định kỳ phủ trùm thủ đô cái xứ đó, nạn ô nhiễm môi trường kinh niên trên các thành phố đông dân, sóng di dân ồ ạt lòng vòng trong nước và ra ngoài nước… là những điềm báo trước ngày tàn của bọn bành trướng đó.

Vậy thiên đàng của “cái giáo phái” ở đây nó là cái gì, ở đâu?

Chưa nói ra hết, nhưng bà con ở đây ai cũng biết. Nó chính là chế độ tham nhũng, là tham nhũng đã trở thành chế độ.

04-11-2013
H.N.N.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
Đảng CSVN đang phải đối mặt với tình trạng “thù trong giặc ngoài” nghiêm trọng nhất từ trước đến nay trước thềm Đại hội đảng lần thứ XIII và dịch nạn Covid 19, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng lại vẽ ra bức tranh lạc quan viển vông để lừa dân.
Thuốc chết người vốn là nghề riêng của cộng sản. Nga giỏi nhờ khoa học tiên tiến. Tàu nổi tiếng thời xưa nhưng nay chỉ có khả năng dùng thuốc làm trụy tim. Nạn nhơn cũng chết, chết từ từ như người bị bịnh tim. Không bằng Nga giết đối thủ bằng cách tấn công thẳng vào não.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Tôi nhìn anh làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm, từ lúc anh mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những người áo trắng vào năm 1959.
Nơi tôi sinh sống là ở phiá đông của Vịnh San Francisco. Nhiều người biết đến San Francisco với chiếc cầu Golden Gate Bridge mầu đỏ mà đến đây vào mùa hè, nếu không chuẩn bị, có thể bị những cơn gió lạnh làm run người khi bước chân lên cầu tham quan.
Lời người dịch: Bằng các hình thức gian manh hiện đại trong khuôn khổ mậu dịch quốc tế, Trung Quốc ngang nhiên thực hiện các hoạt động gián điệp và thao túng các phương tiện truyền thông xã hội, nhưng Mỹ và các nước phương Tây không liên kết được một đối sách chung cho phù hợp để chống Trung Quốc. Nhìn chung, phong trào bài Hoa lan tràn khắp nơi và chuổi cung ứng sản phẩm công nghệ của Trung Quốc đang ngày càng suy yếu. Tính từ tháng 5/2019 cho đến nay, Mỹ đã ra lệnh cho phong tỏa 152 chi nhánh của doanh nghiệp Hoa Vi đang hoạt động trên 21 quốc gia. Và gần đây nhất, trong cuộc họp với khối ASEAN, Mỹ đã kêu gọi hợp tác để phong tỏa hoạt động của 11 doanh nghiệp Trung Quốc đang xây dựng các công trình tại Biển Đông.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.