Tâm Sự Một Bà Nội Trợ Với Cái Tủ Lạnh Cũ

26/10/201300:00:00(Xem: 6186)
Trần Bình Nam
(Phóng dịch: “Warm feelings for an old refrigerator” của Sandy Banks, viết cho Los Angeles Times ngày 30/9/2013)

Tôi mới mua một cái tủ lạnh đời mới, nước sơn còn thơm, sáng choang, không một chút tì vết. Vậy mà tôi cứ nhớ hoài cái tủ lạnh cũ tôi đã bỏ đi?

Cái tủ đó thuộc thế hệ tủ lạnh đầu tiên của thế kỷ trước, màu đen. Ngăn tủ lâu ngày đã rệu, tôi phải dùng keo thứ cực mạnh và băng dán bằng vải để dán nó lại. Mấy năm nay, cái ngăn làm nước đá cục không cho được một cục đá. Cái ngăn chứa rau xộc xệch kéo ra đẩy vào rất khó, tháng trước tôi phải vào e-bay tìm mua một cái khác để thay. Ống dẫn nước vào tủ trong hai năm nay vỡ mấy lần tôi tốn mấy trăm đồng để sửa trước khi tôi học cách tự sửa lấy.

Tuần trước đi làm về mở tủ tôi thấy sữa sủi bọt, mấy chai bia nóng như để ngoài trời, và thức ăn hôm qua còn lại đã có mùi tôi biết đã đến lúc tôi phải “giả từ” cái tủ lạnh này. Tôi mang cái thùng đá (ice chest) chứa thức ăn từ nhà xe vào, bỏ thức ăn nào còn dùng được vào, vất các thức ăn hư khác vào thùng rác và kêu điện thọai đặt mua một cái tủ lạnh mới.

Tiệm bán tủ lạnh hẹn trong hạn 4 ngày sẽ mang cái tủ lạnh mới đến. Tự dưng, thay vì vui chờ đợi cái tủ lạnh mới, tôi bỗng thấy trong lòng bồn chồn lo lắng một cách khó hiểu!

Hôm đó đang ở sở làm, tôi hoảng hốt khi cô con gái gọi cho biết người ta đã mang cái tủ lạnh mới tới và nhân viên giao hàng có nhã ý mang cái tủ lạnh cũ đi. Tôi nói với con gái nhờ người ta mang cái tủ lạnh cũ vào để trong nhà xe như một vật kỷ niệm thì con gái tôi phản đối quá chừng: “Má ơi, nhà xe mình chật cứng rồi!”

Tôi nói như hét trong phone, “vậy con giữ lại mấy cái ngăn …” Không biết nó có nghe không, tôi nghe điện thoại bỏ xuống một cái cụp. Về nhà tôi thấy mấy cái ngăn tủ lạnh cũ còn nằm trong nhà bếp. Tôi im lặng xếp lại mang cất vào nhà xe.

Tôi không hiểu tại sao tôi muốn giữ lại mấy cái ngăn tủ đó. Làm vật kỷ niệm hay để thay nếu một cái ngăn của cái tủ lạnh mới mua bị vỡ? Hay tôi có một quan hệ tinh thần nào đó với cái tủ lạnh lâu đời của tôi.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, sống tiết kiệm tối đa. Ba tôi không bao giờ vất bỏ một cái gì trong nhà. Cái gì hư ông dùng kềm, dùng búa, keo dán, băng keo thứ bền nhất để sửa. Tôi nghĩ Ba tôi làm cho tôi có tính giữ của dù là “của” không có giá trị gì.

Lý giải như vậy, nhưng tôi vẫn không quên cái tủ lạnh cũ. Tôi tự hỏi: “Có ai giống mình cứ nhớ đến một cái tủ lạnh suốt ngày đêm chạy kêu rè rè như xe lửa vào nhà ga, không sản xuất nổi một cục đá, trong khi làm đông cứng rau xà lách thay vì giữ đủ lạnh cho tươi, và làm cho các hộp kem nhẽo nhẹt?”

Tôi vào Google và gõ: “missing my old appliances” (nhớ một vật dụng dùng trong nhà) và ngạc nhiên lẫn vui mừng thấy có một nhóm người giống tính tôi. Một bà viết: “Tôi biết tôi là một người kỳ cục. Tôi không quên được cái máy xay chạy bằng điện hư cũ tôi đã bỏ đi. Có ai giống tôi không?”

Có độ một chục người trả lời bà, đa số liên quan đến vật tiện dụng nhỏ trong nhà bếp: có người nhớ cái máy xay tay cũ nay thay bằng máy chế biến thức ăn (food processor); người khác nhớ một cái kẹp bằng kim loại làm bánh waffle cũ xuýt gây ra hỏa hoạn được thay bằng máy làm waffle điều chỉnh nhiệt độ tự động. Tuy không có ai nói về tủ lạnh, nhưng qua đó tôi biết không phải không có người như tôi.

Kimberly bạn tôi đến xem cái tủ lạnh mới của tôi và thú thật rằng bà vẫn còn nhớ cái máy giặt cũ của bà, mặc dù khi chạy nó rung như sốt rét và nước ở đâu trong máy cứ rỉ ra sàn.

Kimberly kể lại rằng mùa thu vừa qua khi chồng ngỏ ý đã đến lúc thay cái máy giặt, bà đề nghị, hay “cứ tạm lót vải dưới chân máy” để dùng một thời gian nữa. Biết vợ không phải là người tiếc tiền, chồng bà cười xem Kemberly phản ứng cho có chuyện thôi.

Bây giờ Kimberly có một cái máy giặt kiểu mới nhất: mở cửa trước, nhiều nút bấm bà không dùng hết, chạy êm như ru, và bà có thể cho ngừng chạy bất cứ lúc nào để bỏ áo quần, đôi vớ hay cái khăn còn sót vào. Nhưng bà vẫn cứ nhớ cái tiếng rè rè, chạy rồi ngừng để đổi chiều quay của cái máy giặt cũ mang lại một không khí sinh hoạt gia đình, một thứ sinh hoạt quen thuộc khi các con bà lớn lên.

Riêng tôi vẫn dành một tình cảm nào đó với cái tủ lạnh cũ của tôi: Nơi cánh cửa sơn đã sờn của nó là bảng sinh hoạt gia đình nhắc nhở lối sống và giai cấp xã hội của tôi. Thật ra cái tủ lạnh của tôi còn dùng được nếu lối sống của gia đình tôi không thay đổi và tôi không ép nó làm việc quá tải. Tôi chất quá nhiều thịt cá vào phòng đông lạnh làm cho nó không đủ khả năng giữ độ lạnh. Không khác gì lối sống của tôi hiện nay, có quá nhiều việc tôi không biết phải làm việc gì trước việc gì sau.

Và thế rồi tôi phải quên cái cũ để chấp nhận cái mới. Tôi lột hết những gì tôi dán trên cánh cửa tủ lạnh. Cả một lịch sử sinh hoạt gia đình: chương trình du ngoạn, danh sách và số điện thoại bạn thân, những câu thơ vớ vẩn nhặt ở đâu đó, vài tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và mấy tấm hình con cháu. Dưới một cục nam châm là một xấp giấy cắt từ báo hằng ngày chỉ dẫn cách nấu nướng những món ăn đặc biệt mà bao năm qua tôi chưa hề nấu hoặc chỉ nấu một lần. Dưới một cục nam châm khác là tên và món ăn của một số tiệm ăn hình như đóng cửa đã lâu.

Tôi vất hết vào sọt rác, chỉ giữ lại một ít những gì cần thiết. Không đơn giản khi quyết định cái gì cần vất đi, cái gì cần giữ lại. Và cũng rất khó giải thích tại sao tôi vất bỏ cái này và giữ lại cái kia!

Tôi giữ lại vài tấm hình gia đình, cục nam châm Bob Barley, một tấm hình ông Barack Obama, mấy câu nói của Victor Hugo, tấm thiệp gởi một người bạn gởi cho tôi khi tôi có tang Mẹ nhắc tôi rằng buổi sáng mặt trời vẫn mọc, và một tấm thiệp nhân lễ Yom Kippur khuyến khích tôi vượt qua những khuyết điểm ai cũng có để vươn lên.

Và sau cùng tôi lượm lại một đoạn văn của Ralph Waldo Emerson, một nhà văn Mỹ đầu thế kỷ thứ 19 nói về cuộc đời là một sự thay đổi bất tận, không có gì dừng lại. Ai biết đi tới là người khôn./.

Trần Bình Nam (phóng dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau nhiều ngày, với nhiều “phương án cứu hộ” rất nặng phần trình diễn của nhà nước Việt Nam, chung cuộc, giới truyền thông của xứ sở này đã đồng loạt (và ái ngại) loan tin: “Bé Hạo Nam đã tử vong!”
Hôm đầu tháng Hai DL vừa qua, một chiếc khinh khí cầu kích thước bằng 3 chiếc xe buýt bay vào không phận Mỹ và đã đặt chính quyền Biden cũng như hệ thống phòng ngự Bắc Mỹ vào tình trạng báo động. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau người ta biết đích xác đó là khinh khí cầu do thám của Trung quốc, và ngay tức khắc, thông tin này tràn ngập TV, báo chí, mạng xã hội...
Đầu năm mới Qúy Mão không ai muốn nghe chuyện xui, nhưng dân gian và báo chí của đảng CSVN lại chỉ nói đến những nguy cơ tiềm ẩn đang đe dọa sự sống còn của chế độ...
✱ HĐ Tham Mưu Trưởng LQ/JCS: Tổng thống Kennedy và Johnson đều không tin tưởng vào các cố vấn quân sự của họ, vì cho rằng các tướng lĩnh và đô đốc thiếu sự tinh tế về mặt chính trị - Giới quân sự bất bình vì "coi lực lượng quân sự là công cụ để thương lượng về mặt ngoại giao". ✱ McNamara: Một khi bổ sung quân số sẽ tăng thêm chi phí về nhân sự, về chính trị và kinh tế do cuộc chiến gây ra, làm suy giảm khả năng của quốc gia một khi cuộc chiến kéo dài. ✱ JCS: McNamara chủ trương tìm kiếm một giải pháp hòa đàm về cuộc chiến - thúc giục Hà Nội đi đến bàn đàm phán hòa bình...
Cái thời bao cấp (thổ tả) ấy, may quá, đã xa như dĩ vãng. Sau khi Đảng dũng cảm nhìn vào sự thực, quyết tâm đổi mới toàn diện, và cương quyết bẻ lái con tầu tổ quốc (theo hướng kinh tế thị trường) thì bộ mặt của xã hội đã hoàn toàn thay đổi ...
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Tại sao rất ít người Việt đọc sách Việt? Tôi muốn nói đến sách văn chương, sách triết học, sách khoa học. Đây là ba nguồn kiến thức, tư tưởng lớn của nhân loại. Nếu lấy ra hết ba loại hiểu biết này, con người chỉ là đàn bò nhai lại và tranh cãi. Nếu một người không có hiểu biết nào từ ba nguồn cung cấp trên, người đó không thể khác hơn con bò. Tuy nhiên, việc này không bao giờ xảy ra.
Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.