Cựu Tù Binh Chiến Tranh Trở Lại Việt Nam

26/10/201300:00:00(Xem: 14403)
Diamond Bích-Ngọc
(biên soạn & chuyển dịch -- Former P.O.W. to Return to Vietnam)

*

Một đoạn phim phóng-sự được chiếu trên đài truyền-hình Hoa-Kỳ “Abc Eyewitness News” vùng Bắc Mỹ; lúc 4giờ31 chiều thứ Năm 24 tháng 10, 2013 nói về hành-trình sắp trở lại Việt-Nam của gia-đình cựu tù binh chiến-tranh: Thiếu-Tá Hải-Quân David Wheat (bạn cùng tù với Thượng-Nghị-Sĩ John McCain). Chuyến đi này sẽ do gia-đình “Chân-Quê” bảo-trợ danh-dự (từ A đến Z).

Cùng tháp tùng là vợ chồng cựu Trung-Sĩ Thủy-Quân-Lục-Chiến Brad Bennett – người từng bị bắn trọng thương hai lần khi tham-chiến tại Việt-Nam ở vùng “Cồn-Thiên”, Quảng-Trị. Brad cũng là tiếng nói rất thân thương của hàng vạn thính-giả đài phát-thanh WDSM – 710 AM với chương-trình “talk show” hằng ngày từ 8 đến 11 giờ sáng (giờ địa-phương Duluth, Minnesota).

Chúng tôi xin chuyển dịch khái-quát bản tin của ký-giả: Renee Passal “abc Eyewitness News” như sau:

David Wheat một cựu tù binh chiến-tranh (P.O.W: viết tắt của chữ Prisoner Of War) từ Duluth đang nhắc tới hành-trình trở về Việt-Nam vào mùa thu năm nay. Ông nói: “Giống như được tin từ trên Trời rơi xuống vậy!” Vì nó đến với tôi trong một trường-hợp thật-sự đặc-biệt.

Khi máy bay David bị bắn rơi trên miền Bắc Việt-Nam là lúc ông chỉ có 25 tuổi. Bị bắt ngay lúc ấy và phải trải qua 7 năm, 24 tháng gian-khổ trong nhiều trại giam.

Ông đã chia xẻ câu chuyện này rất nhiều lần, vậy mà lúc nào cũng thật sống động. Mùa hè vừa qua, ban chấp-hành thuộc quận hạt St. Louis đã vinh danh David một cách vô cùng trọng-thể.

Vào dịp Lễ Chiến-Sĩ Trận Vong (ngày thứ Hai của tuần cuối tháng Năm, 2013), David đã cùng phu-nhân bay xuống California trong chương-trình 40 năm hội-ngộ các cựu tù-binh chiến-tranh tại thư-viện Tổng-Thống Richard Nixon (Yorba Linda). Cũng tuần lễ đó, tại thành-phố Duluth, miền Bắc Mỹ có một đôi vợ chồng Việt-Nam đã tổ-chức tiệc tạ-ơn cựu-chiến-binh Hoa-Kỳ (Vinh Danh Bố lần thứ 7).

Đó là nhạc-sĩ Thái-Nguyên và phu-nhân là Diamond Bích-Ngọc. Họ cho biết cảm-tưởng rất hân-hạnh khi được thiết-đãi những đồng-minh tham-chiến đã hy-sinh rất nhiều trong chiến-tranh khốc-liệt khi xưa tại Việt-Nam. Cả hai đều là những thuyền-nhân vượt biển. Riêng Thái-Nguyên, ngay từ những ngày đầu bơ-vơ nơi đất khách đã may mắn được gia-đình họ Boyd bảo-trợ về thành-phố Duluth, tiểu-bang Minnesota, Hoa-Kỳ.

Ông David Wheat cho biết thêm: Thái-Nguyên đã lãnh-hội kiến-thức ở đại-học Duluth (UMD: University of Minnesota Duluth) và tốt-nghiệp ngành kỹ-sư cơ-khí tại đại-học Minnesota (U of MN: University of Minnesota – Twin Cities), đôi uyên-ương này hiện định-cư tại California.
resized-cuu-tu-binh-my-tham-vn-2
Hình ảnh cựu tù binh Mỹ và nghệ sĩ Chân Quê”.

Sau tiệc “Vinh Danh Bố lần thứ 7”, cũng là ngày ông bà David Wheat trở về Duluth từ California. Ông đã gặp vợ-chồng Thái-Nguyên tại phòng phát thanh nơi Brad Bennett làm việc (Brad cũng là một cựu-chiến-binh Hoa-Kỳ từng tham-chiến Việt-Nam vùng Cồn-Thiên, Quảng-Trị). Họ đã có một buổi “talk show” trên đài WDSM - 710AM rất thú-vị. Ngay lần gặp-gỡ đầu tiên này Thái-Nguyên và Diamond Bích-Ngọc đã ngỏ lời mời đưa gia-đình David Wheat và Brad Bennett trở lại Việt-Nam.

David đã sửng sốt thốt lên rằng “Whoa… Để xem thế nào đã!” Và rồi sau đó ông nhận lời liền, David tâm-sự tiếp: “Bởi đây cũng là điều mong muốn của chính tôi, nhân dịp này vợ tôi sẽ được nhìn thấy những trại tù mà bà đã từng nghe trong tất-cả những câu chuyện tôi kể. Tôi cũng nhận được đầy đủ chi-tiết về lịch-trình chuyến bay qua email rồi!”

Khi người ký-giả hỏi David Wheat rằng liệu ông có lo-sợ khi trở lại nơi chốn đó hay không? Ông trả-lời ngay là “Không!” David cũng từng bảo với Thái-Nguyên về điều ông muốn biết những gì còn xót lại tại nhà tù Hỏa-Lò hiện nay (lính Mỹ thường gọi đùa một cách cay đắng là: Hanoi Hilton); một trong những nơi David bị giam cầm ngày xưa.

David cho biết tiếp: “Có lẽ tôi sẽ xúc-động khi đến đó. Nhưng hiện thời, tôi chẳng lo sợ gì cả. Tôi sẽ đi bằng những bước chân của một người được tự-do, không bị bịt mắt hay còng tay” - David nói như thế với cái nháy mắt hóm-hỉnh. “Lúc xưa khi là một chàng trai trẻ, bị nhiều lần vào tù ra khám ở Hỏa-Lò, tôi nghĩ rằng không bao giờ mình muốn muốn trở lại nơi chốn ấy nữa. Nhưng sau hơn 40 năm ý-tưởng đó giờ đã hoàn-toàn thay-đổi, vì tôi biết rằng lần trở lại Việt-Nam này là một cơ-hội không thể bỏ qua”.


Các phóng-viên của truyền-hình “abc Eyewitness News” đã tỏ lòng cảm-kích về sự phục-vụ trong quân-đội Hoa-Kỳ và những chia xẻ kinh-nghiệm cuộc đời của Thiếu-Tá Phi-Công Hải-Quân David Wheat. Họ cầu chúc cho cuộc hành-trình của “Người Cựu Tù Binh Chiến Tranh Trở Lại Việt-Nam” được tốt đẹp và hẹn gặp David vào dịp tới; hầu mong ông sẽ kể lại những gì đã thấy và biết về Việt-Nam ngày nay.

Trong buổi phỏng-vấn, màn ảnh truyền-hình cũng chiếu lại những khúc phim sinh-động hơn 40 năm trước; hôm 7 tháng 2, 1973 - Ngày mà những người dân già, trẻ, lớn, bé cả thành-phố Duluth, Minnesota đã nô-nức đổ xô ra đường phố, vẫy cờ đón mừng anh-hùng David Wheat hồi-hương trở về mái nhà xưa sau hơn 7 năm ngục-tù cam khổ tại miền Bắc Việt-Nam.

“Abc Eyewitness News” cũng trình chiếu rất rõ tấm “plaque” mà gia-đình “Chân-Quê” đã quý tặng cho cựu tù nhân David Wheat với nội dung như sau:

“Our deep appreciation is presented to David Wheat. Your time in Vietnam as a member of US Armed Forces will always be remembered and appreciated by the people of South Vietnam. We deeply thank you for keeping us safe and showing a way in finding the true freedom”.

Memorial Day, May 27, 2013. The Country Feet Volunteer Band – Former Boat People

Tạm dịch: “Chúng tôi xin chân thành tri-ân ông David Wheat. Suốt thời-gian là thành-viên phục-vụ trong lực-lượng vũ-trang Hoa-Kỳ của quý ông sẽ được người dân miền Nam Việt-Nam luôn luôn ghi nhớ và trân-trọng. Xin vô cùng cảm-ơn quý ông đã giữ gìn an-bình và chỉ ra được con đường đi kiếm tìm sự tự-do thực sự cho chúng tôi.”
resized-cuu-tu-binh-my-tham-vn-1
Hình ảnh cựu tù binh Mỹ và nghệ sĩ Chân Quê”.

Kỷ-Niệm lễ Memorial Day 27 Tháng 5, 2013. Ban Nhạc Chân-Quê – Những Cựu Thuyền-Nhân Tỵ-Nạn - Kính Tặng.

Link xem Ti-Vi: http://www.wdio.com/article/stories/S3200486.shtml?cat=10335

Như đã có lần trình bày trong những bài viết trước: chiến-tranh khốc-liệt năm xưa đâu phải chỉ người dân Việt khốn-đốn nhọc-nhằn mà thời ấy những cô-nhi, quả-phụ, thân-nhân Hoa-Kỳ cũng oằn mình, đứt ruột khi anh, em, chồng hoặc con họ phải bỏ xác, phơi thây nơi đất khách xứ người.

Một trong những điện-thư nhận được trong thời-gian qua từ những gia-đình cựu chiến binh Hoa-Kỳ đã khiến chúng tôi không sao cầm được nước mắt. Đó là câu chuyện về bà Mẹ chỉ có một người con duy-nhất: Sergeant. Orval Skarman, đã tử trận và mất xác tại miền Trung, Việt-Nam năm 1968. Hiện giờ cụ đã 98 tuổi, vẫn sống một mình với trái tim tan vỡ - ngày ngày mòn mỏi đợi chờ mong nhận lại xác con trai.

Người Hoa-Kỳ cũng cho chúng tôi biết rằng họ tin hoàn-toàn vào chuyện những linh-hồn chiến-sĩ trận vong khi bị chết thảm-khốc & oan-khiên trong chiến-tranh Việt-Nam giờ này vẫn còn vất-vưởng, không sao siêu-thoát được.

Đây cũng là một trong những công-tác từ-thiện lần này trở về Việt-Nam chúng tôi sẽ phải thực-hiện. Đó là xin tổ-chức lễ cầu-siêu cho các anh-linh cựu chiến-binh Hoa-Kỳ tại các tỉnh miền Bắc và Trung phần, Việt-Nam. Lo cho người sống, gia-đình “Chân-Quê” cũng không quên cầu-nguyện phần Hồn cho người đã chết.

“Vạn vật vô thường nay đã hiểu
Nhân sinh sao khỏi lúc hưng suy..”


Như những lần trước, gia-đình “Chân-Quê” sẽ tìm đến các Thương-Phế-Binh QL/VNCH để tặng hiện kim giúp họ có điều-kiện mừng lễ Giáng-Sinh 2013, ghé thăm nhà nuôi người già neo đơn của các Soeur dòng “Nữ Tử Bác Ái” cùng các trại chăm sóc trẻ em mồ-côi, bại liệt. Cũng hy-vọng được chia xẻ đến các nạn-nhân của hai trận bão Wutip (số 10) và bão Nari (số 11) vừa rồi.

Tưởng cũng nên nhắc lại là gia-đình “Chân-Quê” không hề quyên góp, gây quỹ, không nhận tài-trợ từ bất cứ tổ-chức, đảng phái, cơ-quan nào trong các công-tác thiện-nguyện suốt 15 năm qua. Chỉ mong chia xẻ từ đáy lòng chân thành, thiện-tâm hầu xoa dịu phần nào đến những mảnh đời lầm-than, bất hạnh hôm nay.

Xin gửi tặng quý đọc-giả trên khắp thế-giới một bài thơ lục-bát (không biết tên tác-giả) mà chúng tôi chợt nhớ đến như sau:

“Làm người phải có chữ Tâm.
Đừng nên khinh rẻ những ai thua mình
Làm người phải có chút Tình
Vòng tay nhân-ái xẻ chia với đời.
Đừng vì danh-vọng nhất thời.
Tiền tài vật-chất có bền hay không?
Khư khư ôm lấy vào lòng.
Xuôi tay nhắm mắt của dành cho ai?”


www.diamondbichngoc.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau nhiều ngày, với nhiều “phương án cứu hộ” rất nặng phần trình diễn của nhà nước Việt Nam, chung cuộc, giới truyền thông của xứ sở này đã đồng loạt (và ái ngại) loan tin: “Bé Hạo Nam đã tử vong!”
Hôm đầu tháng Hai DL vừa qua, một chiếc khinh khí cầu kích thước bằng 3 chiếc xe buýt bay vào không phận Mỹ và đã đặt chính quyền Biden cũng như hệ thống phòng ngự Bắc Mỹ vào tình trạng báo động. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau người ta biết đích xác đó là khinh khí cầu do thám của Trung quốc, và ngay tức khắc, thông tin này tràn ngập TV, báo chí, mạng xã hội...
Đầu năm mới Qúy Mão không ai muốn nghe chuyện xui, nhưng dân gian và báo chí của đảng CSVN lại chỉ nói đến những nguy cơ tiềm ẩn đang đe dọa sự sống còn của chế độ...
✱ HĐ Tham Mưu Trưởng LQ/JCS: Tổng thống Kennedy và Johnson đều không tin tưởng vào các cố vấn quân sự của họ, vì cho rằng các tướng lĩnh và đô đốc thiếu sự tinh tế về mặt chính trị - Giới quân sự bất bình vì "coi lực lượng quân sự là công cụ để thương lượng về mặt ngoại giao". ✱ McNamara: Một khi bổ sung quân số sẽ tăng thêm chi phí về nhân sự, về chính trị và kinh tế do cuộc chiến gây ra, làm suy giảm khả năng của quốc gia một khi cuộc chiến kéo dài. ✱ JCS: McNamara chủ trương tìm kiếm một giải pháp hòa đàm về cuộc chiến - thúc giục Hà Nội đi đến bàn đàm phán hòa bình...
Cái thời bao cấp (thổ tả) ấy, may quá, đã xa như dĩ vãng. Sau khi Đảng dũng cảm nhìn vào sự thực, quyết tâm đổi mới toàn diện, và cương quyết bẻ lái con tầu tổ quốc (theo hướng kinh tế thị trường) thì bộ mặt của xã hội đã hoàn toàn thay đổi ...
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Tại sao rất ít người Việt đọc sách Việt? Tôi muốn nói đến sách văn chương, sách triết học, sách khoa học. Đây là ba nguồn kiến thức, tư tưởng lớn của nhân loại. Nếu lấy ra hết ba loại hiểu biết này, con người chỉ là đàn bò nhai lại và tranh cãi. Nếu một người không có hiểu biết nào từ ba nguồn cung cấp trên, người đó không thể khác hơn con bò. Tuy nhiên, việc này không bao giờ xảy ra.
Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.