Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cộng Sản Việt Nam Cần Học Gì Ở Chaebol?

22/10/201300:00:00(Xem: 8940)
Đảng cộng sản Việt Nam cướp chính quyền giành độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội đã để lại nhiều hậu quả cực kỳ nghiêm trọng ảnh hưởng lên mọi mặt đời sống của người dân Việt Nam. Từ chính trị, văn hoá, kinh tế, xã hội cho đến y tế, giáo dục, luật pháp, giao thông, nhân dụng...và dường như đảng cộng sản chưa một lần ăn năn hối cải, chưa biểu hiện bày tỏ thiện tâm sửa sai, khắc phục hậu quả, họ cứ sử dụng thủ đoạn gian manh, sử dụng hệ thống tuyên truyền thô sơ lẫn hiện đại ca ngợi thành tựu ảo không thực chất nhằm che đậy sai lầm, yếu kém do thiếu trí tuệ, do tổ chức chính trị bá đạo gây ra.

Tạm quên chuyện quá khứ, chuyện tội ác trong thời chiến tranh của đảng cộng sản, chỉ bàn đến chuyện xây dựng, phát triển đất nước thời hoà bình, thống nhất sau chiến tranh, không khéo lại bị những kẻ"cuồng đảng" cho là tiêu cực cứ ngó vào "tệ hại" của đảng để nói xấu, chống phá...Không chịu thừa nhận thành quả xây dựng, phát triển nhà cao tầng, khu nghỉ dưỡng to đẹp, xe cộ "ti vi, tủ lạnh" chạy đầy đường, cầu cống đường xá "rộng thênh thang hơn tám thước" với nhiều tập đoàn kinh tế Vina... hoành tráng, thực hiện công nghiệp hoá, hiện đại hoá nằm dưới chiếc gậy chỉ huy tiểu nông của đảng. Rất tiếc muốn cất tiếng khen cũng phải ngượng mồm bởi giấc mơ "huyền hoặc" công nghiệp hoá, hiện đại hoá với các tập đoàn, tổng công ty nhà nước như các quân cờ domino đổ sụp, chìm theo các con tàu mang tên Vina được đảng ưu ái gọi là quả đấm thép của nền kinh tế "lãng mạn cách mạng" mang tên kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Nhìn vào các hoạt động của tập đoàn kinh tế nhà nước, phải chăng đảng cộng sản Việt Nam lấy ý tưởng hay nói cách khác là "cóp nhặt" mô hình Chaebol, tên gọi các tập đoàn kinh tế chủ chốt xây dựng, phát triển Hàn Quốc sau cuộc chiến Nam-Bắc Hàn. Mô hình xây dựng, phát triển Chaebol đã giúp Nam Hàn cất cánh trở thành nước công nghiệp hàng đầu Châu Á chỉ vài chục năm ở thế kỷ trước và đã “lột xác” trở thành đối thủ cạnh tranh kinh tế đáng gờm trong nền kinh tế tự do của thời đại toàn cầu hoá hiện nay.

Theo mô hình Chaebol các tập đoàn kinh tế này được chính phủ tạo điều kiện thuận lợi, ưu tiên tiếp cận vốn ưu đãi, bảo lãnh vay nợ nước ngoài phục vụ chiến lược kinh tế, thực hiện kế hoạch công nghiệp hoá, hiện đại hoá như đảng cộng sản Việt Nam đang đưa các tập đoàn kinh tế quốc doanh mò mẫm học tập làm theo các Cheabol và Nam Hàn đã làm nên những chuyện kinh tế "thần kỳ", còn Bắc Hàn, Việt Nam vẫn nằm dưới đáy danh sách của các nước chậm tiến, nghèo đói lại dư thừa các loại vũ khí chết người trong đó không loại trừ vũ khí "ăn vạ" mang tính chiến lược kiểu Chí Phèo.

Đặc biệt đảng cộng sản Việt Nam không biết hơn hay kém Bắc Hàn khi "tự sướng" khoe khoang "đảng ta" là đỉnh cao trí tuệ "đánh bại" nhiều đế quốc sừng sỏ, ra ngõ là gặp anh hùng, tài nguyên phong phú rừng vàng bạc biển, với lực lượng lao động trẻ trung, sung mãn lên đến vài chục triệu, rất thuận lợi để xây dựng phát triển, đến nhiều nước trong khu vực lẫn trên thế giới nằm mơ cũng không có được điều kiện tốt như Việt Nam! Thế thì tại sao Nam Hàn thành công trở thành một nước công nghiệp hiện đại trong vòng mấy chục năm còn Việt Nam với các tập đoàn kinh tế nhà nước cùng với khoảng thời gian, hoàn cảnh tương tự, "cóp" gần như sao y bản chánh mô hình các tập đoàn kinh tế Hàn Quốc để xây dựng, phát triển đất nước lại gục ngã thảm hại trên "sân nhà" với ưu thế độc quyền tuyệt đối và sử dụng quyền lực chính trị không để đối thủ cạnh tranh tồn tại như tập đoàn điện lực của EVN, tập đoàn dầu khí PVN, tập đoàn than khoáng sản Vinacomin...vẫn cứ thua lỗ, bù lỗ triền miên?

Không chắc nhưng có thể tin rằng Hàn Quốc thành công trong xây dựng, phát triển đất nước nhờ vào thể chế chính trị tam quyền phân lập rạch ròi và đảng cầm quyền không bắt quân đội phải trung thành với đảng như đảng cộng sản Việt Nam. Đảng cầm quyền cũng không cưỡng bức người dân thừa nhận đảng của họ là đảng duy nhất độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội theo chủ nghĩa Marx-Lenin, học tập làm theo tư tưởng, đạo đức "không có gì..." của lãnh tụ. Không nhồi nhét tư tưởng triết học, chính trị kinh tế cộng sản phản khoa học. Không tẩy não, rèn luyện các hạt giống đỏ tuyệt đối trung thành với đảng, với yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội. Không bắt thấm nhuần chủ nghĩa tam vô "vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc" làm phương châm sống và làm việc!

Thế cho nên các chuyên gia kinh tế cộng sản với kiến thức kinh tế tập trung, kinh tế chỉ huy được trang bị có mỗi một thứ tư tưởng Marx-Lenin vô bổ nên khi đối diện thử thách “thay đổi hay là chết” các chuyên gia kinh tế xã hội chủ nghĩa tiếp cận với nền kinh tế thị trường thế giới, gặp môi trường cạnh tranh gay gắt, ăn miếng trả miếng sòng phẳng nhưng tương đối lành mạnh làm họ choáng váng tối tăm mặt mũi, phải xem xét lại kiến thức kinh tế có được từ trong nhà trường xã hội chủ nghĩa cùng những mánh khóe gian lận vụn vặt của đời sống "đảng", giúp cho họ biết rằng sở học lẫn thủ đoạn trẻ con của cộng sản đã trở thành lạc hậu, vô dụng đối với các đối tác xuyên quốc gia trong nền kinh tế thị trường tự do năng động giàu sáng tạo.


Lẽ khác đáng buồn hơn là trong xây dựng phát triển đất nước, điều kiện cần Việt Nam không có mà lại có những cái Việt Nam không cần như dối lem lẻm thì "bao la" vô giới hạn, còn nhân cách “vốn quý hiếm có” dường như vắng bóng hoàn toàn và các lãnh đạo Nam Hàn khôn ngoan hơn, biết tạo điều kiện để vốn quý hiếm có, làm nên lịch sử phát triển tưởng chừng như không thể cho đất nước, dân tộc Đại Hàn của họ hóa hổ hóa rồng. Thế vốn quý hiếm có của dân tộc Đại Hàn làm nên lịch sử là gì?

Vốn quý hiếm có làm nên kỳ tích của dân tộc Đại Hàn cũng đơn giản không có gì đặc biệt. Đó chính là thể chế chính trị dân chủ, là yếu tố con người có nhân cách, có bản lãnh dào dạt tình yêu tổ quốc, khát khao cống hiến cho dân tộc, có tài năng thật sự, có độc lập tư duy, tận dụng được tiềm năng sáng tạo, tận tụy phục vụ cho dân cho nước để làm nên những kỳ tích có một không hai trong lịch sử xây dựng, phát triển tổ quốc Đại Hàn.

Buồn thay! Với Việt Nam cộng sản, chuyện yêu nước không chịu yêu xã hội chủ nghĩa không hề là chuyện đơn giản, tất cả vốn quý hiếm có của Việt Nam không yêu nước theo chỉ đạo của đảng, với con tim khối óc biết khóc cười theo mệnh nước nổi trôi đều bị đảng cộng sản quy vào loại "suy thoái đạo đức, lối sống" bị họ thẳng tay vùi dập, gạt sang bên lề của lịch sử để họ tự tung tự tác làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân!

Qua đó giúp cho chúng ta thấy rằng thành công hay thất bại đều bắt đầu từ thể chế chính trị, từ yếu tố con người. Con người có đạo đức, lối sống, nhân cách tốt trong một mô hình tổ chức cai trị tốt sẽ hình thành một xã hội tốt, một đất nước tốt, từ đó mới có nền tảng tốt làm nên những chuyện thần kỳ tạo ra của cải vật chát, hình thành giá trị nhân bản bền vững. Xin nói thêm ở đây chúng ta cần hiểu đạo đức lối sống theo cách hiểu thông thường của cuộc sống đời thường, không theo cách nghĩ đạo đức, lối sống méo mó, kỳ dị như các thế hệ lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

Cũng trên cơ sở đó cho chúng ta suy ra rằng đất nước Việt Nam do đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội mà yếu tố con người của đảng này “làm ra, phát tán”, không phải là tất cả nhưng đại đa số đã hư hoại, suy thoái đạo đức, lối sống đúng hơn là nhân cách sống không giống con người thì mọi thay đổi, sửa đổi, mọi chủ trương đường lối, mọi chính sách lớn hay nhỏ vẫn nằm dưới chiếc gậy chỉ huy của đảng cộng sản đều vô hiệu nếu không nói là bất khả thi. Do đó, những sự kiện chính tri, kinh tế, xã hội đặc biệt quan trọng theo lời đảng tuyên truyền như các sự việc xây dựng chỉnh đốn đảng, góp ý sửa đổi hiến pháp, tái cấu trúc các tập đoàn kinh tế nhà nước, điều chỉnh hệ thống ngân hàng, thực hiện nhà nước điện tử, đổi mới giáo dục, ngăn chận đẩy lùi tiêu cực, phòng chống giặc nội xâm...tất cả đều không thể thực hiện hiệu quả bởi yếu tố con người do đảng lãnh đạo làm ra đã hết thuốc chữa, chính xác hơn là đã chết lâm sàng.

Hỏi thật khi "cóp" mô hình kinh tế của một nước tay sai "đế quốc đầu sỏ, tên sen đầm quốc tế" lãnh đạo đảng cộng sản đang là...có nhận ra khác biệt và các mặt hạn chế nhất định của các tập đoàn Vina với các tập đoàn Chaebol Nam Hàn?

Chaebol là tập đoàn kinh tế tư doanh không nằm dưới sự chỉ đạo “tài tình, sáng suốt” của đảng cộng sản mà do các đại gia đình ưu tú của dân tộc Đại Hàn lãnh đạo, với lòng yêu nước cao độ, khát khao cống hiến cho tổ quốc Đại Hàn. Còn Việt Nam, các tập đoàn kinh tế nhà nước do các đảng viên cộng sản được chỉ định lãnh đạo không cần tài năng, chỉ cần trung thành, chỉ cần giả vờ yêu xã hội chủ nghĩa, chỉ mù quáng biết mỗi tổ quốc là tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Chính sự khác biệt đó góp phần làm nên thành công cũng như thất bại trong xây dựng, phát triển kinh tế - xã hội của hai nước Việt-Hàn.

Ngoài ra, dù mô hình Chaebol có làm nên chuyện kinh tế thần kỳ cho Hàn Quốc nhưng vẫn tồn tại những hạn chế nhất định. Hạn chế của chaebol Hàn Quốc là cha truyền con nối nắm giữ, lâu dần bao trùm lên kinh tế, lại được nhà nước “nuông chìu” trong một thời gian dài có đến mấy mươi năm, đâm ra hư hỏng dẫn đến khủng hoảng kinh tế, tài chánh khiến một số Cheabol bị xoá sổ, số khác phải biết tự điều chỉnh để thích nghi, vươn lên tầm vóc quốc tế hầu đủ sức cạnh tranh với xu thế toàn cầu hoá của thị trường tự do như các tập đoàn kinh tế Samsung, Deawo, huyndai, LG (Life Good)...

Thiết nghĩ, có nhiều điều lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cần phải học hỏi ở Chaebol Hàn Quốc nhưng có một điều cần đáng học hơn cả, là các Cheabol thiếu năng lực, không theo kịp xu thế thời đại, không khả năng chuyển hóa kịp thời, đáp ứng nhu cầu thay đổi đòi hỏi, đã chấp nhận rời "cuộc chơi"không ăn mày dĩ vãng, không kể lể công lao góp phần vực dậy, đưa kinh tế Hàn Quốc cất cánh sau đổ nát, hoang tàn của chiến tranh Nam - Bắc và dù đóng góp to lớn của các Chaebol Hàn Quốc là có thật, không dựa dẫm vào thủ đoạn lừa bịp nhân dân nhưng họ không hề khư khư đòi độc quyền lãnh đạo “kinh tế” áp đặt nhân dân phải thừa nhận công lao...vì họ biết nhiệm vụ lịch sử của họ đã hoàn thành, lịch sử đã sang trang...Còn đảng cộng sản Việt Nam thì sao?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.