Hôm nay,  

Nói Kháy (Nói Xóc Óc)

15/09/201300:00:00(Xem: 23698)
Tuần này có lễ lớn, mọi người được nghỉ xả hơi suốt ba ngày liền cuối tuần... nhóm bạn hữu thân tình tụ tập tại nhà Tâm BBQ, hát karaoke và mướn phim tình cảm về xem... Sau khi ăn uống, hát hò no say... tất cả kéo vào phòng khách dán mắt vào truyền hình màn ảnh lớn... Hai vợ chồng con gái Tâm cũng hưởng ứng cuộc vui của các cô bác...

Phim truyện rất hay, tình tiết éo le... Các diễn viên diển lại cuộc tình lâm ly của hai người yêu nhau, trong nghịch cảnh trớ trêu đầy nước mắt… Đến đoạn nhân vật nam ngoại tình, Châu con Tâm buộc miệng thốt lên: "Cái thứ đàn ông mèo mả gà đồng, trăng hoa cho lắm… một vợ nằm ngủ giường lèo, hai vợ nằm chèo queo, ba vợ thì ra chuồng heo mà nằm!..."

Dũng - chồng của Châu - nóng mặt... Chàng thừa biết vợ mượn nhân vật trong phim để "nói xéo" mình, vô tình nàng đã khơi lại vết thương cũ của chàng… Mấy năm trước, Dũng theo bạn bè ăn nhậu, la cà đến một quán cà phê và mê một cô tiếp viên trẻ đẹp...Cô ta khéo chìu Dũng và thủ đoạn moi tiền cũng dữ dằn…Thời gian sau, Dũng khám phá em nầy giao du cùng một lúc với nhiều hạng người… chàng thức tỉnh, quay về với gia đình và mọi việc đã giải quyết dứt khoác. Chuyện đã qua, nhưng hễ có dịp là vợ Dũng lại "ngoáy" cho một phát…

Phim đến đoạn nhân vật nữ nổi cơn ghen, anh ta "tung đòn" trả đũa:

-Cái thứ đàn bà mà ghen quá đáng như vậy, có ngày mất chồng luôn hổng hay. Thằng đàn ông mà đã bực lên rồi thì bỏ hết, bất chấp tất cả!...

Từ chỗ cùng nhau vui vẻ coi phim, bỗng chốc cả hai vợ chồng quay ra hầm hè, cố tìm ra những từ, những cách xỉa xói khiến "đối phương" càng đau càng "đã". Từ chỗ mình mình, em em bỗng chốc biến thành cái thứ này, cái thứ nọ..."Xóc óc."

- Nằm chuồng heo còn hơn nằm với con đàn bà cay nghiệt. Thiệt chịu hết nổi!. "Mặn mất ngon, giận mất khôn", Dũng buông lời hằn học rồi giận dữ bỏ đi...

- Các chị thấy sao khi chứng kiến vợ chồng trẻ chúng nói xóc óc nhau? chuyện xấu lỡ xảy ra, đã chấp nhận tha thứ cho nhau, có nên khêu đống tro tàn ra không? Tâm lên tiếng hỏi các bạn…

-Tôi thấy vợ chồng trẻ, không nên nói xóc óc nhau! Chuyện đã tha thứ làm hòa với nhau thì nên quên đi, đừng moi móc chuyện cũ để giữ hạnh phúc gia đình êm ấm...Hoa nhỏ nhẹ lên tiếng

- Phải đó chị, Châu! con đã tha thứ lỗi lầm cho chồng con, thì đừng bươi móc chuyện không vui hồi trước ra gấu ó nhau hoài... Nó sẽ mất hạnh phúc gia đình đi! Đã là người ai cũng có lần vấp ngã, nhưng biết lỗi, ăn năn hối hận và nó sửa sai, lại chí thú làm ăn thì nên tha thứ cho nó, cả hai cùng hướng về tương lai, nha con! Tối nay nó về con giả lã làm hòa đi nha!...Tâm nhỏ nhẹ khuyên con..

- Tôi nhớ hồi hai vợ chồng cô em tôi mới cưới nhau, nó làm dâu mẹ chồng 5 năm thật là trăm đắng ngàn cay, khóc lóc giận hờn đủ thứ.... Nó đã yêu sách... mặn có, ngọt có và tìm đủ cách mới ra riêng được! Sau đó, mỗi khi bà già đến nhà vợ chồng nó đều xin vài món lặt vặt trong nhà mà bà cho rằng các con 'thừa' không dùng đến. Thế là có dịp em tôi nói kháy "Tôi ghét nhất là mấy người đến đâu cũng góp góp nhặt nhặt. Đồ nhà người ta mà cứ nghĩ là không dùng đến, xin xỏ ỉ ôi!... Thanh, chồng nó nổi nóng vì có cảm giác mẹ mình bị xúc phạm:

- Cô muốn gì thì nói thẳng đi, đừng có nói bóng gió như thế!..." Tôi nói vu vơ vậy đó. Mà ai có tật mới bị nhột chớ!. Thanh càng tức điên, nhưng nếu mắng mỏ nữa thì... xoàng quá, phải 'kháy' lại mới 'xóc óc' được vợ! Anh nhẹ nhàng:


-"Ừ! họ gom hết đồ của con trai về xài, còn hơn cái ngữ lén chồng, gom của nhà mình đưa về nhà mẹ! Mà nhà bà mẹ có khó khăn gì đâu!" Thực ra, Thanh biết vợ lén "tiếp tế" cho nhà ngoạị, nhưng anh ta thấy không đáng nên làm lơ. Nay biết vợ nói 'đểu' mẹ mình anh đã không dằn lòng được, nên 'trả treo' lại đó thôi! Chị Mai kể chuyện cho cả nhóm nghe...

- Theo tôi nghĩ, việc vợ chồng cãi nhau không quá nghiêm trọng, bởi ngày mai rồi lại làm lành. Mất mát đáng kể hơn là bỗng nhiên trong mắt vợ, anh Thanh cũng rất... đàn bà, tức là cũng nhỏ mọn, cũng ghê gớm, ti tiện…đáng tiếc thật! chị Thành góp ý vào...

- 'Sửa lưng' nhau, bởi việc cãi vã to tiếng sẽ sớm đi vào quên lãng, còn lời 'Nói Kháy' gây vết thương lòng âm ỉ, dai dẳng phải không các chị và cháu Châu ? Kiều góp ý…

- Đúng đó chị! sửa lưng còn có thể tha thứ, chứ 'nói kháy' khiến người đối diện đau lắm và thương tổn rất nhiều... có khi cố chấp không tha thứ và gây ra đỗ vỡ gia đình...chị Hoa lại lên tiếng.

- Có lúc, 'bệnh kháy' đến mức một tiểu tiết bị đẩy lên thành chuyện lớn. Đơn cử, người chồng ăn bát canh thấy mặn, thay vì nói thẳng - canh quá mặn! lần sau bớt muối đi em nhé! Anh ta lại bóng gió "canh nhạt nhỉ"! Người vợ nếm thử nhăn mặt vì phát hiện canh quá mặn! Biết mình lở tay, nhưng chị vợ bực vì chồng 'nói đểu'...Chị ta tức ở chỗ đã là vợ chồng với nhau mà trao đổi không thật lòng, nên chuyện bé trở thành to...Vợ chồng sinh ra giận hờn, không vui lại to tiếng với nhau... chị Mai lại lên tiếng…

- Muốn giữ hạnh phúc gia đình, chúng ta có nên 'nói kháy' nhau không? Hay là nên nói thật, dù ' sự thật dể mích lòng nhau' để sửa sai, mong ngày một tốt hơn? và không ít trường hợp hai vợ chồng ra tòa ly dị vì không thể chịu được nhau do hay ' nói kháy' phải không? Tâm lên tiếng hỏi các bạn….

-Tình cảm xây dựng cần một quá trình lâu dài, nhiều khi chỉ một lời ' bóng gió, nói kháy, nói xóc óc...' nhau đã đem nhau ra tòa ly dị, khó dễ nhau...làm tiêu tan tất cả hạnh phúc đã cố tình vun xới...chị Thanh nhận xét…

- Khi đề cập đến lỗi lầm hay tật xấu của ai đó, việc nói thẳng thường... khó hơn nói lòng vòng, mà kiểu nói lòng vòng lại khó xóa nhòa phải không? Tâm lại đặt câu hỏi…

- Đúng vậy, nói thẳng thừng khó hơn, nói lòng vòng... vì cả nể sợ mất lòng nhau, nhưng đối phương khi bình tâm có thể thông cảm vì người nói trực tính có ý xây dựng, không nói sau lưng 'đâm bị thóc, thọt bị gạo' và hơn nữa 'nói thật dễ mất lòng!' nhưng hàm ý xây dựng còn hơn nói lòng vòng phải suy nghĩ nhức cả đầu, mà khiến đối phương khó phai nhòa lời mình nói ra vì nó cay cú lắm! chị Mai nhỏ nhẹ lên tiếng…

Mọi người chia tay nhau ra về trong niềm vui không trọn vẹn vì câu chuyện 'nói kháy' của vợ chồng Châu, đã làm không khí nặng nề ra và ám ảnh đầu óc tất cả trên đường về... Để rồi mọi người kiểm điểm lại chính mình và chợt nhớ ra trong cuộc sống vơ chồng không nhiều thì ít cũng đã làm buồn lòng nhau vì đã cố ý hay vô tình nói những lời không đẹp!... Không ai bảo ai - tự hứa - từ nay về sau khi nói ra điều gì sẽ không hấp tấp mà phải "uốn lưỡi bảy lần"… để khỏi gây sốc cho đối phương chỉ vì "lời nói không mất tiền mua, liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau"…và "nhân bất thập toàn" biết nhận lỗi và tha thứ cho nhau là thượng sách....

NGUYỄN NINH THUẬN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.