Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hải Lộ Giao Thương Huyết Mạch

13/09/201300:00:00(Xem: 9942)
Nhà báo Marcel Grzanna vừa viết một bài quan trọng “Brisante Handelsroute“ trong nhật báo Sddeutsche Zeitung số 208, ngày 09.09.13. Sddeutsche Zeitung là một nhật báo lớn có uy tín hàng đầu ở Đức. Người lược dịch: Trần Huê.

*Trung Quốc muốn đảm bảo nguồn cung cấp năng lượng tương lai.

*Biển Đông giữ vai trò chủ chốt trong bàn cờ nầy.

*Vấn đề tranh chấp với các quốc gia lân bang có cơ leo thang.

Thượng Hải - Nguyên liệu, các hải lộ giao thương, căn cứ quân sự - Biển Đông đang chất chứa nhiều mối tranh chấp ngấm ngầm hơn bất cứ một vùng nào khác trên thế giới. Từ nhiều thập niên vừa qua đã trỗi lên tranh giành lãnh thổ bao gồm một số quần đảo chỉ gồm các đá ngầm và không có người ở. Tuy nhiên, mãi đến khi Trung quốc vươn lên và trở thành cường quốc về kinh tế thì vấn đề tranh chấp mới thật sự leo thang. Vào tháng 9 này 10 nước thuộc Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) muốn đi đến đồng thuận với Trung quốc về cách thức ứng xử chung liên quan vấn đề chủ quyền của các quần đảo ở Biển Đông.

Theo sự tính toán, nếu tất cả các nước liên hệ chấp nhận và tôn trọng một số luật chơi trong vấn đề tranh chấp này thì nguy cơ bùng nổ chiến tranh sẽ giảm đi. Không ít người nghi ngờ sẽ có được một sự đồng thuận. Nhà nghiên cứu chính trị Terence Lee thuộc viện Đại học Quốc gia Tân Gia ba nói rằng, “ông không tin là sẽ lập được một y ước về một bảng ứng xử trong vấn đề này trong năm nay.“ Có rất nhiều lý do cho sự nghi ngờ. Chính các nước trong Hiệp hội ASEAN cũng chưa rõ ràng với nhau về một phương thức đối phó với Trung quốc, một cường quốc đang khoe bắp thịt và không ngừng bành trướng lực lượng quân sự ở trong vùng.

Tại hội nghị thượng đỉnh vào năm trước, các quốc gia Hiệp hội Đông Nam Á đã không đưa ra được một thông cáo chung

Bằng chứng hiển nhiên nhất là tại hội nghị thượng đỉnh của ASEAN vào tháng 8 năm vừa qua, lần đầu tiên trong lịch sử 46 năm của tổ chức này, các quốc gia ASEAN đã không ra được một bản Thông cáo chung. Trở ngại chính: Trung quốc và vai trò quan trọng của nước này. Về một phía, Tân Gia ba, Mã Lai Á và Thái lan đã gia tăng khối lượng thương mại với cường quốc kinh tế phía Bắc. Chưa nói đến các nước có nền kinh tế yếu kém như Lào, Cam bốt, và Miến điện, tại đây đầu tư Trung quốc đang đẩy mạnh kinh tế và tạo công ăn việc làm. Mặc khác, sự lớn mạnh của Trung quốc đang gây lo âu các nhà xuất khẩu ở Việt Nam, Phi Luật tân và Nam dương, cũng như kìm hãm tăng trưởng kinh tế tại các nước này.

Vì các quốc gia ASEAN đánh giá khác nhau về cơ hội và nguy cơ trong mối bang giao với Trung quốc. Nên Trung quốc khai thác sự không nhất trí của các nước này. Bắc kinh

muốn tiến tới một giải pháp song phương với từng nước trong vấn đề tranh chấp các quần đảo, vì như thế Trung quốc có thể hành động mạnh bạo với từng quốc gia riêng rẽ hơn là phải đối đầu với cả một khối 10 nước. Thậm chí Bắc kinh có thể làm cho các quốc gia nầy đối chọi lẫn nhau. Tại Hội nghị thượng đỉnh năm 2012 Cam bốt, Lào và Miến điện đã ngăn cản ASEAN có cùng một lập trường chung. 3 trong số 4 nước chưa có chân trong Thỏa ước tự do thương mại giữa Trung quốc và các nước còn lại của Hiệp hội các quốc gia Đông nam Á. Thỏa ước này có hiệu lực từ năm 2010. Còn một năm rưỡi nữa bộ ba này mới theo chân VN gia nhập vào Thoả ước trên. Nói rõ ra, chính các nước muốn hội nhập vào tự do thương mại (với Trung quốc) đã không chọn theo lập trường chung của ASEAN mà phải theo điều kiện của Trung quốc.

Thái độ không tương nhượng của Bắc kinh đối với từng quốc gia này như thế nào thì Phi Luật tân đã có dịp nếm mùi. Vấn đề tranh chấp quần đảo Scarborough thuộc hải phận 200 hải lý của Phi đã leo thang, mặc dù theo luật hàng hải quốc tế thi Phi luật tân có ưu quyền về kinh tế ở vùng biển nói trên. Trong cuộc tranh chấp giữa đôi bên vào mùa hè 2012 Trung quốc đã cho ngưng nhập cảng chuối từ Phi luật tân. Hải quan Trung quốc từ chối du nhập hàng của Phi luật tân trong nhiều tuần lễ. Theo các nguồn tin, có ít nhất 200.000 dân Phi luật tân sống nhờ vào mức tiêu thụ chuối của dân Trung quốc và vì vậy cuộc sống của họ trở nên bấp bênh. Sự kiện này gây một áp lực mạnh mẽ lên chính quyền Manila. Các nhà xuất cảng chuối muốn xuất khẩu sang Trung quốc. Chỉ khi Bắc Kinh nới lỏng cấm vận mấy tuần sau đó tình hình mới tạm lắng xuống, nhưng cú đánh dằn mặt của Bắc kinh đã có tác dụng.


Một trong các lý do tranh chấp là số lượng dầu khí khổng lồ nằm trong vùng biển này. Vì vậy các nước mới tranh giành với nhau quyết liệt về các đảo có diện tích chỉ vài cây số vuông. Công ty quốc doanh khai thác dầu khí thềm lục đia Trung Quốc (CNOOC) dự đoán là trong vùng này có tiềm ẩn một khối lượng lớn bằng 5 lần con số dầu khí mà Trung quốc hiện có. Vì các thành phố Trung quốc đang lớn rộng lên không ngừng. Do đó nhu cầu tiêu dùng năng lực trong 10 năm tới tất nhiên sẽ gia tăng nhảy vọt. Tuy nhiên, tìm kiếm dầu khí và dẫn truyền từ ngoài biển khơi cũng cần có thời gian. Vì vậy Bắc kinh phải dự phòng một nguồn cung cấp năng lượng chắc chắn và an toàn dù là phải nhập cảng.

Đường hàng hải qua eo biển Malakka cũng đóng vai trò chủ yếu. Từ Trung Đông hằng tháng các tầu dầu chở hàng triệu tấn dầu hoả thông qua eo biển giữa Mã Lai Á và Sumatra của Nam Dương đến các hải cảng Trung quốc. Nền kinh tế Trung quốc lệ thuộc vào hải lộ nầy. Tờ “ Trung quốc Thanh niên nhật báo“ mới đây đã khẳng định: “Ai kiểm soát đường biển Malakka đồng thời cũng sẽ chặn cổ con đường tiếp tế năng lượng cho Trung Quốc“.

Mỹ đang là mối lo âu hàng đầu cho Trung quốc. Đối thủ lớn của Trung quốc trong tham vọng tranh giành vị thế địa lý chiến lươc cũng chen chân vào các cuộc tranh chấp trong vùng nầy. Từ nhiều năm qua Hoa Thịnh Đốn đã nỗ lực giữ vững và còn mở rộng ảnh hưởng tại các nưóc trong khu vực có đường biển xuyên qua. Chính sách tham dự của Hoa kỳ nói là nhằm để bảo vệ sự lưu thông tự do trên hải lộ này ở Nam hải (biển Đông), nhưng thực sự mũi dùi chính là nhắm vào Trung quốc, như giảng sư kinh tế Đức-Mỹ William Engdahl nhận xét trong một bài viết vào năm trước có tựa đề “Trục chiến lược Trung quốc của Obama“. Theo đó, một cục diện đang diễn ra trong vùng Đông nam Á mà cả Trung quốc lẫn Hoa kỳ đều lo ngại một tình trạng nghiêm trọng có thể xẩy ra. Thực tế cò thể đưa đến một hòan cảnh đụng độ ngoài phạm vi của bàn hội nghị. Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden nhân chuyến thăm Á châu trong tháng qua đã đòi Bắc kinh nên thỏa thuận với các nước ASEAN về một mô thức ứng xử chung cho vùng Biển Đông.

Do sự lớn mạnh của Á châu nên sự quan trọng của vùng kinh tế Thái Bình dương trong nền kinh toàn cầu cũng theo đó ngày càng gia tăng. Đến năm 2015 khi Hiệp ước Tự do Thương mại giữa Trung quốc và toàn khối Hiệp hội các nước Đông Nam Á đươc hoàn chỉnh thì vùng kinh tế này sẽ tập họp ¼ dân số thế giới. Tổng sản lượng chung sẽ lên chừng 7 ngàn tỉ Mỹ kim – tương đương gần phân nửa tổng sản lượng quốc gia của Hoa kỳ. Các nước thuộc Hiệp hội Đông Nam Á đang giữ vai trò quan trọng về mặt sản xuất hàng tiêu dùng đại chúng cho cả thế giới. Ông Biden đã nhấn mạnh, vùng Đông Nam Á là một “hải lộ giao thương vô cùng, vô cùng quan trọng.“

2/3 tổng số hàng hóa chuyên chở theo đường biển trên thế giới đều phải đi qua vùng này.

Vào tháng 10 sắp đến, Tổng thống Mỹ Obama sẽ sang tham dự Hội nghi thượng đỉnh ở Mã lai Á. Vấn đề an ninh và ổn định trong vùng Biển Đông chắc chắn lại được đưa ra thảo luận.

Bất kể điều trên Trung quốc vẫn sẽ tiếp tục bành truớng quyền lực của họ ở Đông Nam Á. Nhất là Trung quốc vẫn tự cho mình là một cường quốc trên thế giới và có nền văn hoá cao. Tuy vậy, theo con đường này Trung quốc như người đang đi dây. Bởi vì Trung quốc cần đến các nước ASEAN là thị trường tiêu thụ hàngTrung quốc và đồng thời cũng là các quốc gia bạn hàng để Trung quốc đầu tư, giúp cho sự tăng trưởng bền vững của chính nền kinh tế Trung quốc. Nhất là trong tình hình hiện nay, Liên hiệp Âu châu và Hoa kỳ đang gặp khủng hoảng kinh tế liên tục và không còn là bạn hàng đáng tin cậy như xưa.

Tình trạng nói trên đang tạo ra một mâu thuẫn lớn: Các nước trong vùng đều mong muốn có ổn định và làm sao để có sự hội nhập chung bằng cách mở rông hợp tác kinh tế với nhau. Chỉ có sự tăng trưởng kinh tế mới giúp cho cả Trung quốc lẫn các nước ASEAN thực hiện giấc mơ lên thang và được xếp hàng vào các quốc gia kỹ nghệ. Đằng khác, tình hình trong vùng đang giống như một lò thuốc nổ mà nhiều người có thể châm ngòi cùng một lúc.

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử: www.dcpt.orghay www.dcvapt.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Kết qủa của cuộc bầu cử vào ngày 26/9/2011 là ba đảng Dân chủ Xã hội (SPD), Xanh (Grüne) và Dân chủ Tự do (FDP) chiếm được đa số tại Quốc hội. Để nắm quyền cai trị trong bốn năm tới, các đảng này phải thoả hiệp nhau để tìm ra một đường lối chung định hình cho một chính sách liên minh mới mà báo chí gọi tắt theo một biểu tượng là “đèn hiệu giao thông”, bao gồm ba màu đỏ, (đảng SPD) xanh lá cây (đảng Xanh) và vàng (đảng FDP). Nói chung, đảng Xanh quan tâm đến việc bảo vệ môi trường, đảng FDP phát huy tự do cho nền kinh tế thị trường trong khi đảng SPD ưu tiên bảo vệ công bình xã hội, quyền lợi công nhân và tôn trọng nhân quyền. Ngày 21/10, 22 nhóm chuyên gia của ba đảng bắt đầu các cuộc họp chuyên đề và đúc kết các dị biệt trong một văn bản chung quyết để thỏa thuận việc cầm quyền được gọi là Koalitionsvertrag (Hợp đồng Liên Minh), được mệnh danh là "Mehr Fortschritt wagen“ (Dám tạo ra nhiều tiến bộ). Kết quả này được trình bày trước công luận và báo chí vào ngày 26/1
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Nghiên cứu mới này là nghiên cứu đầu tiên cho thấy rằng chỉ cần hít thở chậm và sâu vài lần sẽ làm giảm sự kích thích sinh lý đáng kể của trẻ nhỏ. Bằng cách đo lường các tác động trong môi trường tự nhiên như cắm trại ban ngày và tại sân chơi, nghiên cứu đồng thời cũng mang tính đột phá, phản ánh sự tiếp cận gần gũi trải nghiệm với trẻ em hơn là việc chỉ nghiên cứu trong phòng thí nghiệm.
Nạn nhân sắp tới có thể sẽ là bà Huỳnh Thục Vy, điều phối viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Theo bản Kết luận điều tra số 46, ngày 16-10-2018 của công an thị xã Buôn Hồ – tỉnh Đắc Lắc – người phụ nữ bất đồng chính kiến này bị khép tội “xúc phạm quốc kỳ” tại Điều 276 (BLHS năm 1999) với hình phạt “phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.”
"Văn hóa Việt Nam hiện nay đang bị xơ cứng, mất tính sáng tạo, nhiều năm liên tục vắng bóng tác phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật lớn...". “Môi trường văn hóa nước nhà bị xâm thực, “ô nhiễm” khá nghiêm trọng.” Nhà sử học, nguyên Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Nhạc sỹ Đỗ Hồng Quân đã phát biểu như trên vào dịp Hội nghị Văn hóa toàn quốc lần thứ III được tổ chức tại Hà Nội ngày 24/11/2021, sau 73 năm, kể từ Hội ghị lân thứ hai tại Phú Thọ ngày 20/07/1948.
Khi Max Hofmann hỏi bà sẽ làm gì nếu không còn tại vị, bà Merkel nói: "Bây giờ tôi không biết mình sẽ làm gì sau đó. Tôi nói là, trước hết, tôi sẽ nghỉ ngơi một chút và hãy xem điều gì sẽ xảy ra trong đầu tôi." Bà sẽ đọc và ngủ rất nhiều. Bà Merkel đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, bà tin rằng bà có thể từ bỏ quyền lực khá dễ dàng, điều mà bây giờ bà nhắc lại trong một cuộc phỏng vấn với DW, "một trong những người cuối cùng" trên cương vị nừ Thủ tướng Liên bang.
Tác giả Đoàn Hưng Quốc (tên thật Đoàn Văn Tân) hiện hành nghề kỹ sư ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Học kinh tế chỉ có 1 lớp Econ 101 hơn 30 năm trước – cho đến nay thì chữ nghĩa của thầy đã trả lại thầy để thầy còn vốn mà dạy sinh viên khác. Tác giả bắt đầu quan tâm đến ngành kinh tế tài chánh vì thua lổ chứng khoáng trong cuộc Đại Suy Trầm 2007-08, lúc đó làm việc liên quan đến toàn cầu hóa trong ngành sản xuất điện thoại cầm tay mà trong đầu cứ nhớ câu nói “follow the money” - phải theo dõi dấu vết của đồng tiền mới rõ tiền nhân hậu hoạn của sự việc.
Nhà báo Bùi Tín nhận xét: “Có rất ít thông tin chính xác về nội dung thật sự của cuộc gặp này được tiết lộ, nhưng ý đồ đen tối của những người lãnh đạo Bắc Kinh đến phó hội đối với tương lai của đất nước ta đã không che mắt được ai. Đến nỗi ngoại trưởng Việt Nam lúc bấy giờ, ông Nguyễn Cơ Thạch, người bị gạt ra ngoài rìa của cuộc họp lịch sử này, đã phải than thở: ‘Thế là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.