Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lê Quốc Quân Nghe ‘Tổ Quốc Gọi Tên’ Mình

13/09/201300:00:00(Xem: 9887)
Đêm qua tôi nghe Tổ Quốc gọi tên mình
Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá


Trong những ngày biết chắc rằng mình sẽ bị bắt. Ls Lê Quốc Quân nhắn lại với bằng hữu và đồng bào anh những suy tư của mình qua bài thơ “Tổ quốc gọi tên” Của Nguyễn Phan Quế Mai.

Biển đã dậy sóng trong Lê Quốc Quân; vì biển cũng đã từng dậy sóng những năm nào khi thuyền trưởng Nguỵ Văn Thà ra lệnh cho các thuỷ thủ của ông dùng bè để đào thoát. Vị thuyền trưởng đã cùng một số pháo thủ chọn ở lại tiếp tục chiến đấu khi con tàu HQ-10 lúc đó đã bị hư hại nặng nề. Để rồi sau đó hộ tống hạm Nhựt tảo HQ-10 đã chìm xuống cùng với vị thuyền trưởng và các pháo thủ quả cảm này.

Tiếng sóng Hoàng Sa dường như còn vọng tiếng của vị chỉ huy và các pháo thủ của ông. Lê Quốc Quân nghe được tiếng vọng ấy và anh nghe như tiếng Tổ quốc gọi tên mình.

Tiếng Tổ Quốc vọng về từ biển cả
Nên bão tố dập dồn chăng lưới bủa vây


Ôi! Tổ quốc của anh, bao nhiêu người đã ngã xuống cho mảnh đất này được vẹn toàn. Hỏi ai không bị xúc phạm khi tàu của hải quân Trung Quốc ngang nhiên xả súng bắn vào tàu của ngư dân vô tội ngay trên vùng biển quê mình?! Ai không đớn đau khi dấu vết máu xương của Nguỵ Văn Thà và các pháo thủ ngày nào còn nguyên đó mà Hoàng Sa, Trường Sa bây giờ giặc đang chiếm đóng?! Ai không căm giận khi sau lưng mình, hàng chục ngàn cây số vuông lãnh thổ và lãnh hải đẫm đầy máu và nước mắt của tiền nhân trong đó có Ải Nam Quan, có thác Bản Giốc, và nhiều cao điểm quân sự khác đã bị sang nhượng cho quân giặc?! Ai không căm giận khi ngày nay chính những con người mang tên Việt ngồi trên ghế cai trị dám mở miệng dạy bảo dân chúng rằng tất cả những lãnh thổ ấy xưa nay vẫn thuộc Tàu?!

Tổ Quốc của tôi, Tổ Quốc của tôi!
Bốn nghìn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ
Thắp lên ngọn đuốc Hòa Bình,
Bao người đã ngã

Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông

Ai có thể quên được cuộc tàn sát đẫm máu những người lính hải quân Quân Đội Nhân Dân trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa vào ngày 14/03/88 ? Sau 14 năm xảy ra biến cố tại Hoàng Sa của HQ-10 và sau 13 năm thống nhất đất nước; những người lính đi xây dựng đảo hôm ấy không có lấy một vũ khí nào trong tay ngoại trừ cuốc xẻng. Dù vậy, cho tới những hơi thở cuối cùng họ đã nhất quyết giữ vững ngọn cờ chủ quyền Việt Nam. Và họ đã ngã xuống dưới lằn đạn của hải quân Tàu trong uất hận không giữ được xương thịt của tổ quốc.

Tổ quốc là một khái niệm mang tính cách tinh thần, chúng ta không nhìn thấy, không đong đếm, không sờ mó được, nhưng tổ quốc gắn bó với ta và làm chúng ta gắn bó với nhau một cách lạ lùng. Ta cảm được cái tiết tháo, cái can trường khi Trần Bình Trọng chỉ tay mắng giặc: "Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc". Ta rung động cùng vị vua trẻ khi ngài đặt bút viết câu thơ về người lính già của cuộc chiến thắng những năm Nguyên Phong xưa. Ta thấu hiểu vì sao với hai chân bại liệt, người tù Lương Ngọc Quyến vẫn giành được bảy ngày độc lập cho Thái Nguyên. Nhưng ta không thể hiểu khi kẻ cầm quyền quay lưng với tổ quốc. Dù bất cứ với danh xưng gì, họ không còn là đồng bào của ta, họ đã nhập bọn cùng "kẻ lạ".

Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình
Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ Quốc
Chúng dẫm đạp lên dáng hình đất nước
Một tấc biển cắt rời vạn tấc đất đớn đau


Lê Quốc Quân đã đau cái đau của đất, anh đã đau cái đau của binh nhất Nguyễn Văn Lanh khi trung uý Phương ngã xuống với ngọn cờ. Nhìn thấy đồng đội ngã xuống trước họng súng của hải quân Tàu, biết mình sẽ là người kế tiếp nhưng binh nhất Lanh vẫn lao đến đỡ lấy lá cờ trên tay của trung uý Phương. Ngọn lưỡi lê của giặc có thể đâm thẳng vào trái tim anh nhưng nó không thể nào chia cắt anh cùng tổ quốc.

Nguyễn văn Lanh không phải là một vị tướng, anh chỉ là một người lính mang cấp bậc binh nhất; nhưng anh biết để còn là một người lính, dẫu với hai tay không, anh phải bảo vệ danh dự của tổ quốc.

Ngày ấy, nào có xa lắm đâu hỡi những người đồng đội của binh nhất Nguyễn Văn Lanh. Các anh đang ở đâu sao giờ đây trên vùng biển trời của quê hương:

Sóng chẳng còn bình yên dẫn lối những con tầu
Sóng cuộn đỏ máu những người đã mất
Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc


Tôi sẽ vẫn là tôi nếu tôi còn tổ quốc. Lê Quốc Quân biết vậy, để còn được là người Việt Nam, để còn được là một phần của tổ quốc, anh chấp nhận mọi cái giá mà kẻ cầm quyền giáng xuống anh cùng gia đình. Anh bảo: “Tôi xin đón nhận mọi khó khăn như những món quà mà tổ quốc đã trao tặng cho mình” Anh gởi lại đàng sau những lời tâm huyết với chín mươi triệu đồng bào của anh. Ước mong họ sẽ đứng cùng anh đem thân mình chở che cho tổ quốc.

Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng Việt Nam
Chín mươi triệu người lấy thân mình chở che Tổ Quốc linh thiêng
Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố


Tôi tin rằng bằng hữu và đồng bào của Lê Quốc Quân đã nghe được lời anh nhắn. Và cái ngày mà chín mươi triệu người cùng đem thân mình chở che cho tổ quốc đó đang đến gần. Ngày đó tù ngục sẽ rạp dưới chân người. Không một ai, không một bạo lực nào có thể cắt chia dân mình với tổ quốc.

Và tôi như nhìn thấy cái hình ảnh của Lê Quốc Quân trước hàng ngàn những con người đổ về Hà Nội đứng cùng anh dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ. Và cũng cái giọng Nghệ An ngày nào, anh sẽ đọc những câu thơ của Nguyễn Phan Quế Mai:

Ngọn đuốc Hòa Bình trên tay rực lửa
Tôi lắng nghe Tổ Quốc gọi tên mình


Và bạn ơi! mỗi chúng ta, mỗi người Việt Nam hôm nay hãy cùng với anh Lê Quốc Quân nghe Tổ Quốc gọi tên mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi tiếp tục bàn về chính sách kinh tế tưởng cũng nên tìm hiểu giữa cái nghèo ở Việt Nam và ở Mỹ khác nhau như thế nào?
Diễn văn của Tổng thống (TT) Đức Frank-Walter Steinmeier ngày 13. 2. 2020 tại Dresden Kỉ niệm 75 năm ngày ném bom Dresden vào ngày 13 tháng 2 năm 1945 - Bài phát biểu tại Cung Văn hóa
Xoay quanh Hiệp định thương mại tự do EU - Việt Nam EVFTA, tôi thấy rất nhiều nhà trí thức cấp tiến, luật sư, tiến sĩ, nhà đấu tranh dân chủ tỏ ra vui mừng và “tràn đầy hy vọng” khi Hiệp định này được EU bỏ phiếu thông qua hôm 12/2 vừa rồi.
Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.
Ngày 12/2/2020 Nghị viện châu Âu chính thức thông qua Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam, với đa số ủng hộ là 401 phiếu, 192 phiếu chống, và 40 phiếu trắng.
Điều đáng nói là những tranh luận chính trị và kinh tế xem ra khô khan, xa vời và vô bổ nhưng lại tác động lên công ăn việc làm và tương lai của từng gia đình và mỗi chúng ta.
Nhưng các nghị viên EU tuyên bố rằng các thỏa ước thương mại với Viêt Nam có thể tạm ngưng nếu Việt Nam lại vi phạm nhân quyền. Điều đó có nghiã là các nghị viện EU không quan tâm đến những vụ vi phạm nhân quyền trong quá khứ của Nhà nước Việt Nam.
Đàn ông và Đàn bà là cả hai thế giới khác biệt nhau. Họ khác nhau về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ, cũng như về cách hành sự trong cuộc sống. Bởi những nguyên nhân này mà thường xảy ra biết bao nhiêu là chuyện hục hặc, hiểu lầm lẫn nhau, cơm không lành canh không ngọt, khắc khẩu, ảnh hưởng không nhỏ đến hạnh phúc gia đình…
Ở thời điểm 30/4/1975 chỉ có trên 1,000 người Việt tại Úc, gồm những phụ nữ lập gia đình với Úc, sinh viên du học ở lại Úc, sinh viên đang du học, viên chức đang làm việc hay tu nghiệp, tu sĩ công giáo tu học và trẻ mồ côi sang Úc vào tháng 4/1975.
Tôi nghe nhà báo Du Uyên kể chuyện pháo từ hôm trong Tết mà mãi tới bữa nay vẫn còn hơi bị ù tai: “Nguyễn Đức Khánh, 31tuổi, quê ở Nghệ An, làm việc tại một công ty kính cường lực ở Saigon hơn 10 năm nay. Vài năm nay, kinh tế vợ chồng anh ổn định hơn, nhất là khi mua được căn chung cư trả góp 15 năm. Để gia đình tự hào, anh hay... ‘chém gió’ vui vui mình lương cao, vài ba lần lỡ lời mình là giám đốc kinh doanh của công ty.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
XEM NHIỀU
(Xem: 8284)
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
(Xem: 6704)
Vợ chồng ai cũng vậy, sau một thời gian dài sống chung thì thế nào tâm tánh cũng phải thay đổi chút chút…Chịu đựng nhau được hay không là chuyện riêng rẽ của từng gia đình và từng cá nhân mỗi người.
(Xem: 6624)
WASHINGTON (VB) -- Sở Hàng Không Liên Bang (FAA) nói rằng ngành hàng không rất là may mắn vì suýt nữa là có thể rớt thêm 15 chuyến bay trên phi cơ Boeing 737 MAX.
(Xem: 6184)
Lời tòa soạn: Gần đây, nhiều ý kiến, tranh cãi gay gắt về vai trò và công trạng sáng lập chữ quốc ngữ, đặc biệt xung quanh nhà truyền giáo người Bồ Đào Nha Alexandre de Rhodes. Việt Báo xin trích đăng lại bài viết của tác giả Mai Kim Ngọc trong mục VVNM năm 2013, bài viết là một tham khảo kỹ lưỡng về chữ quốc ngữ và vai trò của Alexandre de Rhodes, và tác giả đề cập đến sự “vô phép” trong Phép Giảng Ngày khi người tu sĩ Đắc Lộ này nói về Tam Giáo của nước chủ nhà.
(Xem: 5281)
Mỹ đánh thuế lên thép nhập cảng từ Việt Nam lên tới 456% đối với các sản phẩm thép mà VN sử dụng nguyên vật liệu được nhập cảng từ Nam Hàn và Đài Loan, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 17 tháng 12. Bản tin VOA cho biết thêm thông tin như sau.