Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sách Mới Trần Văn Giang: “Biết Rồi Khổ Lắm” – Năm 2013

12/09/201300:00:00(Xem: 15924)
Nhà văn Trần Văn Giang là người có một bút pháp độc đáo, và độc giả có thể dễ dàng nhận ra sau khi đọc một đoạn văn của ông, không lẫn với bất kỳ nhà văn nào.

Giọng văn của Trần Văn Giang chống Cộng, nhưng không ồn ào; bút pháp đa dạng, xen lẫn câu ngắn với câu dài, theo cú pháp đạị học Hoa Kỳ, nhưng văn lại rất dễ hiểu, không phải kiểu làm cho phức tạp.

Văn của Trần Văn Giang có cái giễu trầm lắng của một người uyên bác, khi ông đưa ra những dẫn chứng và số liệu.

Văn ông cũng có những khi rất là buồn, khi nói về các thiếu nữ Miền Tây rủ nhau sang lấy chồng Đài Loan để cứu đói, giảm nghèo cho ba má...

Và văn cuả ông trở nên trang nghiêm khi viết về chuyện tàu lạ truy bức tàu ngư dân Việt, chuyện rất lạ nhưng lại trào ra những dòng nước mắt gần hơn...

Do vậy, tác phẩm mới xuất bản tuần vừa qua của Trần Văn Giang - tuyển tập “Biết Rồi Khổ Lắm” -- mang một sức nặng kết hợp của văn học và thời sự.

Chúng ta thử đọc các trích đoạn sau.
bietroikholam_hinhbiatruoc_1
Bìa sách “Biết Rồi Khổ Lắm.”

Bài tựa đề “Nếu VNCH Thắng…” - trích:

"...Nếu miền Nam (VNCH) thắng, đầu tiên, hiển nhiên sẽ không có hàng trăm, hàng ngàn quân cán chính miền Nam bị ngang nhiên xử tử, tù đầy, hành hạ, tra tấn trong các trại “tù cải tạo” của cs. Lịch sử cho thấy Hoa kỳ và đồng minh sau khi thắng trận ở Âu châu cũng như tại Thái bình dương không hề bao giờ lập ra tại tập trung để “cải tạo” hàng trăm ngàn người thuộc phe thua trận (phe trục Nhật - Đức). Hoa kỳ và đồng minh chỉ đem ra xử ở “Tòa án tội ác chiến tranh” tổng cộng 112 nhân vật dân sự và tư lệnh quân đội quan trọng của Đức quốc xã (trong đó 11 người lãnh án từ hình) và 43 nhân vật dân sự và tư lệnh quân đội quan trọng thuộc quân phiệt Nhật (chỉ 7 người lãnh án tử hình)."(Biết Rồi Khổ Lắm!, trang 43)

Hay bài tựa đề “Bệnh Thắng Cuộc” -- trích:

"...Nhìn lại lịch sử toàn cầu từ thế chiến thứ 2 đến nay xem Mỹ có chiếm lấy một tấc đất nào của các quốc gia trên thế giới mà họ đặt chân đến hay không mà cs bảo “nhân dân” phải hy sinh tận mạng chống giặc Mỹ cướp nước? Trong khi Trung cộng chưa kịp cướp thì csvn đã kính cẩn dâng đất, biển, đảo rồi còn lấy đâu ra mà cứu lước? Lê Duẩn đã từng công khai tuyên bố là “đánh Mỹ là đánh cho Liên sô và Trung quốc.” Còn việc “cứu nước” là chỉ một sự lừa phỉnh lất thúng úp voi. Bây giờ không còn có Mỹ để đành vậy mà nước vẫn còn tệ hơn bao giờ hết… không cứu vãn được. Cứu làm sao được khi tập đoàn cs vẫn còn “cướp” chính quyền."(BRKL, trang 55)

Hay bài “Cu Ba Thức?” - trích:

“Hôm qua, thứ Tư ngày 8 tháng 9 năm 2010, truyền thông Mỹ đã hàng loạt loan tin về lời tuyên bố (hay thú nhận!) của anh râu xồm Phi-đen (Fidel Castro), cựu chủ tịt nhà nước Cu ba (*), trong một buổi phỏng vấn của phóng viên Mỹ Jeffrey Golberg, ký giả của tờ tạp chí “The Atlantic” như sau:

“Mô hình kinh tế cộng sản của Cu ba đã thất bại.”

(“Cubas communist economic model doesnt work”).

...

Hãy nhìn cho kỹ các chính quyền tắc kè cs còn lại trên mặt đất. Họ không còn là “cộng sản” nguyên thủy nữa (ngoại trừ củ sâm giả Bắc Hàn) mà họ đã là con tắc kè đổi màu (cs gọi là “đổi mới” - chấp nhận cho có quyền tư hữu, kinh doanh) thành thuần túy chính quyền tắc kè “độc tài.” Lãnh đạo cs biết là họ không có khả năng (toàn loại thất học, có bằng cấp dỏm) làm “business” nhưng họ bây giờ cứ thong thả ngồi chờ những “con cừu biết đi lề bên phải” đưa tiền vào túi họ. Các con cừu được tự do kiếm tiền toát mồ hôi; miễn là đừng chống đối đảng, nhà nước, đảng viên, cán bộ là yên ổn… Đây là một phương trình sản xuất đơn giản, hữu hiệu của “chủ nghĩa xã hội trên con đường đổi mới.” Cộng sản hôm nay không khác gì các chế độ phong kiến man rợ ngày trước.

Trong cuốn “Trại súc vật (Animal farm)” George Orwell đã nói là lên sự nghịch lý của sự bình đẳng trong chủ nghĩa cộng sản: “Trong trại súc vật, tất cá các con vật đều có quyền bình đẳng… Nhưng cũng có một số con vật có quyền bình đẳng HƠN quyển bình đẳng của những con vật khác.” (“In the animal farm, all are equal, but some are more equal than the others.”) (BRKL, 133-136)


Hay bài “Chuyện Lạ” - trích:

"...Như tôi đã dài giòng bút giấy nêu ra các chứng tích ở trên; Hôm nay, CS đã cho chữ “LẠ” một nghĩa mới là “QUEN” chỉ vì sự “hèn nhát đối với nước lạ;” và cũng chỉ vì “giỏi đàn áp dân Việt” mà không dám nói sự thật; không hề quan tâm đến sinh mạng, tài sản, và hạnh phúc của dân. Trên hành tinh này, ở thế kỷ 21, có chính phủ nào như chính phủ này không" Nếu có thì chúng ta gọi chúng nó là gì"

Ngày nào CS còn nắm quyền ở Việt Nam thì chuyện lạ, tầu lạ, nước lạ, người nước lạ, hàng lạ… vẫn tiếp tục là chuyện “quen thuộc” đối với người dân Việt hiền lành, quá hiền lành…

Bây giờ chúng ta có cần phải cầu nguyện cho bạo quyền sống lâu hay không" Hãy nhau nhìn Tunisia, Ai Cập, Lybya, Yemen, Bahrain… rồi nghĩ đến ta.(BRKL, trang 179)

Hay bài “Lãnh Tụ CSVN Và Những Cái Ống” - trích:

"...Đến năm 1994, ngay sau khi Mỹ ngưng cấm vận kinh tế (chính thức vào ngày 3-2-1994) thì cán bộ cao cấp csvn lại bận rộn chia rút xén các công trình xây dựng và đầu tư lớn, rất nhiều tiền… Chỉ trong vòng vài năm sau, tất cả cán bộ cs cao cấp, thấp cấp… trở nên giầu có ngoài sức tưởng tượng, hết biết. Chữ “tư bản đỏ” cũng bắt đầu xuất hiện từ năm 1994, và được nói đến rất nhiều qua truyền thông, thông tin trong cũng như ngoài nước.

Ngày 27 tháng 8 năm 2007, chú Triết lùn trong “bài nói” về “an ninh quốc phòng” khi chú lùn mã tử thăm Tổng cục chính trị, Bộ quốc phòng đã “cảnh báo” một câu xanh rờn miệt vườn là:

“Dù ai nói ngả nói nghiêng. Dù ai muốn bỏ điều 4 hiến pháp gì đó (*) thì không có chuyện đó. Bỏ cái đó [“điều 4”] đồng nghĩa với việc chúng ta tuyên bố tự sát.”

Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã hỏi ngay là:

“Tự sát? Mà ai là người phải tự sát?”

“Chúng ta” ở đây chắc chắn không có phần góp mặt của nhân dân Việt Nam. Dân đen bị đảng đè đầu đè cổ trên răng dưới dép, nếu bỏ điều 4 thì họ có cái gì đáng giá bị mất đâu?(BRKL, trang 184).

Một cách nhìn khác.

Tác giả Trần Văn Giang trình bày một số vấn đề nhỏ, đã khá nhàm chán qua một cái nhìn khác (lạ), một nhận định khác (lạ) hơn bình thường. Đọc giả có dịp thấy và nghe những cái mà mình cứ tưởng đã thấy, đã nghe rồi… nhưng thực sự chưa hẳn phải như vậy!!! Còn cần phải để ý thêm!?

Nhìn lại đời sống hàng ngày, những cái lớn lao, những chuyện “quan trọng” chúng ta đã phải quan tâm và đôi khi chúng ta đã sắp sẵn cách để đối phó với nó rồi. Trong khi, chúng ta có thói quen thường bỏ qua, không chú ý đến những cái chuyện nhỏ bé vụn vặt, những cái “small fries.” Bởi chính thế mà những cái nhỏ bé vụn vặt mới làm cho cuộc đời chúng ta vất vả.

Sau khi đọc cuốn sách nhỏ này, hy vọng đọc giả sẽ bắt đầu thay đổi cách nhìn vào các chuyện nhỏ bé… và sẽ thấy chuyện nhỏ bé cũng bắt đầu thay đổi!

Sách dầy 300 trang gồm có 22 bài viết với các tựa đề như sau:

1)- Đều là vợ cả? 2)- Người Việt tị nạn cộng sản và bệnh “Stockholm." 3)- Cái Phẹc)-mơ)-tuya (Zipper). 4– Nếu VNCH thắng. 5)-Bệnh thắng cuộc. 6– Người tị nạn và v/đ vô gia cư. 7)- Nhớ lời chú nói. 8– Con mèo của tôi. 9)- Những trận bút chiến nổi tiếng. 10– Amen. 11– Chó má! 12– Cu)-ba thức! 13– Khánh Ly: Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. 14– Chuyện lạ. 15– Lãnh tụ csvn và những cái ống. 16– Năm Tỵ nói chuyện Rắn. 17– Cô Hằng Mỹ Thạnh. 18– Sơ lược về tín ngưỡng của người Việt. 19– Các quán ăn uống tại Quận Cam. 20– Hai mươi sáu chuyện thật ngắn (St). 21– Hai bài thơ nhỏ (Thơ). 22– Thôi Em Lau Giọt Lệ Tràn (Thơ).

* Giá mỗi cuốn sách
Trong nước Hoa Kỳ: US$20.00 (gồm cả cước phí)
Ngoài Hoa kỳ: US$30.00 (gồm cả cước phí)
* Xin gởi Chi phiếu / Money order đến:
Tran Van Giang
P.O. Box 2811
Orange, CA 92869 - USA
* Mọi liên lạc hoặc thắc mắc xin gởi điện thư qua địa chỉ email sau đây:
tranvangiang17@yahoo.com
Nói vắn tắt, đây là một tác phẩm từng trang một đã đưa tâm hồn người đọc “khóc cười theo vận nước nổi trôi.” Không dễ có bao nhiêu nhà văn làm được như thế vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
OECD dự đoán đến cuối năm 2021 GDP Trung Quốc tăng trưởng 10% trong khi GDP Hoa Kỳ chỉ trở lại bằng năm 2019 [1], trong lúc Âu Châu và Nhật Bản mất thêm nhiều năm nửa mới phục hồi. Như vậy nếu thương chiến tái khởi động hiệp 2 thì Trung Quốc vừa ở thế mạnh hơn trước lại càng dễ dàng chia rẽ các nước Tây Phương.
Nếu các cuộc thăm dò dư luận phản ảnh trung thực trên lá phiếu cử tri thì cựu Phó Tổng thống Dân chủ Joe Biden sẽ là Tổng thống Mỹ thứ 46 sau cuộc bầu cử ngày 3/11 (2020).
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
Ông mô tả mình là một người chủ trương “tôn trọng sự sống – (pro-life),” ủng hộ Tu chính án số 2 (quyền sở hữu vũ khí,) cổ võ một bộ máy chính quyền nhỏ, một kế hoạch quốc phòng mạnh mẽ, và là một người bảo thủ tôn trọng quốc ca” đã nói là hiện nay nước Mỹ không còn là một quốc gia dân chủ gương mẫu, và rằng “chúng ta cần phải có một Tổng Thống cho tất cả mọi người Mỹ, chứ không phải chỉ cho một nửa nước Mỹ.”
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm.
Vấn đề không phải là để truy thù hay báo oán. Truyền thống văn hoá bao dung dân tộc Việt không cho phép bất cứ ai thực hiện điều đó. Tuy nhiên, quá khứ cần phải được thanh thoả – và không thể thanh thỏa bằng một (hay vài) cuốn truyện– để chúng ta đều cảm thấy được nhẹ lòng, và an tâm hơn khi hướng đến tương lai.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.