Hôm nay,  

Người Già... Nước Mỹ, Nước Việt

11/09/201300:00:00(Xem: 20840)
Mười mấy năm trước, vào đầu thế kỷ 21, nhiều lần tôi đã hỏi gia đình, vợ con và bạn bè với ý định thuyết phục... cùng nhau về sống hưu trí ở quê hương nước Việt. Tuổi già buông hết mọi công danh nợ trần để an hưởng cuộc đời nhàn hạ trên mảnh đất đã sinh ra mình.

Lòng vẫn tin vào quốc hồn nước Nam đứng vững mấy nghìn năm thì chính thể nào cũng chỉ là chiếc áo khoác bên ngoài đất nước giúp người dân qua cơn bão đời ấm no hay đói nghèo... Nếu sự bao bọc ấy vô dụng bởi kẻ tham chính bất tài thì chế độ sẽ nhanh chóng bị đào thải huống hồ chiếc áo Cộng sản đã kéo dài hơn 2/3 thế kỷ tả tơi mầu máu đỏ, hôm nay rách nát dưới mắt nhìn của mọi tầng lớp từ trí thức đến nông công thương, từ thành thị đến thôn quê. Hiển nhiên không sớm thì muộn sẽ có cuộc đổi đời toàn diện trên giải đất hình chữ S và ngày về... ngày hội đoàn viên dân tộc cận kề. Giấc mơ ấy là hiện thực mang tính quyết đoán như “I have a dream” của Martin Luther King đã một lần làm xứ sở này tỉnh giấc!

Tuy nhiên, ngày nay nói đến sự trở về, tình hình Việt Nam phức tạp hơn xưa vì sự độc đoán, dối trá của các lãnh tụ Cộng đảng ngay buổi bình minh theo Tầu đã cố tình dấu nhẹm câu chuyện bán nước. Trở về để... “đoàn viên”, nghe xôn xao tình tứ chợt dâng lên nỗi niềm hoài vọng của bao triệu con dân nước Việt xa xứ nhưng tiếc thay thời thế đã hoàn toàn biến đổi:

- Thực tiễn thứ nhất, câu nói ấy bây giờ đã thành: Trở về để “đoàn viên”... rồi lại phải chiến đấu cho Tự Do, Độc Lập giống như nghìn năm lệ thuộc phương Bắc trước kia mà chỉ những người trẻ trong và ngoài nước hôm nay mới có đủ hăng say.

- Thực tiễn thứ hai, Cộng đảng Việt Nam ra đời đầu năm Canh Ngọ 1930 cai trị bằng sự lừa đảo, dối trá, ám sát, thủ tiêu, đấu tranh giai cấp cướp của và chủ trương thù hận dưới chiêu bài cải tạo trước và sau thời chiến 1945, 1954 & 1975 sẽ không thể tiếp tục lãnh đạo dân tộc vì bộ mặt bất khả tín suốt chiều dài lịch sử.

Bất tín vì thiển cận tự tôn nên con người Cộng sản không sao học được câu nói bất hủ của Abraham Lincoln: “You can fool some of the people all of the time, and all of the people some of the time, but you can not fool all of the people all of the time.” để rồi dẫn toàn thể đất nước vào cảnh chia rẽ điêu linh hiện nay. Thời đại nào cũng có những “anh hùng áo vải Tây Sơn” khi mà dân cầy mất ruộng, thành thị mất nhà, trộm cướp bất an và nhất là tư bản đỏ dựa vào quân thù cướp biển cướp nước để ăn trên ngồi chốc thì cách mạng bắt nguồn từ dân gian sẽ bùng nổ và lịch sử tiên đoán chế độ độc đảng này sinh ra năm Ngọ 1930 rồi sẽ cáo chung vào niên lịch Giáp Ngọ 2014.

Qua internet, tôi cũng thường nhận được những bài viết về đời sống của người già ở Mỹ rồi dẫn đến câu hỏi: “Người già tại Mỹ có nên về sống tại Việt Nam không?”.

Thiết nghĩ, đa số tác giả viết về đề tài này cũng đã có sẵn câu trả lời do đó nếu lấy tựa đề như một câu hỏi thì mục đích chỉ muốn tăng thêm phần hấp dẫn và tò mò của độc giả. “Lá rụng về cội” là hình ảnh cố hữu, tuổi già với quê hương luôn luôn có sự gắn bó đôi khi trở thành... giấc mơ hồi hương trước và cả sau khi lìa đời tựa như lời thơ Du Tử Lê thuở mới sống lưu vong đầu năm 1977:

“Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển / Nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi / Bên kia biển là quê hương tôi đó / Rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì / Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển / Và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi / Cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối / Biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi...”

Sau 38 năm, đời lưu vong rõ nét, không còn tan tác như thuở ban đầu; nước Mỹ đã cưu mang chúng ta, mỗi người một việc làm để xây dựng tổ ấm vì thế bài thơ cay đắng nghẹn ngào không còn tác động mạnh khi tình cờ nghe tiếng thơ ấy ngâm vang. Tình hoài hương dù vẫn ấp ủ trong lòng nhưng lý trí nương theo tình hình thế giới và quê nhà ngẫu nhiên đã giúp kẻ tha hương dễ lấy quyết định đi hay ở hoặc sống nửa Đông nửa Tây khi lưu luyến nhìn về quê mẹ.

Nước Mỹ, mảnh đất lạ có lẽ còn rất xa thiên đàng nhưng vẫn là “đất lành chim đậu” ở cái hành tinh luôn tràn đầy máu lửa oán thù này. Câu ngụ ngôn trên cũng rất hiện thực bởi vì mỗi buổi sáng ngồi uống cà phê bên cửa sổ, tôi đều gặp vợ chồng “Mourning Dove” làm tổ trước nhà, thong thả kiếm thức ăn mang về nuôi con. Nước Việt so với Hoa Kỳ thua trên mọi phương diện cả về vật chất lẫn tinh thần nhưng chẳng ai đem so sánh đời chim se sẻ với sức sống của con đại bàng... Có chăng một điều duy nhất quyến luyến người Việt đến hơi thở cuối cùng là tình tự gia đình và dân tộc đối với nơi chôn rau cắt rốn hay gọn một lời là tình nghĩa đồng bào tựa như tình đồng hương nơi đây.

Bỏ đất nước này, từ chối những quyền lợi như trợ cấp tiền tháng, “housing”, “medicare”, “medicaid”... để về sống tuổi già ở quê nhà là điều ít người nghĩ đến nếu không nằm trong một hoàn cảnh đặc biệt bởi vì Việt Nam đang lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Tầu cộng. Đổi mạng sống lấy cuộc đời tự do bây giờ hưu trí, thời điểm mà sức khỏe và chí hướng đã lu mờ, lại tự ý trở về nơi mất tự do hàng ngày nhìn những cảnh đời gai mắt thương tâm mà lặng yên vô cảm thì còn đâu niềm vui tuổi già?

“Quê hương là chùm khế ngọt” nhưng thực thà tôi chỉ tìm thấy tuyệt vời trong văn chương ở tuổi không còn trẻ như hiện nay để không chút do dự chấp nhận cuộc sống xa quê khi mà chế độ độc đảng bất công còn hiện hữu.

Cao Đắc Vinh (9/2013)

Ý kiến bạn đọc
26/11/201404:27:57
Khách
Bai viet rat hay va rat dung ! Chi tro ve Viet nam khi khong con CONG SAN!!!
12/09/201319:26:24
Khách
Thà chết ở nước Mỹ để kiếp sau thành người Mỹ còn hơn về VN để rồi kiếp sau phải đi vượt biên thêm một lần nữa bác ạ
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
Có 6 loại cán bộ, đảng viên sẽ bị loại khỏi thành phần Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XIV, nhưng tiêu chuẩn người được chọn “vẫn cũ như trái đất”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.