Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tập Nhạc Trần Kim Bằng: Từ Tình Yêu Tới Quê Hương

13/08/201300:00:00(Xem: 7404)
Trần Kim Bằng đã xuất hiện một cách lặng lẽ, tuy rằng anh có một phong cách nhạc độc đáo và rất riêng, kể cả nhạc viết về tình yêu và nhạc viết về quê hương.

Với sự thúc giục của nhiều bằng hữu, nhạc sĩ Trần KIm Bằng mới tuần qua đã xuất bản Tuyển Tập Nhạc Trần Kim Bằng. Anh chọn chủ đề cho tập nhạc là Duyên.

Với 50 trang in trên giấy láng, khổ giấy đánh máy, tuyển tập nhạc của Trần Kim Bằng xuất hiện một cách tự nhiên, y hệt như đúng thời tiết cơ duyên là hoa nở.

Nhiều người từ xa biết tới nhạc anh là qua trang web http://www.trankimbang.com, trong khi lần đầu tôi nghe nhạc anh là qua mạng YouTube với ca khúc Tôi Đi Trên Phố, trên màn hình là những cuộc biểu tình của người Việt hải ngoại và lời ca khởi đầu bằng:

“Tôi đi trên phố Cali. Rừng cờ bay phất phới, lòng như say. Ngàn cánh tay chung một lòng, chung một lòng. Đòi tự do, dân chủ cho quê nhà.

Tôi đi trên phố Paris. Lòng còn vương vấn mãi, tình quê xưa. Ngàn trái tim, yêu dân mình, thương dân mình. Đòi tự do, dân chủ cho quê nhà...”(hết trích)

Nhạc của Trần Kim Bằng đã cất cánh bay thật xa theo với những làn sóng cờ vàng lộng gió trên các đường phố của người biểu tình vì tự do, vì dân chủ, vì nhân quyền cho VN. Đó chỉ là một phần trong thế giới riêng của Trần Kim Bằng.

Cảm xúc đó khác hẳn với khi gặp anh tại tòa soạn Việt Báo tuần qua, khi anh tới thăm và tặng một bản Tuyển Tập Nhạc Trần Kim Bằng, Chủ Đề Duyên.

Và rồi anh xuất hiện đa dạng thêm. Tôi lắng nghe đĩa CD với 17 ca khúc của anh, và hiểu thêm những khung trờì thơ mộng trong lòng anh. Không chỉ là những thơ mộng, mà còn là những nốt nhạc ghi lại các đau đớn, như trong ca khúc Trọng Thủy Mỵ Châu khi nàng phải lựa chọn giữa tình riêng và nợ nước:

“...cơ nghiệp dụng mưu. Duyên tình tan mối thù. Ta lấy cung chàng coi. Lông ngỗng xin đưa đường, lòng thiếp như đêm đầy sao trời...”

Khởi đầu ca khúc Trọng Thủy Mỵ Châu là tiếng trống như vó ngựa chạy về phương Bắc, kèm với tiếng sáo réo rắt như tiếng than thở... Và rồi giọng một nữ ca sĩ hát lên những lời như tiếng khóc: “Trâm vàng thề ước, ly rượu nồng say. Ta cùng nângc hén này, duyên sắt son từ đây...”

Nhưng rồi đau đớn xiết bao, khi tới điệp khúc của bản nhạc này: “Kinh thành bao vây, nước non quay cuồng binh đao. Cung thần ô hay! Cớ sao không diệt quân thù...”

Cũng còn một phương diện khác đã xuất hiện trong thế giới của anh, khi Trần Kim Bằng phổ nhạc theo ý thơ của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, với lời kêu gọi thiết tha:

“Là người Công giáo con phải yêu tổ quốc gấp bội. Chúa dạy con, hội thánh bảo con. Cha ông mang giòng máu ái quốc, sôi trào trong huyết quản con.”(hết trích)

Trong lời Bạt (trang 2 và 3), nhà văn Trương Ngọc Bảo Xuân đã ghi nhận về nhạc sĩ Trần Kim Bằng:

“...Giòng nhạc mới nhất của Bằng chuyển sang Rhumba hay Boléro là "Chuyện Tình Mình", giai điệu tây phương sang cả, quấn quít, làm tôi nhớ tới hàng me óng ánh buông thả những giọt nắng, nhớ Sài Gòn, trước 1975 của một thời, một trời yêu. Căn gác trọ buổi chiều tới thăm trước khi anh nhập ngũ. Ôi! có chuyện tình nào mà không đẹp nhất trên đời?

Nghe "Duyên Tan", "Duyên Sầu" hay "Duyên Vắng" mùa thu nào quen nhau, yêu nhau, rồi... xa nhau, thực thấm thía.

Với "Duyên Mộng", nhạc sĩ tạo nên bức tranh của những ngày xưa đầm ấm, dưới trời đầy sao, trao lời hò hẹn... vừa kể chuyện vừa hỏi, vừa trả lời, giòng nhạc êm dịu, hiền hòa, yên lặng quá. Không gian mơ màng, ta nghe chuyện tình ngâu. Cách dùng âm điệu, và lời ca, làm mường tượng ra hình ảnh rất phong phú...” (hết trích)

Đó là tình yêu, đó là khi mắt Trần Kim Bằng ngẩn ngơ nhìn về một thời “Gió thu nào nghe hết chuyện đôi lứa. Yêu mãi bên người, gắn bó không rời... Nghe như đâu đây hương thu xưa bay, người đâu cố nhân. Một mối tình cũ, ngàn năm còn yêu, mãi mong chờ.” (trích ca khúc Có Mùa Thu Về).
tran_kim_bang_2013_resized
Trần Kim Bằng ký tặng tại tòa soạn Việt Báo.
Và khi lòng anh nghĩ về quê nhà, các ca khúc về quê hương lại được viết xuống. Như nhà văn Trương Ngọc Bảo Xuân phân tích:

“Như vậy, khi nghe nhạc của Trần Kim Bằng, ta không thể không phân tâm ra làm hai mảnh. Một mảnh cho tình yêu lứa đôi muôn thuở, một mảnh cho tình yêu quê hương tha thiết, khắc khoải... Nhân một lần về thăm nhà, người nhạc sĩ có những nhận xét sao lạ lẫm? Chốn cũ có nhiều đổi thay?... "Phố cũ xa lạ quá!" tuy sống nơi xa luôn mơ 1 ngày về. Sao hôm nay, chân anh bước trên đường quê hương nhưng lòng thấy ngậm ngùi, rồi lại cũng phải ra đi tiếp...”(Lời Bạt của Tuyển Tập Nhạc Trần Kim Bằng)

Nhưng nhạc sĩ Trần Kim Bằng là ai? Hãy nghe nhà văn Ngọc Anh VB kể về tiểu sử của anh nơi trang 24-25, trích:

“Sinh trưởng tại Sài Gòn, vượt biên qua Si Kew-Thái Lan, Galang - Nam Dương 1980, đến Hoa- Kỳ năm 1981. Sinh hoạt văn nghệ với bạn hữu tại Quận Cam từ 1982 đến 1996. Bản nhạc đầu tay, viết về tình yêu từ 1988. Đến nay thì đã có nhiều thể loại khác nhau theo giòng cảm hứng mỗi lúc. Nhạc Trần Kim Bằng được bạn bè tiếp tay phổ biến trên internet và giới săn lùng nhạc mới yểm trợ, khuyến khích. Sáng tác của anh không nhiều nhưng mỗi tác phẩm đều trang trọng, gần gũi, và cuốn hút hồn người. Bản nhạc được thâu âm đầu tiên và trình làng “Net” là ca khúc “Trọng Thủy - Mỵ Châu” thuộc lãnh vực huyền sử. Với nhạc phẩm này, người viết nhạc tài tử đã thuyết phục được khán thính giả của một số đài phát thanh vùng Bắc Mỹ và giới thưởng ngoạn thường vốn khắt khe khi thưởng thức những tác phẩm mới.

Trong những năm gần đây, Trần Kim Bằng chuyển hướng sáng tác, thiên về tình yêu quê hương, tổ quốc, như “Ai Người Tri Kỷ?”, “Con Có Một Tổ Quốc” nhạc phổ thơ của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, hay “Tôi Đi Trên Phố”, bản nhạc tranh đấu cho dân oan, đòi Tự Do Dân Chủ cho quê hương.... Cuối năm 2012, anh trình làng Net nhạc phẩm “Ngày Tự Hào”, viết theo lối Rockin' của Âu Mỹ, ca khúc chính trị với âm hưởng thúc giục nhau tiếp nối truyền thống hào hùng của ông cha ta, nòi kiên cường bất khuất, kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam dừng u sầu nữa, hãy mạnh dạn đứng lên, phất cờ chính nghĩa, vung gươm Triệu Trưng, làm cách mạng, xoá bỏ độc tài, bứt gông cùm xiềng xích trói buộc bấy lâu, mang niềm tin đi gieo khắp nơi, sống một đời sống ý nghĩa...bản nhạc này với số "hits" cao hiện đang gây nhiều chú ý trên một số diễn đàn…về cảm tưởng khi hát và nghe nhạc Trần Kim Bằng, một số bạn hữu cho biết họ trân trọng chia sẻ về những hình ảnh nhân vật lịch sử, lồng trong nhạc khúc, khi ca lên, cảm được điều gởi gấm của tác giả, như nhắc nhở nhau công ơn tổ tiên, truyền thống hào hùng của dân tộc trong công việc bảo vệ, gìn giữ đất nước. Khi đươc hỏi vì sao thì nhạc sĩ cho biết ngay từ khi còn nhỏ anh đã rất mê những anh hùng, những chiến công oanh liệt nơi sử Việt theo từng giòng thời gian...”(hết trích)

Nhạc của Trần Kim Bằng đã có nét rất riêng của anh. Khi viết về tình yêu, nhạc anh đã rất mực thiết tha như ngọn gió thu hiu hắt; và khi viết về quê hương, nhạc anh đã rất mực hùng tráng như mang theo cả “tiếng trống khua giục giã rộn vang, ánh đuốc oai nghiêm...”

Độc giả quan tâm có thể truy cập vào trang nhà của nhạc sĩ Trần Kim Bằng

http://www.trankimbang.com-- để xem và nghe một phần trong tuyển tập của anh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.