Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lê Thiệp Bình Thản Ra Đi Như Đã Sống

09/07/201300:00:00(Xem: 4328)
Lê Phú Nhuận
(Bài phát biểu tại Đám Tang ngày 11/07/2013)

Lê Thiệp, một cái tên rất ngắn gọn, rất đơn giản, giống như đời sống của người mang tên ấy, rất xuề xòa trong mọi giao tiếp xã hội, dù đối tượng là một ông Tổng Thống, một nghị sĩ, hay bạn bè, đồng nghiệp, dù khi còn chia nhau từng điếu thuốc lá lẻ, hay khi khề khà cạn ly trong những nhà hàng sang trọng.

Nhưng dù có lững thững vào đời bằng cung cách bình dị như thế, nhưng ai quen biết Thiệp chắc cũng có thể nhận ra được nơi Thiệp một nội tâm trầm lắng mà phong phú, ít phô diễn nhưng luôn tràn đầy, không hứa hẹn nhưng luôn ân cần chăm sóc, giúp đỡ bạn bè những lúc khó khăn, rất thẳng thừng nhưng chân thật, ít khi nói lời yêu thương nhưng thương yêu vẫn được cảm nhận bởi bạn bè và người thân.

Vì thế tin Thiệp ở vào giai đoạn cuối của cuộc đời không là một sửng sốt, ngạc nhiên cho bạn bè ở lứa tuổi trên dưới 70, mà hình như ai cũng cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, âm vang dai dẳng một luyến tiếc, một mất mát, không còn nữa mày tao chi tớ, không còn khi nâng ly rượu, cụng chén trà, bàn nhau làm chuyện này, lo chuyện khác, sao cho trọn tình, trọn nghĩa với anh em.

Lê Thiệp làm kinh doanh nhưng thành công trên thương trường không làm cho Thiệp quên đi Tình Nghĩa, mà trái lại là phương tiện để cho cái NHÂN trong con người Thiệp được hoàn thành như tâm nguyện, dù là đối với gia đình, vợ con, thân nhân, thân hữu, và cả với nghiệp văn chương, chữ nghĩa.

Lê Thiệp có quan điểm chính trị rõ ràng, nhưng vẫn tôn trọng quan điểm người khác, biết thông cảm hoàn cảnh sống của người khác, nhất là đối với bạn đồng môn, đồng khóa, đồng nghiệp.

Tuy đã biết cái gì tới phải tới, khi ngưỡng cửa “70” đang ở dưới chân mình, nhưng mấy ai tránh khỏi bồi hồi, xao xuyến khi giã biệt là một sự ra đi không có ngày trở lại.

Nhưng sự ra đi của Lê Thiệp cũng thật nhẹ nhàng, đủ thời gian để dặn dò, sắp xếp những điều cần thiết, và cũng đủ thời gian để vợ con, gia đình được cơ hội chăm sóc, lo toan cho thỏa lòng người ở lại. Âu cũng là phần thưởng cho người tốt bụng.

Giấy vắn tình dài, tình bạn, tình đồng nghiệp ngót nửa thế kỷ nói làm sao cho hết. Bạn bè, đồng nghiệp, đồng khóa tại Thông Tấn Xã VNCH, Hệ Thống Truyền Thanh Quốc Gia , nhật báo Chính Luận, Việt Nam Ký Sự, nhật báo Sóng Thần, Tủ sách Tiếng Quê Hương . . . MÕ Saigon . . . đang sống khắp nơi trên thế giới xin chia xẻ niềm đau và nỗi mất mát của gia đình, của chị Mai, của các cháu.

Rồi ai cũng thế cả. Những người thân yêu cùng đáp chuyến tàu đời đều sẽ lần lượt bước xuống một sân ga nào đó để đi vào nơi vô định, và con tàu vẫn lại tiếp tục mang chúng ta đi tới, và một sân ga nào đó cũng đang đợi chờ chúng ta.

Lê Thiệp đã từng như chúng ta ngày hôm nay, và chúng ta cũng sẽ như Lê Thiệp một ngày nào đó, không ai tránh khỏi.

Xin cầu nguyện cho Lê Thiệp và chúc bình an cho gia quyến.

(Lê Phú Nhuận)
(Do Nhà báo Phạm Trần, đại diện thân hữu của Lê Thiệp tiềp nhận và phổ biến để tưởng nhớ đến một Ký giả có lòng với mọi người.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ là hàng loạt các vi phạm nhân quyền đang diễn ra đã được thực hiện bởi chính quyền TQ chống lại người Duy Ngô Nhĩ và các nhóm dân tộc và tôn giáo thiểu số trong và chunh quanh Vùng Tự Trị Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương (XUAR) của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo bản tin “Uighurs: 'Credible Case' China Carrying Out Genocide” được đăng trên BBC News tiếng Anh vào ngày 8 tháng 2 năm 2021. Kể từ năm 2014, chính quyền TQ, dưới sự chỉ đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (CCP) trong chính phủ của tổng bí thư Đảng Cộng Sản TQ Tập Cận Bình, đã theo đuổi nhiều chính sách đưa tới việc hơn một triệu người Hồi Giáo (đa phần là người Duy Ngô Nhĩ) bị giam giữ trong các trại giam bí mật không có bất kỳ tiến trình pháp lý nào trong điều mà đã trở thành sự giam cầm quy mô lớn nhất của các nhóm thiểu số chủng tộc và tôn giáo kể từ vụ Holocaust [cuộc diệt chủng người Do Thái của Đức Quốc Xã vào Thế Chiến Thứ II], theo tài liệu của Liên Hiệp Quốc
Nhiều năm sau, mỗi năm đến ngày 30 tháng 4, nhớ lại những ngày chinh chiến trên quê hương, những trang chiến sử Bảo Quốc An Dân oai hùng của người lính quốc gia được lần lượt lật qua cùng với những đoạn đường khổ nạn của dân tộc mà đoàn quân Mũ Đỏ đã kinh qua, câu nói của vị cựu Tư lệnh "Nhảy Dù là phải như vậy" cũng là câu nói của các thế hệ người lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa, một đời tận trung báo quốc
Các cuộc khảo sát và nghiên cứu từ chính phủ, các tổ chức dân sự cho đến đại học đều cho thấy, dù có những bước tiến bộ to lớn cũng như được luật pháp bảo vệ, trên thực tế thì các phân biệt đối xử dựa trên sắc tộc, giới tính, tuổi tác... vẫn còn hiện hữu trong xã hội Mỹ. Riêng trong vấn đề bạo lực cảnh sát thì rủi ro một người da đen hay da màu bị cảnh sát bắn chết hay đối xử bất công đều cao hơn người da trắng.
Tỉnh thức thân phận là vấn đề kiến thức; xác định ý muốn để thay đổi là vấn đề quyết tâm. Nếu còn sống trong vô cảm, mang tâm trạng nô lệ tự nguyện hay còn Đảng còn mình và chờ đợi hạnh phúc giả tạo do Đảng, Trung Quốc, Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế ban phát, thì người dân sẽ còn tiếp tục thua trong đau khổ. Không ai có phép lạ để chuyển hoá đất nước thay cho chúng ta. Vấn đề là sự chọn lựa.
Người già nghĩ về quá khứ, còn người trẻ nghĩ đến tương lai. Người trẻ Việt Nam đã có mặt trong chính quyền, làm việc ở phủ Tổng Thống, ở Quốc Hội, là Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ, Chánh Án của liên bang, của tiểu bang, làm Tướng và giữ những chức vụ quan trọng ở Bộ Quốc Phòng. Tuổi trẻ Việt Nam là khoa học gia, là thương gia, là giáo sư đại học. Người trẻ có mặt khắp nơi, ở Mỹ, Úc, Á, Âu Châu. Người trẻ Việt Nam tiến rất nhanh.
Ở Việt Nam, người dân không hiểu tại sao công tác phòng, chống Quốc nạn tham nhũng cứ “vẫn còn nghiêm trọng và tinh vi” mãi sau 16 năm có Luật phòng, chống tham nhũng đầu tiên (2005), 3 năm sau có Luật thứ nhì (2018) và sau 9 năm (2012) Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng được chuyển từ Chính phủ sang Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng Ban.
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.